Trồng một cái cây từ hạt

Trồng một cái cây từ hạt

Gieo một hạt, một hy vọng

Một ngày, hai ngày rồi ba ngày

Một tuần qua và vẫn không thấy gì

Một tháng và như vậy là biết rồi đó.

Trồng một cái cây từ hạt

Lên được một hạt mầm

Mừng vui chưa kịp

Nào sâu, nào bọ, nào cả ốc sên con

Cùng chung vui hưởng thụ.

Trồng một cái cây từ hạt

Ta vẫn trồng cây từ hạt

Vẫn hy vọng sớm muộn gì hạt cũng thành cây.

(Nhảm, 22.02.2018)

Advertisements

20.02.2018 – viết ngắn

Ý tại ngôn ngoại.

Tiền thì đa số ai cũng muốn kiếm tương đối nhiều, nhưng nhiều ít cuối cùng cũng gần như là 1 mục đích.

Câu hỏi trong ngày mùng 4: Mong muốn gì khi về già?

P.s: Mai đi làm lại rồi. 😐

Những ngày Tết đã đang trôi (2018)

30 Tết.

Ngủ sớm. Không xem bắn pháo hoa, không giúp nhà cúng kiến gì cả. Cứ đúng giờ từ 10g30 – 11g là buồn ngủ rũ, không ngủ ngay thì sẽ khó ngủ hoặc dậy sẽ mệt (nếu dậy tầm 5-6g), nên cứ phải đi ngủ đã.

1 Tết.

Ngồi trên xe đi ra đường hoa, ngắm phố và ngẩn người. Nếu đang ở Sing, Malay (giả sử thế, chưa đi Malay thực sự bao giờ). hay là đâu đó thì cảm giác cũng y như vậy mà thôi, cũng có gì khác nhau? Thôi thì tự an ủi, cứ tận hưởng, dù Tết ở nhà hay đi đâu thì nó cũng như vậy. Và cần phải trân trọng vì vẫn còn những người thân bên cạnh, đi chung, và làm cùng nhau, không phải đó là một điều quá ư may mắn?

2 Tết.

Đạp xe tầm 20-30 cây số sáng sớm là một cái thú, dù nếu không có B đạp chung thì chắc sẽ không lết ra ngoài tầm 6 giờ hay 6 giờ kém, dù có thể dậy từ 5 giờ hay sớm hơn đi nữa. Xe bẩn, cả năm không lau, đạp được một nửa tầm 10-15 cây thì bắt đầu kêu cọt kẹt. Bảo về lau dọn và chăm sóc nó, vậy mà hôm nay mùng 4 rồi, cái xe vẫn như thế.

3 Tết.

Từ hôm “nay” đến hết kì nghỉ, sẽ là gặp bạn bè. Chẳng phải vẫn nói chuyện đều đó sao, vậy mà Tết cũng khó tránh khỏi việc hẹn hò (gặp mặt vẫn hơn chứ?). Mình thích hay không, đôi khi không quan trọng, chỉ là cảm thấy mọi thứ nó chẳng có gì thay đổi. Và mình vẫn lười và không làm được gì hết cho kì nghỉ. Bài vở vẫn chất đống, vẫn chưa đụng đến việc công ty, và cứ nghĩ đến việc phải dứt khoát ngay sau mấy ngày nữa, trong khi nghĩ vẫn không thông (không bao giờ “thông” cả), thật là …

4 Tết.

Là hôm nay đấy. Cũng chưa có gì đặc biệt ngoài vài cuộc hẹn đã dời trễ hơn nhưng vẫn trong ngày. Chỉ còn 1-2 ngày nghỉ nữa là alehap, vẫn lười biếng và 1 đống bài chưa làm.

Tết. Vốn dĩ cũng hay, có dịp để mọi người nghỉ ngơi, nhưng cũng mệt mỏi. Cứ nghĩ đến đống lễ nghĩa là thấy mệt. Có lẽ mình là một đứa vô trách nhiệm và vô tâm thật. Nhưng dù sao thì vẫn phải sống đúng bổn phận theo một kiểu nào đấy mà bản thân thỏa hiệp với chính mình.

Hết Tết rồi nhé. Năm sau, chuyện gì tới thì tới, không hẹn đâu.

Mùng 1 Tết – 16.02.2018

Hôm qua khi dọn đồ và dọn nhà trước Tết, nghĩ đến khối thứ để viết.

Và y như rằng, sẽ không viết được, và cũng chẳng nhớ gì để viết. =)

Năm nay chỉ có 1 cái cần khắc phục, đó là định làm gì, phải làm cho tới cùng.

Ví dụ như là định post cái bài này từ lúc bắt đầu viết, xong cái nửa chừng làm việc khác, xong thấy hơi nhảm tính không post, nhưng không thể để dở dang vậy.

Cho nên là nhảm thì nhảm, định viết và định post thì sẽ làm. Bù bài hay sau, khi thực sự có hứng và tập trung viết vậy. Ai bảo tội không tập trung, làm nửa chừng là làm việc khác, cho nên nó như vậy. Dở thì ráng chịu nha.

Vậy thôi, hết mùng 1. Đi ngủ. Năm mới như năm cũ, tập giữ nếp. =)

13.02.2018 – last day at work of the lunar year

Checking data while listening to this:

Can’t stop smiling. It is so related to many young Vietnamese (and Chinese and other Asian countries maybe?)! Including me? Maybe. Maybe not. But the lyric is meaningful to us: Live your life and do not be influenced by others’ success or comments. They are not You, they care in the way they think it is best. But NO ONE IS YOU BUT YOURSELF. Personally I think the life that does no harm to others (but still cause the worry and concern from some beloved, that’s unavoidable in many cases) is good enough.

