Những ngày đang trôi (4) – trên bus đến St.Malo (viết vội)

Tôi phải ghi nhanh thôi, trước khi xuống xe, không có net vă có thể lâu quá sẽ không còn nhớ nữa.

Pháp luôn là một nước đặc biệt với tôi, vì chẳng hiểu sao đầu năm ĐH, tôi đi học tiếng Pháp. Mười mấy năm trôi qua, tiếng Pháp tôi vẫn chưa qua a1. Có lẽ thế, tôi vẫn luôn cảm thấy mình còn điều gì đó nợ với Pháp.

Mien Nam nuoc Phap thiet la de thuong. Toi o do lau hon du dinh. A cung it hon du dinh. Aix la mot thanh pho nho xinh de thuong. Khong qua to, khong qua nho.  that la tu te khi dua chia khoa cho toi va de toi, dung nghia tu do, co the lam gi tuy thich.

Cassis de thuong, Calanques thi qua tuyet voi roi. Toi se không biet duoc dieu do neu khong gap M. M o Marseille. Thành pho ma toi du dinh o 2 ngay nhung roi thanh 1 buoi. The la tôi chi kip luot qua Marseille. Va neu không co M, chac toi khong the le noi dong do len Catheral Northe Dame de Marseille.

Bretagne. That tiec la toi muon o 3 ngay nhung roi se thanh gan nhu 1 ngay, ko, 10 tiếng. Gia ma Pierre nhan toi som hon. Nhung thoi, co nhung chuyen no nhu vay, cu de nhu vay.

The la con 5 ngay nua thoi la toi se di khoi chau Au xinh dep, voi nhieu ki niem. Chang biet sau nay ra sao, nhung toi biet minh luôn la mot nguoi may man…

Những ngày đang trôi (3) – viết vội

Thời gian trôi nhanh quá…

Ý thật là dễ thương (dù thương không dễ), thực sự rất đáng để đến một lần trong đời.

Rome thật là hào nhoáng và có nhiều thứ để xem. Nhưng thực lòng, tôi không quá bị choáng ngợp, dẫu bảo tàng Vatican thật khủng khiếp, còn lớn hơn cả bảo tàng ở Moscow mà tôi đã từng được đến. 3 ngày ở Rome, không có cái phần mềm dò đường của bạn, chắc tôi còn bị lạc lõng nhiều, và cũng không biết nơi nào để đi, để xem.

Florence – Firenze. Cách đọc của người Ý thật là điệu đà. Hôm gặp host, thật là “đau khổ” khi thời gian hẹn thì tối, trời thì mưa lâm thâm, vác cái ba lô nặng trịch, tay cầm bịch đựng đồ, còn kéo lê cả cái va li nữa. Tôi thực sự hối hận vì đã vác tới 10kg va li quần áo. Còn rất nhiều đồ không mặc tới… Lúc nào cũng vậy, mang chi cho lắm để rồi có lắm thứ không dùng… Con người (tôi) thật là tham lam.

Cinqueterre (Serzana): 2 ngày dường như là quá ít…

Pháp…

Thực sự là may mắn vì S ở nhà… Aix nhỏ và rất năng động, nhưng cũng rất dịu dàng.

Những ngày đang trôi (2)

Ngày thứ 4 bắt đầu, như thường lệ, là đến muộn. Hôm nay ca sáng là Tom, nửa Pháp nửa British và cô Kathy. Mình đến khi Tom đang chỉ hai bạn trẻ (chắc còn trẻ lắm), một từ Nigieria (da trắng nhé, không đen tí nào), một từ Syria, tiếng Anh. Thấy mình, Tom bảo thay vì cậu ấy nhớ ngữ pháp tiếng Pháp hơn, =) . Cảm giác như đang dạy cho hai đứa học trò nhỏ ở nhà vậy. Sau đó cô Kathy xong lớp, thì vào “tiếp quản” hai bạn. Dù sao có giáo viên chuẩn, và là “native speaker” thì vẫn chuẩn hơn chứ.

Ngày thứ 5… Lại loay hoay với sắp đống đồ, công việc này cứ như là bất tận vậy. Dọn chưa được bao nhiêu thì có người cho thêm, rồi lại có người tới lấy ra. Uh, một công việc bất tận.

Ngày thứ 6, buổi sáng buồn tẻ chỉ toan dợm bỏ đi, nhưng rồi trưa tới, Sanne và Michael tới và nấu đồ ăn cho mọi người. Nếu không có họ, chắc tôi sẽ thất vọng lắm.

Ngày thứ 7, …

(viết dở nên cuối cùng do không ghi lại, không nhớ cụ thể chuyện gì đã xảy ra)

Thời gian trôi nhanh quá, mới đó mà hơn 2 tuần tôi ở đây rồi. Chủ nhật đầu tiên tôi làm gì nhỉ? Đi dạo trên đồi cạnh Acropolis. Chủ nhật thứ hai tôi trượt tuyết lần đầu tiên ở Meteora. Chủ nhật cuối, bạn chở đi ra biển gần Athens (đúng ra đi Naflio nhưng bạn bảo “tao lười đi xa quá”, thế là thôi không đi Naflio nữa, mà ra biển theo ý muốn của tôi). Nhiều người ngạc nhiên khi tôi bảo tôi ở đây hơn 2 tuần mà chưa đi đâu nhiều. Mà thực ra, Athens vừa quá nhỏ vừa quá rộng lớn.

