Những ngày đang trôi – end of the journey (5)

Hôm nay là tối cuối cùng ngủ ở một nơi không phải là Việt Nam trong chuyến đi này.

Rời Paris mấy ngày, thật lạ là tôi chẳng hề bị jetlag. Chỉ tội khoảng từ 2-3h sáng, từ dạo đi thỉnh thoảng cứ bị giật mình dậy, phải mất rất lâu mới ngủ lại được. Hôm qua thức từ 2-4h sáng mới ngủ lại được. Nhưng mà từ khi đi rồi, không phải là jetlag.

Mọi thứ cứ trôi qua, nhanh đến nỗi cứ tưởng như là đang mơ.

Mà có khi mơ thiệt.

Chuẩn bị về nhà sẽ có nhiều thứ để làm, thực sự là nhiều thứ để làm.

Cố lên.

Một vài quan sát nhỏ trên đường

  1. Thế nào mà tất cả, đúng thế, tất cả, những người Hy Lạp mà mình gặp trên đường, đúng nghĩa là trên đường phố, đều có thể nói tiếng Anh, và sẵn lòng nói tiếng Anh, và chỉ mình đường đi nếu bị lạc (tất nhiên bằng tiếng Anh)
  2. Người Ý và Pháp, có thể biết, có thể không, nhưng nhiều người không nói tiếng Anh. Hỏi đường, họ nói một tràng tiếng Ý hoặc Pháp, có thể pha lẫn tiếng Anh, nhưng chủ yếu vẫn là tiếng của họ.
  3. Ở Athens, tàu điện ngầm, bus, tất cả đều dựa vào tính tự giác, lối vào metro không có thanh chắn, tự validate thẻ đi tàu trước khi vào. Ở Rome, lối vào metro có thanh chắn, Pháp cũng vậy, không có vé, tất nhiên không vào được.
  4. Ở Athens, đa số mọi người dừng lại khi đèn đỏ, chờ đèn xanh mới qua đường.
  5. Ở Pháp và Ý, những nơi mình qua, mọi người chờ thì hên xui, đa số giống người Việt, không thấy xe thì cứ đi thôi, bất kể đèn xanh đỏ. Nhưng họ thường đi trên lối đi dành cho người đi bộ, không như ở VN, bừa phứa…
  6. Ở Pháp, tưởng không cho túi nilon, nhưng chỉ ở siêu thị lớn. Ở ngoài chợ, ngoài đường vẫn dùng. Hai nước còn lại, có vẻ không ai quan tâm.
  7. Theo lời của anh chủ nhà ở Florence, trước khi có khủng bố, chẳng bao giờ thấy cảnh sát, giờ thì Florence, lần đầu tiên cảnh sát cầm súng đi đầy ngoài đường.
  8. Lần đầu tiên bị chặn lại kiểm tra vé tàu điện ngầm, là ở Paris. 🙂 Và ai cũng bị chặn lại hết, không phải riêng mình.
  9. Ở Brussels, tại siêu thị lớn ở trung tâm, có một bảo vệ  đứng kiểm tra những ai mang túi. Bé chủ nhà nói là chỉ mới thực hiện sau vụ khủng bố

9 là số đẹp rồi ha, tạm dừng. 🙂

Những ngày đang trôi (4) – trên bus đến St.Malo (viết vội)

Tôi phải ghi nhanh thôi, trước khi xuống xe, không có net vă có thể lâu quá sẽ không còn nhớ nữa.

Pháp luôn là một nước đặc biệt với tôi, vì chẳng hiểu sao đầu năm ĐH, tôi đi học tiếng Pháp. Mười mấy năm trôi qua, tiếng Pháp tôi vẫn chưa qua a1. Có lẽ thế, tôi vẫn luôn cảm thấy mình còn điều gì đó nợ với Pháp.

Mien Nam nuoc Phap thiet la de thuong. Toi o do lau hon du dinh. A cung it hon du dinh. Aix la mot thanh pho nho xinh de thuong. Khong qua to, khong qua nho.  that la tu te khi dua chia khoa cho toi va de toi, dung nghia tu do, co the lam gi tuy thich.

Cassis de thuong, Calanques thi qua tuyet voi roi. Toi se không biet duoc dieu do neu khong gap M. M o Marseille. Thành pho ma toi du dinh o 2 ngay nhung roi thanh 1 buoi. The la tôi chi kip luot qua Marseille. Va neu không co M, chac toi khong the le noi dong do len Catheral Northe Dame de Marseille.

Bretagne. That tiec la toi muon o 3 ngay nhung roi se thanh gan nhu 1 ngay, ko, 10 tiếng. Gia ma Pierre nhan toi som hon. Nhung thoi, co nhung chuyen no nhu vay, cu de nhu vay.

The la con 5 ngay nua thoi la toi se di khoi chau Au xinh dep, voi nhieu ki niem. Chang biet sau nay ra sao, nhung toi biet minh luôn la mot nguoi may man…