Live Your Life, in this New Year and so on.

Vài chia sẻ

Đúng ra là những chia sẻ này viết trên facebook chẳng hạn thì thích hợp hơn, vì đó là nơi người quen hay hỏi mình. Dù sao mình cũng không thích nói gì trên facebook liên quan đến mình hết, xả xì trét ở đây vậy.

Có một vài câu hỏi mà người ta hay hỏi, và mình thì không biết phải trả lời ntn.

  1. Đi nước A, B, chỗ C, D hết bao nhiêu tiền?
  2. Đi theo được không? Khi nào đi rủ mình được không?

1, mình đi theo kiểu “spontaneous”, thường là chỉ có khái niệm chung chung, cơ bản, như đến nước đó, thời gian đó, có thể cụ thể hơn là vùng A, B, C gì đó. Không có khái niệm là đi cụ thể tàu xe, ăn uống. Tiền thì cứ cầm khoảng chừng đó, thiếu đủ gì tự lo trong khoảng đó. Thường là đã dư, chỉ có lần ở Myanmar thì xém thiếu tiền mặt nhưng cuối cùng cũng thành dư 200 kyats (!). Hỏi ngay lúc mới đi về, thì mình có thể còn nhớ là tiền vé máy bay rồi tiền mang đi dư bao nhiêu, có thể ước chừng con số. Sau đó thì, xin lỗi nha, tui không có dành bộ nhớ để chứa mấy cái đó.

2, vì là đứa đi theo dạng đã nói ở trên, có khi mình cũng không biết ngày tới mình đi đâu, ở đâu, có khi thì lên kế hoạch từ 1 năm mà gần đến ngày đổ bể, vé máy bay bị mất (do mua vé rẻ) nên vẫn phải tính vào chi phí. Cuối cùng là gần đến ngày đi hoặc gần sát thời gian sure là đi, trừ mấy chuyến đi xa và phải xin visa như châu Âu hay Nga, thì mới mua trước vé, canh giá rẻ, còn lại thì cứ nhắm nhắm thôi. Do đó, tui không thể rủ ai được hết. Tui còn không biết một vài tháng sau tui ở đâu, ra sao thì sao mà tui rủ bạn được. Trong khi các bạn thì còn bận đi làm, còn kế hoạch của các bạn nữa.

3, về những chỗ ăn chơi: trừ phi bạn có sở thích giống tui, hay đơn giản là muốn nghe tui chia sẻ thì ok, chứ còn hỏi cụ thể là nên đi ăn chỗ nào, đi chơi đâu, … cái này là sự lười biếng thiệt tình, tui cũng thường google trước như mọi người, và tui thường đi ít hơn chỉ dẫn trên google, do tui ham ở 1 nơi, làm 1 thứ hơn là cứ đi chơi, ăn uống. Style của tui là bụi, nên việc ăn uống không quá quan trọng, ngủ nghỉ cũng không quá quan trọng. Như đợt rồi, đến Chiang Mai tui đi bộ chắc cả mấy tiếng để tìm chỗ trọ, chứ cũng chả book trước gì hết. Đến khi ra sân bay về ,mới thấy có cái cuốn sổ làm từ phân voi, về google mới thấy chỗ đó đáng đi, dù chi phí sẽ mắc 1 chút, nên mới nghĩ lần sau (chưa biết khi nào) đi. Đó, chẳng hạn vậy, nói chung là không phải tui không muốn chia sẻ, mà căn bản tui cũng không biết chia sẻ ra làm sao.

Tóm lại là, hôm nay tâm không có an. Việc làm thì tui không muốn làm, còn mấy cái này thì hỏi xong tui không biết nói sao thì có người lại không vui. Nói chung là tui đang bức xúc đứt cúc (may áo chỉ có 1 cái cúc không quan trọng). Vậy ha.

 

chuyện sáng nay

Sáng nay đi ăn bún cá.

Cô bán hàng có 2 mẹ con đứng bán. Cậu con trai lớn ngộc, giọng khàn, nói trỏng. Cô bán hàng mắng con, và nói trả lời cô khách hàng bảo “mẹ con mà tính vui lạ nhở” : “Tôi ghét nhất tính nói không thưa gửi đầu đuôi”.

Cậu con trai lấy lon bia ra uống, nhắm với cá chiên của mẹ. Vừa ngồi chắc uống được 1 ngụm bia thì cô nhắc “khách đi rồi, bàn không lau thế à, chừng nào mới dọn”. Cậu cũng hơi quê “thì con quên”, lấy giẻ lau.

Cô chiên bánh chưng. Bảo con rửa chảo đổi chảo.

Cậu tráng sơ đúng 1 lần. Bà mẹ lại mắng “mày rửa thì rửa đàng hoàng, lấy giẻ chùi. Tráng vậy thì sao sạch”. “Cái này sạch, tráng vậy đủ rồi” (tất nhiên trả treo nhưng vẫn phải lấy giẻ lau lau).

Đến phiên cậu con “Sao mà cho lắm mỡ thế”.

“Mỡ này đứa nào đổ vào hả, giờ còn kêu”. “Thì giờ đổ bớt ra, đổ vào cái bịch kia kìa”.

.

Chuyện 2 mẹ con cô bán bún cá đến đây là hết. Ngồi ăn, không thể nào không thừa nhận, mình thấy mình ở cả hình ảnh 2 mẹ con.