Mai đi rồi, còn có mấy tiếng nữa thôi. Tôi liệu có nhớ Athens không nhỉ? Rồi những ngày tới chắc cũng sẽ buồn cười lắm. Mà thôi, chuyện gì tới nó tới đi.

Trễ rồi, đi ngủ. Mai còn gói ghém lại đồ thêm chút rồi mới đi được.

 

Mad

Như cách anh ta tự nhận “I am a freak” – “Tao là một gã quái”, Mad đúng là một gã quái so với đa số những người “bình thường” mà tôi từng gặp.

Một ngày chưa đủ để tôi biết anh ta uống cỡ nào, nhưng Mad từng khoe với tôi là anh ta vô tình thắng trong một cuộc thi uống bia ở Trung Quốc – “tao chưa từng uống bia nhiều đến thế, và chưa bao giờ tao bị say do bia – nhưng rượu thì có, trừ lần đó”. Cái cách Mad nhìn cuộc đời cũng thật là khác với đa số: gần 20 năm lang bạt khắp nơi trên thế giới,  từ hồi 19 tuổi, và Mad nói là anh ta chỉ tốn 2 tiếng rưỡi trong cuộc đời để nhận ra là mình sẽ không có một cam kết (commitment) với công việc gì mang tính “ổn định”.

Cao, gầy, thông minh, tử tế trong giới hạn, tuy vậy Mad không phải là người quá đặc biệt như cách anh ta tự nhận, vì tôi thực sự đã gặp được vài người cũng đặc biệt và khác thường – mỗi người theo một cách, nhưng điểm chung là đều thích đi bụi dài ngày và đều đã đang làm điều đó. Nhưng, cách Mad khiến tôi nhận ra rằng “luôn có đường để đi”, vấn đề là có dám đi hay không, vì thường “đường khác” đó, là con đường mà đa số sẽ bảo rằng “làm sao mà đi được”. Và nếu không thử, không dám nhìn, không thực sự chú ý – như tôi đã như vậy – và có thể đang như vậy, thì sẽ không nhận ra con đường khác đó, thì sẽ khiến tôi không thể quên được “điểm đặc biệt” đó.

Gặp lại gã hay không, với tôi chẳng hề quan trọng, vì những gì gã đã cho tôi thấy và cảm nhậ n đã đủ quan trọng.

Phải, “luôn có một con đường khác”.

Sài Gòn, đầu tháng 9/2016

Rồi, hết tháng này là đã sang quý 4 của năm.

Một năm chớp mắt cái vèo.

Mới đi một chuyến đi ngắn.

Chẳng đã tí nào.

Gặp được vài người, một người điên cực kì thú vị, một người yêu âm nhạc cực kì hài hước – và mình tin là rất ấm áp dù chỉ mới nói chuyện được 1 chút.

Cuộc sống, thực ra sinh tồn là điều tối quan trọng. Không có gì quan trọng hơn, thực tế là thế, nhưng, việc sống mỗi ngày để cảm nhận được giá trị của nó, đôi khi không dễ.

Bonus vài tấm hình, rảnh thì kể chuyện sau…

Ai muốn xem nhiều hình hơn, có vài tấm toàn cảnh (dùng phần mềm ghép nên cũng có hình hơi bị nhòe do chồng hình không khớp lắm), thì vào đây:flickr.

Bắc Hà – Simacai (tiếp theo và hết)

Sáng ngày thứ 2, tức là sáng chủ nhật – tối hôm đấy chúng tôi sẽ phải về lại Hà Nội, tôi có ý định hỏi giờ check out để có gì gửi lại đồ ở khách sạn thôi, rồi đi đâu thì đi.

Sau khi chúng tôi ngủ chán chê – thực ra là có 1 mình tôi ngủ thôi, vì thấy mưa suốt, ngủ với hy vọng sẽ hết hoặc bớt mưa để đi chơi; tôi quyết định thật là phí phạm khi nằm dài ở khách sạn như thế này, nên bảo chị ấy là tôi cần phải ra ngoài, ít nhất để đi chợ – cần phải mua 1 đôi giày nhựa hoặc xăng-đan, do tôi chỉ có duy nhất 1 đôi giày (ẩu dễ sợ luôn – có tới 2 đôi giày xăng đan khác nhưng để hết ở HN. Mà cũng có khi lại là quyết định đúng, vì 2 đôi xăng đan kia mà đi vô nước thì cũng không biết thế nào), nhưng đêm qua mưa to làm đôi giày sũng nước, sau đó thì từ tối đến tận trưa khi ngủ dậy trời vẫn cứ mưa, nên tôi cần có 1 đôi giày/dép, không thì giống như cả ngày ngâm chân vô nước, cảm mất.

Và tôi có bảo ý định check out, chị ấy có vẻ không thích nên cũng có vẻ gạt đi, bảo là để đấy chắc chẳng sao đâu.

