Say something, I’m giving up on you(*)

You did say something.

But I am, still, (the desire to) giving up on you.

It’s not time to make a change. (**)

It is time, perhaps.

Again.

At least I tried.

Effort was not enough, we could say. And it was truly not enough…

And I think of “fix me”, not “fix you” (***).


(*): A song by Xtina & a band ?

(**) Father and son

(***) by Coldplay

Advertisements

Vài chia sẻ về đi bụi

Có một vài bạn bè hỏi Vitbeo về kinh nghiệm đi bụi, rồi lên lịch trình các thứ để chuẩn bị cho chuyến đi.

Như đã chia sẻ trước đây vài lần, mình thuộc dạng là kẻ tùy hứng, nhất là vấn đề đi. Thường thì rất sát ngày mình mới lên mạng tìm kiếm sơ bộ thông tin về địa điểm, chỉ là một số chỗ mà mình có thể sẽ ghé qua. Còn kinh nghiệm thực tế là không có lúc nào giống như lịch trình hết, nên lên lịch cũng chẳng chính xác.

Lịch trình mà mình từng làm kỹ nhất và theo sát nhất, là năm 2015 khi mình đến Koh Phangan để Thiền. Kỹ nhất là vì mình tìm hiểu cách đi từ Bangkok tới Koh Phangan và khái quát trong đầu là khi nào mình phải tới đảo. Và thời gian mình sẽ có để ngắm đảo khoảng bao nhiêu ngày, vì mình còn phải về đi làm, cũng như thời gian Thiền thì không có đi đâu lung tung được.

Lịch trình thực sự làm khá kỹ, và không theo sát lắm, là khi mình đi châu Âu. Kỹ vì phải nộp cho Đại sứ quán, cũng như phải ước lượng giá tiền để xem khả năng tệ nhất mình phải trả là bao nhiêu, nếu như không kiếm được chỗ ngủ. Mình lên mạng tìm mấy lịch trình mẫu (sẽ không giống với nước mình đi hoàn toàn, mình sửa lại cho phù hợp dự kiến và gửi cho bạn mình góp ý). Không theo sát vì cuối cùng chỗ mình muốn xin TN không nhận, mình phải mất thời gian vài ngày tìm khi đến Athens, cũng như là khi đến từng nước thì chuyện này chuyện khác xảy ra, gặp người này người khác, họ chỉ cho cái này cái khác, nên có nhiều chỗ định đi thì không đi, có chỗ chưa bao giờ nghe thì lại đến.

Tuy nhiên bài này không phải để khoe về những việc trên, mục đích chính là chia sẻ việc chuẩn bị sơ bộ những gì khi mình đi đâu đó:

