Mười chân lý thiết yếu làm thay đổi cuộc sống của bạn

Đây là bản dịch tóm tắt ý chính của mình từ trang của tờ Huffingtonpost, chủ yếu cho mục đích cá nhân, bạn nào muốn sử dụng thì cũng tùy ý, nhưng không phải mục đích thương mại nhé.

Thật là đáng ngạc nhiên khi nhận ra chúng ta thật dễ dàng đánh mất chú ý đến những điều quan trọng trong cuộc sống.

Khi mọi thứ không đi theo hướng mà bạn muốn, thường vì bạn đã mất tập trung vào điều thực sự quan trọng. Những điều tuyệt vời nhất trong cuộc sống không đến một cách dễ dàng, và nếu bạn thất bại trong việc canh chừng bản thân cẩn thận thì đó là cách chắc chắn sẽ dẫn bạn đến những điều tầm thường.
Tôi tin là Socrates đã nói điều đó tốt nhất: “Cuộc sống không được thử thách thì không đáng sống – The unexamined life isn’t worth living.”

Quan sát của Socrates cũng được áp dụng cho kinh doanh lẫn cuộc sống. Bạn nên thường xuyên hỏi bản thân là mình có đang đi đúng hướng hay không.

Rất nhiều chân lý cần thiết trong cuộc sống luôn cần lặp lại. Chúng ta cần được nhắc nhở để tập trung vào chúng.

1. Thất bại thường đi trước Thành công lớn. Bạn không bao giờ trải nghiệm được thành công thật sự (true success) cho đến khi bạn học cách đón nhận thất bại. Những thất bạn sẽ trải đường cho thành công của bạn qua việc chỉ cho bạn thấy là bạn đang đi sai đường.

Những bước đột phá lớn nhất thường xảy ra khi bạn tuyệt vọng và bế tắc. Chính cảm giác mệt mỏi thất vọng sẽ buộc bạn phải nhìn khác, nhìn ra ngoài “chiếc hộp” và nhìn thấy giải pháp mà bạn đã bỏ lỡ.
Thành công đòi hỏi kiên nhẫn và khả năng giữ được thái độ tốt ngay cả khi đang gặp khó khăn vì những gì bạn tin tưởng.

2. Bận rộn không có nghĩa là hiệu quả. Mọi người xung quanh có vẻ đều bận rộn: đi họp, email liên tục, v.v. Cuối cùng thì thực sự có bao nhiêu người thực sự làm việc hiệu quả với năng suất cao?

Thành công không đến từ chuyển động hay các hoạt động. Nó đến từ sự tập trung. Hãy đảm bảo bạn sử dụng thời gian hiệu quả và năng suất (productively).
Xét cho cùng, bạn là kết quả của đầu ra, chứ không phải là của nỗ lực trong quá trình. (note: có nghĩa là nỗ lực mà không ra kết quả thì cũng chẳng có nghĩa lý gì)

 

3. Bạn chỉ có thể giỏi như những người bạn liên hệ/ làm việc/ chơi với.

4. Bạn đang sống cuộc đời mà bạn đã đang tạo ra. Bạn chẳng là nạn nhân của hoàn cảnh nào hết, không có ai ép được bạn phải quyết định điều đi ngược lại giá trị và niềm cảm hứng của chính bản thân bạn. Chính bạn là người tạo ra hoàn cảnh ngày hôm nay, và ngày mai cũng hoàn toàn phụ thuộc vào bạn. Nếu bạn cảm thấy đang bị mắc kẹt, có lẽ do bạn sợ phải mạo hiểm hoặc sự đánh đổi. Khi đến thời điểm phải quyết định, hãy nhớ là thà rằng bạn ở đáy của cái thang bạn muốn leo, còn hơn là ở đỉnh của cái thang mà bạn không muốn.

 

5. Nỗi sợ là nguồn cơn số 1 của hối hận.
“Cái gì là điều tồi tệ nhất có thể xảy đến với bạn? Liệu nó có giết chết bạn không?” Thực ra mà nói, cái chết không phải là điều tệ nhất có thể xảy đến với bạn.

6. Bạn không cần phải chờ được xin lỗi mới tha thứ

 

7. Sống trong hiện tại.

Không có hối hận nào có thể thay đổi quá khứ, không có lo lắng nào có thể thay đổi tương lai. Nếu bạn thường xuyên hối hận và lo lắng, bạn không có thời gian sống cho hiện tại.

8. Giá trị bản thân phải đến từ bên trong. Không phải nhận xét hay lời nói của người khác là giá trị của bạn.

 

9. Cuộc sống này ngắn ngủi.
Không ai biết trước được ngày mai. Sau cùng, mỗi ngày tuyệt vời bắt đầu với một tư duy tuyệt vời.