Chúng tôi xuống dưới nhà, hỏi về vụ check out. Có 2 người chịu trách nhiệm của quán đấy bảo là không sao, nếu vắng khách thì cho chúng tôi ở lại, free, còn nếu thiếu phòng thì sẽ mang đồ của chúng tôi xuống phòng tiếp tân. Chúng tôi quyết định đi chợ rồi về thanh toán tiền sau, do người thu ngân của quán cũng ko có ở đấy, với lại tiền ăn tối qua cũng không có người tính.

Chợ Bắc Hà đông hơn chợ Cán Cấu nhiều. Có vẻ “thành thị” hơn – hiển nhiên rồi. Chúng tôi đi vòng vòng chơi, tôi cuối cùng mua được 1 đôi giày xăng-đan bộ đội màu nâu (của nam thì phải, nhưng tôi không care). Sau vụ trả giá ngày hôm qua, tôi nhận ra mình trả giá!! Thật là hơi ngạc nhiên, vì trước đó tui không bao giờ thích vụ đôi co giá cả, và lúc nào cũng không biết phải trả như thế nào cho phải, vì cũng ko biết người ta nói thật nói thách ra sao.

Kể lại cho bạn nghe chơi:

Chị ơi đôi xăng đan bộ đội này bao nhiêu vậy chị?

– 35 nghìn đồng em.

(suy nghĩ trong đầu là: “trời ơi đôi này bền mà, rẻ dữ zị trời…”)

– 20 nghìn thôi chị.

– 20 nghìn chị bán không nổi đâu. 30 nghìn.

– 25 nghìn. Em trả thế thôi.

– 25 nghìn chị không có lời đâu. Thật đấy, em mở hàng cho chị đi, chứ 25 nghìn chị bán không nổi đâu, 30 nghìn.

– 27 vậy chị.

– 30 em ạ.

– Thôi, giá chót, chị bớt 1 tiếng em tăng 1 tiếng. 28 nghìn nhá.

Chốt giá 28 nghìn.

Trời. Tui không bao giờ nghĩ mình lại thích cái kiểu cò kè trả từng đồng như vậy, nhất là khi giá của đôi giày xăng đan nhựa đó, tui nghĩ ở xì phố chắc cũng không có giá vậy, chắc cũng phải 40-50 nghìn, có khi hơn.

Vậy mà vậy đó. =))

Đôi giày đó rộng, và có vẻ là giày nam nữa, nên số đã rộng hơn chân tui 1 số rồi nên càng rộng. Dù sao cũng không sao. Tui thích cái giày đó, nhẹ, bền, hợp với mấy cái vũng bùn. =)) Và có vẻ leo núi đồi đi bụi hợp. Lần sau đi bụi, nhất định tui vác nó theo tiếp.

Mua được giày, chúng tôi đi ăn. Lại là Phở. Ở đây, nếu quên không dặn thì người ta sẽ cho bạn rất rất nhiều Mì chính/Bột ngọt. Cả một thìa canh đầy ú ụ! May mà tôi nhìn thấy trước khi chị chủ quán đổ nước dùng vào, nên chị ấy có hớt ra được 1 chút.

Tôi thì thấy mì này ăn cũng được thôi, rau sống không có đa dạng như chỗ chúng tôi ăn hôm qua. Chỗ hôm qua ăn thì của người dân tộc bán, cô ấy không nói được tiếng Kinh mấy. Còn ở đây là người Kinh bán. Chỗ hôm qua, có vẻ bẩn hơn 1 chút, nhưng mà đồ ăn nhiều. À, nước trà cũng lạ hơn – bằng lá gì đó tui không rõ. Nhưng mà giá đắt hơn. 30 ngàn/tô. Còn ở đây 20 ngàn. Tui thấy ăn cũng được, cả 2 chỗ. Ít thì cũng tốt, vì vừa ăn hơn. Hôm qua thì tui phải ăn cố.

Còn chị kia, lỡ cho ớt hơi nhiều, mà không ngờ ớt cay quá, nên chị ấy chỉ hớp được có 1 chút và vớt thịt ăn, còn lại bỏ. Nhưng chị đó khen là ở đây ngon hơn.

Tui thì chỗ nào cũng được, mỗi chỗ có hay dở riêng, tui nói rồi đó.

Ăn xong thì đi dạo chợ.

Chợ có nhiều khu ghê. Đi 1 hồi trèo lên khu bán chó, bán lợn, bán trâu bò. Y như hôm qua, khi đến khu bán lợn, tiếng kêu thật là đau đớn và nức lòng… tui không muốn nghe nữa. Nhìn mà cảm giác rợn người… thấy tội nghiệp cả người lẫn vật…

Còn chó, thường bị nhốt trong cũi hoặc bị dắt dây. Đa phần là chó con, mập mập. Nhìn rất thích, nhưng mưa, tụi nó nhìn cũng tội. Có một con chó khá lớn, biết mình bị dắt đi bán, trùng dây lại kéo chủ không chịu đi, nhưng vẫn bị chủ lôi đi xềnh xệch ra chỗ bán. Tui thì ấn tượng 1 cảnh “nhân văn” hơn: có 1 anh người dân tộc bế 1 con chó con, có vẻ che cho nó không bị mưa. Đứng là biết anh ấy bán con chó con đó rồi, nhưng mà cả chủ cả vật quyến luyến nhau lắm, có vẻ anh ấy cũng chẳng quan tâm là có ai quan tâm hỏi chó của mình không. Tui muốn mua mấy con nhìn tội tội, lẫn con chó đó, nhưng mà chịu thôi…

Chỗ bán trâu thì không đến nỗi, người ta dẫn đi bán đa phần những chú trâu to khỏe, mập mạp, nhưng cũng có chú đi hơi cà nhắc.

