Nhạc êm dịu

Advertisements

Về nhà

2.9.17

Vậy là về nhà đúng 10 ngày. Thời gian trôi vèo, trong 10 ngày đó thì có khoảng 7 ngày hay 6,5 ngày là có khách, nên cũng chẳng có thời gian để nhìn lại và chuẩn bị cho những gì sắp tới.

Lại lấy cớ rồi, phải không?

Mới về đó mà cảm thấy như về đã lâu. Có đi nhiều hơn một chút mới thấy ở Việt Nam (tp lớn như HCM hay HN) thật là sướng, cái gì cũng có sẵn.

Ví dụ như là:

Internet chậm hả? Ở châu Âu có khi còn không bắt được wifi chứ đừng nói gì chậm, còn muốn so với châu Á, Ấn có phải nước CNTT không, vậy mà internet lên (khoan nói đến nhanh chậm) là có khi mừng lắm rồi.

Đồ ăn vặt rẻ tiền mà đầy ha? Bạn mình ở cả tuần, ngày nào cũng đi ăn mà vẫn chưa hết món để ăn. Món rẻ tiền nha, không nói mấy món sang chảnh.

Rồi nói thiệt tình là ở Sài Gòn tính ra cũng không quá bụi so với một số thành phố khác.

Muốn đi bơi ha? Sài Gòn đầy hồ bơi, còn muốn ra biển, Sài Gòn cũng có. Còn muốn cả núi cả biển, Phan Thiết, Phú Yên, Đà Nẵng… trời ơi Việt Nam có hết.

Thiệt tình là ở nhà thiệt sướng. Vậy mà cứ muốn đi. Có rất nhiều người gặp mình trên đường, nói mình là “strong girl”, và cứ thấy mình cười hoài (có bị điên không ta?). Vậy mà về nhà là lại tự thấy một con nhỏ cau có khó chịu, khó tính, sắp thành bà cô già. Thực ra là do bản thân thôi, biết, mà sao khó sửa quá…

Kiên nhẫn, kiên nhẫn, kiên nhẫn.

Sẽ viết và post hình lên từ từ nha. Không hứa nhưng sẽ cố gắng.

For a new trip, we’ll see…

 

Linh tinh

Tôi có trí nhớ của một con cá vàng, dường như là vậy.

Chính thế đấy. Như hôm trước, có người nhắc là tôi đã đi chỗ này chỗ kia, làm cái này cái kia. Tôi nghe cứ như là một câu chuyện của một-ai-khác. Và rằng nó quen, nhưng mà tôi không hề nhớ.

Hoặc như là mở mấy hình cũ ra, ồ chỗ này đẹp quá, ủa mà mình ở đó mà, ra vậy, mình đã ở đó, mình đã từng trong không khí đó, nhưng khi nó qua là nó qua, trôi tuột.

Tôi chỉ nhớ vài thứ linh tinh thôi, thực đấy.

Như chuyện không hiểu sao, trong chuyến đi Kong Lor Lào năm đấy, cùng với Sandy, cô bạn Pháp gặp trên đường, trong cái hang y như ở Ninh Bình ấy, tôi đã nhẩm đi nhẩm lại với bản thân, rằng tôi tự nhiên thấy may mắn kinh khủng khi mình là một cô gái châu Á bé nhỏ. Haha, chẳng liên quan gì hết, vì khi đến châu Âu, tôi vẫn luôn có chút ghen tị khi thấy tụi nó xê dịch quá dễ dàng, với cái hộ chiếu đó. Nhưng mà suy nghĩ đó, không hiểu sao vẫn luôn bám trong đầu tôi.

Bạn có tin là có kiếp trước không? Hỏi lại tôi á? Tôi đang hỏi bạn mà. Ờ, mà cũng đúng, thực ra nó là cái cớ để tôi nói về tôi. Tôi cũng không biết là mình có tin hay không. Nếu cách đây nhiều năm, chẳng biết nhiều là bao nhiêu, tôi sẽ nói một cách dõng dạc với bạn là “duyên là cái gì chứ, tôi chẳng tin đâu. Kiếp trước kiếp sau, tôi cũng chả tin nốt.” Còn giờ á, ờ thì mà là, do tôi không biết nên tôi cũng chẳng biết mình có tin hay không, cứ để nó qua một bên.

