Mười chân lý thiết yếu làm thay đổi cuộc sống của bạn

Đây là bản dịch tóm tắt ý chính của mình từ trang của tờ Huffingtonpost, chủ yếu cho mục đích cá nhân, bạn nào muốn sử dụng thì cũng tùy ý, nhưng không phải mục đích thương mại nhé.

Thật là đáng ngạc nhiên khi nhận ra chúng ta thật dễ dàng đánh mất chú ý đến những điều quan trọng trong cuộc sống.

Khi mọi thứ không đi theo hướng mà bạn muốn, thường vì bạn đã mất tập trung vào điều thực sự quan trọng. Những điều tuyệt vời nhất trong cuộc sống không đến một cách dễ dàng, và nếu bạn thất bại trong việc canh chừng bản thân cẩn thận thì đó là cách chắc chắn sẽ dẫn bạn đến những điều tầm thường.
Tôi tin là Socrates đã nói điều đó tốt nhất: “Cuộc sống không được thử thách thì không đáng sống – The unexamined life isn’t worth living.”

Quan sát của Socrates cũng được áp dụng cho kinh doanh lẫn cuộc sống. Bạn nên thường xuyên hỏi bản thân là mình có đang đi đúng hướng hay không.

Rất nhiều chân lý cần thiết trong cuộc sống luôn cần lặp lại. Chúng ta cần được nhắc nhở để tập trung vào chúng.

1. Thất bại thường đi trước Thành công lớn. Bạn không bao giờ trải nghiệm được thành công thật sự (true success) cho đến khi bạn học cách đón nhận thất bại. Những thất bạn sẽ trải đường cho thành công của bạn qua việc chỉ cho bạn thấy là bạn đang đi sai đường.

Những bước đột phá lớn nhất thường xảy ra khi bạn tuyệt vọng và bế tắc. Chính cảm giác mệt mỏi thất vọng sẽ buộc bạn phải nhìn khác, nhìn ra ngoài “chiếc hộp” và nhìn thấy giải pháp mà bạn đã bỏ lỡ.
Thành công đòi hỏi kiên nhẫn và khả năng giữ được thái độ tốt ngay cả khi đang gặp khó khăn vì những gì bạn tin tưởng.

2. Bận rộn không có nghĩa là hiệu quả. Mọi người xung quanh có vẻ đều bận rộn: đi họp, email liên tục, v.v. Cuối cùng thì thực sự có bao nhiêu người thực sự làm việc hiệu quả với năng suất cao?

Thành công không đến từ chuyển động hay các hoạt động. Nó đến từ sự tập trung. Hãy đảm bảo bạn sử dụng thời gian hiệu quả và năng suất (productively).
Xét cho cùng, bạn là kết quả của đầu ra, chứ không phải là của nỗ lực trong quá trình. (note: có nghĩa là nỗ lực mà không ra kết quả thì cũng chẳng có nghĩa lý gì)

 

3. Bạn chỉ có thể giỏi như những người bạn liên hệ/ làm việc/ chơi với.

4. Bạn đang sống cuộc đời mà bạn đã đang tạo ra. Bạn chẳng là nạn nhân của hoàn cảnh nào hết, không có ai ép được bạn phải quyết định điều đi ngược lại giá trị và niềm cảm hứng của chính bản thân bạn. Chính bạn là người tạo ra hoàn cảnh ngày hôm nay, và ngày mai cũng hoàn toàn phụ thuộc vào bạn. Nếu bạn cảm thấy đang bị mắc kẹt, có lẽ do bạn sợ phải mạo hiểm hoặc sự đánh đổi. Khi đến thời điểm phải quyết định, hãy nhớ là thà rằng bạn ở đáy của cái thang bạn muốn leo, còn hơn là ở đỉnh của cái thang mà bạn không muốn.

 

5. Nỗi sợ là nguồn cơn số 1 của hối hận.
“Cái gì là điều tồi tệ nhất có thể xảy đến với bạn? Liệu nó có giết chết bạn không?” Thực ra mà nói, cái chết không phải là điều tệ nhất có thể xảy đến với bạn.