Chị kia muốn đi mua lược sừng trâu, nhưng không có.

Tui thì không muốn mua gì lắm, có thể muốn đi xem lại có tấm chăn nào rẻ tiền hơn không, nhưng thực lòng giờ không có ý mua nữa.

Trời mưa to hơn chút. Chúng tôi đi về khách sạn. Lần này hỏi rõ hơn về vụ tiền bạc phòng nghỉ, thì người khác bảo chúng tôi là không có phòng (dù lúc chúng tôi về, 2 xe khách chở khách tây check out để đi chỗ khác. vậy mà họ bảo là không có phòng….!!!) nên chúng tôi phải trả thêm tiền để ở lại, hoặc không thì check out ngay. Đồ họ có thể giữ giùm.

Tôi thì muốn check out. Còn chị kia thì không. Lý do là chị ấy mệt, vả lại cũng muốn tắm rửa nghỉ ngơi trong khách sạn, nên đã nói chuyện để chúng tôi trả thêm 1/2 ngày (ở lại tới 8 giờ tối). Người ta ok. Tui thì không thích lắm. Cái đó là mặt trái của việc đi 2 người…

Trời hết mưa. Chúng tôi đi ăn trưa. Không về hướng chợ nữa, chúng tôi đi hướng ngược lại. Đến gần Bệnh viện, có 1 quán ăn nhỏ, chúng tôi rẽ vào. Định gọi phần ăn 20k thay vì 30k cho mình, nhưng thực lòng không hiểu sao tôi lại chiều lòng bạn đồng hành, gọi phần 30k. Cuối cùng chị kia ăn không nổi, kêu là do mệt quá, may mà đồ ăn dọn ra đĩa chứ không phải dọn theo kiểu cơm phần, nên tôi ráng ăn hết – no quá là no. Lúc đấy thực sự hối hận, nghĩ bụng mình cứ gọi theo sức của mình, có phải đỡ tiền và đỡ phải bị ăn cố hay không. Một lần nữa, mặt trái của việc đi 2 người hiện rõ ràng lên trong tôi.

Sau đó, chúng tôi đi Dinh Hoàng A Tưởng theo chỉ dẫn của chị chủ quán. Chị ấy đang chỉ, thì có 1 anh, răng cửa có một cái khe nhìn mặt rất thật và chân chất, bảo chúng tôi là “Các chị đi HAT à”. Và rồi cười cười, vừa đi vừa có ý đợi chúng tôi. Thế là chúng tôi bắt chuyện với anh đó. Anh ấy hỏi chuyện, bảo chúng tôi đã ăn mèn méng chưa. Tui nhớ loáng thoáng hình như mẹ có nói về từ này nhiều lắm, nhưng không nhớ, nên hỏi nó là gì. Anh ấy bảo là ngô trộn cơm. Cái đấy khá là đặc trưng vì người ta ăn món này nhiều lắm ở đây. Rồi bảo chúng tôi về cuộc đua ngựa hàng năm vào ngày 8 tháng 6 (ngày 5 bắt đầu thi và ngày 8 là chung kết), nói chúng tôi là ráng đi vào ngày đấy đi, vui lắm. Anh có 2 con gái rồi (anh ấy dùng từ “hai cô công chúa”, làm ruộng – lúa và ngô. Hàng năm thì thu hoạch được chừng 30-40 tấn ngô. Còn thóc thì tôi không hỏi. Chủ yếu là tôi nói chuyện với anh ấy thôi, do chúng tôi đi bộ, và tôi đi khá nhanh, cùng vận tốc với anh đó, còn chị kia mệt nên đi chậm hơn.

Tới HAT, anh ấy chỉ cho chúng tôi, vẫy tay và bảo “Em đi tiếp đây. Tới nơi rồi 2 chị nhé. Hai chị nhớ ngày 8/6 nhé.” Nụ cười thật thân thiện và chân chất. 🙂

Chị kia không thích dinh thự, nên chỉ ngồi ở ngoài, xem lại mấy cái hình chụp, và trách tôi là chụp nhiều hình hỏng quá… (khi chị ấy chở, tui ngồi sau, giơ máy chụp tứ tung, được cái nào thì lấy cái đấy). Hình toàn là vô nghĩa, cắt gọn không đẹp, không có ý nghĩa gì hết, v.v. Tôi không nói gì. Cảm thấy hơi thất vọng. Có lẽ chúng tôi không nên đi cùng nhau chăng?

