Say something, I’m giving up on you(*)

You did say something.

But I am, still, (the desire to) giving up on you.

It’s not time to make a change. (**)

It is time, perhaps.

Again.

At least I tried.

Effort was not enough, we could say. And it was truly not enough…

And I think of “fix me”, not “fix you” (***).


(*): A song by Xtina & a band ?

(**) Father and son

(***) by Coldplay

Advertisements

Chuồn chuồn ong

Chẳng biết gọi tên nó có đúng không, nhưng mà cánh chấm  bi với màu vàng và đen, như màu của ong, nên mình gọi đại là vậy.

Chiều nay, chú chuồn ong đậu trên cành cỏ màn trầu dại, và chỉ dập dìu lượn qua lượn lại ở đấy.

Mấy tuần rồi mới về nhà, để mai lại đi.

Thiệt tình là đã không thể giữ được vụ ăn chay hoàn toàn, cứ đụng qua đụng lại. Dù không có miếng thịt cá nào hết (mà thực sự mình chẳng thấy thèm và thậm chí còn ngán khi nhìn thấy thịt cá nữa), nhưng mà khó tránh được.

Thôi kệ nó vậy.

Có nhiều thứ muốn viết, nhưng suy nghĩ hồi lại không muốn viết nữa.

Từ tuần sau là bận, thực sự bận. Cố lên!

Love Story – Chuyện Tình yêu

Thầy và Cô đều tầm 60 tuổi.

Cô nhìn rất có duyên, và chắc chắn hồi trẻ cô rất xinh. Bây giờ lớn tuổi rồi Cô vẫn có nét duyên dáng. Và cô nói năng cũng rất nhỏ nhẹ.

Thầy không quá đẹp trai ở tuổi của Thầy, nhưng Thầy luôn nhẹ nhàng và từ tốn khi nói chuyện với người khác.

Cả Thầy và Cô đều cho người khác cảm giác ấm áp và quan tâm khi nói chuyện với họ.

Nhưng cách Thầy và Cô nói chuyện với nhau, nhất là Thầy nói chuyện với Cô, đặc biệt đầy tình cảm.

Cô đã bắt đầu có dấu hiệu của bệnh Pakison, tay run run khi cầm, nắm đồ vật, hay ngay cả cách gắp thức ăn. Nhưng nào có sao. Khi đi xuống cầu thang, Thầy luôn đi chầm chậm, đến bậc cuối cùng, dù Thầy đang mải trả lời một ai đó đang hỏi Thầy, Thầy vẫn khẽ quay sang Cô và hỏi “Are you Okay?” và để cô vịn vào tay bước xuống bậc cuối.

Thầy nói gì cũng “S and I”, “S and I”, “we”, “us”.

Thầy luôn vẫy tay gọi cô lên để gõ mật khẩu máy tính của Cô khi máy tạm ngưng lâu đã tắt màn hình. Mọi người trêu “Ồ, Cô không cho Thầy biết mật khẩu ạ”. Cô cười bảo “Ồ có, mà Thầy không nhớ đấy chứ”. Còn Thầy thì cười. Nhưng tôi thì nghĩ, có khi Thầy giả vờ quên thôi, vì Thầy cứ vẫy Cô liên tục để Cô phải luôn lên đến bên Thầy, và Thầy luôn nhìn Cô đầy trìu mến.

Cô thì vẫn chê Thầy là “Thầy lười đổ rác lắm. Thầy là một người bạn, Thầy biết chăm con, Thầy rửa chén, Thầy lau dọn, Thầy làm tất cả trừ đổ rác.”

Còn Thầy thì bảo “À Thầy có đổ mà, nhưng mà Thầy hay quên thôi, nhưng như vậy là Thầy đã “fail” về vụ đổ rác rồi.”

Thầy là mối tình đầu của Cô. Và là mối tình duy nhất.

