13.02.2018 – last day at work of the lunar year

Checking data while listening to this:

Can’t stop smiling. It is so related to many young Vietnamese (and Chinese and other Asian countries maybe?)! Including me? Maybe. Maybe not. But the lyric is meaningful to us: Live your life and do not be influenced by others’ success or comments. They are not You, they care in the way they think it is best. But NO ONE IS YOU BUT YOURSELF. Personally I think the life that does no harm to others (but still cause the worry and concern from some beloved, that’s unavoidable in many cases) is good enough.

Live Your Life, in this New Year and so on.

Advertisements
“Không có giấc mơ lãng mạn”

“Không có giấc mơ lãng mạn”

Cảm ơn Khải Đơn.

Trích:

Tôi đã hỏi rất nhiều người trẻ muốn bắt đầu trang trại. Họ tham dự rất nhiều hội thảo. Họ đọc nhiều sách. Họ trang bị nhiều triết lý… họ đang ở tuổi 20 đầy đam mê. Nhưng điều quan trọng nhất là hãy làm bàn tay bạn lấm lem. Bạn có thể đọc bất cứ gì nhưng nếu bạn chỉ đọc thôi và đặt quyển sách xuống, một thực tại giữa quyển sách và khi bạn áp dụng thứ được nói tới trong sách rất khác nhau. Tôi có đọc quyển “Cuộc cách mạng một cọng rơm”, lý thuyết trong đó rất đúng, đúng từ lõi. Nhưng khi bạn áp dụng, sẽ có rất nhiều biến số xảy ra, đất, nước, thời tiết, gió, côn trùng…. mọi thứ đều sẽ làm thứ bạn trồng biến đổi.

Người trẻ làm nông, đó là ở đây, trái tim, là điều rất quan trọng. Bạn sử dụng não bộ để nghe các bài diễn thuyết, để đọc sách, học kỹ thuật… nhưng bạn cần thực hành công việc đó bằng trái tim. Bạn sẽ gặp nhiều sự cố. Loại hoa bạn trồng không ra đẹp như bạn tưởng. Cha mẹ bạn không thích bạn về quê. Rau bạn trồng sẽ bị côn trùng ăn, lá không ra vì trời lạnh. Đó là các bài kiểm tra dành cho bạn. Hãy làm việc, và mắc lỗi. Làm nông nghiệp là trải nghiệm đời sống thật. Bàn tay và trái tim bạn sẽ kết nối với nhau.  

Với nhiều nông dân trẻ ở các quốc gia Mekong, họ gặp nhiều vấn đề. Họ phải điều chỉnh hoặc thay đổi suy nghĩ của thế hệ cha mẹ nếu muốn quay về làm nông dân. Phải thuyết phục thế hệ trước hiểu, và hai bên hiểu nhau. Ví dụ, tôi muốn trồng rau hữu cơ, trong khi cha mẹ tôi vẫn tin rằng có hóa chất vẫn tốt hơn. Xung đột như vậy. Hoặc bạn đang có việc làm ở thành phố, bạn muốn về nhà và mở nông trại. Họ hàng, hàng xóm sẽ hỏi tại sao bạn quay về, làm nông dân rất nghèo. Tại sao bạn bỏ việc? Hay bạn là kẻ thất bại?

Trước khi trở về, hãy tự hỏi về tình yêu sâu kín trong bạn với nghề nông. Trở về nhà không bao giờ là điều dễ dàng. Họ cần có quá trình chuẩn bị: hãy chuẩn bị tiền để sống còn một thời gian. Nếu bạn đã lập gia đình và có con, hãy chuẩn bị đủ tiền lo cho con và cả tương lai của bé. Hãy chuẩn bị đất, nếu bạn may mắn, cha mẹ bạn đã có sẵn đất ở nhà, còn không, bạn sẽ cần tiền mua đất. Hãy chuẩn bị kiến thức làm nông. Bạn muốn làm gì, bạn muốn trồng cây gì. Bạn cần phải biết muốn làm gì ở trang trại và cách thức làm việc đó. Hãy chuẩn bị cả phương án thu nhập.