  • Thứ nhất là có thể mình không biết cụ thể mình sẽ đi đâu, nhưng ít nhất mình cũng có vài cái tên địa danh trong đầu. Ít nhất là tỉnh hay chỗ nào thú vị mà mình thích hoặc vô tình thấy thì càng tốt. Làm sao kiếm?
    • Google.
    • Phượt (cái này vô phần chia sẻ kinh nghiệm, các vùng và rồi tìm nước định đi).
    • Mấy trang chia sẻ của những bạn đi bụi siêu hạng. Giờ mình thấy nhiều lắm. Từ chị Dung (thichdibui.blogspot.com), Đinh Hằng (google), Rosie Nguyễn (google), Ngân balo (nganbalo.com thì phải), An Nguyễn (anvietnam.net – nếu đi bụi VN và 1 số nước ĐNA – thiệt tình là đọc bài An cũng hay và style của An hơi hơi giống mình nhưng mình cũng chưa tham khảo An bao giờ, chỉ là giới thiệu cho ai có nhu cầu), v.v. hoặc vô blog các bạn trên sẽ thấy giới thiệu về nhiều người nữa). Tiếng Anh thì càng nhiều vô số. Các bạn cứ Google!!!!
    • Vô trang web của ĐSQ, LSQ gì đó để biết thông tin yêu cầu visa (nếu cần), chuẩn bị và làm theo.
    • Wikitravel (ít xài luôn).
    • Lonely Planet (nói vậy chứ ít xài).
    • Hỏi bạn – đây là cái mình hay làm nhất. Mình may mắn vì có những đứa bạn đi cũng tương đối nhiều, và một cái nữa là khi đến nơi thì kết bạn với người ở đó rồi hỏi họ. 🙂 Thế nên đó là lý do lịch trình mình hay thay đổi.
  • Còn ở?
    • Couchsurfing. Couchsurfing & couchsurfing: sử dụng nhiều nhất khi đi châu Âu và khi kiếm bạn đi chung nếu thích.
    • Booking.com & Agoda.com: cũng khống nhiều lắm.
    • Facebook, đăng lên hỏi (áp dụng 1 lần, cũng tạm).
    • Đi trên đường, gặp bạn mới => làm quen, ở nhờ: áp dụng ở vài chỗ, không nhiều lắm.
    • Google hoặc đọc kinh nghiệm chia sẻ của mấy blogger ở trên và note lại chỗ mình thấy ưng.
    • Tới nơi kiếm chỗ: áp dụng nhiều nhất khi đi bụi ở Việt Nam và các nước như Thái, Lào, Myanmar, v.v.
  • Hành lý?
    • Gần đây, cái lúc nào mình cũng mang theo là túi ngủ. Cũng nhẹ, cũng tiện và linh hoạt, bằng dù nên cũng đủ ấm (người mình cũng hay lạnh).
    • Quần áo từ 2-3 bộ nếu đi khoảng 7-10 ngày trở xuống. Nhiều hơn thì tùy, có thể mang thêm 1 bộ nữa. Đợt đi châu Âu mùa lạnh ngu ngốc mang quá nhiều, chưa kể bạn cho mượn đồ nữa, tóm lại sau đợt đó suy nghĩ lúc nào cũng là tối giản đồ mang theo, vừa đi được nhiều vừa bớt vác nặng
    • Áo mưa. Cái này có thể làm đồ lót ngồi, nếu tới chỗ nào không mưa bão. Mặc để ấm cũng ổn nốt, nếu đến chỗ lạnh không có đủ đồ ấm.
    • Giày (mang luôn vô chân khi đi) – 2-3 đôi tất max (mang 1 đôi trên người). Dép kẹp 01 đôi, hoặc ko mang vì có thể mua khi tới nơi nếu đi lâu và cần.
    • Hộ chiếu & 1 bản photo. (sau khi để 1 bản photo ở nhà – cái này mẹ yêu cầu).
    • Đồ lót, khăn mặt, xà bông (cục nhẹ nhất hoặc ko mang nếu đi lâu vì có thể mua), bàn chải đánh răng (optional).
    • Điện thoại & đồ sạc & pin sạc
    • Nón hoặc/và 1 cái khăn lớn như khăn rằn. Mình có 1 cái khăn lớn dài tầm 60x180cm nên cũng hay mang theo.
    • Kẹo (opt).
    • 1 cuốn travel note & bút
    • Tiền – tất nhiên. Mang usd để đi đổi.
    • Bưu thiếp từ VN. Có thể dùng làm quà tặng cho các bạn mình ở nhờ.
    • Máy ảnh (opt): gần đây dùng đt để chụp luôn, cũng là để đỡ vác nặng.
    • Kim chỉ. 🙂

Chắc là hết rồi. Liệt kê ra vậy cũng thấy quá trời thứ. Hành lý đi Ấn khoảng 3.5 tuần của mình khoảng 10 ký, bao gồm cả quà mang cho bạn mình. Bỏ ra thì tầm 6-7 kg. Mình đang cố gắng là đi đâu lâu cũng chỉ mang max 7kg, còn bt sẽ từ 4-5 kg nếu đi dưới 1  tháng. Nhưng chắc từ giờ dịp đi xa và lâu cũng còn rất lâu nữa, nên cố gắng là nói vậy thôi, chứ thực hiện thì cũng còn lâu mới có dịp.

Tóm lại là, khi định đi đâu đó, quan điểm của mình là chịu khó chủ động. Đừng hỏi một thông tin mà quá trời người đã chia sẻ trên mạng, chỉ cần google là ra ngay, và thậm chí là gửi link cụ thể cho bạn. Thông tin đã đầy rẫy ở Internet và bạn không đọc hay đọc không kỹ là do bạn mà thôi. Hỏi, hãy hỏi những gì mà bạn thực sự không tìm thấy và cần.

Chúc mọi người nếu có dịp đi thì thực sự tận hưởng chuyến đi và đừng quá lo lắng.

What I want to do at least once…

To tell you the truth, it is not that I have never done that.

What am I talking about? You know, this is the thing which there are still people doing but not as often as used to…

Ok, ok, it’s hitchhike. 🙂
As I mentioned above, it is not that I have never hitchhiked. I did actually. But it was not the “official” form.

In my country – Vietnam, in Greece and in Thailand – at least 3 countries, and more than 3 times, when I was walking alone along a road, there was someone stopped by, asking me if I would like to have a lift. And well, I had to admit, I didn’t got any disappointment when I accepted the offer. 🙂

So, I guess it was a form of “hitchhike” but not the “official” form at all.

