20.02.2018 – viết ngắn

Ý tại ngôn ngoại.

Tiền thì đa số ai cũng muốn kiếm tương đối nhiều, nhưng nhiều ít cuối cùng cũng gần như là 1 mục đích.

Câu hỏi trong ngày mùng 4: Mong muốn gì khi về già?

P.s: Mai đi làm lại rồi. 😐

Advertisements

Những ngày Tết đã đang trôi (2018)

30 Tết.

Ngủ sớm. Không xem bắn pháo hoa, không giúp nhà cúng kiến gì cả. Cứ đúng giờ từ 10g30 – 11g là buồn ngủ rũ, không ngủ ngay thì sẽ khó ngủ hoặc dậy sẽ mệt (nếu dậy tầm 5-6g), nên cứ phải đi ngủ đã.

1 Tết.

Ngồi trên xe đi ra đường hoa, ngắm phố và ngẩn người. Nếu đang ở Sing, Malay (giả sử thế, chưa đi Malay thực sự bao giờ). hay là đâu đó thì cảm giác cũng y như vậy mà thôi, cũng có gì khác nhau? Thôi thì tự an ủi, cứ tận hưởng, dù Tết ở nhà hay đi đâu thì nó cũng như vậy. Và cần phải trân trọng vì vẫn còn những người thân bên cạnh, đi chung, và làm cùng nhau, không phải đó là một điều quá ư may mắn?

2 Tết.

Đạp xe tầm 20-30 cây số sáng sớm là một cái thú, dù nếu không có B đạp chung thì chắc sẽ không lết ra ngoài tầm 6 giờ hay 6 giờ kém, dù có thể dậy từ 5 giờ hay sớm hơn đi nữa. Xe bẩn, cả năm không lau, đạp được một nửa tầm 10-15 cây thì bắt đầu kêu cọt kẹt. Bảo về lau dọn và chăm sóc nó, vậy mà hôm nay mùng 4 rồi, cái xe vẫn như thế.

3 Tết.

Từ hôm “nay” đến hết kì nghỉ, sẽ là gặp bạn bè. Chẳng phải vẫn nói chuyện đều đó sao, vậy mà Tết cũng khó tránh khỏi việc hẹn hò (gặp mặt vẫn hơn chứ?). Mình thích hay không, đôi khi không quan trọng, chỉ là cảm thấy mọi thứ nó chẳng có gì thay đổi. Và mình vẫn lười và không làm được gì hết cho kì nghỉ. Bài vở vẫn chất đống, vẫn chưa đụng đến việc công ty, và cứ nghĩ đến việc phải dứt khoát ngay sau mấy ngày nữa, trong khi nghĩ vẫn không thông (không bao giờ “thông” cả), thật là …

4 Tết.

Là hôm nay đấy. Cũng chưa có gì đặc biệt ngoài vài cuộc hẹn đã dời trễ hơn nhưng vẫn trong ngày. Chỉ còn 1-2 ngày nghỉ nữa là alehap, vẫn lười biếng và 1 đống bài chưa làm.

Tết. Vốn dĩ cũng hay, có dịp để mọi người nghỉ ngơi, nhưng cũng mệt mỏi. Cứ nghĩ đến đống lễ nghĩa là thấy mệt. Có lẽ mình là một đứa vô trách nhiệm và vô tâm thật. Nhưng dù sao thì vẫn phải sống đúng bổn phận theo một kiểu nào đấy mà bản thân thỏa hiệp với chính mình.

Hết Tết rồi nhé. Năm sau, chuyện gì tới thì tới, không hẹn đâu.

Mùng 1 Tết – 16.02.2018

Hôm qua khi dọn đồ và dọn nhà trước Tết, nghĩ đến khối thứ để viết.

Và y như rằng, sẽ không viết được, và cũng chẳng nhớ gì để viết. =)

Năm nay chỉ có 1 cái cần khắc phục, đó là định làm gì, phải làm cho tới cùng.