Hình như tôi chưa kể với bạn. Chuyến đi Myanmar của tôi, điều mà tôi nhớ nhất, là khi tôi ngồi trong một cái chòi kín gió, với một sư cô người Malay, một cô gái lớn tuổi người Úc và một cư sĩ nữ nhỏ tuổi người Việt. Hai người kể về kiếp trước của cả ba, khi họ là ba chị em ruột, à bốn cơ, nhưng lúc đó chỉ có 3 người ngồi cạnh tôi thôi. Lúc đó chẳng có gió máy gì cả, tự nhiên tôi sởn hết cả gai ốc. Chuyện chỉ có vậy. À, có một cái nữa, đó là cô người Úc bảo tôi, đó là lý do tại sao khi cô đến chỗ X ở Myanmar lần đầu, cô thấy cực kỳ thân thuộc, đó là nơi kiếp trước cô đã từng ở. Hôm qua tôi đọc trên blog của chị Dung, người mà tôi cực kỳ mến mộ, blog của chị ấy là Thichdibui.blogspot.com; chị ấy cũng nói về nơi mà chị ấy từng ở kiếp trước.

Thế thì kiếp trước, nếu có, chắc tôi không phải là người Sài Gòn. Có khi tệ hơn, tôi cũng chẳng phải là người Việt.

Tôi nói với nhiều người, và có lẽ vài lần trên blog này hay blog khác (đúng thế, tôi đã từng có 1 cái blog khác nữa), tôi chẳng cảm giác mình thuộc về nơi này. Mỗi lần di chuyển, tôi đang cố gắng đến gần cái mà mình cảm thấy thuộc về. Tôi không biết có chỗ đó hay không, tôi thực sự không biết, chỉ là đang cố gắng tìm nơi mình thấy quen thuộc.

Khi tôi đến Nga hay châu Âu. Thực tình tôi cũng không thấy quá lạ lẫm. Có lẽ kiếp trước tôi cũng là một kẻ hay đi (cứ cho là vậy đi), nhưng mà tất cả nhưng nơi đó, khi tôi đi qua, dẫu cho tôi có thán phục vẻ đẹp của nó, thích và cảm thấy quen thuộc cực kì gió lạnh khô ở đó, khi câu chuyện qua là qua.

Mà post này đang nói nhảm gì vậy? Tôi cũng không biết nữa, tự nhiên muốn viết mấy dòng vậy thôi…

Missing…

Unexpectedly, we started to talk about my friend and my travels.

Coming back to my room, I first was not aware that I miss you.

Yes, you, Amal, and Hassan (?) particularly. How is your family now Hassan? How is your smallest sister? How are your parents, brothers and sisters? And you my little smart girl Amal, how are you doing? Have you and your family united with your father yet?

I know, it is not very fair to think of you two particularly, but well, …

I miss your smiles, I miss the Orange House, how surprisingly… 2 weeks is too short, but I am not sure if I ever come back to Ath.; if I would, I would like to visit the place, though the people, I don’t think I would meet you…

Kids, I do hope everything goes on well to you and your families. No matter what, no matter how, thanks to be a part of my memory and give me one of the best presents that I could receive.

With love,

Jan

 

Vài dòng về đi bụi (2)

Nói đến chuyện đi, thì đi 1 mình, 2 mình, hay nhiều mình, nên chọn cái nào?

Tất nhiên, bài viết phản ánh quan điểm cá nhân của tác giả =)), cái này mình chỉ viết theo suy nghĩ của bản thân.

Quay trở lại về “hình thức” đi, nếu đi cùng người lớn tuổi thì có lẽ nên chọn tua. Tua hẳn hòi nhé. Tại sao vậy? Cái này mình nghĩ chắc không phân tích nhiều thì ai cũng thấy:

  • An toàn: người ta thường bao gồm trong tua cả bảo hiểm tai nạn. Người lớn tuổi đi thì tốt hơn hết nên có mấy cái này.
  • Đông vui: Như mình có viết ở bài trước, đi tua chắc chắn là không bao giờ lẻ loi rồi. Mà người lớn tuổi ở VN mình cũng thường không thích lẻ loi thì phải, câu này có bị coi là đã khái quát hóa quá rộng không ta? 🙂
  • Tham quan được cái điểm nổi tiếng ở địa phương đó. Nổi tiếng có thể chưa chắc là đã đặc sắc nhất, nhưng mà ít nhất nó cũng phải có gì đó đặc trưng và đặc biệt. Nên cứ đi tua thì sẽ đảm bảo là ít bị bỏ sót mấy cái này. Đặc biệt thích hợp cho ai thích “check in” và “show-off” về những nơi mình đã qua.

Khi nào thì đi “vài mình”?