I want to try that, seriously.

I tried once, when I was in Indonesia. I had to be back to Surabaya from another town (forgot the name). We (my travel mate and I) decided to let me try hitchhike. My friend, who would stay one more day in the town, wrote SURABAYA in a thin paper, and let me hold it on a big road, kind of national road.

But our plan failed. I got in a bus, stopped by the local around the street where I stood, and I still got to pay.  =))

Thus, that is what I want to try once. Seriously.

I wanted to try that in Europe, but often offended by all the people I met, except one. But finally I didn’t do that… 😦 It was a pity.

Found this on Wei’s blog. He is an inspirer to me to travel as a nomad. Just like chị Dung.

Anyway, here is something interesting I found via Wei’s. Since he found it through internet, I guess it is fine to just copy it here for my personal and convenient view.

26910191_1983079525040159_4048362990851577329_o

(source: internet).

Let’s see if I could do it in the future, and still be a whole and a happy person as I should be. 😉

Đôi dòng về Ấn Độ

Dạo này có nhiều người đi và viết về Ấn quá rồi, mà thực tình chẳng hiểu sao mình đụng vào cái gì là thấy quá trời người cũng đang làm cái việc đó, vậy mà cứ tưởng mình cũng thuộc dạng “nghĩ khác người” – tóm lại chỉ là “nghĩ”, ảo tưởng thôi hỉ. Quay lại vấn đề, do có nhiều người đi Ấn và viết rồi, cộng với tính lười – ngay cả hẹn bạn sẽ gửi postcard từ cuối tháng 8 mà giờ sang tháng 12 rồi, postcard cũng chưa viết xong >.< , nên mình cũng chỉ muốn thêm vô 1 điểm duy nhất về chỗ đi thôi.

Đó là, nếu ai đi Ladakh – Leh, hãy ghé quán này: Dzomsa. Nếu nhớ không nhầm (có thể nhầm lắm), đi hết con đường chợ chính của Leh, đụng quán Il Divo, nhìn sang phải (đang đứng đối diện quán), có con đường nhỏ rẽ xéo xéo, nhìn vô đường sẽ gặp luôn quán Dzomsa này . Có hình cho mọi người mà upload mãi không lên nên đành tả thôi vậy.

Quán có gì đặc biệt:

1. Bán nước lọc – mang chai tới đựng, không bán chai. Hình như là 70 INR hay gì đó, nhưng mà tính ra giá VN thì khoảng 3000 – 4000 đ/ lít thôi.

2. Đổi chai nhựa, thủy tinh lấy nước.

3. Đổi sách lấy sách. Sách tiếng Anh, Tibet, Nga, v.v. thậm chí có cả tiếng Na Uy nữa thì phải. Bạn đọc xong cuốn của bạn có thể mang đến đổi.

4. Đồ địa phương: postcard địa phương, rẻ hơn ở ngoài, in trắng đen. Trái cây, trà, mứt tự làm, giá cũng hơi mắc, nhưng so với đồ ngoài chợ có vẻ yên tâm, và có cái gì đó đặc biệt, mình không giải thích được. Ngoài ra có mấy túi vải tái chế, v.v.

Mình không tìm thấy chỗ lọc nước uống, nên lựa chọn ở quán này với vụ chỉ mua nước, không mua chai, cộng với postcard đẹp và cũng rẻ là rất thích rồi, chưa kể vụ đổi sách nữa.

Ai có đến Leh thì ghé qua DZOMSA nha!

Vài dòng về đi bụi (2)

Nói đến chuyện đi, thì đi 1 mình, 2 mình, hay nhiều mình, nên chọn cái nào?

Tất nhiên, bài viết phản ánh quan điểm cá nhân của tác giả =)), cái này mình chỉ viết theo suy nghĩ của bản thân.

Quay trở lại về “hình thức” đi, nếu đi cùng người lớn tuổi thì có lẽ nên chọn tua. Tua hẳn hòi nhé. Tại sao vậy? Cái này mình nghĩ chắc không phân tích nhiều thì ai cũng thấy:

  • An toàn: người ta thường bao gồm trong tua cả bảo hiểm tai nạn. Người lớn tuổi đi thì tốt hơn hết nên có mấy cái này.
  • Đông vui: Như mình có viết ở bài trước, đi tua chắc chắn là không bao giờ lẻ loi rồi. Mà người lớn tuổi ở VN mình cũng thường không thích lẻ loi thì phải, câu này có bị coi là đã khái quát hóa quá rộng không ta? 🙂
  • Tham quan được cái điểm nổi tiếng ở địa phương đó. Nổi tiếng có thể chưa chắc là đã đặc sắc nhất, nhưng mà ít nhất nó cũng phải có gì đó đặc trưng và đặc biệt. Nên cứ đi tua thì sẽ đảm bảo là ít bị bỏ sót mấy cái này. Đặc biệt thích hợp cho ai thích “check in” và “show-off” về những nơi mình đã qua.