Tôi đi vòng quay dinh 1 mình, chụp 1 số hình rồi đi ra. Chúng tôi đi về khách sạn, sau đó chị đó lên phòng, tôi ra chợ chơi tiếp.

Đi 1 mình thật là thoải mái. Trời lại xầm xì muốn mưa nữa, tui thấy người ta cũng chuẩn bị dọn hàng về. Tui ghé vào một chỗ mấy cô đang chọn mua loại quả gì đó, tò mò hỏi

“Chị ơi quả này là quả gì thế”.

“Quả trám chị ạ.”

‘Quả này ăn được không ạ?”

“Ăn được, nhưng mà ít ai ăn lắm. Người ta mua về kho thịt và nấu ăn hơn là ăn sống”

“Thế cho em 1 quả ăn thử được không?”

“Chị lấy đi này, ăn xong rồi uống nước thì ngọt lắm”.

Khúc “uống nước” tôi nghe không rõ, tưởng là ăn nó với 1 loại nước gì đấy, hỏi lại bị mọi người cười ồ vì cái sự … ngố của tui. Nhưng mà tui thấy vui, vì làm cho mọi người thoải mái, và tui cũng thích nữa. =))

Đi dọc xuống chợ và nhấm nháp quả trám xanh.

Cũng vui. =))

Tui đến một cái hồ rộng nhưng cạn. Có 1 người duy nhất đang bắt cua. Tui lấy máy chụp mấy con vịt, cái hồ, rồi chụp người. Lẩn thẩn chơi 1 mình chán thì đi về.

Rồi sau đó ăn tối, check out… chẳng có gì đáng để kể nữa.

Câu chuyện chỉ có vậy thôi.

Bắc Hà – Simacai, Lào Cai

Quyết định viết về chuyến đi này.

Nhân dịp tôi đi công tác ở HN, chị đồng nghiệp làm việc ở Bắc Giang – nói riêng về chị này 1 chút, là người quê ở Tiền Giang, chị rất “máu lửa” trong các chuyến đi chơi xa, làm xa – đó là lý do chị xin làm việc ở Bắc Giang sau nhiều năm làm việc (và có nhà) ở Sài Gòn, rủ tôi đi Lào Cai chơi. Thực ra ban đầu 2 chị em lên kế hoạch đi cả tuần từ Điện Biên – Sơn La – Mộc Châu, thậm chí đã đặt vé máy bay từ Điện Biên về Hà Nội (để kịp đi làm); nhưng vào phút chót, mọi thứ lộn tùng phèo nên vé máy bay phải hủy, thiệt hại vụ vé này mỗi người chịu 350k (hix).
Vậy nên, chuyến đi rút ngắn lại còn 2 ngày cuối tuần. Tối thứ 6 từ HN lên xe đi Bắc Hà – Lào Cai, tối chủ nhật lại từ Bắc Hà – Lào Cai về HN.

Do kì này đi HN chủ yếu là công tác (nguyên tuần), nên đồ đạc của tôi khá lủng củng, chưa kể tính test cái lều mua được cả gần nửa năm chưa dùng, nên vác nó đi – em nó nặng 2,5 kg. Tính tôi vốn thích gọn nhẹ, nhiều khi đi nguyên tuần mà chỉ có 1 cái ba lô, nhưng cuối cùng mang đồ mặc lúc nào cũng bị dư, kì này bị vác đi lủng củng, cụ thể:
– 1 va li nhỏ (cân nặng tầm 7.5kg): quần áo, 2 cuốn sách, đồ linh tinh như đèn pin, sạc pin, mấy cái đồ như sữa tắm, dầu gội, v.v. + áo mưa nữa.
– 1 cái lều 2.5 kg đã nói ở trên: không nhét vừa vô va li, do va li nhỏ. Cũng không vừa ba lô 35 lít của tôi do lý do chiều cao của ba lô không đủ cho chiều cao mấy cái cọc. Thế là thành 1 túi riêng… 😐
– 1 cái ba lô: chỉ có máy tính xách tay (của công ty – tôi thực sự ước không phải mang đi vì không muốn nhiều hành lý, nhưng mà đi công tác mà…) + máy ảnh và ống kính (đồ second hand mới mua tháng 7, do muốn vừa đi vừa chụp hình, chỉ đủ tiền mua bộ kit đi kèm máy , cũng chẳng có ba lô riêng cho nó => bỏ nó vào cái hộp nhựa để chống ẩm). Chỉ 3 thứ mà cân nặng tới gần 9kg!!!

3 thứ lủng củng. Sau này khi đi Bắc Hà, tôi chỉ mang cái ba lô (tất nhiên là hoán đổi đồ ở ba lô và va li 1 chút) + cái lều. Nhưng như vậy cũng là quá nhiều…

Tối thứ 6, sau giờ làm việc, chúng tôi lên thẳng bến xe Mỹ Đình để đi Bắc Hà. Giá xe là 280k/người/chiều. Xe giường nằm ở đây khá ngộ, 2 người nằm cạnh nhau, và 2 dãy, không như xe ở miền Nam là 3 dãy, mỗi dãy chỉ 1 người. Do vậy, nói thực là nếu bạn đi 1 mình và là nữ, đi đêm nữa, thì cũng nên chú ý 1 chút, vì mặc dù tài xế khá tử tế khi cố gắng xếp nam-nam, nữ-nữ nếu bạn đi lẻ. Tôi thấy có trường hợp xếp bị lẻ nam/nữ, hoặc có vài ông khách gàn dở lên trước, nhất định không chịu ghép cặp chung với ông nam khác mà cứ nằm nguyên như vậy, mặc cho ai nói gì thì nói, nên nếu bạn xui gặp phải trường hợp vậy thì… chú ý 1 chút vậy.