Thực ra câu hỏi này không ai biết rõ hơn ngoài chính bản thân người muốn đi. Bạn đi ngắn ngày, muốn chia tiền để giảm bớt chi phí, muốn có người nói chuyện thường xuyên, muốn được chia sẻ những cảm xúc khác nhau khi đi trên đường, bạn có một nhóm bạn thân, hợp cạ, thích đi đây đó, và khi đi cũng thường thống nhất và nhường nhịn nhau, v.v. Vậy “tội quái gì” phải đi một mình?

Trừ phi…

Trừ phi bạn là người thích thay đổi, muốn có cảm giác được tự do đưa ra sự lựa chọn của bản thân, không muốn bất đồng nhưng cũng không muốn theo người khác, bạn có khả năng sắp xếp và giảm bớt một số tiện ích để dù không chia sẻ giảm tiền được với ai thì vẫn có thể xoay sở đi những nơi bạn muốn. Và trừ phi, trừ phi những nơi bạn muốn, những thứ mà bạn muốn trải nghiệm, thời gian bạn có thể đi, v.v. không trùng với ai cả, với bất kì người bạn nào của bạn, và, quan trọng nhất, bạn có thể đi một mình, bạn chịu được cái mà người ta gọi là “cô độc” (không phải cô đơn nha), và có khả năng vừa tự độc thoại, lại vừa có khả năng kết bạn với những người bạn gặp.

Và quan trọng nhất, bạn phải MUỐN đi một mình.

Thì câu trả lời là, bạn hãy đi một mình.

Bản thân mình từng nghĩ, nếu có một người bạn đồng hành, chỉ cần 1 thôi, không phân biệt nam nữ già trẻ, có thể có cùng chí hướng, cùng sở thích về những địa điểm muốn đi, có thể hỗ trợ nhau, có thể nhường nhịn (ý là có bất đồng thì cũng vẫn nói chuyện và cho ra kết luận cuối cùng trong vui vẻ), thì quả là rất tuyêt. Nhưng mà một người bạn đồng hành như thế có vẻ như quá lý tưởng, và không thực tế. Do đó với mình, mình cũng thích tự do, nên thường mình sẽ chọn phương án đi một mình.

Bạn đồng hành, rồi ắt sẽ gặp trên đường. Và không chỉ có một. Vậy nên dẫu độc hành thì bạn vẫn không bao giờ cô đơn.

Vài dòng về “đi bụi” (1)

Đầu tiên là cái tên.

Thực ra giữa “đi bụi”, “đi phượt”, “đi chơi/ đi tua” thì tôi vẫn thích “đi bụi” hơn.

Kiểu như là giữa “nomad”, “traveler” and “tourist”, nếu có thể được, tôi vẫn muốn trở thành một “nomad”.

Nhưng mà gọi là gọi vậy, nói là nói vậy, chứ thực ra cái tên không quan trọng, chỉ quan trọng khi mình tìm bạn đồng hành. Vì nói là “đi bụi” hay “đi phượt” thì người ta sẽ hình dung rất khác nếu rủ “đi chơi” hoặc “đi tua”.

Vì nhắc đến bạn đồng hành, nên thứ hai là chuyện này luôn.

Nếu đi tua, chắc chắn là bạn không đi một mình. Hoặc giả sử đi 1 mình thì nó cũng sẽ thành nhiều mình, và nhiều mình này sẽ rất vui nếu có nhiều người 1 mình đi giống bạn cùng nhập vô. Như vậy cơ hội có nhiều bạn từ chuyến đi sẽ cao hơn rất nhiều. Còn đi tua mà vô phải nhóm toàn đi chung với nhau, hoặc từng nhóm bạn rủ nhau mua chung cái tua, tự nhiên có mình bạn không quen ai, thì sẽ không hẳn là lẻ loi, chí ít thì có anh chị hướng dẫn, bạn có thể “tóm lấy” để tám. =))

Nếu đi bụi, hoặc phượt, mà đi một nhóm, từ ba bốn người trở lên – nếu đi nhóm, mình nghĩ tốt nhất nên là số chẵn, vì số lẻ tất nhiên có ai đó bị lẻ ra sẽ có xác suất cao hơn. Và nếu bị lẻ, thì bạn đi nhóm làm gì?

Thực ra theo cá nhân mình, nếu đi nhóm thì tốt nhất là 4 mình. Kẹt quá thì 3, đừng có đi nhóm lớn quá, tầm 8 người đổ lên là thấy hơi bị loãng rồi.

Còn đi một mình, ờ thì là 1 mình thôi. Cái này đặc biệt dành cho ai thích sự tự do, có độ tự kỉ cao.

(Còn tiếp)