Vài dòng về đi bụi (2)

Nói đến chuyện đi, thì đi 1 mình, 2 mình, hay nhiều mình, nên chọn cái nào?

Tất nhiên, bài viết phản ánh quan điểm cá nhân của tác giả =)), cái này mình chỉ viết theo suy nghĩ của bản thân.

Quay trở lại về “hình thức” đi, nếu đi cùng người lớn tuổi thì có lẽ nên chọn tua. Tua hẳn hòi nhé. Tại sao vậy? Cái này mình nghĩ chắc không phân tích nhiều thì ai cũng thấy:

  • An toàn: người ta thường bao gồm trong tua cả bảo hiểm tai nạn. Người lớn tuổi đi thì tốt hơn hết nên có mấy cái này.
  • Đông vui: Như mình có viết ở bài trước, đi tua chắc chắn là không bao giờ lẻ loi rồi. Mà người lớn tuổi ở VN mình cũng thường không thích lẻ loi thì phải, câu này có bị coi là đã khái quát hóa quá rộng không ta? 🙂
  • Tham quan được cái điểm nổi tiếng ở địa phương đó. Nổi tiếng có thể chưa chắc là đã đặc sắc nhất, nhưng mà ít nhất nó cũng phải có gì đó đặc trưng và đặc biệt. Nên cứ đi tua thì sẽ đảm bảo là ít bị bỏ sót mấy cái này. Đặc biệt thích hợp cho ai thích “check in” và “show-off” về những nơi mình đã qua.

Khi nào thì đi “vài mình”?

Thực ra câu hỏi này không ai biết rõ hơn ngoài chính bản thân người muốn đi. Bạn đi ngắn ngày, muốn chia tiền để giảm bớt chi phí, muốn có người nói chuyện thường xuyên, muốn được chia sẻ những cảm xúc khác nhau khi đi trên đường, bạn có một nhóm bạn thân, hợp cạ, thích đi đây đó, và khi đi cũng thường thống nhất và nhường nhịn nhau, v.v. Vậy “tội quái gì” phải đi một mình?

Trừ phi…

Trừ phi bạn là người thích thay đổi, muốn có cảm giác được tự do đưa ra sự lựa chọn của bản thân, không muốn bất đồng nhưng cũng không muốn theo người khác, bạn có khả năng sắp xếp và giảm bớt một số tiện ích để dù không chia sẻ giảm tiền được với ai thì vẫn có thể xoay sở đi những nơi bạn muốn. Và trừ phi, trừ phi những nơi bạn muốn, những thứ mà bạn muốn trải nghiệm, thời gian bạn có thể đi, v.v. không trùng với ai cả, với bất kì người bạn nào của bạn, và, quan trọng nhất, bạn có thể đi một mình, bạn chịu được cái mà người ta gọi là “cô độc” (không phải cô đơn nha), và có khả năng vừa tự độc thoại, lại vừa có khả năng kết bạn với những người bạn gặp.

Và quan trọng nhất, bạn phải MUỐN đi một mình.

Thì câu trả lời là, bạn hãy đi một mình.

Bản thân mình từng nghĩ, nếu có một người bạn đồng hành, chỉ cần 1 thôi, không phân biệt nam nữ già trẻ, có thể có cùng chí hướng, cùng sở thích về những địa điểm muốn đi, có thể hỗ trợ nhau, có thể nhường nhịn (ý là có bất đồng thì cũng vẫn nói chuyện và cho ra kết luận cuối cùng trong vui vẻ), thì quả là rất tuyêt. Nhưng mà một người bạn đồng hành như thế có vẻ như quá lý tưởng, và không thực tế. Do đó với mình, mình cũng thích tự do, nên thường mình sẽ chọn phương án đi một mình.

Bạn đồng hành, rồi ắt sẽ gặp trên đường. Và không chỉ có một. Vậy nên dẫu độc hành thì bạn vẫn không bao giờ cô đơn.

Những ngày đang trôi (4) – trên bus đến St.Malo (viết vội)

Tôi phải ghi nhanh thôi, trước khi xuống xe, không có net vă có thể lâu quá sẽ không còn nhớ nữa.

Pháp luôn là một nước đặc biệt với tôi, vì chẳng hiểu sao đầu năm ĐH, tôi đi học tiếng Pháp. Mười mấy năm trôi qua, tiếng Pháp tôi vẫn chưa qua a1. Có lẽ thế, tôi vẫn luôn cảm thấy mình còn điều gì đó nợ với Pháp.