Xe đi tầm 19.35, đến Bắc Hà khoảng 6.30 sáng. Hôm đấy do đường xấu + trời vẫn còn sương mù nên xe đi chậm, chứ tôi nghe mấy người bảo là thường thì 5 giờ là tới nơi.

Tôi thì có ý định tìm chỗ nào đấy hỏi thuê xe rồi tìm chỗ dựng lều, nhưng chị đồng nghiệp, mặc dù ban đầu cũng rất thích ý tưởng lều trại của tôi, đã bảo là “còn tắm rửa, nên tìm khách sạn, nhà trọ nào đi” – tôi đành đồng ý, do cũng chẳng muốn cãi nhau, với lại tìm chỗ bỏ bớt đồ để đi gọn nhẹ cũng được.

Chúng tôi ghé vào khách sạn Ngân Nga new theo chỉ dẫn của xe ôm. Hóa ra cái khách sạn này khá nổi tiếng, vào thấy toàn Tây, chẳng có khách Việt nào trừ 2 chúng tôi. Chưa kể có cái dấu của TripAdvisor. =))
Giá 1 đêm là 200k. Ừ thôi thì cũng được. Xe thuê ban đầu nói là 150k, sau chúng tôi nói là xe số, chưa kể là người Việt nữa nên đề nghị giảm còn 120k. Ok.

Chúng tôi đi chợ Cán Cấu trước.
Thực ra, tôi cũng chẳng phải là người chuẩn bị gì kĩ cho chuyến này. Chị đồng nghiệp thì cẩn thận lên lịch, check trước cái địa điểm, còn tôi thì nghĩ, cứ lên xe và đi thôi. Thế nên người ta hỏi chúng tôi là đi chợ Cán Cấu à, tôi nhe răng ra cười, còn chị kia thì nói “Dạ, chỉ đường cho tụi con với.”
Đổ xăng xong chúng tôi lên đường.
Đường thẳng đi Cán Cấu – Simacai đang sửa, nên chúng tôi đi vòng qua 1 cái cầu. Đường đẹp. Lúc chúng tôi đến thì trời mưa lất phất, nhưng khi chúng tôi bắt đầu đi thì tạnh mưa. Cảnh đẹp nên chúng tôi cũng dừng lại giữa đường để chụp hình. Và tôi mới phát hiện bạn đồng hành cũng ẩu y như tôi vậy: chị ấy làm lạc mất cái kính mắt khi dừng lại chụp hình. Phải loay hoay mãi chúng tôi mới tìm thấy, sau khi chị ấy lục tùm lum các thứ. Cái vụ này thì không trách chị ấy được, ngày trước đi cùng G., tôi cũng nhớ là mình cũng hay làm lạc đồ lung tung, để cậu ấy phải đợi.
Đến chợ.

