18.03.17 – for an acquaintance.

Hơn 2 tuần rồi đó, M.

Chuyện gì tới sẽ tới, phải không? Thực ra im lặng cũng là 1 câu trả lời, phải không M?

Thỉnh thoảng nhớ M đó, nhưng mà không như K, nhớ M đủ để mỉm cười. 🙂

Mong M khỏe, và luôn giữ được nụ cười như hôm mình gặp nhau nha M.

Mến,

“Người có túi trà thần kì”.

Viết nhảm nhân gần 12h giờ đêm

Thực ra thì có 1 đống việc phải làm. Nhưng mà về là lười.

Lười thật đấy…

Mỗi lần đi xa xong, khi về là sẽ có một đống động lực, khí thế, thay đổi, tích cực, vân vân và vân vân.

Rồi có vẻ như đâu cũng lại vào đấy.

Cơ mà tối nay định viết nhảm về cái khác cơ.

Nhiều năm về trước, khi còn cái Yahoo 360, cái blog của mình một thời cũng khá “nổi”, vô tình được biết blog của mình cũng có nhiều người thích, vô đọc thường xuyên mà không có comment nhận xét gì, page view cũng lên tới 6 chữ số(vậy là nhiều rồi). Hồi đó còn lãng mạn (hay lãng xẹt chả biết), cũng viết này nọ, giọng văn cũng cố tỏ ra trầm trầm buồn buồn, tự sự, vân vân và vân vân.

Giờ thì hết rồi. Cái blog này ban đầu lập ra gần như song song với cái Y360 nhưng chuyên để viết những thứ rất riêng, và cũng chẳng ai biết cả. Nó cũng mốc meo vì thực sư mình có quá nhiều blog. Giờ, lần nữa, thì hết rồi. Chắc chỉ còn mỗi em này, mà viết thì càng ngày càng lười. Nhiều khi muốn viết nhưng rồi hoặc không có mở máy tính lên, hoặc để kệ cho cảm xúc trôi đi đâu thì đi, đến lúc mở máy lại thần người ra, chẳng có gì để viết, mất cảm xúc mất rồi.

Mà viết không có cảm xúc thì nó nhạt toẹt, và chẳng ai buồn đọc, ngay cả “tác giả”.

Thực ra ban đầu định viết thư gửi cho người yêu tương lai (nếu có). Mình chẳng nghĩ tới vợ/chồng đâu, vì ngay cả yêu còn chưa có (khỉ gió, hơn 30 rồi mà thực sự nhận ra là mình chưa có yêu ai và chưa có ai yêu, theo kiểu loãng moạng), thì làm sao mà nghĩ tới việc lập gia đình.

Mà viết tới đây thì mới nhớ là lúc sáng định viết một bài về cách mình thấy trẻ con được nuôi dạy ở các gia đình khác nhau ra sao, dẫu là gia đình Tây ở Tây, gia đình Việt ở Tây, gia đình Tây-Việt ở … một nước khác, và cả gia đình Việt ở Việt. Nhưng mà giờ nó cũng bị mất luôn cả ý muốn viết, vì lang man quá rồi.

Và vì lang man quá rồi, nên sẽ chẳng viết gì nữa.

Dù thực ra là đang nhớ tới một cái nữa chẳng liên quan. Đấy là hôm cuối cùng ở Florene, Ý. Hơn nửa đêm, chắc khoảng 2-3 giờ sáng, đi qua một cây cầu, trời ơi trăng to, sáng và đúng theo kiểu lãng mạn y như trong phim. Lần đầu tiên mình thấy trăng to và đẹp như vậy. Tiếc là ngay khi đó, chẳng có chút lãng mạn nào, trời thì rét, người đi chung thì mình cũng chẳng có tí xúc cảm rung động nào (may quá).

Thôi nhảm đủ rồi, đi ngủ, hy vọng mai dậy sớm được. Cần phải lấy lại thói quen dậy sớm và ngủ sớm (11.55 đêm rồi, sớm gì nữa trời…)

Những ngày Tết xa nhà

Tết thứ 2 không ở nhà. Trốn, đi chơi.

30 Tết, đi chợ cùng bạn, nấu Phở gà. Ở nhà thì không nấu đâu, chờ phải đi xa thì mới nấu cơ. Thiếu vài gia vị nhưng mà vẫn ngon khi vắt nhiều chanh một chút, còn không thì gà công nghiệp béo quá.

 

Thực sự là một cái Tết xa nhà và cái Tết xa nhà nào (thực ra là mới 2 chứ mấy), thật kì lạ là rất đặc biệt.

Nếu như lần trước là Myanmar với những chuyện cực kì dễ thương và hơi kì dị, như là câu chuyện về kiếp trước, về tái sinh, câu chuyện về nghe tiếng Miến sang tiếng Việt mà vẫn không tin được là thực sự đó chỉ là tiếng Miến; lần này, nó đặc biệt vì nó riêng tư hơn một chút, tiếc là vẫn không có chút lãng mạn nào ở đây cả. =)) Dù rằng nếu đúng thì có thể nó sẽ còn tuyệt vời hơn nữa. =)))

Mình chắc là “falling in love with the city” mất rồi. Dù sao thì câu này cũng nói nhiều quá, hahaha.