Nếu bạn không có sẵn nhiều thu nhập, cần chuẩn bị kỹ càng, phải tự tạo thêm việc làm cho mình. Bạn phải học cách làm việc đa năng. Tôi có thể trồng rau, thiết kế, và dịch tài liệu cho các công ty. Bạn có thể trồng cây, chụp ảnh hay nhận dự án làm tự do. Có lẽ bạn cần ít nhất ba kỹ năng kiếm ra tiền. Hãy phân chia thế này, thu nhập của bạn sẽ có 30% từ trang trại, 30% từ các sản phẩm làm việc tự do, và 30% khác từ một việc khác bạn làm. Một số bạn bè tôi quen đi dạy ở trường đại học thêm để có 30% này, hoặc họ thiết kế cho trang web. Bạn phải làm việc có phương pháp. Người trẻ giờ rất linh động. Họ hoàn toàn có thể làm được việc này.”

Suy nghĩ cá nhân bổ sung:

Mình không có đất và thực sự cũng chẳng có tiền mua, càng chẳng có “quê” để về như bạn này, hay nhiều bạn khác ở VN (chưa nói Thái Lan hay Mekong). Mong muốn làm nông có, đi bụi có, nói chung tất cả đều có thể hòa trộn được, nhưng chắc cần phải cân nhắc lại như chia sẻ của bạn này.

Khải Đơn

“Netting” Jaruwan Supolrai, một cô gái nhỏ thó, xuất trên sân khấu TEDx Bangkok, với hàng trăm khán giả Thái Lan đang bị cuốn vào câu chuyện của cô: một hành trình 5.000km để nhìn thấy dòng sông Mekong chảy qua 5 quốc gia hạ nguồn.

Mekong 8Netting trong hành trình qua dòng sông Mekong

Cô kể về mình trong buổi diễn thuyết tại TEDx Bangkok: “Quê hương của tôi là một tỉnh nhỏ ở Thái Lan trên Ubon Ratchathani, tôi lớn lên cạnh cánh đồng và đi hái rau với em trai tôi. Nhà chúng tôi ở gần đập Pak Mun 40km, chỉ cách sông Mekong 40km. Và bên kia dòng sông là nước Lào. Tôi có thể nói tiếng Lào và giọng của tôi là giọng của người đông bắc Thái.”

Hành trình đầy hào quang và thú vị của cô sẽ khiến nhiều người trẻ nhìn Netting như…

View original post 2 320 từ nữa

Đăng kí đi TNV ở nước ngoài – vài điều cần cân nhắc

Bài viết không phải của mình, và viết chủ yếu về TNV ở châu Phi. Tuy nhiên mình nghĩ cái này dành cho tất cả mọi người, nếu đã có ý định làm TNV, đặc biệt là ở một nước khác. Mình sẽ rút gọn lại vài ý chính và điều chỉnh cho phù hợp với người Việt mình:

  1. Không nên đăng ký làm TNV khi bạn đến đó với mục đích “show-off” (dạng như khoe mẽ, tỏ ra là mình làm việc tốt) nhiều hơn là để hòa đồng vào môi trường và cùng làm việc với mọi người (mình không dùng từ “giúp đỡ”, vì chưa biết ai giúp ai đâu)
  2. Nếu đăng ký qua 1 kênh nào đó (ví dụ ở VN thì có VPV ở HN và SG, hoặc AIESEC Việt Nam, AIESEC FTU, hoặc Volunteer abroad – cái này không chắc lắm, hình như là tuyển nước ngoài tới VN nhiều hơn thì phải, v.v.) : đảm bảo chương trình và mục đích các bạn này liên hệ cũng cùng suy nghĩ và chia sẻ giá trị với bạn.
  3. Đặt câu hỏi “mình sẽ làm tốt hay tạo nhiều cản trở hơn” về công việc mình định đi tình nguyện. Nói thêm, nếu bạn chưa có kỹ năng, có thể 1 số chỗ họ sẽ không đòi hỏi kn và sẵn sàng hướng dẫn – những chỗ đó thì ok rồi. Tuy nhiên, nếu họ cần 1 người giúp ngay về 1 kỹ năng nào đó, bạn cần cân nhắc lại xem mình phù hợp hay không.
  4. Bạn có đủ tin tưởng là mình làm tốt ngay khi làm tình nguyên công việc tương tự ở “nhà” (quốc gia của bạn) hay không? Cái này cũng gần tương tự ý câu 3.

