Only time

Bài này là một bài hát mình rất thích.

Hôm qua xem Lala land với đồng nghiệp. 4 đứa thì có 1 xem được đâu chừng 30-40 phút, bỏ ra ngoài vì phim quá chán với một người “extrovert” và năng động như bạn.

Ba đứa còn lại, đều nằm trong dạng tính logic cao, chịu khó “phân tích nhân vật”, nên ngồi cố.

Một bạn đã chứng tỏ được khả năng phân tích và nhận định vấn đề khá tốt sau khi hết phim. Nào là phim hợp với ai, rằng ai sẽ thuộc loại kiên nhẫn ngồi lại, và phim thì nó như thế nào.

Một bạn chứng tỏ mình đã từng trải về vấn đề tình cảm sau khi xem xong và khen phim hay, cũng như làm bạn phải suy nghĩ thêm (?) vào tối hôm đó.

Một bạn thì… chả có kinh nghiệm chinh chiến và yêu đương, cũng chả có khả năng phân tích sâu như bạn đầu, thế mà tự nhiên cuối phim lại ứa nước mắt khóc (?!). Mà nghẹn ngào luôn mới ghê.

Đố ai biết trong 3 bạn đã xem, mình rơi vô trường hợp nào?

Mà thôi, để nói luôn, mình là người thứ 3.

Chẳng hiểu sao phim xem đến khúc cuối tự nhiên xúc động.

Thực ra La La Land cũng không có gì quá đặc sắc về nội dung, chỉ là kể về một người vô tình gặp được một người khác có thể chia sẻ được chí hướng, chia sẻ được mong ước. Và nếu chắc chắn là không có anh chàng nhân vật chính thì cô nàng nhân vật chính sẽ không thể nào dễ dàng có cơ hội để thực hiện ước mơ – vì cô ấy đã chuẩn bị từ bỏ rồi. Nhưng cái giá phải trả, như anh chàng trong phim nói khi cô nàng hỏi “rồi chúng ta thì sao?” “Time”.

Ờ, thời gian sẽ trả lời, là chia tay nhau. =))

Nhưng mà cái mà hai nhân vật đã theo đuổi ngay từ đầu, họ đã làm được. Vậy nên, thực ra là cuối cùng trong cuộc đời, chỉ cần biết là có người (ai cũng được, có là được rồi), hiểu được ý chí của mình, và chia sẻ với mình, dù mình có gặp khó khăn gì chăng nữa, thì dù không ở cạnh nhau, vậy là đủ rồi.

Và thực ra là, xét cho cùng, nếu không phải vì người đó hiểu mình, thì mình cũng sẽ không “yêu” người ta đến vậy.

Và đó là lý do tại sao con người ta luôn vì mình. Và vậy nên dù có yêu ai (và có ai yêu lại) hay không, thì bản thân vẫn luôn là cô độc. 🙂

09.08.2016

  1. Sau bao lâu, lại thấy mọi thứ vũ như cẩn. Cứ loay hoay mãi chẳng biết thoát ra khi nào.
  2. Cuối cùng, mọi thứ cũng đã rõ ràng.Đúng là không nên tiết lộ quá sớm dự định của mình cho người khác. Mình đã nghĩ vậy sẽ tốt cho họ, nhưng thực tế là có những việc sẽ ảnh hưởng không tốt đến những việc mình làm. Bài học lớn nhé, cố gắng nhớ lấy, dù là làm bất kì cái gì.
  3. Chưa hết duyên thì vẫn tiếp tục trả nợ thôi.

Nếu…

Hôm trước nói chuyện với một người bạn về các bộ phim của Ghibli Studio, nhân tiện mình tìm luôn các bộ phim khác mà mình chưa nghe nói tới.

Và rồi tìm thấy “Pom Poko” – Cuộc chiến gấu mèo.

Nó đã phản ánh được gần như toàn bộ những gì mình cảm thấy về sự ích kỉ của loài người, và sự đô thị hóa thật là dã man.

Nếu, giả sử có nếu, con người có thể làm lại, liệu con người có thể làm khác đi không, hay là giữa lợi ích của cá nhân và lợi ích của loài khác, con người không thể tìm cách dung hòa mà vẫn cố gắng đặt mình lên trên?

Và, xét cho cùng thì, trong “cuộc chiến” sinh tồn này, thực sự việc đô thị hóa đó, không phải chỉ là những loài khác ảnh hưởng; con người cũng chỉ là một “loài” có tiến hóa hơn các loài khác mà thôi, nên chúng ta ít nhiều cũng phải trả giá cho những hành động sai lầm lên các loài khác và thiên nhiên (cái này thì nhiều người nói rồi, mình không bàn thêm).

Nói riêng thêm về bộ phim, các phim của Ghibli lúc nào cũng thể hiện rất rõ nét văn hóa của Nhật, Pom Poko cũng không ngoại lệ, văn hóa cổ truyền đặc sắc được thể hiện rất rõ nét.

Có lẽ là nên xem lại, mình bắt đầu cảm thấy cần đi Nhật rồi. 🙂

Xem phim ở đây:

http://www.phimmoi.net/phim/cuoc-chien-gau-meo-2659/xem-phim.html