6. Bạn không cần phải chờ được xin lỗi mới tha thứ

 

7. Sống trong hiện tại.

Không có hối hận nào có thể thay đổi quá khứ, không có lo lắng nào có thể thay đổi tương lai. Nếu bạn thường xuyên hối hận và lo lắng, bạn không có thời gian sống cho hiện tại.

8. Giá trị bản thân phải đến từ bên trong. Không phải nhận xét hay lời nói của người khác là giá trị của bạn.

 

9. Cuộc sống này ngắn ngủi.
Không ai biết trước được ngày mai. Sau cùng, mỗi ngày tuyệt vời bắt đầu với một tư duy tuyệt vời.

 

10. Thay đổi là điều tất nhiên – Hãy đón nhận nó.
Chỉ khi bạn đón nhận thay đổi (embrace change) thì bạn sẽ thấy được điều tốt đẹp trong đó.

Hãy phối hợp tất cả những điều trên.

(It’s really similar with the Buddhism mindset).

 

Vài dòng về đi bụi (2)

Nói đến chuyện đi, thì đi 1 mình, 2 mình, hay nhiều mình, nên chọn cái nào?

Tất nhiên, bài viết phản ánh quan điểm cá nhân của tác giả =)), cái này mình chỉ viết theo suy nghĩ của bản thân.

Quay trở lại về “hình thức” đi, nếu đi cùng người lớn tuổi thì có lẽ nên chọn tua. Tua hẳn hòi nhé. Tại sao vậy? Cái này mình nghĩ chắc không phân tích nhiều thì ai cũng thấy:

  • An toàn: người ta thường bao gồm trong tua cả bảo hiểm tai nạn. Người lớn tuổi đi thì tốt hơn hết nên có mấy cái này.
  • Đông vui: Như mình có viết ở bài trước, đi tua chắc chắn là không bao giờ lẻ loi rồi. Mà người lớn tuổi ở VN mình cũng thường không thích lẻ loi thì phải, câu này có bị coi là đã khái quát hóa quá rộng không ta? 🙂
  • Tham quan được cái điểm nổi tiếng ở địa phương đó. Nổi tiếng có thể chưa chắc là đã đặc sắc nhất, nhưng mà ít nhất nó cũng phải có gì đó đặc trưng và đặc biệt. Nên cứ đi tua thì sẽ đảm bảo là ít bị bỏ sót mấy cái này. Đặc biệt thích hợp cho ai thích “check in” và “show-off” về những nơi mình đã qua.

Khi nào thì đi “vài mình”?

Thực ra câu hỏi này không ai biết rõ hơn ngoài chính bản thân người muốn đi. Bạn đi ngắn ngày, muốn chia tiền để giảm bớt chi phí, muốn có người nói chuyện thường xuyên, muốn được chia sẻ những cảm xúc khác nhau khi đi trên đường, bạn có một nhóm bạn thân, hợp cạ, thích đi đây đó, và khi đi cũng thường thống nhất và nhường nhịn nhau, v.v. Vậy “tội quái gì” phải đi một mình?

Trừ phi…

Trừ phi bạn là người thích thay đổi, muốn có cảm giác được tự do đưa ra sự lựa chọn của bản thân, không muốn bất đồng nhưng cũng không muốn theo người khác, bạn có khả năng sắp xếp và giảm bớt một số tiện ích để dù không chia sẻ giảm tiền được với ai thì vẫn có thể xoay sở đi những nơi bạn muốn. Và trừ phi, trừ phi những nơi bạn muốn, những thứ mà bạn muốn trải nghiệm, thời gian bạn có thể đi, v.v. không trùng với ai cả, với bất kì người bạn nào của bạn, và, quan trọng nhất, bạn có thể đi một mình, bạn chịu được cái mà người ta gọi là “cô độc” (không phải cô đơn nha), và có khả năng vừa tự độc thoại, lại vừa có khả năng kết bạn với những người bạn gặp.

Và quan trọng nhất, bạn phải MUỐN đi một mình.

Thì câu trả lời là, bạn hãy đi một mình.

