20.02.2018 – viết ngắn

Ý tại ngôn ngoại.

Tiền thì đa số ai cũng muốn kiếm tương đối nhiều, nhưng nhiều ít cuối cùng cũng gần như là 1 mục đích.

Câu hỏi trong ngày mùng 4: Mong muốn gì khi về già?

P.s: Mai đi làm lại rồi. 😐

Advertisements

Những ngày Tết đã đang trôi (2018)

30 Tết.

Ngủ sớm. Không xem bắn pháo hoa, không giúp nhà cúng kiến gì cả. Cứ đúng giờ từ 10g30 – 11g là buồn ngủ rũ, không ngủ ngay thì sẽ khó ngủ hoặc dậy sẽ mệt (nếu dậy tầm 5-6g), nên cứ phải đi ngủ đã.

1 Tết.

Ngồi trên xe đi ra đường hoa, ngắm phố và ngẩn người. Nếu đang ở Sing, Malay (giả sử thế, chưa đi Malay thực sự bao giờ). hay là đâu đó thì cảm giác cũng y như vậy mà thôi, cũng có gì khác nhau? Thôi thì tự an ủi, cứ tận hưởng, dù Tết ở nhà hay đi đâu thì nó cũng như vậy. Và cần phải trân trọng vì vẫn còn những người thân bên cạnh, đi chung, và làm cùng nhau, không phải đó là một điều quá ư may mắn?

2 Tết.

Đạp xe tầm 20-30 cây số sáng sớm là một cái thú, dù nếu không có B đạp chung thì chắc sẽ không lết ra ngoài tầm 6 giờ hay 6 giờ kém, dù có thể dậy từ 5 giờ hay sớm hơn đi nữa. Xe bẩn, cả năm không lau, đạp được một nửa tầm 10-15 cây thì bắt đầu kêu cọt kẹt. Bảo về lau dọn và chăm sóc nó, vậy mà hôm nay mùng 4 rồi, cái xe vẫn như thế.

3 Tết.

Từ hôm “nay” đến hết kì nghỉ, sẽ là gặp bạn bè. Chẳng phải vẫn nói chuyện đều đó sao, vậy mà Tết cũng khó tránh khỏi việc hẹn hò (gặp mặt vẫn hơn chứ?). Mình thích hay không, đôi khi không quan trọng, chỉ là cảm thấy mọi thứ nó chẳng có gì thay đổi. Và mình vẫn lười và không làm được gì hết cho kì nghỉ. Bài vở vẫn chất đống, vẫn chưa đụng đến việc công ty, và cứ nghĩ đến việc phải dứt khoát ngay sau mấy ngày nữa, trong khi nghĩ vẫn không thông (không bao giờ “thông” cả), thật là …

4 Tết.

Là hôm nay đấy. Cũng chưa có gì đặc biệt ngoài vài cuộc hẹn đã dời trễ hơn nhưng vẫn trong ngày. Chỉ còn 1-2 ngày nghỉ nữa là alehap, vẫn lười biếng và 1 đống bài chưa làm.

Tết. Vốn dĩ cũng hay, có dịp để mọi người nghỉ ngơi, nhưng cũng mệt mỏi. Cứ nghĩ đến đống lễ nghĩa là thấy mệt. Có lẽ mình là một đứa vô trách nhiệm và vô tâm thật. Nhưng dù sao thì vẫn phải sống đúng bổn phận theo một kiểu nào đấy mà bản thân thỏa hiệp với chính mình.

Hết Tết rồi nhé. Năm sau, chuyện gì tới thì tới, không hẹn đâu.

13.02.2018 – last day at work of the lunar year

Checking data while listening to this:

Can’t stop smiling. It is so related to many young Vietnamese (and Chinese and other Asian countries maybe?)! Including me? Maybe. Maybe not. But the lyric is meaningful to us: Live your life and do not be influenced by others’ success or comments. They are not You, they care in the way they think it is best. But NO ONE IS YOU BUT YOURSELF. Personally I think the life that does no harm to others (but still cause the worry and concern from some beloved, that’s unavoidable in many cases) is good enough.