Khi nào thì đi “vài mình”?

Thực ra câu hỏi này không ai biết rõ hơn ngoài chính bản thân người muốn đi. Bạn đi ngắn ngày, muốn chia tiền để giảm bớt chi phí, muốn có người nói chuyện thường xuyên, muốn được chia sẻ những cảm xúc khác nhau khi đi trên đường, bạn có một nhóm bạn thân, hợp cạ, thích đi đây đó, và khi đi cũng thường thống nhất và nhường nhịn nhau, v.v. Vậy “tội quái gì” phải đi một mình?

Trừ phi…

Trừ phi bạn là người thích thay đổi, muốn có cảm giác được tự do đưa ra sự lựa chọn của bản thân, không muốn bất đồng nhưng cũng không muốn theo người khác, bạn có khả năng sắp xếp và giảm bớt một số tiện ích để dù không chia sẻ giảm tiền được với ai thì vẫn có thể xoay sở đi những nơi bạn muốn. Và trừ phi, trừ phi những nơi bạn muốn, những thứ mà bạn muốn trải nghiệm, thời gian bạn có thể đi, v.v. không trùng với ai cả, với bất kì người bạn nào của bạn, và, quan trọng nhất, bạn có thể đi một mình, bạn chịu được cái mà người ta gọi là “cô độc” (không phải cô đơn nha), và có khả năng vừa tự độc thoại, lại vừa có khả năng kết bạn với những người bạn gặp.

Và quan trọng nhất, bạn phải MUỐN đi một mình.

Thì câu trả lời là, bạn hãy đi một mình.

Bản thân mình từng nghĩ, nếu có một người bạn đồng hành, chỉ cần 1 thôi, không phân biệt nam nữ già trẻ, có thể có cùng chí hướng, cùng sở thích về những địa điểm muốn đi, có thể hỗ trợ nhau, có thể nhường nhịn (ý là có bất đồng thì cũng vẫn nói chuyện và cho ra kết luận cuối cùng trong vui vẻ), thì quả là rất tuyêt. Nhưng mà một người bạn đồng hành như thế có vẻ như quá lý tưởng, và không thực tế. Do đó với mình, mình cũng thích tự do, nên thường mình sẽ chọn phương án đi một mình.

Bạn đồng hành, rồi ắt sẽ gặp trên đường. Và không chỉ có một. Vậy nên dẫu độc hành thì bạn vẫn không bao giờ cô đơn.

Những ngày đang trôi (4) – trên bus đến St.Malo (viết vội)

Tôi phải ghi nhanh thôi, trước khi xuống xe, không có net vă có thể lâu quá sẽ không còn nhớ nữa.

Pháp luôn là một nước đặc biệt với tôi, vì chẳng hiểu sao đầu năm ĐH, tôi đi học tiếng Pháp. Mười mấy năm trôi qua, tiếng Pháp tôi vẫn chưa qua a1. Có lẽ thế, tôi vẫn luôn cảm thấy mình còn điều gì đó nợ với Pháp.

Mien Nam nuoc Phap thiet la de thuong. Toi o do lau hon du dinh. A cung it hon du dinh. Aix la mot thanh pho nho xinh de thuong. Khong qua to, khong qua nho.  that la tu te khi dua chia khoa cho toi va de toi, dung nghia tu do, co the lam gi tuy thich.

Cassis de thuong, Calanques thi qua tuyet voi roi. Toi se không biet duoc dieu do neu khong gap M. M o Marseille. Thành pho ma toi du dinh o 2 ngay nhung roi thanh 1 buoi. The la tôi chi kip luot qua Marseille. Va neu không co M, chac toi khong the le noi dong do len Catheral Northe Dame de Marseille.

Bretagne. That tiec la toi muon o 3 ngay nhung roi se thanh gan nhu 1 ngay, ko, 10 tiếng. Gia ma Pierre nhan toi som hon. Nhung thoi, co nhung chuyen no nhu vay, cu de nhu vay.

The la con 5 ngay nua thoi la toi se di khoi chau Au xinh dep, voi nhieu ki niem. Chang biet sau nay ra sao, nhung toi biet minh luôn la mot nguoi may man…