À, có một cái, sau vụ này thiệt tình phải suy nghĩ nhiều hơn về việc học một ngôn ngữ mới cho tử tế. Các bạn ở đây ai cũng giỏi cả, ngôn ngữ nói như gió, đủ các loại, các ngôn ngữ phức tạp khác nhau.

 

Thơ từ 7 năm trước

Facebook nhắc kỉ niệm cũ.

7 năm trước, mình đã viết mấy dòng thế này đây:

Ngày mai… Nắng có đỏ như là ngày chưa tắt
Hay chập chờn như là giấc ngủ mơ
Biết nói gì đây – Thói đời
Phải ta chăng – Được, còn, dở, mất
Có gì là quan trọng chốn phù du
Một kiếp người – thì đã sao – ai chẳng thế
Phải vậy không? Câu hỏi giữa đêm khuya
Phút bất chợt – Ta làm thơ dang dở
Phải thơ không – hay là ta đang mơ?
Mơ hay tỉnh – có gì là quan trọng
Biết ngày mai – ừ, sẽ có ngày mai …

19.01.2010

Không thể tin được là mình từng viết được những dòng như vậy. Hahaha.

Only time

Bài này là một bài hát mình rất thích.

Hôm qua xem Lala land với đồng nghiệp. 4 đứa thì có 1 xem được đâu chừng 30-40 phút, bỏ ra ngoài vì phim quá chán với một người “extrovert” và năng động như bạn.

Ba đứa còn lại, đều nằm trong dạng tính logic cao, chịu khó “phân tích nhân vật”, nên ngồi cố.

Một bạn đã chứng tỏ được khả năng phân tích và nhận định vấn đề khá tốt sau khi hết phim. Nào là phim hợp với ai, rằng ai sẽ thuộc loại kiên nhẫn ngồi lại, và phim thì nó như thế nào.

Một bạn chứng tỏ mình đã từng trải về vấn đề tình cảm sau khi xem xong và khen phim hay, cũng như làm bạn phải suy nghĩ thêm (?) vào tối hôm đó.

Một bạn thì… chả có kinh nghiệm chinh chiến và yêu đương, cũng chả có khả năng phân tích sâu như bạn đầu, thế mà tự nhiên cuối phim lại ứa nước mắt khóc (?!). Mà nghẹn ngào luôn mới ghê.

Đố ai biết trong 3 bạn đã xem, mình rơi vô trường hợp nào?

Mà thôi, để nói luôn, mình là người thứ 3.

Chẳng hiểu sao phim xem đến khúc cuối tự nhiên xúc động.

Thực ra La La Land cũng không có gì quá đặc sắc về nội dung, chỉ là kể về một người vô tình gặp được một người khác có thể chia sẻ được chí hướng, chia sẻ được mong ước. Và nếu chắc chắn là không có anh chàng nhân vật chính thì cô nàng nhân vật chính sẽ không thể nào dễ dàng có cơ hội để thực hiện ước mơ – vì cô ấy đã chuẩn bị từ bỏ rồi. Nhưng cái giá phải trả, như anh chàng trong phim nói khi cô nàng hỏi “rồi chúng ta thì sao?” “Time”.

Ờ, thời gian sẽ trả lời, là chia tay nhau. =))

Nhưng mà cái mà hai nhân vật đã theo đuổi ngay từ đầu, họ đã làm được. Vậy nên, thực ra là cuối cùng trong cuộc đời, chỉ cần biết là có người (ai cũng được, có là được rồi), hiểu được ý chí của mình, và chia sẻ với mình, dù mình có gặp khó khăn gì chăng nữa, thì dù không ở cạnh nhau, vậy là đủ rồi.

Và thực ra là, xét cho cùng, nếu không phải vì người đó hiểu mình, thì mình cũng sẽ không “yêu” người ta đến vậy.

Và đó là lý do tại sao con người ta luôn vì mình. Và vậy nên dù có yêu ai (và có ai yêu lại) hay không, thì bản thân vẫn luôn là cô độc. 🙂

Những ngày cuối ở chỗ làm này

Hôm nay thứ 7, nguyên team họp ở nhà sếp từ sáng 9h tới hơn 13h30 trưa mới nghỉ, ăn uống xong là 14h30, nghỉ 30p quay lại làm tới 5h chiều.

Thực ra thì ở nhà sếp từ chiều tối thứ 6 để làm việc, theo đề nghị của N.

Cái team đó, trời ạ, thật là… bựa, quá bựa.

Thực tình là mình cảm thấy team đó khá là ổn và ăn ý với nhau, hơn nhiều chỗ khác mình đã từng làm qua. Hoặc có khi là mình thấy mình trong team đó thì hợp hơn là trong nhiều chỗ khác.

Mà có khi là do bây giờ nên cảm thấy như vậy, thời gian trôi thì mọi thứ rồi cũng sẽ qua.