Live Your Life, in this New Year and so on.

Far from the madding crowd(*)

Vài điểm nhỏ:

  1. Đây không phải review sách hay cảm nhận gì về cuốn sách nổi tiếng đó cả, dù sách thuộc hàng kinh điển, và mình biết tên, nhưng thừa nhận là hiểu biết của mình chỉ dừng lại ở tên sách, tác giả cũng không nhớ. Nhưng mình thích tên sách.
  2. Tuần rồi mình lại trốn “xã hội” lên núi. Tu cũng chẳng phải, nhưng không tu cũng chẳng phải. Nói chung là trốn lên núi tách biệt một vài ngày. Ai đã từng giữ được im lặng, cảm nhận được sự yên tĩnh và “enjoy” – không biết dịch thế nào vì cũng không hẳn là “tận hưởng”, việc ở một mình và nhìn lại chính mình, thì việc lâu lâu tách mình ra im lặng là một việc gây nghiện. Và, bài viết này, chia sẻ lại một phần nào chuyện trốn lên núi đó.
  3. Nói thêm dông dài, mình không còn thích chia sẻ trên facebook nữa. Thực chất thấy nó quá bát nháo và xô bồ, tốn thời gian nữa. Dù thừa nhận nó có những nét hay riêng – cái gì cũng có 2 mặt, nhưng hiện tại thì mình thích cảm nhận việc đọc và xem hơn là chia sẻ cá nhân cái gì đó trên đó, nên có lẽ “định cư” chia sẻ ở đây nhiều hơn một thời gian.

Dài dòng rồi, giờ vô chuyện chính.


Pa Pae (đọc là “pa- pé”) nằm ở giữa Chiang Mai và Pai. Ở đó có một cái làng nhỏ, trên núi, và có một trung tâm thiền nhỏ, do một vị sư Thái – vốn là bác sĩ học ở Thái, xong qua Pháp học Master và PhD về Education – Giáo dục, rồi không rõ sao đó lại đi tu tới giờ chẳng cũng 9-10 năm gì đó, mở ra từ năm 2015.

Nếu như các trung tâm Vipassana khác thường yêu cầu thiền sinh phải thực hành và ở lại trung tâm theo đúng tiêu chuẩn khóa là 7 – 10 ngày (chưa kể 1 ngày là ngày 0 và/hoặc 1/2 – 1 ngày kết thúc, sẽ thành 9 – 12 ngày), thì Pa Pae tổ chức các khóa thiền gần theo kiểu Vipassana – tức là tịnh khẩu, ăn chay, không sát sinh, không mặc đẹp, không ngủ giường xa hoa, không đụng chạm người khác giới, và thực hành thiền vào các giờ cố định trong ngày, chỉ trong 3 ngày. Tuy nhiên, ai thích đều có thể ở lại thêm. Nói chung là nó rất rất nhẹ nhàng so với tu truyền thống của Vipassana. Các bài Dhamma hay Pháp thầy giảng cũng không phải là các bài Pháp hay nghe được trong các bài Dhamma, như là về Nirvanda (niết bàn), Samadhi (trạng thái này mình không biết tả sao). Các bài nói thường chỉ là về các tác dụng của Thiền, văn hóa Phật giáo của người Thái, các đạo đức, về trực giác (intution), về chỉ số EQ, v.v. cực kỳ nhẹ nhàng.

Số lượng người tham dự khi mình đến tu cũng không nhiều, ban đầu là 13, sau có 2 bạn không tham gia nữa, cố định ở con số 11 cho đến hết khóa.

Đa phần các bạn là người châu Âu: 2 Ba Lan (couple), 2 Pháp (1 già 1 trẻ, nữ), 2 Mỹ (1 già 1 trẻ, nam), 3 Úc (3 cha con), 1 Séc và 1 Việt. Cặp couple bỏ ngang là người Đức.

