What will happen tomorrow?

We will never know.

Có quá nhiều sách vở nói rằng, “hãy sống như là hôm nay là ngày cuối cùng của bạn, vì ngày mai bạn sẽ chẳng biết chuyện gì có thể xảy đến với mình”, một lô sách khác lại bảo mà mình hiểu đại loại như “bạn cứ sống mà không hoạch định cuộc đời của bạn, phó mặc cho số phận, thì có thực là bạn đang sống không”.

Thực ra thì chẳng có gì mâu thuẫn cả.

Nếu lên được kế hoạch thì cũng hay, làm theo được kế hoạch cũng hay, nếu sống hàng ngày theo tư tưởng là “ngày hôm nay là ngày cuối cùng” thì cũng chẳng có gì là không đúng, nó cũng rất là tuyệt vời nữa, vì quả là chẳng ai biết chuyện gì sẽ xảy ra ngày mai.

Nhưng cũng chẳng có gì là đúng. =)

Tối nay có người bạn hỏi mình “vậy Vịt tính đến cuối năm xong dự án rồi, sẽ làm gì?”.

Thực ra mình không biết.

Có rất nhiều thứ có thể làm, nhưng cũng không có gì mình thực sự muốn làm. Đấy có lẽ là điều đáng sợ chăng? Đáng sợ đối với nhiều người, và có thể họ nhìn như thể “trời, nếu không có mục đích sống trên đời thì đang sống theo kiểu chết lúc 30 và chôn lúc 60 còn gì”. Ừm, cũng chẳng sai. Nhưng cũng không đúng.  =)

Sau một thời gian thì mình nhận ra đúng như Phật dạy “mọi thứ đều thay đổi”. Ngay cả kinh nghiệm, nó đúng lúc này nhưng sẽ sai tè lè (tức là sẽ không áp dụng được) vào lúc khác. Chính vì vậy mà khi đã có trải nghiệm thì cũng đừng có tin trải nghiệm đã từng có đó vào một lúc khác, mọi thứ cần được kiểm chứng ngay tại thời điểm nó đang xảy ra. Vậy cho nên, nếu bảo là bạn có rất nhiều bài học để học, nếu bạn không học được thì nó sẽ xảy ra để cho bạn phải nhớ cái bài học đó, cũng không sai, nhưng cũng không đúng.

Tóm lại là, như Einstein có đưa ra “thuyết tương đối”, thì thực tế mọi vật hay mọi thứ trên đời – với quan điểm của mình, thì cũng chỉ là tương đối.

Tóm lại là, lần 2, mình viết bài nhân dịp muốn viết một cái gì đó, và theo đúng cái “xì tai” hiện tại, và tạm thời nó vẫn đúng trong nhiều năm tới giờ, là luôn phải có lời đính chính, giải thích dài dòng mà có vẻ như vô nghĩa mà mình vẫn đang viết đây. 🙂 Và lời kết lãng xẹt là,  hy vọng những người có thể vô tình đọc được bài này hiểu được cái gì đó mà mình muốn viết, còn không hiểu thì cũng không sao. =))

Advertisements

Về nhà

2.9.17

Vậy là về nhà đúng 10 ngày. Thời gian trôi vèo, trong 10 ngày đó thì có khoảng 7 ngày hay 6,5 ngày là có khách, nên cũng chẳng có thời gian để nhìn lại và chuẩn bị cho những gì sắp tới.

Lại lấy cớ rồi, phải không?

Mới về đó mà cảm thấy như về đã lâu. Có đi nhiều hơn một chút mới thấy ở Việt Nam (tp lớn như HCM hay HN) thật là sướng, cái gì cũng có sẵn.

Ví dụ như là:

Internet chậm hả? Ở châu Âu có khi còn không bắt được wifi chứ đừng nói gì chậm, còn muốn so với châu Á, Ấn có phải nước CNTT không, vậy mà internet lên (khoan nói đến nhanh chậm) là có khi mừng lắm rồi.

Đồ ăn vặt rẻ tiền mà đầy ha? Bạn mình ở cả tuần, ngày nào cũng đi ăn mà vẫn chưa hết món để ăn. Món rẻ tiền nha, không nói mấy món sang chảnh.

Rồi nói thiệt tình là ở Sài Gòn tính ra cũng không quá bụi so với một số thành phố khác.

Muốn đi bơi ha? Sài Gòn đầy hồ bơi, còn muốn ra biển, Sài Gòn cũng có. Còn muốn cả núi cả biển, Phan Thiết, Phú Yên, Đà Nẵng… trời ơi Việt Nam có hết.