Ví dụ như là định post cái bài này từ lúc bắt đầu viết, xong cái nửa chừng làm việc khác, xong thấy hơi nhảm tính không post, nhưng không thể để dở dang vậy.

Cho nên là nhảm thì nhảm, định viết và định post thì sẽ làm. Bù bài hay sau, khi thực sự có hứng và tập trung viết vậy. Ai bảo tội không tập trung, làm nửa chừng là làm việc khác, cho nên nó như vậy. Dở thì ráng chịu nha.

Vậy thôi, hết mùng 1. Đi ngủ. Năm mới như năm cũ, tập giữ nếp. =)

chuyện sáng nay

Sáng nay đi ăn bún cá.

Cô bán hàng có 2 mẹ con đứng bán. Cậu con trai lớn ngộc, giọng khàn, nói trỏng. Cô bán hàng mắng con, và nói trả lời cô khách hàng bảo “mẹ con mà tính vui lạ nhở” : “Tôi ghét nhất tính nói không thưa gửi đầu đuôi”.

Cậu con trai lấy lon bia ra uống, nhắm với cá chiên của mẹ. Vừa ngồi chắc uống được 1 ngụm bia thì cô nhắc “khách đi rồi, bàn không lau thế à, chừng nào mới dọn”. Cậu cũng hơi quê “thì con quên”, lấy giẻ lau.

Cô chiên bánh chưng. Bảo con rửa chảo đổi chảo.

Cậu tráng sơ đúng 1 lần. Bà mẹ lại mắng “mày rửa thì rửa đàng hoàng, lấy giẻ chùi. Tráng vậy thì sao sạch”. “Cái này sạch, tráng vậy đủ rồi” (tất nhiên trả treo nhưng vẫn phải lấy giẻ lau lau).

Đến phiên cậu con “Sao mà cho lắm mỡ thế”.

“Mỡ này đứa nào đổ vào hả, giờ còn kêu”. “Thì giờ đổ bớt ra, đổ vào cái bịch kia kìa”.

.

Chuyện 2 mẹ con cô bán bún cá đến đây là hết. Ngồi ăn, không thể nào không thừa nhận, mình thấy mình ở cả hình ảnh 2 mẹ con.

27.12.2017 – tất cả chỉ là sự lựa chọn

  1. Thấy việc không đúng lắm, thì có làm không?
  2. Nếu làm, tại sao làm, và không đúng đến cấp độ nào thì làm?
  3. Đã chấp nhận làm, có chấp nhận luôn thái độ thấy khó chịu hay không?
  4. Đã chấp nhận không làm, có chấp nhận luôn kết quả của việc không làm hay không?
  5. Hỏi cho lắm, nhưng thấy tất cả câu hỏi thực ra đã có câu trả lời, và thực ra câu hỏi cũng chẳng cần phải hỏi.
  6. Không có gì, thực sự cũng không có gì. 🙂

What will happen tomorrow?

We will never know.

Có quá nhiều sách vở nói rằng, “hãy sống như là hôm nay là ngày cuối cùng của bạn, vì ngày mai bạn sẽ chẳng biết chuyện gì có thể xảy đến với mình”, một lô sách khác lại bảo mà mình hiểu đại loại như “bạn cứ sống mà không hoạch định cuộc đời của bạn, phó mặc cho số phận, thì có thực là bạn đang sống không”.

Thực ra thì chẳng có gì mâu thuẫn cả.

Nếu lên được kế hoạch thì cũng hay, làm theo được kế hoạch cũng hay, nếu sống hàng ngày theo tư tưởng là “ngày hôm nay là ngày cuối cùng” thì cũng chẳng có gì là không đúng, nó cũng rất là tuyệt vời nữa, vì quả là chẳng ai biết chuyện gì sẽ xảy ra ngày mai.

Nhưng cũng chẳng có gì là đúng. =)

Tối nay có người bạn hỏi mình “vậy Vịt tính đến cuối năm xong dự án rồi, sẽ làm gì?”.

Thực ra mình không biết.