Mien Nam nuoc Phap thiet la de thuong. Toi o do lau hon du dinh. A cung it hon du dinh. Aix la mot thanh pho nho xinh de thuong. Khong qua to, khong qua nho.  that la tu te khi dua chia khoa cho toi va de toi, dung nghia tu do, co the lam gi tuy thich.

Cassis de thuong, Calanques thi qua tuyet voi roi. Toi se không biet duoc dieu do neu khong gap M. M o Marseille. Thành pho ma toi du dinh o 2 ngay nhung roi thanh 1 buoi. The la tôi chi kip luot qua Marseille. Va neu không co M, chac toi khong the le noi dong do len Catheral Northe Dame de Marseille.

Bretagne. That tiec la toi muon o 3 ngay nhung roi se thanh gan nhu 1 ngay, ko, 10 tiếng. Gia ma Pierre nhan toi som hon. Nhung thoi, co nhung chuyen no nhu vay, cu de nhu vay.

The la con 5 ngay nua thoi la toi se di khoi chau Au xinh dep, voi nhieu ki niem. Chang biet sau nay ra sao, nhung toi biet minh luôn la mot nguoi may man…

Những ngày đang trôi (3) – viết vội

Thời gian trôi nhanh quá…

Ý thật là dễ thương (dù thương không dễ), thực sự rất đáng để đến một lần trong đời.

Rome thật là hào nhoáng và có nhiều thứ để xem. Nhưng thực lòng, tôi không quá bị choáng ngợp, dẫu bảo tàng Vatican thật khủng khiếp, còn lớn hơn cả bảo tàng ở Moscow mà tôi đã từng được đến. 3 ngày ở Rome, không có cái phần mềm dò đường của bạn, chắc tôi còn bị lạc lõng nhiều, và cũng không biết nơi nào để đi, để xem.

Florence – Firenze. Cách đọc của người Ý thật là điệu đà. Hôm gặp host, thật là “đau khổ” khi thời gian hẹn thì tối, trời thì mưa lâm thâm, vác cái ba lô nặng trịch, tay cầm bịch đựng đồ, còn kéo lê cả cái va li nữa. Tôi thực sự hối hận vì đã vác tới 10kg va li quần áo. Còn rất nhiều đồ không mặc tới… Lúc nào cũng vậy, mang chi cho lắm để rồi có lắm thứ không dùng… Con người (tôi) thật là tham lam.

Cinqueterre (Serzana): 2 ngày dường như là quá ít…

Pháp…

Thực sự là may mắn vì S ở nhà… Aix nhỏ và rất năng động, nhưng cũng rất dịu dàng.

Những ngày đang trôi (2)

Ngày thứ 4 bắt đầu, như thường lệ, là đến muộn. Hôm nay ca sáng là Tom, nửa Pháp nửa British và cô Kathy. Mình đến khi Tom đang chỉ hai bạn trẻ (chắc còn trẻ lắm), một từ Nigieria (da trắng nhé, không đen tí nào), một từ Syria, tiếng Anh. Thấy mình, Tom bảo thay vì cậu ấy nhớ ngữ pháp tiếng Pháp hơn, =) . Cảm giác như đang dạy cho hai đứa học trò nhỏ ở nhà vậy. Sau đó cô Kathy xong lớp, thì vào “tiếp quản” hai bạn. Dù sao có giáo viên chuẩn, và là “native speaker” thì vẫn chuẩn hơn chứ.

Ngày thứ 5… Lại loay hoay với sắp đống đồ, công việc này cứ như là bất tận vậy. Dọn chưa được bao nhiêu thì có người cho thêm, rồi lại có người tới lấy ra. Uh, một công việc bất tận.

Ngày thứ 6, buổi sáng buồn tẻ chỉ toan dợm bỏ đi, nhưng rồi trưa tới, Sanne và Michael tới và nấu đồ ăn cho mọi người. Nếu không có họ, chắc tôi sẽ thất vọng lắm.