Bài tiếng Anh nguyên văn xem ở đây: https://matadornetwork.com/life/dear-volunteers-africa-please-dont-come-help-youve-asked-four-questions/

Còn đây là copy-paste, rảnh sẽ dịch sau, lười thì thôi ạ. 😛

RECENTLY, research has suggested that voluntourism can often do more harm than good. Voluntourism has been linked to damaging local economies and commodifying vulnerable children. It also can perpetuate harmful stereotypes about the so-called “third world”, while also promoting neo-colonialistic attitudes.

I don’t recommend voluntourism. But if you’re set on visiting our continent to volunteer, please ask yourself these four questions before planning your trip.

1. Would you volunteer abroad if you had no cameras with you?

This is a paraphrasing from Nayyirah Waheed’s poem, “a question of appropriation.” It’s a question that forces travelers to be introspective about their motives.

Are your intentions in the right place? Are you going overseas to help, or are you going overseas to look good to others? Do you want to help people, or do you just want to post a picture of yourself helping others for Facebook? Do you want to offer your skills to a community, or do you want to bulk up your résumé?

Be wary of having a ‘saviour complex’ when you participate in voluntourism. This is the idea that you, as a single (and possibly unskilled) foreigner, can save a whole community. This sort of saviour complex is condescending because it implies that you’re a hero while those locals are helpless.

2. Does the agency have the same intentions and values that you do?

Even if you’re convinced your intentions are above-board, you still have to ensure that the company you’re working with has the right values. Voluntourism is a growing industry, which means that organizations literally make money from the poverty and hardships of others. Many NGOs are genuinely invested in the welfare of their communities, but others — like those who work with fraudulent orphanages — aren’t.

Ask yourself:

  • How much of your money goes to the agency, and how much of it goes to your travel costs and your host charity? If your agency isn’t transparent about this, ask why.
  • Do they use stereotypes to market their business?
  • Does it promote community-led initiatives, or do foreigners look at the community and decide what’s best for them?
  • If they offer the opportunity to work with children, do they do background checks to ensure voluntourists don’t have a history of abusive behaviour? If not, do you really think they care about the children they claim to help?

If your agency conducts itself in an ethical manner, the organization shouldn’t mind answering these questions.

3. Are you going to be doing more harm than good?

Be realistic about how your work will affect the locals. For example, research tells us that working with displaced children, especially orphans, is a bad idea for a voluntourist. Vulnerable children need to make stable, long-term relationships. That’s impossible for voluntourists, who will only be around for a few months at most. The psychological effects of feeling abandoned by a voluntourist are far-reaching. Be sure to research beforehand what effect you’re really having by trying to “help.”

4. Would you trust yourself enough to do this job in your own country?

It’s also important to do projects that suit your skills, not just your desires. For example, a popular activity for many voluntourists is building structures. These structures could be houses, libraries, schools or other community buildings. The problem? Plenty of voluntourists don’t actually have any building skills or experience. As a result, they often make unsound structures that could put locals in danger.

As Pippa Biddle wrote of her own experiences as a voluntourist, “Our mission while at the orphanage was to build a library. Turns out that we, a group of highly educated private boarding school students were so bad at the most basic construction work that each night, the men had to take down the structurally unsound bricks we had laid and rebuild the structure so that, when we woke up in the morning, we would be unaware of our failure.”

The kind of volunteering you do should depend on your skills and qualifications, not what just you’d like to do. Instead, offer to help local organizations with skills you actually have. If you have web skills, offer to build an NGO a website. If you’re a qualified bookkeeper, help a business with admin tasks. And then, for the work you’re unqualified for, donate money to employ local, skilled workers to complete what you can’t do yourself. This supports local business while ensuring that jobs are done correctly.

If you wouldn’t trust yourself enough to do a job in your own country, don’t try to do it in someone else’s.

 

Những người tốt gặp trên đường

Thiệt ra có chút lười, nên giờ gõ mấy cái này thay vì cắm đầu vào data, hehe.

Mỗi người trên đường đi, ít nhiều gì cũng gặp được rất nhiều người LẠ, nhưng đều là người TỬ TẾ. Bạn mình bảo số mình gặp may khi ra ngoài đường (sau khi nó xem tử vi cho mình), nhưng mình nghĩ không phải thế.