Họ, trước hết là Bạn, sau đó mới là Người Yêu, và rồi mới thành Vợ Chồng. Và rồi thành Cha Mẹ. Họ đã là Bạn được 43 năm đến giờ.

Cô kể rằng Thầy không hề ngỏ lời cầu hôn theo kiểu lãng mạn. Hai người đã là Bạn đủ lâu để đến một ngày, Thầy chỉ nhẹ nhàng nói với Cô là “S à, mình lấy nhau nhé?” (“S, let’s get marriage”).

Chả trách rằng bé đồng nghiệp bảo tôi là Thầy là mẫu người đàn ông lý tưởng của bé. Và tất cả mọi người, kể cả tôi, dù mới gặp được vài ngày, đều cảm nhận được tình yêu của họ dành cho nhau, và đều thực sự ngưỡng mộ.

Dù sao thì, việc lập gia đình, xét cho cùng có thể như một ván bài sequence (dạo này chơi đến hơi bị nghiện): Dẫu người chơi khéo léo và hay, việc họ có bốc được quân (tìm được người) để có thể thành hàng thành lối, hay bốc được trước và sau khi mọi thứ khác đã thành hàng thành lối, đôi khi lại là do may rủi.

Vì vậy mà nhiều người mới bảo là “Duyên nợ”.

Nhảm thế thôi, giờ đi ngủ.

Chuyện nuôi (một con/ thứ gì đó)

Chuyện là, thật ngạc nhiên, sau nhiều lần phản đối việc nuôi chó, bỗng một ngày mẹ mang một con chó con về. Để nuôi, tất nhiên rồi.

Hồi… trẻ (tức là U30), cũng có lúc mường tượng là sẽ đi xin con nuôi, về chăm nó. Nhưng rồi sau khi đi nhiều hơn 1 chút, đọc nhiều hơn 1 chút, thấy nhiều hơn 1 chút, giờ thì suy nghĩ đó không có trong đầu nó 1 chút nào nữa.

Bắt đầu với việc trồng một cái cây từ hạt.

Riêng việc sáng nào cũng phải ra ngó đất, tự hỏi là bao giờ nó nảy mầm, rồi xem đất có đủ ẩm không, hay ướt quá không, rồi cần phải làm gì không để cho hạt nảy mầm; sau đó nhận ra rằng không thể làm gì được nữa vì hạt đã gieo, đất cũng có ở đó và được làm tơi xốp rồi, giờ thì cứ chờ mà thôi, thì nó bắt đầu thấy việc chờ đợi một cái gì đó, kì vọng một cái gì đó thật không đơn giản. Rồi thì cái hạt cũng nảy mầm, nhưng việc này lại nảy ra một cơ số chuyện khác. Nào là liệu cái nảy mầm đó là từ hạt đó, hay từ giống cây dại phát triển rất tốt (cụ thể là cây càng cua), tới chuyện có cả lũ ốc sên con và cả một đám lúc nhúc các loại bọ con con mà chẳng biết là bọ gì, có thể ăn cái ngọn mới lên đó bất kỳ lúc nào. Rồi chuyện nhú lên chút nữa thì có cả chim sẻ hay chim cu tới, hay là một con bọ xít, hay vẫn là đám sên đám ốc vẫn luôn chực chờ trong đất đỏ, có thể ăn mất. Chưa kể là vẫn nước, không nhiều quá không ít quá. Đã có rất nhiều lần cây đã lên rễ, lên mầm, cũng cao hơn được một ngón tay, bỗng một ngày lăn đùng ra chết và héo. Thực sự chẳng hiểu vì sao…

Trồng cây đã vậy rồi. Còn nuôi một con gì đó thì mới mệt mỏi làm sao.