Pa Pae đẹp, mọi người có thể xem hình thêm ở dưới:

Thời tiết cơ bản là sáng (sau 8 giờ) thường bắt đầu có nắng nhẹ, nhưng đẹp nhất tầm 10-16 giờ, nắng, gió và trời mát. Sau 16 giờ thường bắt đầu lạnh hơn chút. Tối trời lạnh, khi mình ở nhiệt độ xuống tầm 9-12 độ vào buổi sáng khoảng 5-6 giờ, đêm chắc lạnh hơn nữa. Sáng dây trước 7 giờ sương mù sẽ giăng khắp lối, cây cỏ ướt cả. Nhưng mà đẹp lắm.

Tóm lại là, nếu ai muốn thử một thời gian lâu lâu tách ra, lắng mình lại, nghe bản thân, nhưng lại quá sợ khi nghĩ đến việc ở một mình quá lâu, và nghe mấy bài giảng quá phức tạp gì đó về tôn giáo (cái đó thường là ý nghĩ ban đầu thôi, khi hiểu sẽ thấy khác), thì Pa Pae là một nơi tuyệt vời.

À, đây là website của trung tâm: http://www.papaemeditation.org/en

Mình không rõ Làng Mai tu thế nào, cũng như có thể ở một số Thiền viện ở Việt Nam có thể còn hay hơn nữa, nhưng nói thật là mình chưa có duyên tu thiền ở Việt Nam, nên cũng không thể chia sẻ gì được cả.

Bài viết này cũng để tạm gọi là đáp lại những thông tin mà mọi người đã chia sẻ đâu đó trên mạng về những điều khác nhau. Mình nghĩ đã đến lúc mình chia sẻ nhiều hơn với mọi người, vì mình nhận cũng khá nhiều rồi.

Hy vọng ai đang cần một nơi yên tĩnh tịnh tâm trong thời gian ngắn, thì bài này có thể giúp ích.

27.12.2017 – tất cả chỉ là sự lựa chọn

  1. Thấy việc không đúng lắm, thì có làm không?
  2. Nếu làm, tại sao làm, và không đúng đến cấp độ nào thì làm?
  3. Đã chấp nhận làm, có chấp nhận luôn thái độ thấy khó chịu hay không?
  4. Đã chấp nhận không làm, có chấp nhận luôn kết quả của việc không làm hay không?
  5. Hỏi cho lắm, nhưng thấy tất cả câu hỏi thực ra đã có câu trả lời, và thực ra câu hỏi cũng chẳng cần phải hỏi.
  6. Không có gì, thực sự cũng không có gì. 🙂

19.12.17

Có những chuyện không muốn viết trên facebook một chút nào.

Trời ơi tui muốn đi.

Thiệt, cái cảm giác lẫn lộn giữa việc “yên phận” và cái cảm giác không phải là gào thét nhưng cứ âm ỉ, âm ỉ, bảo rằng “mày đi đi, mày đi đi” nó mới bứt rứt làm sao.

Giờ tui không còn hứng thú quá nhiều với việc đi đâu đó trong vòng vài ba ngày, ngó nghiêng. Thiệt là nó vừa tốn tiền xăng xe (trừ phi đi nhờ, đi bộ 100% hoặc đi xe đạp 100%), vừa không đáng vì mình chưa có kịp hiểu gì về nó, chưa biết là sẽ như thế nào với nơi chốn đó, đã phải xách ba lô lên đi.

Không, nhất định tui không phải là kiểu du khách. Tui không muốn đến nơi nào đó nghỉ dưỡng thoải mái trên bờ biển hay ngắm cảnh đâu đó trong chốc lát hay thậm chí một hai ngày rồi lại hộc tốc xốc gan chạy về lo lắng việc công ty, cơ quan, việc nhà. Dù thật lòng, việc nghỉ xả hơi thư thái nghe cũng quyến rũ, nhưng tui không có hứng thú với chúng.

Có nhiều lần trên chuyến đi Ấn, tui tự hỏi mình tại sao mình lại đi bụi thế này? Đi, nhìn, ngắm, việc đi lang thang với tui là một thú vui, nhưng nó giúp ích gì được cho cái thế giới này? Và làm sao tui vẫn có thể vừa đi vừa đảm bảo rằng mình có thể đi tiếp? Rồi còn gia đình (bố mẹ) sẽ ra sao?