Bản thân mình từng nghĩ, nếu có một người bạn đồng hành, chỉ cần 1 thôi, không phân biệt nam nữ già trẻ, có thể có cùng chí hướng, cùng sở thích về những địa điểm muốn đi, có thể hỗ trợ nhau, có thể nhường nhịn (ý là có bất đồng thì cũng vẫn nói chuyện và cho ra kết luận cuối cùng trong vui vẻ), thì quả là rất tuyêt. Nhưng mà một người bạn đồng hành như thế có vẻ như quá lý tưởng, và không thực tế. Do đó với mình, mình cũng thích tự do, nên thường mình sẽ chọn phương án đi một mình.

Bạn đồng hành, rồi ắt sẽ gặp trên đường. Và không chỉ có một. Vậy nên dẫu độc hành thì bạn vẫn không bao giờ cô đơn.

Viết nhảm nhân gần 12h giờ đêm

Thực ra thì có 1 đống việc phải làm. Nhưng mà về là lười.

Lười thật đấy…

Mỗi lần đi xa xong, khi về là sẽ có một đống động lực, khí thế, thay đổi, tích cực, vân vân và vân vân.

Rồi có vẻ như đâu cũng lại vào đấy.

Cơ mà tối nay định viết nhảm về cái khác cơ.

Nhiều năm về trước, khi còn cái Yahoo 360, cái blog của mình một thời cũng khá “nổi”, vô tình được biết blog của mình cũng có nhiều người thích, vô đọc thường xuyên mà không có comment nhận xét gì, page view cũng lên tới 6 chữ số(vậy là nhiều rồi). Hồi đó còn lãng mạn (hay lãng xẹt chả biết), cũng viết này nọ, giọng văn cũng cố tỏ ra trầm trầm buồn buồn, tự sự, vân vân và vân vân.

Giờ thì hết rồi. Cái blog này ban đầu lập ra gần như song song với cái Y360 nhưng chuyên để viết những thứ rất riêng, và cũng chẳng ai biết cả. Nó cũng mốc meo vì thực sư mình có quá nhiều blog. Giờ, lần nữa, thì hết rồi. Chắc chỉ còn mỗi em này, mà viết thì càng ngày càng lười. Nhiều khi muốn viết nhưng rồi hoặc không có mở máy tính lên, hoặc để kệ cho cảm xúc trôi đi đâu thì đi, đến lúc mở máy lại thần người ra, chẳng có gì để viết, mất cảm xúc mất rồi.

Mà viết không có cảm xúc thì nó nhạt toẹt, và chẳng ai buồn đọc, ngay cả “tác giả”.

Thực ra ban đầu định viết thư gửi cho người yêu tương lai (nếu có). Mình chẳng nghĩ tới vợ/chồng đâu, vì ngay cả yêu còn chưa có (khỉ gió, hơn 30 rồi mà thực sự nhận ra là mình chưa có yêu ai và chưa có ai yêu, theo kiểu loãng moạng), thì làm sao mà nghĩ tới việc lập gia đình.

Mà viết tới đây thì mới nhớ là lúc sáng định viết một bài về cách mình thấy trẻ con được nuôi dạy ở các gia đình khác nhau ra sao, dẫu là gia đình Tây ở Tây, gia đình Việt ở Tây, gia đình Tây-Việt ở … một nước khác, và cả gia đình Việt ở Việt. Nhưng mà giờ nó cũng bị mất luôn cả ý muốn viết, vì lang man quá rồi.

Và vì lang man quá rồi, nên sẽ chẳng viết gì nữa.

Dù thực ra là đang nhớ tới một cái nữa chẳng liên quan. Đấy là hôm cuối cùng ở Florene, Ý. Hơn nửa đêm, chắc khoảng 2-3 giờ sáng, đi qua một cây cầu, trời ơi trăng to, sáng và đúng theo kiểu lãng mạn y như trong phim. Lần đầu tiên mình thấy trăng to và đẹp như vậy. Tiếc là ngay khi đó, chẳng có chút lãng mạn nào, trời thì rét, người đi chung thì mình cũng chẳng có tí xúc cảm rung động nào (may quá).

Thôi nhảm đủ rồi, đi ngủ, hy vọng mai dậy sớm được. Cần phải lấy lại thói quen dậy sớm và ngủ sớm (11.55 đêm rồi, sớm gì nữa trời…)