Thực ra người tử tế và không tử tế ở khắp nơi. Bạn cũng sẽ gặp đủ kiểu người khi đi bụi (không phải đi du lịch kiểu tour nha).

Kể vài chuyện:

  • Ở Myanmar, ngày cuối cùng khi trong người chỉ còn 200 Kyatts (khoảng 3000 Vnd), định là bắt xe buýt đến gần sân bay sau đó đi bộ vào. Còn đồ ăn thì còn 1 nải chuối mua ngày hôm trước cho bữa trưa (tầm cuối giờ chiều bay), phòng dorm thì cũng đã trả tiền, nên chỉ cần đi lang thang chơi ở Yangon là okie. Nhưng ngày hôm đó, khi lang thang, mình lại gặp được một bạn hướng dẫn du lịch dạng tự do. Cuối cùng bạn ấy (nhỏ hơn mình khoảng 6 tuổi) là người dẫn mình đi nhiều nơi ở Yangon, giới thiệu về thành phố, cũng là 1 cách để bạn tập nói tiếng Anh với mình, và thậm chí còn mời mình ăn nữa, dù mình rất ngại, vì cũng hiểu rằng hôm đó bạn vì dẫn mình đi, đã không kiếm ra đồng nào, còn mất tiền vì mình nữa.
  • Ở Thái Lan, mình cũng không biết nó ở chỗ nào, chỉ biết khá hoang vắng và đường hoặc không xe hoặc xe thường là xe lớn, trên đường từ Bkk tới chỗ chờ đi Koh Pha Ngan, khi mình đang đi lang thang vì phải chờ mấy tiếng lận, có 1 mình trên đường thôi, hướng về thành phố, thì có 1 bạn Thái gốc Ấn (đoán thế, da ngăm) bán bánh gì đó, thấy mình đi bộ, mới mời mình lên quá giang (vì mình đang hướng về phía thành phố, và cách khá xa, vài cây). Thực ra mình không đi xa thế được, vì không biết quay về kịp xe không, nhưng cũng nể lời bạn, đi được 1 khúc rồi xin xuống, đi bộ ngược lại 🙂 . Cũng ở Thái, đợt rồi, đang đi bộ ra sân bay, sợ trễ giờ, hỏi nhóm 3 bác lớn tuổi và 1 anh trung niên là đường bao xa, thì anh trung niên bảo mình lên xe chở tới sân bay luôn. Và thực sự may, vì đường hóa ra còn khá xa, mình đi bộ bảo đảm không kịp giờ (dù đã tính bắt xe tuktuk trước đó, chỉ là hỏi lại giờ thôi, nhưng ai ngờ được chở đi luôn).
  • Ở Pháp, một bạn mình gặp trên đường, cẩn thận dẫn mình tới chỗ mình muốn đi trước khi bạn đi làm. Và thấy mình lê cái va li đi vất vả, bạn còn hỏi chỗ gửi đồ cho mình nữa, rồi còn nhắn tin (mình không xài wifi hay 3g ở Pháp được, nhưng sim thì có thể nhắn tin quốc tế) cho mình dặn lại địa chỉ quán mà mình gửi đồ, và văn phòng thông tin du lịch nữa.
  • Ở Malaysia, khi lần đầu transit, mình lớ ngớ chưa biết chuyển trạm sân bay từ KLIA sang KLIA 2 thế nào, đi xe buýt hay metro, trả tiền hay miễn phí, thì có 1 bạn đã giúp mình, chỉ tận tình và còn trả tiền xe buýt cho mình.

Còn nhiều chuyện nhỏ khác, nhiều người tốt khác, chỉ là mình không thể nhớ hết để mà kể. Chuyện không tốt thường cũng có một chút, nhưng không nhiều.

Người ta bảo, sao người lạ giúp một chút mà nhớ lâu, người nhà, người thân giúp nhiều mà cuối cùng lại không thể vui vẻ tử tế với nhau. Thực ra ngẫm cũng chẳng sai. Thương nhau quá, cũng làm hại nhau. Thế nên nếu coi người lạ là người nhà, và người nhà là người lạ, đôi khi con người lại sống tốt với nhau hơn. Và thực ra là, càng đi mình càng tin vào Karma. Bạn cứ làm điều tốt, tin điều tốt, thì mọi thứ xung quanh bạn sớm muộn gì nó cũng sẽ tốt. Tất nhiên là cũng cần tỉnh giác, vì mình đã thử rồi, xém trả giá, nhưng mà câu chuyện đó để lần khác kể cho mọi người.