Thiệt tình là ở nhà thiệt sướng. Vậy mà cứ muốn đi. Có rất nhiều người gặp mình trên đường, nói mình là “strong girl”, và cứ thấy mình cười hoài (có bị điên không ta?). Vậy mà về nhà là lại tự thấy một con nhỏ cau có khó chịu, khó tính, sắp thành bà cô già. Thực ra là do bản thân thôi, biết, mà sao khó sửa quá…

Kiên nhẫn, kiên nhẫn, kiên nhẫn.

Sẽ viết và post hình lên từ từ nha. Không hứa nhưng sẽ cố gắng.

For a new trip, we’ll see…

 

Linh tinh

Tôi có trí nhớ của một con cá vàng, dường như là vậy.

Chính thế đấy. Như hôm trước, có người nhắc là tôi đã đi chỗ này chỗ kia, làm cái này cái kia. Tôi nghe cứ như là một câu chuyện của một-ai-khác. Và rằng nó quen, nhưng mà tôi không hề nhớ.

Hoặc như là mở mấy hình cũ ra, ồ chỗ này đẹp quá, ủa mà mình ở đó mà, ra vậy, mình đã ở đó, mình đã từng trong không khí đó, nhưng khi nó qua là nó qua, trôi tuột.

Tôi chỉ nhớ vài thứ linh tinh thôi, thực đấy.

Như chuyện không hiểu sao, trong chuyến đi Kong Lor Lào năm đấy, cùng với Sandy, cô bạn Pháp gặp trên đường, trong cái hang y như ở Ninh Bình ấy, tôi đã nhẩm đi nhẩm lại với bản thân, rằng tôi tự nhiên thấy may mắn kinh khủng khi mình là một cô gái châu Á bé nhỏ. Haha, chẳng liên quan gì hết, vì khi đến châu Âu, tôi vẫn luôn có chút ghen tị khi thấy tụi nó xê dịch quá dễ dàng, với cái hộ chiếu đó. Nhưng mà suy nghĩ đó, không hiểu sao vẫn luôn bám trong đầu tôi.

Bạn có tin là có kiếp trước không? Hỏi lại tôi á? Tôi đang hỏi bạn mà. Ờ, mà cũng đúng, thực ra nó là cái cớ để tôi nói về tôi. Tôi cũng không biết là mình có tin hay không. Nếu cách đây nhiều năm, chẳng biết nhiều là bao nhiêu, tôi sẽ nói một cách dõng dạc với bạn là “duyên là cái gì chứ, tôi chẳng tin đâu. Kiếp trước kiếp sau, tôi cũng chả tin nốt.” Còn giờ á, ờ thì mà là, do tôi không biết nên tôi cũng chẳng biết mình có tin hay không, cứ để nó qua một bên.

Hình như tôi chưa kể với bạn. Chuyến đi Myanmar của tôi, điều mà tôi nhớ nhất, là khi tôi ngồi trong một cái chòi kín gió, với một sư cô người Malay, một cô gái lớn tuổi người Úc và một cư sĩ nữ nhỏ tuổi người Việt. Hai người kể về kiếp trước của cả ba, khi họ là ba chị em ruột, à bốn cơ, nhưng lúc đó chỉ có 3 người ngồi cạnh tôi thôi. Lúc đó chẳng có gió máy gì cả, tự nhiên tôi sởn hết cả gai ốc. Chuyện chỉ có vậy. À, có một cái nữa, đó là cô người Úc bảo tôi, đó là lý do tại sao khi cô đến chỗ X ở Myanmar lần đầu, cô thấy cực kỳ thân thuộc, đó là nơi kiếp trước cô đã từng ở. Hôm qua tôi đọc trên blog của chị Dung, người mà tôi cực kỳ mến mộ, blog của chị ấy là Thichdibui.blogspot.com; chị ấy cũng nói về nơi mà chị ấy từng ở kiếp trước.

Thế thì kiếp trước, nếu có, chắc tôi không phải là người Sài Gòn. Có khi tệ hơn, tôi cũng chẳng phải là người Việt.

Tôi nói với nhiều người, và có lẽ vài lần trên blog này hay blog khác (đúng thế, tôi đã từng có 1 cái blog khác nữa), tôi chẳng cảm giác mình thuộc về nơi này. Mỗi lần di chuyển, tôi đang cố gắng đến gần cái mà mình cảm thấy thuộc về. Tôi không biết có chỗ đó hay không, tôi thực sự không biết, chỉ là đang cố gắng tìm nơi mình thấy quen thuộc.