Con chó con, nó là con non mà, nên phải dạy. Nghe nó kêu vì không có bạn, không có mẹ hay không có người chơi cùng mới thảm làm sao. Rồi đi vệ sinh suốt ngày. Rồi còn phải xem đồ ăn như thế nào, nó bị đau bụng đi lỏng thì phải làm sao. Và vì nó là con chó con thích gặm đồ, gặm chân các thể loại nên cũng cần phải xem và chăm nó như thế nào để nó không gặm đồ của người khác, của người nhà nữa. Nói chung là một ti tỉ thứ phải lo, nếu muốn chăm nó một cách đàng hoàng.

Mà vấn đề là cả nhà không có thời gian. Và cũng không thực sự có thể chơi với nó suốt ngày nữa. Dẫu là mẹ đem về nên mình cũng không có trách nhiệm mấy, và cũng vì thực tế là đi làm xa rồi, cuối tuần may mắn thì mới về nhà thôi. Nhưng nhìn nó, rồi tự hỏi,  làm sao có thể chăm được nó tốt đây? Và mình đã nói với mẹ “đem cho nó đi mẹ”. Thực ra cũng chẳng phải là ý kiến hay, vì mẹ mới mang nó về được 1 tuần, và có thể, con chó, như một đứa bạn đùa, là sự thay thế cho mấy đứa con khoái đi xa và về nhà chỉ như là chỗ trọ. Có một cái gì đó để lo lắng. Và để quan tâm.

Dù sao đó cũng là lựa chọn của bố mẹ. Mình thì chắc là bỏ ý định nuôi chó mèo rồi đó.

Con nít, là thực thể phức tạp hơn chó mèo con rất nhiều lần. Nó không thể tự đi lăng quăng, quấn theo chân. Mà nếu nó quấn thì còn khổ hơn nhiều vì sẽ khó mà làm cái gì khác. Chưa kể phải lo lắng về cách giáo dục nó. Như là giáo dục một con chó con ban đầu ở trên đã phức tạp, thì giáo dục một con người, sao cho đứa trẻ đó trở thành một người tốt, chưa kể các vấn đề sau này của cuộc sống sẽ cuốn nó ra khỏi các thông tin mà một ông bố bà mẹ có thể đưa cho nó, hỗ trợ nó. Nói chung, con người là động vật có khả năng tư duy độc lập, nên dẫu có thể bố mẹ muốn nó ảnh hưởng tư duy của mình, thì đến lúc nào đó, nó có thể có những tư duy mà bố mẹ nó chả thể hiểu được. Có khi tư duy đó lại đi ngược hoàn toàn với tư duy mà bố mẹ nó nghĩ tới. Vậy nên sẽ sinh vướng mắc, đau khổ. Cho cả hai, bảo rằng không hiểu nhau. Còn không vướng mắc thì cũng tốt, nhưng nuôi được một đứa trẻ đến giai đoạn đó là một kì công rồi.

Tóm lại là, sau khi thấy bạn bè nuôi con, bố mẹ nuôi chim, cá và chó, và bản thân đã trồng thử một đống cây, rút ra kết luận là cây thì vẫn trồng, nhưng mấy động vật biết đi, biết bơi thì mình – tại thời điểm này – hoàn toàn bất lực và không có mong muốn chăm sóc hay nuôi trồng gì cả.

Chỉ là cập nhật một chút

Đám cưới 2 người bạn cùng một ngày. Cuối cùng phải bỏ 1 dù không muốn, dù sao cũng đã là may, tưởng không tham dự được cả 2.

Lần đầu tiên được vào công viên bạc tỉ. Chả có cảm giác gì. Hôm ngồi với mọi người, team mới, cũng không vui buồn gì. Nó cứ lững lờ. Thiếu không thiếu, đủ không đủ. Mà có lẽ vậy là được.

Đổi 10 năm sống để lấy sự nổi tiếng, giàu có, bạn có đổi không? Đó là câu chốt của buổi họp team đầu tiên tham dự. Đa số mọi người người trả lời “không” (thực ra mình tin là ngay cả vài người trả lời “có” cũng là đùa giỡn). Dù sao thì câu đó nếu đổi đi 1 chút “nếu đổi 10 năm sống để đổi lấy cái mà bạn muốn có nhất, bạn đổi không?” thì số lượng câu trả lời “có” sẽ khác đi rất nhiều.