Thiền từng phút

Thiền từng phút

Thiền từng phút rất đơn giản… có thể tóm tắt trong 5 bước.

1. Chỉ làm một lúc một việc.
2. Chú tâm hoàn toàn vào việc đang làm.
3. Nếu tâm trí của bạn lang thang qua việc khác, kéo nó lại.
4. Thực tập bước số 3 khoảng vài trăm nghìn lần.
5. Và, khi tâm trí của bạn cứ lang thang đến một vấn đề hoài hoài, ngừng một tí và để ‎ý đến vấn đề “quấy phá” đó: Có thể là nó đang cố gắng nói điều gì đó với bạn.

Thiền sinh học với thầy tối thiểu là hai năm trước khi được cho dạy người khác. Tenno vừa xong chương trình tập sự và mới thành thầy dạy. Tenno đến thăm Nan-in. Trời mưa nên Tenno mang guốc gỗ và dù. Sau khi chào hỏi, Nan-in nói: “Chắc thầy để guốc và dù ở trong căn phòng đằng trước. Tôi muốn biết thầy để dù ở phía bên phải hay bên trái đôi guốc.”

Tenno, lúng túng, không có câu trả lời. Chàng nhận ra là chàng đã không thể hành thiền trong từng phút. Tenno trở thành học trò của Nan-in, và học thêm sáu năm nữa để đạt được Thiền từng phút.

(Thiền từng phút – 101 Truyện Thiền bình giải)

Bạn nên nhớ dùng câu nói của Nan-in để đo lường chính bạn, không phải để đo lường người khác.
(Trích của tác giả Phạm Thu Hương)

Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Thiền từng phút rất đơn giản, không nhất thiết phải có trí tuệ cao siêu để hiểu lời dạy cổ xưa mà vẫn có thể sống thiền.

Thiền này có thể tóm tắt trong 5 bước.

1. Chỉ làm một lúc một việc.
2. Chú tâm hoàn toàn vào việc đang làm.
3. Nếu tâm trí của bạn lang thang qua việc khác, kéo nó lại.
4. Thực tập bước số 3 khoảng vài trăm nghìn lần.
5. Và, khi tâm trí của bạn cứ lang thang đến một vấn đề hoài hoài, ngừng một tí và để ‎ý đến vấn đề “quấy phá” đó: Có thể là nó đang cố gắng nói điều gì đó với bạn.

View original post 466 từ nữa

Far from the madding crowd(*)

Vài điểm nhỏ:

  1. Đây không phải review sách hay cảm nhận gì về cuốn sách nổi tiếng đó cả, dù sách thuộc hàng kinh điển, và mình biết tên, nhưng thừa nhận là hiểu biết của mình chỉ dừng lại ở tên sách, tác giả cũng không nhớ. Nhưng mình thích tên sách.
  2. Tuần rồi mình lại trốn “xã hội” lên núi. Tu cũng chẳng phải, nhưng không tu cũng chẳng phải. Nói chung là trốn lên núi tách biệt một vài ngày. Ai đã từng giữ được im lặng, cảm nhận được sự yên tĩnh và “enjoy” – không biết dịch thế nào vì cũng không hẳn là “tận hưởng”, việc ở một mình và nhìn lại chính mình, thì việc lâu lâu tách mình ra im lặng là một việc gây nghiện. Và, bài viết này, chia sẻ lại một phần nào chuyện trốn lên núi đó.
  3. Nói thêm dông dài, mình không còn thích chia sẻ trên facebook nữa. Thực chất thấy nó quá bát nháo và xô bồ, tốn thời gian nữa. Dù thừa nhận nó có những nét hay riêng – cái gì cũng có 2 mặt, nhưng hiện tại thì mình thích cảm nhận việc đọc và xem hơn là chia sẻ cá nhân cái gì đó trên đó, nên có lẽ “định cư” chia sẻ ở đây nhiều hơn một thời gian.