Khi tôi đến Nga hay châu Âu. Thực tình tôi cũng không thấy quá lạ lẫm. Có lẽ kiếp trước tôi cũng là một kẻ hay đi (cứ cho là vậy đi), nhưng mà tất cả nhưng nơi đó, khi tôi đi qua, dẫu cho tôi có thán phục vẻ đẹp của nó, thích và cảm thấy quen thuộc cực kì gió lạnh khô ở đó, khi câu chuyện qua là qua.

Mà post này đang nói nhảm gì vậy? Tôi cũng không biết nữa, tự nhiên muốn viết mấy dòng vậy thôi…

Just a note for last Saturday, 11/06/2017

I remember the first time I was called as “yogi” when I was in Myanmar, staying at #ThabawarCenter in 01/2015. I didn’t think I would learn yoga, and of course I was not a yogi. 02/2017, in Athens, I had chance to instruct a Yoga class briefly, just for about 10 minutes, but I didn’t think I would do anything further. 06/2017, now I am a yoga instructor, the way is still far but I think I’m on the right track.

Ah, well, need to say, I am still, not yet a yogi.

However, life is full of unexpected events but they all link in a way. I don’t know what is next but I am grateful for everything has happened in my life, no matter what it is.
After all, as people say, life is a journey, not really destination.
Enjoy the trip…

14.06.17

Ghi nhanh cho hôm qua.

Không ngờ là gặp lại người quen ở Sài Gòn này, vào một tối định trước nhưng cũng chưa hề định trước, và đi lạc đường. Trễ đầu tiên là 15, rồi 25 và cuối cùng là 45 phút. Người quen nói “Chuyện bình thường ở VN mà”.

Gặp người quen mới biết người ta đã được nghỉ việc từ 3 tuần trước. Có những chuyện hiểu nhầm nho nhỏ đủ để tưởng chừng một tình bạn có thể bắt đầu đã vội kết thúc, và bây giờ thì tự hỏi có trễ quá không để bắt đầu lại một lần nữa, với một người cố gắng?

Câu chuyện thường xuyên dừng lại vì những cuộc điện thoại và nhắn tin tới người quen. Tự nhiên nhớ tới M, có vẻ là người duy nhất tới thời điểm hiện tại, khi nói chuyện với mình sẽ phớt lờ điện thoại.

Dù sao thì, gặp lại người quen, xem facebook người ta sau một thời gian khá lâu, mới cảm thấy có chút gì nuối tiếc. Và không ngờ vậy mà cũng 1 năm rồi đó, ngày duy nhất lên Lak lần đầu và có lẽ còn rất rất lâu mới có dịp lên Lak lại. Thôi dù sao người ta thực sự vẫn luôn là một người tốt (dù có hiểu nhầm hay hiểu đúng thì mình luôn biết người ta là một người tử tế), và thực sự là một người đáng quý, mình mong người đó sẽ luôn gặp những điều tốt lành, karma mà.

Có duyên thì sẽ gặp lại, có duyên thì làm bạn, không thì thôi, cuộc sống vốn dĩ là vậy mà.

Random thoughts – Suy nghĩ vẩn vơ

(16.04.2017)

This morning, I woke up and received a msg from a friend.

It was a surprise. After many years, more than 6 or 7 years – I think, she finally decided to have a baby. And she’s pregnant! 🙂

27.04.17

Listening to the song:

Want to talk to someone, maybe anyone… but not really anyone.

Is that the feeling of a lone wolf? I meant, I do, really do enjoy of staying alone like this. Freedom, and enjoyable, it’s true. But there are times like this, I think I want to talk to someone, but really not anyone. But again, no one particularly.

Lately pretty messy with my own thoughts. Too many things to do and going on. And I don’t really know what I am doing.

Yesterday I talked with a friend. She told me that my values of life are very different from everyone around. And it fits more with the Western style rather than Eastern (Asian) style. I don’t know, to be honest. When I was in Europe, I recognized people are the same everywhere. They want “happiness”, “stability”, well, who doesn’t want to be happy anyway? The difference might be when I said of, for example, being single, traveling alone, European sees it as normal, when it seems most of Asian considers as something odds (negative).

30.04.17

Going to pay my “debt” – karma soon… too bad I’m too lazy lately and there is no place for lazy (and not smart) persons in this crazy material world.