Nói vậy chứ hôm qua vừa làm vừa chơi. Tụi nó làm mình cảm động một chút khi góp ý một cách rất thẳng thắn.

Chiều nay trước khi mình về sớm (tụi nó xong là ở lại ăn chơi, đến hết chiều mai cơ, còn mình do bận rộn quá nên phải về, chủ nhật tháng 12 full lịch mỗi ngày. Tối mai phải đi làm bù do thứ 6 qua nhà sếp nữa, dù qua nhà sếp cũng là đi làm.

Có lẽ sau một khoảng thời gian dài, cảm xúc của mình dần chai đi, cảm thấy là tình cảm có dạt dào xúc động tới chừng nào đi nữa, thì rồi nó cũng sẽ qua hết, nên thực tình là mình thích team này lắm nhưng khi viết những dòng này thì cảm thấy rất chi là khô khan… Chiều nay cả 2 N ôm mình chặt, làm mình vừa buồn cười vừa cảm động. Nói chung là cũng chưa có đồng nghiệp nào người Việt ôm mình từ trước tới giờ theo kiểu đấy (à, trừ cái vụ hai bạn này đều theo kiểu extrovert và skin-ship), nhưng mà tụi nó làm mình cảm động 1 chút.

Mà thôi, cũng sắp đi rồi, cũng vui vì thấy cái team đó làm việc ăn ý và nói chung có vẻ mình để lại ấn tượng không tồi lắm.

Cross the fingers for the best, to all.

28.11.2016 – Let it be

Còn vài ngày nữa là tháng 12.

Thường thì mình thích tháng 12, vì ngay khi tháng 12 tới là mọi thứ ở xứ Xì Phố này có vẻ như thay đổi một chút. Trời bỗng xầm xì, mát hơn và tự dưng trong lòng có gì đó man mác xen kẽ giữa buồn và vui. Và dễ làm cho người ta xúc động…

2013 có lẽ là năm mà tháng 12 có nhiều chuyện xúc động nhất. Nhớ lại, đó là lúc mà mình đã giận G rất nhiều, để rồi cực kì xúc động khi cậu ấy nhớ tới sn mình, mà có lẽ là lần duy nhất cậu ta nhớ. Còn nhớ hôm ngồi họp ở PN, tự nhiên nhạc Noel ầm ĩ, làm tự dưng thấy nôn nao. Rồi chia tay PN, nhẹ nhàng và thanh thản. Rồi còn khóc khi xem phim Cuộc đời bí mật của Walter Mitty nữa – may mà khóc rớm rớm không ai thấy, còn rạp thì cứ như là bao nguyên suất. =)

2014, chuyện gì xảy ra thực tình không nhớ, chỉ nhớ là vui vì không ở nhà…

2015, sau 2 năm lại trở về nhà. Rồi sau đó thời gian thiền của mình ở KowTahm, “life changing experience” mà mình đang muốn tìm lại…

2016, chuyện gì xảy ra chưa biết, chỉ biết là sẽ vùi đầu vào công việc, deadline, sự kiện tùm lum, vậy là cũng sắp trọn 1 năm (và sẽ chỉ là 1 năm mà thôi), mình làm cho chỗ này.

28/11. Sinh nhật Lùn. Happy B’day em trai. Năm nay sinh nhật xa nhà của nhóc. Thôi ráng hết năm rồi về, thằng em trai bên ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối ạ. Thỉnh thoảng tự hỏi, chị với em, ai yếu đuối hơn ai?…

28/11, không vô tình xem lại mấy kỉ niệm nhắc bởi facebook thì chắc cũng đã quên hôm nay ngày mất của bạn. Lâu quá rồi, hơn chục năm… Thời gian làm nhòa đi tất cả, mà cơ bản, thực ra thì cũng có gì vĩnh cửu đâu, chỉ mong bạn thực sự siêu thoát, nếu thế giới siêu nhiên là có thực.

Mà nhắc tới thì càng nghĩ loanh quanh về vụ thiên văn. Cuối cùng thì mặt trời là một ngôi sao, trái đất là hành tinh, và ngôi sao mặt trời và cái thiên hà bé nhỏ này cũng chỉ là một phần của cái vũ trụ bao la có ti tỉ thiên hà khác. Ai biết được, thực sự tại sao lại có sự sống, tại sao kim tự tháp, mấy tảng đá đầu người ở đảo Phục Sinh và cả mấy cái đền Inca đó lại có thể được xây dựng chính xác và tỉ mỉ đến như vậy từ cả ngàn năm trước? Thực sự là có thế giới song song không, và có một thằng nào đó là mình ở thế giới song song đó cũng đang ngồi gõ gõ mấy dòng vớ vẩn về câu hỏi đại loại như thế này hay không?

Bắt đầu suy nghĩ lung tung rồi… Thôi tốt nhất là đi ngủ, let it be, đằng nà o thì sớm hay muộn, đã có bắt đầu thì sẽ có kết thúc, còn không có gì thì sẽ là không có gì, tất cả chẳng bao giờ biết được, sẽ là bí mật của vũ trụ, ngay cả khi thân thể của mình cũng không còn tồn tại nữa…