Khá thú vị. Xe quẳng một nơi, không cần khóa (và với xe của chúng tôi thì không khóa được =)) , người cứ thoải mái vào chợ. Có người Kinh, người Dao đỏ, người Tày hay Nùng, người Dao trắng, và một số dân tộc khác tôi chẳng nhận ra (do trước giờ không chú ý ai là ai). Nhưng người Kinh và người Dao là nhiều nhất (dựa vào cách ăn mặc và nói chuyện). Tôi đi lang thang tùm lum, chị ấy cũng vậy, nên lạc nhau. Mà chuyện đó bây giờ chưa quan trọng. Tôi thấy họ bán cái gì đó gần giống như bánh hỏi (bún sợi cực nhỏ), nhưng cũng giống bánh bò, nên mua ăn chơi, sau khi thấy chị kia bán cho một người dân tộc khác (họ nói cái gì đó, nhưng tôi thấy cuối cùng là tờ 2000 được rút ra, và 1 cái bánh được trao) => tui mua 1 cái 2k. Ăn. Trời ơi. Nó y như bánh bò, nhưng chua hơn nhiều. Tả thêm 1 chút: nó trắng, cũng hơi xốp xốp giống bánh bò, nhưng cũng đánh thành từng bánh hình chữ nhật như bánh hỏi (vậy nên mới đầu tui chẳng rõ nó là cái gì).
Tui không thích thắng cố, nhưng chị kia thì thích, nên tui cũng tò mò vô chợ ngó coi ở đâu bán thắng cố. Không có. 10 chỗ tui ngó vô thì y như 10 chỗ bán cùng 1 món. Phở. Màu phở cũng khá lạ, hơi nâu nâu chứ không trắng, làm mới đầu tui tưởng miến. =) Chỉ khác nhau là chỗ thì ăn kèm lòng, chỗ thì bán kèm tai, v.v. nhưng chỗ nào cũng có thịt lợn/heo cả.
Khi bọn tui đến thì cũng có vài đoàn người Kinh lên đó chơi. Có mấy anh chị đi biển số xe Hà Nội, ăn mặc cực kì sành điệu, đúng dân đi bụi hạng sang, tức là đi bụi thật, nhưng mà có tiền nên mua toàn đồ đẹp và sang- toàn đồ hiệu, rồi khăn rằn các kiểu, với cái ống kính máy ảnh nhìn mà tui muốn chảy nước miếng (nói quá thế thôi, tui hài lòng với mình đang có rồi) cũng lên. Họ cũng đi vào chợ.
Đi lòng vòng ở ngoài, rồi tui chui vào trong. Rồi đi vào 1 cái quầy bán vải vóc, túi xách các loại, tui lỡ miệng hỏi chơi một cái chăn (do tui nghĩ tới vụ váy xà rông mặc để đi bụi cho tương lai). Chị đó nói 800k mà tui nghe thành 200 hay 300 gì đó (giờ tui cũng ko nhớ là tui nghe thành bao nhiêu), tui chỉ nhớ là tui trả xuống còn 150k thì chị đó trợn tròn mắt, bảo là từ 800 mà sao chị trả em bèo vậy, em có nói thách đâu. Tui mới tỉnh ngủ, hỏi lại giá. Trợn tròn vì giá 800k, tui nói thiệt là tui cũng không biết trả sao cho vừa nữa. Nên làm bộ hỏi 1 cái khác, màu mè hơn, và được nghe nói là “cái đó chị trả giá được” – giá chị đó báo tui là 600k. Tui tần ngần. Chị đó hỏi tui là tui có thể trả được nhiêu. Tui nghĩ chắc trả 50% thì chị đó cũng chẳng bán đâu, nên bảo
– “Em chỉ có thể trả tối đa 300k.”
Chị đó im một hồi, rồi bảo,
– “300k thì thấp quá nhưng thôi chị mở hàng cho em vậy.”
Tui cứng họng. Trời ơi há miệng mắc quai rồi. Mà trong túi tui, nói thiệt, còn đúng 500k, chưa kể chưa trả tiền khách sạn, tiền xe… tui tần ngần… chị đồng nghiệp xuất hiện, bảo là cái chăn đấy được đấy, đẹp, to. Giá cũng tạm, chị ấy mua 1 bộ váy – nón – túi nhỏ xấu mà đã 220k rồi. Tui không nói gì. Rồi tui hỏi:
– “Em không lấy có sao không chị”. (câu hỏi ngu dễ sợ – buột ra khỏi miệng rồi mới thấy ngu).
– “Thì chị mở hàng cho em mà, chị không lấy thì em hơi buồn 1 chút.”
– “Vậy có bớt thêm được không”.
– “Không, em chỉ lời có 20k, chị trả vậy là em bình thường không bán đâu, nhưng mà mở hàng. Thôi chị cứ đi khảo giá rồi quay lại đi, em thề với chị là chị chỉ mua được giá đấy ở đây thôi.”
– “… Thôi, em lấy cái khăn này. Bao nhiêu chị”
– “Cái đấy 50k”.
– “30 đi chị”
– “45 chị ạ”
– “Thôi để khỏi nói nhiều. Em cũng thấy có lỗi vì trả giá cái chăn rồi lại không mua. Em lấy với giá 40k.”
Bán! Tui biết giá của cái khăn vuông ấy là 25k, cùng lắm 30k, nhưng mà cũng là do mình dại dột vụ kia nên coi như bù đắp cho chị ấy. 40k cho tội ngu. hix. Bù lại tui cũng thích cái khăn vuông màu mè tè le đó. Vậy thôi.
Câu chuyện đi chợ trả giá chỉ vui ở đó. Sau đó thì tui với chị kia thế quái nào lạc nhau tiếp, làm tui đợi quá trời, rồi cùng đi lên Simacai.
Trên đường đi, cảnh đẹp tuyệt vời. Trời nắng. Sau đó tui lái xe nhưng bị buồn ngủ… tui hay bị vậy lắm. Cứ trời đẹp gió mát lái xe thế nào cũng bị buồn ngủ… @.@ Nên cuối cùng, trưa tầm 13.30 – 14.00, sau khi đã đi qua đến mốc biên giới Việt – Trung (có cái cột), và cách Mường Khương chỉ còn khoảng 25-30 km, thì tụi tui quay lại chỗ bờ sông (có cái cành cây để ngủ – mới đầu định dựng lều ở đó nhưng sau đó bỏ ý định khi quan sát chỗ nghỉ). Nằm mà chẳng ngủ được. Chị kia thì đi vòng vòng, cuối cùng tám chuyện với mấy anh đi câu cá ở khúc sông đó. Còn tui thì tỉnh dậy, đi vòng vòng tìm chị ấy thì thấy một con sâu lạ, loại sâu róm có gai nhưng xinh đẹp cực kì. Có chụp hình và quay 1 khúc phim ngắn, up sau nếu có ai comment muốn coi hình =)).