Dài dòng rồi, giờ vô chuyện chính.


Pa Pae (đọc là “pa- pé”) nằm ở giữa Chiang Mai và Pai. Ở đó có một cái làng nhỏ, trên núi, và có một trung tâm thiền nhỏ, do một vị sư Thái – vốn là bác sĩ học ở Thái, xong qua Pháp học Master và PhD về Education – Giáo dục, rồi không rõ sao đó lại đi tu tới giờ chẳng cũng 9-10 năm gì đó, mở ra từ năm 2015.

Nếu như các trung tâm Vipassana khác thường yêu cầu thiền sinh phải thực hành và ở lại trung tâm theo đúng tiêu chuẩn khóa là 7 – 10 ngày (chưa kể 1 ngày là ngày 0 và/hoặc 1/2 – 1 ngày kết thúc, sẽ thành 9 – 12 ngày), thì Pa Pae tổ chức các khóa thiền gần theo kiểu Vipassana – tức là tịnh khẩu, ăn chay, không sát sinh, không mặc đẹp, không ngủ giường xa hoa, không đụng chạm người khác giới, và thực hành thiền vào các giờ cố định trong ngày, chỉ trong 3 ngày. Tuy nhiên, ai thích đều có thể ở lại thêm. Nói chung là nó rất rất nhẹ nhàng so với tu truyền thống của Vipassana. Các bài Dhamma hay Pháp thầy giảng cũng không phải là các bài Pháp hay nghe được trong các bài Dhamma, như là về Nirvanda (niết bàn), Samadhi (trạng thái này mình không biết tả sao). Các bài nói thường chỉ là về các tác dụng của Thiền, văn hóa Phật giáo của người Thái, các đạo đức, về trực giác (intution), về chỉ số EQ, v.v. cực kỳ nhẹ nhàng.

Số lượng người tham dự khi mình đến tu cũng không nhiều, ban đầu là 13, sau có 2 bạn không tham gia nữa, cố định ở con số 11 cho đến hết khóa.

Đa phần các bạn là người châu Âu: 2 Ba Lan (couple), 2 Pháp (1 già 1 trẻ, nữ), 2 Mỹ (1 già 1 trẻ, nam), 3 Úc (3 cha con), 1 Séc và 1 Việt. Cặp couple bỏ ngang là người Đức.

Pa Pae đẹp, mọi người có thể xem hình thêm ở dưới:

Thời tiết cơ bản là sáng (sau 8 giờ) thường bắt đầu có nắng nhẹ, nhưng đẹp nhất tầm 10-16 giờ, nắng, gió và trời mát. Sau 16 giờ thường bắt đầu lạnh hơn chút. Tối trời lạnh, khi mình ở nhiệt độ xuống tầm 9-12 độ vào buổi sáng khoảng 5-6 giờ, đêm chắc lạnh hơn nữa. Sáng dây trước 7 giờ sương mù sẽ giăng khắp lối, cây cỏ ướt cả. Nhưng mà đẹp lắm.

Tóm lại là, nếu ai muốn thử một thời gian lâu lâu tách ra, lắng mình lại, nghe bản thân, nhưng lại quá sợ khi nghĩ đến việc ở một mình quá lâu, và nghe mấy bài giảng quá phức tạp gì đó về tôn giáo (cái đó thường là ý nghĩ ban đầu thôi, khi hiểu sẽ thấy khác), thì Pa Pae là một nơi tuyệt vời.

À, đây là website của trung tâm: http://www.papaemeditation.org/en

Mình không rõ Làng Mai tu thế nào, cũng như có thể ở một số Thiền viện ở Việt Nam có thể còn hay hơn nữa, nhưng nói thật là mình chưa có duyên tu thiền ở Việt Nam, nên cũng không thể chia sẻ gì được cả.

Bài viết này cũng để tạm gọi là đáp lại những thông tin mà mọi người đã chia sẻ đâu đó trên mạng về những điều khác nhau. Mình nghĩ đã đến lúc mình chia sẻ nhiều hơn với mọi người, vì mình nhận cũng khá nhiều rồi.

Hy vọng ai đang cần một nơi yên tĩnh tịnh tâm trong thời gian ngắn, thì bài này có thể giúp ích.