Năm nay thực sự tui rất may mắn vì đi về kịp trước khi cả Bố Mẹ lần lượt vô bệnh viện hết lần này đến lần khác. Chúng làm tui có chút e dè khi nghĩ đến những chuyến đi tiếp theo. Với những kẻ lang bạt, đôi khi điều sợ nhất chẳng phải là lời dè bỉu hay kinh ngạc của những người xung quanh, hay sợ hãi của chính bản thân khi bắt gặp mình cô độc trên đường, vì sự cô độc đó làm mình cảm thấy mình hiểu hơn chính mình và gặm nhấm cô độc có lẽ là cái tôi làm giỏi nhất =)) ; mà chính là khi mình đi, nhà neo người, thì ai là người sẽ chăm sóc Bố Mẹ, đặc biệt là khi họ kỳ vọng điều đó, và họ có lý do để kỳ vọng điều đó.

Vậy là tôi sẽ kẹt ở cái chốn phồn hoa đô hội này thêm một thời gian. Bao lâu chẳng rõ. Với cái công việc mới này, tôi dường như sẽ chẳng thể đi đâu được nữa (theo cách mà tôi muốn) trong một thời gian. Chí ít thì nó cũng làm tôi cảm thấy là mình có thể kiếm được thêm ít tiền mà vẫn có thể chăm sóc bố mẹ ở nhà, và ông bà sẽ không càm ràm vì tôi “vô công rồi nghề”, “lông bông” trong một thời gian.

Và trong lúc đó thì tôi vẫn chờ một cái gì đó vậy.  Và mơ về một chỗ nào đấy, mà tôi cũng chẳng rõ là chỗ nào.

Được cái là sau một thời gian, cảm nhận của tôi về mọi thứ đã thay đổi. Cũng chẳng còn quá cảm thấy buồn hay vui. Và mọi thứ dường như cũng chả phải mình buồn hay vui. Có lẽ là tác động của Thiền chăng? Thôi thì cứ thử. Sống mà, không thử thì làm sao biết, mà chính mình thử mới biết, chứ người khác thử thì sao mình biết. Cái ranh giới giữa dính mắc và không dính mắc mong manh lắm, chỉ biết là mình hiểu và cần thì buông được. Vậy hỉ.

What’s wrong with me in December?

Working and listening to instrumental music, this one:

And, sorry but damn it, I feel nostalgia. And I could no longer focus to work (well, it is an excuse, though).

Why? I’m at home (literally) now. I do not really have the thirst to go any particular place, why this kind of feeling is killing me right now?

I am not a Christian, I am not a Buddhist, I am non-religious. But every year, when December comes, there is always something (feeling) coming to me in this time of year.

Anyway, here is what I wrote 6 years ago, on 7th December 2011:

“Già, khi chưa già, ấy là những người cảm giác là mình chỉ sống vật vờ, đụng vào một tí là có thể giãy đành đạch lên và lăn đùng ra… chết.

Tưởng thế mà không phải thế.

Tất nhiên là cái giãy đành đạch này không phải là cái giãy đành đạch thực sự. Và chết cũng chẳng phải là chết thật. Chỉ là chết về tâm tưởng. Một lúc chết một ít. Nhưng thế là đủ để chẳng bao lâu thì chết thật.

“Già” khác với “Trưởng thành”.

Tất nhiên có nhiều người chưa kịp “trưởng thành” đã lăn ra “già”. Có những người thì mãi không thấy họ già.

Và tất nhiên, có những người hoảng hốt khi nhận ra họ đang bắt đầu già, thế là cố vớt vát tí con nít để mong không bị già, nhưng không chừng càng làm vậy càng già.

Dạo này bức bối, khó chịu, khó tính… em mình nói mình sắp già rồi.

Mà có khi già thật, trước khi kịp trưởng thành.”


Wondering why I was so serious on these days?  =))