 

10. Thay đổi là điều tất nhiên – Hãy đón nhận nó.
Chỉ khi bạn đón nhận thay đổi (embrace change) thì bạn sẽ thấy được điều tốt đẹp trong đó.

Hãy phối hợp tất cả những điều trên.

(It’s really similar with the Buddhism mindset).

 

Những ngày đang trôi (3) – viết vội

Thời gian trôi nhanh quá…

Ý thật là dễ thương (dù thương không dễ), thực sự rất đáng để đến một lần trong đời.

Rome thật là hào nhoáng và có nhiều thứ để xem. Nhưng thực lòng, tôi không quá bị choáng ngợp, dẫu bảo tàng Vatican thật khủng khiếp, còn lớn hơn cả bảo tàng ở Moscow mà tôi đã từng được đến. 3 ngày ở Rome, không có cái phần mềm dò đường của bạn, chắc tôi còn bị lạc lõng nhiều, và cũng không biết nơi nào để đi, để xem.

Florence – Firenze. Cách đọc của người Ý thật là điệu đà. Hôm gặp host, thật là “đau khổ” khi thời gian hẹn thì tối, trời thì mưa lâm thâm, vác cái ba lô nặng trịch, tay cầm bịch đựng đồ, còn kéo lê cả cái va li nữa. Tôi thực sự hối hận vì đã vác tới 10kg va li quần áo. Còn rất nhiều đồ không mặc tới… Lúc nào cũng vậy, mang chi cho lắm để rồi có lắm thứ không dùng… Con người (tôi) thật là tham lam.

Cinqueterre (Serzana): 2 ngày dường như là quá ít…

Pháp…

Thực sự là may mắn vì S ở nhà… Aix nhỏ và rất năng động, nhưng cũng rất dịu dàng.

Những ngày đang trôi (2)

Ngày thứ 4 bắt đầu, như thường lệ, là đến muộn. Hôm nay ca sáng là Tom, nửa Pháp nửa British và cô Kathy. Mình đến khi Tom đang chỉ hai bạn trẻ (chắc còn trẻ lắm), một từ Nigieria (da trắng nhé, không đen tí nào), một từ Syria, tiếng Anh. Thấy mình, Tom bảo thay vì cậu ấy nhớ ngữ pháp tiếng Pháp hơn, =) . Cảm giác như đang dạy cho hai đứa học trò nhỏ ở nhà vậy. Sau đó cô Kathy xong lớp, thì vào “tiếp quản” hai bạn. Dù sao có giáo viên chuẩn, và là “native speaker” thì vẫn chuẩn hơn chứ.

Ngày thứ 5… Lại loay hoay với sắp đống đồ, công việc này cứ như là bất tận vậy. Dọn chưa được bao nhiêu thì có người cho thêm, rồi lại có người tới lấy ra. Uh, một công việc bất tận.

Ngày thứ 6, buổi sáng buồn tẻ chỉ toan dợm bỏ đi, nhưng rồi trưa tới, Sanne và Michael tới và nấu đồ ăn cho mọi người. Nếu không có họ, chắc tôi sẽ thất vọng lắm.

Ngày thứ 7, …

(viết dở nên cuối cùng do không ghi lại, không nhớ cụ thể chuyện gì đã xảy ra)

Thời gian trôi nhanh quá, mới đó mà hơn 2 tuần tôi ở đây rồi. Chủ nhật đầu tiên tôi làm gì nhỉ? Đi dạo trên đồi cạnh Acropolis. Chủ nhật thứ hai tôi trượt tuyết lần đầu tiên ở Meteora. Chủ nhật cuối, bạn chở đi ra biển gần Athens (đúng ra đi Naflio nhưng bạn bảo “tao lười đi xa quá”, thế là thôi không đi Naflio nữa, mà ra biển theo ý muốn của tôi). Nhiều người ngạc nhiên khi tôi bảo tôi ở đây hơn 2 tuần mà chưa đi đâu nhiều. Mà thực ra, Athens vừa quá nhỏ vừa quá rộng lớn.

Mai đi rồi, còn có mấy tiếng nữa thôi. Tôi liệu có nhớ Athens không nhỉ? Rồi những ngày tới chắc cũng sẽ buồn cười lắm. Mà thôi, chuyện gì tới nó tới đi.

Trễ rồi, đi ngủ. Mai còn gói ghém lại đồ thêm chút rồi mới đi được.

 

Những ngày đang trôi

“Làm việc” ở đây được 3 ngày, hôm nay là ngày thứ 4, thực ra tôi biết gì về họ?