Ngày thứ 7, …

(viết dở nên cuối cùng do không ghi lại, không nhớ cụ thể chuyện gì đã xảy ra)

Thời gian trôi nhanh quá, mới đó mà hơn 2 tuần tôi ở đây rồi. Chủ nhật đầu tiên tôi làm gì nhỉ? Đi dạo trên đồi cạnh Acropolis. Chủ nhật thứ hai tôi trượt tuyết lần đầu tiên ở Meteora. Chủ nhật cuối, bạn chở đi ra biển gần Athens (đúng ra đi Naflio nhưng bạn bảo “tao lười đi xa quá”, thế là thôi không đi Naflio nữa, mà ra biển theo ý muốn của tôi). Nhiều người ngạc nhiên khi tôi bảo tôi ở đây hơn 2 tuần mà chưa đi đâu nhiều. Mà thực ra, Athens vừa quá nhỏ vừa quá rộng lớn.

Mai đi rồi, còn có mấy tiếng nữa thôi. Tôi liệu có nhớ Athens không nhỉ? Rồi những ngày tới chắc cũng sẽ buồn cười lắm. Mà thôi, chuyện gì tới nó tới đi.

Trễ rồi, đi ngủ. Mai còn gói ghém lại đồ thêm chút rồi mới đi được.

 

Mad

Như cách anh ta tự nhận “I am a freak” – “Tao là một gã quái”, Mad đúng là một gã quái so với đa số những người “bình thường” mà tôi từng gặp.

Một ngày chưa đủ để tôi biết anh ta uống cỡ nào, nhưng Mad từng khoe với tôi là anh ta vô tình thắng trong một cuộc thi uống bia ở Trung Quốc – “tao chưa từng uống bia nhiều đến thế, và chưa bao giờ tao bị say do bia – nhưng rượu thì có, trừ lần đó”. Cái cách Mad nhìn cuộc đời cũng thật là khác với đa số: gần 20 năm lang bạt khắp nơi trên thế giới,  từ hồi 19 tuổi, và Mad nói là anh ta chỉ tốn 2 tiếng rưỡi trong cuộc đời để nhận ra là mình sẽ không có một cam kết (commitment) với công việc gì mang tính “ổn định”.

Cao, gầy, thông minh, tử tế trong giới hạn, tuy vậy Mad không phải là người quá đặc biệt như cách anh ta tự nhận, vì tôi thực sự đã gặp được vài người cũng đặc biệt và khác thường – mỗi người theo một cách, nhưng điểm chung là đều thích đi bụi dài ngày và đều đã đang làm điều đó. Nhưng, cách Mad khiến tôi nhận ra rằng “luôn có đường để đi”, vấn đề là có dám đi hay không, vì thường “đường khác” đó, là con đường mà đa số sẽ bảo rằng “làm sao mà đi được”. Và nếu không thử, không dám nhìn, không thực sự chú ý – như tôi đã như vậy – và có thể đang như vậy, thì sẽ không nhận ra con đường khác đó, thì sẽ khiến tôi không thể quên được “điểm đặc biệt” đó.

Gặp lại gã hay không, với tôi chẳng hề quan trọng, vì những gì gã đã cho tôi thấy và cảm nhậ n đã đủ quan trọng.

Phải, “luôn có một con đường khác”.

Sài Gòn, đầu tháng 9/2016

Rồi, hết tháng này là đã sang quý 4 của năm.

Một năm chớp mắt cái vèo.

Mới đi một chuyến đi ngắn.

Chẳng đã tí nào.

Gặp được vài người, một người điên cực kì thú vị, một người yêu âm nhạc cực kì hài hước – và mình tin là rất ấm áp dù chỉ mới nói chuyện được 1 chút.

Cuộc sống, thực ra sinh tồn là điều tối quan trọng. Không có gì quan trọng hơn, thực tế là thế, nhưng, việc sống mỗi ngày để cảm nhận được giá trị của nó, đôi khi không dễ.

Bonus vài tấm hình, rảnh thì kể chuyện sau…

Ai muốn xem nhiều hình hơn, có vài tấm toàn cảnh (dùng phần mềm ghép nên cũng có hình hơi bị nhòe do chồng hình không khớp lắm), thì vào đây:flickr.

Bắc Hà – Simacai (tiếp theo và hết)

Sáng ngày thứ 2, tức là sáng chủ nhật – tối hôm đấy chúng tôi sẽ phải về lại Hà Nội, tôi có ý định hỏi giờ check out để có gì gửi lại đồ ở khách sạn thôi, rồi đi đâu thì đi.