Bạn thì sao, đổi không, nếu câu hỏi là câu đã có chút thay đổi?

Dear Love – Gửi Tình Yêu

Đây là thư Lauren Marsh gửi Tình yêu của mình. Tôi nghe thấy hay hay nên copy lời và dịch thử xem độ lãng mạn của mình tới đâu. Còn thư tình của tôi nằm sau phần của Lauren Marsh.

Dear Love – Gửi tình yêu (nghe: https://www.nhaccuatui.com/playlist/that-tinh-broken-heart-vol-14-va.v2hDsxizC234.html?st=4)

Lauren Marsh

Breaking my way through the storm  –  Băng qua cơn bão trên con đường của mình
This beating heart has never been so worn  – Nhịp đập trái tim này chưa bao giờ mệt mỏi đến vậy
Hangin’ roses round my neck – Những bông hồng vương quanh cổ
Cause in this life we’ll never know what to expect  – Trong cuộc sống này, chúng ta không biết sẽ trông chờ điều gì
And yeah we’re acting like fools – Và chúng ta cư xử như những kẻ ngốc
Not too concerned with what we’ll do – Không quá quan tâm với những gì mình sẽ làm.
Dear Love I miss you – Tình yêu ơi, tôi nhớ người
Wherever you go I’ll always be with you – Nơi nào người đi, tôi luôn bên cạnh người
Dear Love don’t you worry – Tình yêu ơi, đừng lo lắng 
I’ll always be here for you when you find your way – Tôi sẽ luôn ở đây khi người đang tìm lối
I’m holding you in my mind – Tôi sẽ luôn giữ người trong tâm trí 
Don’t you worry about space and time – Người đừng lo ở đâu và khi nào
Close your eyes, but not your heart – Người hãy khép đôi mắt, nhưng đừng khép trái tim
We’ll never be what you fear in the dark – Chúng ta sẽ không bao giờ giống như điều người sợ trong bóng đêm
I know we’re acting like fools – Tôi biết chúng ta cư xử như những kẻ ngốc
Not too concerned with what we’ll do – Không quá quan tâm với những gì mình sẽ làm.
Dear Love I miss you – Tình yêu ơi, tôi nhớ người
Wherever you go I’ll always be with you – Nơi nào người đi, tôi luôn bên cạnh người
Dear Love don’t you worry – Tình yêu ơi, đừng lo lắng 
I’ll always be here for you when you find your way – Tôi sẽ luôn ở đây khi người đang tìm lối
And I always knew there was more to the faces – Và tôi luôn biết có nhiều hơn những khuôn mặt (tô đậm là chưa thoát ý, không biết dịch 😦 , ai comment giúp, cảm ơn nhiều!)
In the crowd, yeah we’re all our own kind of loud – trong đám đông, vâng, chúng ta có cách ồn ào riêng của mình
Dear Love I miss you – Tình yêu ơi, tôi nhớ người
Wherever you go I’ll always be with you – Nơi nào người đi, tôi luôn bên cạnh người
Dear Love don’t you worry – Tình yêu ơi, đừng lo lắng 
I’ll always be here for you when you find your way – Tôi sẽ luôn ở đây khi người đang tìm lối…

Người tìm đường gì mà tìm hoài, lạc bà nó rồi. Tôi thì không thích ở đây mãi, mọi thứ thay đổi, cơ mà thôi chúng ta đều đi cả, nên gặp được thì tốt, không gặp được thì thôi. Nói chung gặp thì chắc cũng sẽ vui, còn không gặp được người thì cũng gặp được anh chị em của người. Nên vậy là người cứ tìm lối, tôi cũng đi đường mà tôi muốn đi, gặp thì gặp, không gặp thì thôi nhé. 🙂