Ngày thứ nhất, tôi gặp một bạn gái người Việt tên Liễu, đến từ Quảng Bình. Bạn tới học tiếng Anh. Kể cũng hay, bạn ở đây 6 tháng mà ngôn ngữ, theo bạn nói, là vẫn chưa rành, vì bạn định đi Đức, nhưng bạn nói là nếu không đi Đức được thì ở đây cũng tốt. Tôi thực sự tò mò, nếu không làm việc thì tiền đâu để một người Việt ở đó suốt 6-7 tháng qua. Vật giá ở đây đắt gấp 2-3 lần ở nhà… Như tôi, nếu không có gia đình thằng bạn thân cho ở nhờ vật vạ cả gần 8, 9 ngày nay thì cũng có mà nhe răng để cho những ngày sắp tới… Mà thôi, tò mò vậy, chứ thực ra ai cũng có cách xoay sở riêng mà.

Vào ngày thứ hai, ngày phân phát quần áo, có một anh bạn nhìn trầm trầm buồn buồn, chắc cũng cỡ tuổi tôi, đến tìm quần áo cho trẻ con 6-7 tháng tuổi, con trai. Tìm hoài tìm hoài cũng chỉ có một vài cái quần nhỏ mà có vẻ vẫn còn rộng so với con của anh là tạm được, còn lại anh đều lắc đầu. Mặt vẫn buồn buồn, ít nói. Không như một số người, đặc biệt là phụ nữ, rất mạnh dạn xông vào, lấy cái này, chọn cái khác, lục cái này bỏ cái kia, anh có vẻ nhẫn nại, chờ đợi những người khác, khi quá đông. Thực ra tôi chú ý tới anh chắc vì một là anh có vẻ im lặng và vì so với những người khác, thường họ tìm được cái gì đó tương đối hài lòng, còn với anh thì có vẻ như chúng tôi không giúp được nhiều lắm. Chị bạn cùng phụ sắp đồ với tôi sau khi anh đi, có nói là “Cậu ấy khóc đấy, nãy chị thấy, trông buồn buồn tội tội”.

Cũng là ngày thứ hai, một phụ nữ đi cùng hai đứa trẻ, tôi đoán là anh em. Hai đứa trẻ vào khu để đồ nam, còn người phụ nữ vào khu nữ. Chúng tìm đồ cho chúng. Do họ có vẻ là một gia đình và đồ chơi thì không có nhiều, nên khi bé nhỏ hơn giành lấy bộ xếp hình to, tôi không có ý kiến gì cả, nhưng đến khi cậu lớn cũng lấy bộ lego khác thì tôi bảo hai đứa có thể chơi với nhau, lấy 1 thôi, còn để cho những đứa trẻ và gia đình khác. Người phụ nữ thì hỏi xin bộ đồ chơi cho bé gái con chị ở nhà. Okie thôi. Nhưng sau khi thấy tôi bảo là đồ chơi cho con trai chỉ được chọn 1, chị bảo “thằng bé kia (lớn) không phải con của tôi, nó có vấn đề về metality”. Trong khi đó, tôi hỏi thằng bé là đi cùng ai, mẹ đâu thì nó chỉ vào chị đó. Thiệt tình là tôi cũng chẳng biết như thế nào. Vì thực sự họ có nét giống nhau như người trong gia đình, nhưng mẹ nào lại nỡ bảo con như thế.

Ngày thứ ba. Hôm qua tôi nói chuyện với Amal. Amal rất dễ thương, 9 tuổi, ở Syria. Amal giúp tôi xếp đồ sau khi chị bạn ngày hôm trước bảo tôi là chị không quay lại nữa. Amal có vẻ rất bướng bỉnh và cương quyết, nhưng mà rất dễ thương. Hỏi chuyện Amal thì được biết là gia đình Amal sẽ đi Thụy Điển, ba Amal đã ở đó. Nhà Amal có 10 người, và cô bé nói là gia đình 10 người là gia đình nhỏ ở Syria, thường có khi phải lên tới 20 người.  Amal bảo ở đây tốt, ở Thụy Điển chắc cũng tốt, ở nhà không tốt. Tôi hỏi tại sao không tốt, bé nói ở nhà bị nổ bùm, nhà bé cũng bị bom tàn phá. Amal làm cho tôi một cái vòng tay vào buổi chiều, ngay trước khi tôi về. Hôm qua cũng là ngày 3 cô bạn ở UK về nước, nên các bé nhỏ khóc rất nhiều, 3 cô bạn cũng rơm rớm. Họ đã ở đây cả tháng, nấu ăn (và donate thức ăn) cho mọi người. Tất cả mọi người đều yêu quý họ, tôi có thể thấy điều đó. À, ngay cả Mohamed cũng rớm rớm nước mắt. 🙂 Anh chàng nhỏ con này tôi chưa có dịp nói chuyện nhiều, nhưng thấy bạn ấy cũng rất dễ thương. Bây giờ Mohamed vừa là TNV vừa là “người thụ hưởng” ở đó.