Sau khi chúng tôi ngủ chán chê – thực ra là có 1 mình tôi ngủ thôi, vì thấy mưa suốt, ngủ với hy vọng sẽ hết hoặc bớt mưa để đi chơi; tôi quyết định thật là phí phạm khi nằm dài ở khách sạn như thế này, nên bảo chị ấy là tôi cần phải ra ngoài, ít nhất để đi chợ – cần phải mua 1 đôi giày nhựa hoặc xăng-đan, do tôi chỉ có duy nhất 1 đôi giày (ẩu dễ sợ luôn – có tới 2 đôi giày xăng đan khác nhưng để hết ở HN. Mà cũng có khi lại là quyết định đúng, vì 2 đôi xăng đan kia mà đi vô nước thì cũng không biết thế nào), nhưng đêm qua mưa to làm đôi giày sũng nước, sau đó thì từ tối đến tận trưa khi ngủ dậy trời vẫn cứ mưa, nên tôi cần có 1 đôi giày/dép, không thì giống như cả ngày ngâm chân vô nước, cảm mất.

Và tôi có bảo ý định check out, chị ấy có vẻ không thích nên cũng có vẻ gạt đi, bảo là để đấy chắc chẳng sao đâu.

Chúng tôi xuống dưới nhà, hỏi về vụ check out. Có 2 người chịu trách nhiệm của quán đấy bảo là không sao, nếu vắng khách thì cho chúng tôi ở lại, free, còn nếu thiếu phòng thì sẽ mang đồ của chúng tôi xuống phòng tiếp tân. Chúng tôi quyết định đi chợ rồi về thanh toán tiền sau, do người thu ngân của quán cũng ko có ở đấy, với lại tiền ăn tối qua cũng không có người tính.

Chợ Bắc Hà đông hơn chợ Cán Cấu nhiều. Có vẻ “thành thị” hơn – hiển nhiên rồi. Chúng tôi đi vòng vòng chơi, tôi cuối cùng mua được 1 đôi giày xăng-đan bộ đội màu nâu (của nam thì phải, nhưng tôi không care). Sau vụ trả giá ngày hôm qua, tôi nhận ra mình trả giá!! Thật là hơi ngạc nhiên, vì trước đó tui không bao giờ thích vụ đôi co giá cả, và lúc nào cũng không biết phải trả như thế nào cho phải, vì cũng ko biết người ta nói thật nói thách ra sao.

Kể lại cho bạn nghe chơi:

Chị ơi đôi xăng đan bộ đội này bao nhiêu vậy chị?

– 35 nghìn đồng em.

(suy nghĩ trong đầu là: “trời ơi đôi này bền mà, rẻ dữ zị trời…”)

– 20 nghìn thôi chị.

– 20 nghìn chị bán không nổi đâu. 30 nghìn.

– 25 nghìn. Em trả thế thôi.

– 25 nghìn chị không có lời đâu. Thật đấy, em mở hàng cho chị đi, chứ 25 nghìn chị bán không nổi đâu, 30 nghìn.

– 27 vậy chị.

– 30 em ạ.

– Thôi, giá chót, chị bớt 1 tiếng em tăng 1 tiếng. 28 nghìn nhá.

Chốt giá 28 nghìn.

Trời. Tui không bao giờ nghĩ mình lại thích cái kiểu cò kè trả từng đồng như vậy, nhất là khi giá của đôi giày xăng đan nhựa đó, tui nghĩ ở xì phố chắc cũng không có giá vậy, chắc cũng phải 40-50 nghìn, có khi hơn.

Vậy mà vậy đó. =))

Đôi giày đó rộng, và có vẻ là giày nam nữa, nên số đã rộng hơn chân tui 1 số rồi nên càng rộng. Dù sao cũng không sao. Tui thích cái giày đó, nhẹ, bền, hợp với mấy cái vũng bùn. =)) Và có vẻ leo núi đồi đi bụi hợp. Lần sau đi bụi, nhất định tui vác nó theo tiếp.

Mua được giày, chúng tôi đi ăn. Lại là Phở. Ở đây, nếu quên không dặn thì người ta sẽ cho bạn rất rất nhiều Mì chính/Bột ngọt. Cả một thìa canh đầy ú ụ! May mà tôi nhìn thấy trước khi chị chủ quán đổ nước dùng vào, nên chị ấy có hớt ra được 1 chút.