Có rất nhiều thứ có thể làm, nhưng cũng không có gì mình thực sự muốn làm. Đấy có lẽ là điều đáng sợ chăng? Đáng sợ đối với nhiều người, và có thể họ nhìn như thể “trời, nếu không có mục đích sống trên đời thì đang sống theo kiểu chết lúc 30 và chôn lúc 60 còn gì”. Ừm, cũng chẳng sai. Nhưng cũng không đúng.  =)

Sau một thời gian thì mình nhận ra đúng như Phật dạy “mọi thứ đều thay đổi”. Ngay cả kinh nghiệm, nó đúng lúc này nhưng sẽ sai tè lè (tức là sẽ không áp dụng được) vào lúc khác. Chính vì vậy mà khi đã có trải nghiệm thì cũng đừng có tin trải nghiệm đã từng có đó vào một lúc khác, mọi thứ cần được kiểm chứng ngay tại thời điểm nó đang xảy ra. Vậy cho nên, nếu bảo là bạn có rất nhiều bài học để học, nếu bạn không học được thì nó sẽ xảy ra để cho bạn phải nhớ cái bài học đó, cũng không sai, nhưng cũng không đúng.

Tóm lại là, như Einstein có đưa ra “thuyết tương đối”, thì thực tế mọi vật hay mọi thứ trên đời – với quan điểm của mình, thì cũng chỉ là tương đối.

Tóm lại là, lần 2, mình viết bài nhân dịp muốn viết một cái gì đó, và theo đúng cái “xì tai” hiện tại, và tạm thời nó vẫn đúng trong nhiều năm tới giờ, là luôn phải có lời đính chính, giải thích dài dòng mà có vẻ như vô nghĩa mà mình vẫn đang viết đây. 🙂 Và lời kết lãng xẹt là,  hy vọng những người có thể vô tình đọc được bài này hiểu được cái gì đó mà mình muốn viết, còn không hiểu thì cũng không sao. =))

Về nhà

2.9.17

Vậy là về nhà đúng 10 ngày. Thời gian trôi vèo, trong 10 ngày đó thì có khoảng 7 ngày hay 6,5 ngày là có khách, nên cũng chẳng có thời gian để nhìn lại và chuẩn bị cho những gì sắp tới.

Lại lấy cớ rồi, phải không?

Mới về đó mà cảm thấy như về đã lâu. Có đi nhiều hơn một chút mới thấy ở Việt Nam (tp lớn như HCM hay HN) thật là sướng, cái gì cũng có sẵn.

Ví dụ như là:

Internet chậm hả? Ở châu Âu có khi còn không bắt được wifi chứ đừng nói gì chậm, còn muốn so với châu Á, Ấn có phải nước CNTT không, vậy mà internet lên (khoan nói đến nhanh chậm) là có khi mừng lắm rồi.

Đồ ăn vặt rẻ tiền mà đầy ha? Bạn mình ở cả tuần, ngày nào cũng đi ăn mà vẫn chưa hết món để ăn. Món rẻ tiền nha, không nói mấy món sang chảnh.

Rồi nói thiệt tình là ở Sài Gòn tính ra cũng không quá bụi so với một số thành phố khác.

Muốn đi bơi ha? Sài Gòn đầy hồ bơi, còn muốn ra biển, Sài Gòn cũng có. Còn muốn cả núi cả biển, Phan Thiết, Phú Yên, Đà Nẵng… trời ơi Việt Nam có hết.

Thiệt tình là ở nhà thiệt sướng. Vậy mà cứ muốn đi. Có rất nhiều người gặp mình trên đường, nói mình là “strong girl”, và cứ thấy mình cười hoài (có bị điên không ta?). Vậy mà về nhà là lại tự thấy một con nhỏ cau có khó chịu, khó tính, sắp thành bà cô già. Thực ra là do bản thân thôi, biết, mà sao khó sửa quá…

Kiên nhẫn, kiên nhẫn, kiên nhẫn.

Sẽ viết và post hình lên từ từ nha. Không hứa nhưng sẽ cố gắng.

For a new trip, we’ll see…