Mọi người rất dễ thương, thực sự vậy, nhưng tôi có vẻ vẫn chưa hòa nhập được nhóm TNV hoàn toàn. Mọi người không phát âm được tên tôi, nên gọi chệch là Jane, Jan hay Jen gì đó. Cũng chẳng sao, miễn hiểu nhau là được, tôi cũng không câu nệ. Hôm qua trước khi tôi về thì có kịp gặp một cô bé châu Á (mà tôi đoán là người Hàn) cũng đang làm TNV lâu dài ở đây. 🙂 Chưa nói chuyện. Để coi còn gặp nhau hay không. 🙂

Hôm nay là một ngày mới, nắng đẹp như hôm qua. Hôm nay tôi phải đi ra ngoài đến hơn 8 giờ mới về, vì bạn tôi đi làm về trễ, còn mẹ bạn thì đi xem phim tới khoảng 7.30 mới về. Hôm qua còn tệ hơn, lang thang trên đường từ 5-10 giờ đêm. 🙂 Nhưng không sao cả. Thực sự là gia đình bạn tôi rất tốt. Không thể tin được là bọn tôi mới chỉ gặp nhau được đúng 1 lần trước đó, cách nay đã hơn 4 năm. 🙂

Những ngày Tết xa nhà

Tết thứ 2 không ở nhà. Trốn, đi chơi.

30 Tết, đi chợ cùng bạn, nấu Phở gà. Ở nhà thì không nấu đâu, chờ phải đi xa thì mới nấu cơ. Thiếu vài gia vị nhưng mà vẫn ngon khi vắt nhiều chanh một chút, còn không thì gà công nghiệp béo quá.

 

Thực sự là một cái Tết xa nhà và cái Tết xa nhà nào (thực ra là mới 2 chứ mấy), thật kì lạ là rất đặc biệt.

Nếu như lần trước là Myanmar với những chuyện cực kì dễ thương và hơi kì dị, như là câu chuyện về kiếp trước, về tái sinh, câu chuyện về nghe tiếng Miến sang tiếng Việt mà vẫn không tin được là thực sự đó chỉ là tiếng Miến; lần này, nó đặc biệt vì nó riêng tư hơn một chút, tiếc là vẫn không có chút lãng mạn nào ở đây cả. =)) Dù rằng nếu đúng thì có thể nó sẽ còn tuyệt vời hơn nữa. =)))

Mình chắc là “falling in love with the city” mất rồi. Dù sao thì câu này cũng nói nhiều quá, hahaha.

À, có một cái, sau vụ này thiệt tình phải suy nghĩ nhiều hơn về việc học một ngôn ngữ mới cho tử tế. Các bạn ở đây ai cũng giỏi cả, ngôn ngữ nói như gió, đủ các loại, các ngôn ngữ phức tạp khác nhau.

 

Mad

Như cách anh ta tự nhận “I am a freak” – “Tao là một gã quái”, Mad đúng là một gã quái so với đa số những người “bình thường” mà tôi từng gặp.

Một ngày chưa đủ để tôi biết anh ta uống cỡ nào, nhưng Mad từng khoe với tôi là anh ta vô tình thắng trong một cuộc thi uống bia ở Trung Quốc – “tao chưa từng uống bia nhiều đến thế, và chưa bao giờ tao bị say do bia – nhưng rượu thì có, trừ lần đó”. Cái cách Mad nhìn cuộc đời cũng thật là khác với đa số: gần 20 năm lang bạt khắp nơi trên thế giới,  từ hồi 19 tuổi, và Mad nói là anh ta chỉ tốn 2 tiếng rưỡi trong cuộc đời để nhận ra là mình sẽ không có một cam kết (commitment) với công việc gì mang tính “ổn định”.

Cao, gầy, thông minh, tử tế trong giới hạn, tuy vậy Mad không phải là người quá đặc biệt như cách anh ta tự nhận, vì tôi thực sự đã gặp được vài người cũng đặc biệt và khác thường – mỗi người theo một cách, nhưng điểm chung là đều thích đi bụi dài ngày và đều đã đang làm điều đó. Nhưng, cách Mad khiến tôi nhận ra rằng “luôn có đường để đi”, vấn đề là có dám đi hay không, vì thường “đường khác” đó, là con đường mà đa số sẽ bảo rằng “làm sao mà đi được”. Và nếu không thử, không dám nhìn, không thực sự chú ý – như tôi đã như vậy – và có thể đang như vậy, thì sẽ không nhận ra con đường khác đó, thì sẽ khiến tôi không thể quên được “điểm đặc biệt” đó.

Gặp lại gã hay không, với tôi chẳng hề quan trọng, vì những gì gã đã cho tôi thấy và cảm nhậ n đã đủ quan trọng.

Phải, “luôn có một con đường khác”.