Tôi thì thấy mì này ăn cũng được thôi, rau sống không có đa dạng như chỗ chúng tôi ăn hôm qua. Chỗ hôm qua ăn thì của người dân tộc bán, cô ấy không nói được tiếng Kinh mấy. Còn ở đây là người Kinh bán. Chỗ hôm qua, có vẻ bẩn hơn 1 chút, nhưng mà đồ ăn nhiều. À, nước trà cũng lạ hơn – bằng lá gì đó tui không rõ. Nhưng mà giá đắt hơn. 30 ngàn/tô. Còn ở đây 20 ngàn. Tui thấy ăn cũng được, cả 2 chỗ. Ít thì cũng tốt, vì vừa ăn hơn. Hôm qua thì tui phải ăn cố.

Còn chị kia, lỡ cho ớt hơi nhiều, mà không ngờ ớt cay quá, nên chị ấy chỉ hớp được có 1 chút và vớt thịt ăn, còn lại bỏ. Nhưng chị đó khen là ở đây ngon hơn.

Tui thì chỗ nào cũng được, mỗi chỗ có hay dở riêng, tui nói rồi đó.

Ăn xong thì đi dạo chợ.

Chợ có nhiều khu ghê. Đi 1 hồi trèo lên khu bán chó, bán lợn, bán trâu bò. Y như hôm qua, khi đến khu bán lợn, tiếng kêu thật là đau đớn và nức lòng… tui không muốn nghe nữa. Nhìn mà cảm giác rợn người… thấy tội nghiệp cả người lẫn vật…

Còn chó, thường bị nhốt trong cũi hoặc bị dắt dây. Đa phần là chó con, mập mập. Nhìn rất thích, nhưng mưa, tụi nó nhìn cũng tội. Có một con chó khá lớn, biết mình bị dắt đi bán, trùng dây lại kéo chủ không chịu đi, nhưng vẫn bị chủ lôi đi xềnh xệch ra chỗ bán. Tui thì ấn tượng 1 cảnh “nhân văn” hơn: có 1 anh người dân tộc bế 1 con chó con, có vẻ che cho nó không bị mưa. Đứng là biết anh ấy bán con chó con đó rồi, nhưng mà cả chủ cả vật quyến luyến nhau lắm, có vẻ anh ấy cũng chẳng quan tâm là có ai quan tâm hỏi chó của mình không. Tui muốn mua mấy con nhìn tội tội, lẫn con chó đó, nhưng mà chịu thôi…

Chỗ bán trâu thì không đến nỗi, người ta dẫn đi bán đa phần những chú trâu to khỏe, mập mạp, nhưng cũng có chú đi hơi cà nhắc.

Chị kia muốn đi mua lược sừng trâu, nhưng không có.

Tui thì không muốn mua gì lắm, có thể muốn đi xem lại có tấm chăn nào rẻ tiền hơn không, nhưng thực lòng giờ không có ý mua nữa.

Trời mưa to hơn chút. Chúng tôi đi về khách sạn. Lần này hỏi rõ hơn về vụ tiền bạc phòng nghỉ, thì người khác bảo chúng tôi là không có phòng (dù lúc chúng tôi về, 2 xe khách chở khách tây check out để đi chỗ khác. vậy mà họ bảo là không có phòng….!!!) nên chúng tôi phải trả thêm tiền để ở lại, hoặc không thì check out ngay. Đồ họ có thể giữ giùm.

Tôi thì muốn check out. Còn chị kia thì không. Lý do là chị ấy mệt, vả lại cũng muốn tắm rửa nghỉ ngơi trong khách sạn, nên đã nói chuyện để chúng tôi trả thêm 1/2 ngày (ở lại tới 8 giờ tối). Người ta ok. Tui thì không thích lắm. Cái đó là mặt trái của việc đi 2 người…

Trời hết mưa. Chúng tôi đi ăn trưa. Không về hướng chợ nữa, chúng tôi đi hướng ngược lại. Đến gần Bệnh viện, có 1 quán ăn nhỏ, chúng tôi rẽ vào. Định gọi phần ăn 20k thay vì 30k cho mình, nhưng thực lòng không hiểu sao tôi lại chiều lòng bạn đồng hành, gọi phần 30k. Cuối cùng chị kia ăn không nổi, kêu là do mệt quá, may mà đồ ăn dọn ra đĩa chứ không phải dọn theo kiểu cơm phần, nên tôi ráng ăn hết – no quá là no. Lúc đấy thực sự hối hận, nghĩ bụng mình cứ gọi theo sức của mình, có phải đỡ tiền và đỡ phải bị ăn cố hay không. Một lần nữa, mặt trái của việc đi 2 người hiện rõ ràng lên trong tôi.

Sau đó, chúng tôi đi Dinh Hoàng A Tưởng theo chỉ dẫn của chị chủ quán. Chị ấy đang chỉ, thì có 1 anh, răng cửa có một cái khe nhìn mặt rất thật và chân chất, bảo chúng tôi là “Các chị đi HAT à”. Và rồi cười cười, vừa đi vừa có ý đợi chúng tôi. Thế là chúng tôi bắt chuyện với anh đó. Anh ấy hỏi chuyện, bảo chúng tôi đã ăn mèn méng chưa. Tui nhớ loáng thoáng hình như mẹ có nói về từ này nhiều lắm, nhưng không nhớ, nên hỏi nó là gì. Anh ấy bảo là ngô trộn cơm. Cái đấy khá là đặc trưng vì người ta ăn món này nhiều lắm ở đây. Rồi bảo chúng tôi về cuộc đua ngựa hàng năm vào ngày 8 tháng 6 (ngày 5 bắt đầu thi và ngày 8 là chung kết), nói chúng tôi là ráng đi vào ngày đấy đi, vui lắm. Anh có 2 con gái rồi (anh ấy dùng từ “hai cô công chúa”, làm ruộng – lúa và ngô. Hàng năm thì thu hoạch được chừng 30-40 tấn ngô. Còn thóc thì tôi không hỏi. Chủ yếu là tôi nói chuyện với anh ấy thôi, do chúng tôi đi bộ, và tôi đi khá nhanh, cùng vận tốc với anh đó, còn chị kia mệt nên đi chậm hơn.

Tới HAT, anh ấy chỉ cho chúng tôi, vẫy tay và bảo “Em đi tiếp đây. Tới nơi rồi 2 chị nhé. Hai chị nhớ ngày 8/6 nhé.” Nụ cười thật thân thiện và chân chất. 🙂

Chị kia không thích dinh thự, nên chỉ ngồi ở ngoài, xem lại mấy cái hình chụp, và trách tôi là chụp nhiều hình hỏng quá… (khi chị ấy chở, tui ngồi sau, giơ máy chụp tứ tung, được cái nào thì lấy cái đấy). Hình toàn là vô nghĩa, cắt gọn không đẹp, không có ý nghĩa gì hết, v.v. Tôi không nói gì. Cảm thấy hơi thất vọng. Có lẽ chúng tôi không nên đi cùng nhau chăng?

Tôi đi vòng quay dinh 1 mình, chụp 1 số hình rồi đi ra. Chúng tôi đi về khách sạn, sau đó chị đó lên phòng, tôi ra chợ chơi tiếp.

Đi 1 mình thật là thoải mái. Trời lại xầm xì muốn mưa nữa, tui thấy người ta cũng chuẩn bị dọn hàng về. Tui ghé vào một chỗ mấy cô đang chọn mua loại quả gì đó, tò mò hỏi

“Chị ơi quả này là quả gì thế”.

“Quả trám chị ạ.”

‘Quả này ăn được không ạ?”

“Ăn được, nhưng mà ít ai ăn lắm. Người ta mua về kho thịt và nấu ăn hơn là ăn sống”

“Thế cho em 1 quả ăn thử được không?”

“Chị lấy đi này, ăn xong rồi uống nước thì ngọt lắm”.

Khúc “uống nước” tôi nghe không rõ, tưởng là ăn nó với 1 loại nước gì đấy, hỏi lại bị mọi người cười ồ vì cái sự … ngố của tui. Nhưng mà tui thấy vui, vì làm cho mọi người thoải mái, và tui cũng thích nữa. =))

Đi dọc xuống chợ và nhấm nháp quả trám xanh.

Cũng vui. =))

Tui đến một cái hồ rộng nhưng cạn. Có 1 người duy nhất đang bắt cua. Tui lấy máy chụp mấy con vịt, cái hồ, rồi chụp người. Lẩn thẩn chơi 1 mình chán thì đi về.

Rồi sau đó ăn tối, check out… chẳng có gì đáng để kể nữa.

Câu chuyện chỉ có vậy thôi.