À, note thêm là ở chợ, tui có ăn Phở với chị kia, chị kia bỏ dở ,còn tui thì ăn sạch bách (@@), nên no cành hông. Cũng chẳng muốn ăn trưa, nhưng chị ấy muốn ăn thử thịt gà đen – thịt gà có xương màu đen, nên cuối cùng dù muốn dù không, do đã share tiền, nên tui cũng ăn trưa là thịt gà đen với chị đó – thịt luộc trộn muối mặn (tui ăn nhạt), và chưa chín (miếng nào cũng còn đỏ máu), với lại no, nên tui cũng ăn không nhiều. Nhưng thừa nhận là gà ngon. Mềm nhưng cũng tương đối dai, không bị nhão.

Sau khi ngủ đã, chúng tôi định quay về để chủ yếu là đổ xăng. Tui nhìn thế nào mà cứ như hết xăng. Còn chị ấy thì càm ràm tui lái xe dở quá, cứ vào số giựt cục làm chị ấy ngồi sau khó chịu vô cùng – chị ấy than đúng, nhưng mà vì lý do này mà chúng tôi đã gần như cãi nhau vào tối hôm đó – kể sau.
Hóa ra là sau khi đổ thì chị ấy bảo đâu đến nỗi như tui nói, nên chị ấy lái, định đi Mường Khương. Đến chỗ lúc sáng tui chở rồi quay lại, má ơi, xa kinh, vậy mà tui lúc đi thấy nó gần, chắc là do vừa lái vừa buồn ngủ nên chẳng nhớ mô tê gì. Lái thêm 1 khúc nữa. Trời ơi là đẹp. Cảnh vật hùng vĩ kinh khủng, núi non trùng trùng điệp điệp. Đẹp y như mấy bức ảnh thằng bạn tui chụp núi ở Châu Âu, mấy cái dãy núi ở Pháp hay Na Uy gì đó chắc cũng giống vậy mà thôi – có thể khác là có tuyết, còn ở đây tui chưa thấy phủ tuyết, nhưng mà mây vờn và núi trùng điệp thì chỉ có thể nói 1 câu là đẹp còn hơn tranh vẽ nữa.

Lái xe tới tầm 16.00 thì quay về. Đã thỏa thuận trước là tới Simacai thì đổi tài. Tui lái.

Trên núi tối nhanh. Rồi chuyển mưa. Ban đầu thì còn nhìn ra đường. Rồi mưa xuống thì ít nhất cũng có sấm chớp làm thấy đường. À, phải thêm là lúc bắt đầu mưa, chị đồng nghiệp có đổi nón bảo hiểm cho tui, vì chị ấy có mang nón bảo hiểm có phần kính che đi, để mưa khỏi làm nhòe kính, dễ lái hơn. Nhưng rồi… sương mù. Trời thì tối. Má ơi. Tui lái xe mà chưa bao giờ sợ như vậy, vì ngay cả cái đèn phản quang để không bị đi lố xuống vực cũng không thể thấy… Đi thì cứ cà giựt cà giựt vì không dám đi nhanh, nhưng cũng không thể đi chậm hơn do nếu không thì biết chừng nào mới về tới nơi. Phép màu hiện ra. Trong sương mù có một cái xe đi trước. Cách tui không xa. Tui cứ mải miết đi theo xe đó. Có một lúc thực sự hoảng sợ, tui la lên với chị “em sợ quá chị ơi”. Chị đó không nói gì. Nhưng rồi, sau một lúc, chị đó nói tui “em lái vô số giựt hoài, chị mệt quá.” Căng con mắt ra nhìn đường, tập trung để không bị … rớt xuống hố và nhìn đèn phản quang + xe đi trước, thêm vào là sũng nước ướt vì trời mưa rất to, tôi quát lên – rất hối hận vì hành động này “chị yên để em tập trung lái xe.” Rồi sau đó, chị ấy bảo tôi lái đến cái xe kia, hỏi chỉ đường đi Bắc Hà. Một cô gái, trẻ măng. =) Cô ấy cũng đi về hướng Bắc Hà và hứa chỉ đường cho chị em tôi. Cảm ơn Trời.
Lần mò, chúng tôi cũng về tới nơi. Cả hai đều ướt. Chị ấy thì cũng đi cà nhắc 1 chút, rồi nói là “mang cả kỉ niệm là đá về” – đó là 1 hòn sỏi trong chiếc giày.

Ngồi ăn tối. Chị ấy nói là tôi đi xe tệ quá. Lại còn càm ràm trong khi chị ấy có khác gì tôi, cũng bị ướt, cũng sợ như tôi vậy, sao tôi lại có thể quát lên như thế, còn chị ấy thì chỉ than vì tôi đi xe quá tệ – nhưng không thể đổi tài được (mà có bảo đổi tui cũng không đổi, do đang bám theo xe kia, và cũng đang trên đường lần mò, đổi không chừng còn nguy hiểm gấp mấy lần), nên đành chịu. Tui nói thiệt là cũng bực mình 1 chút. Nói thật là tui tự nhận là mình cũng ít khi nói lại người khác lắm. Chuyện gì xảy ra thì cũng cố gắng bớt lời 1 chút, do tui cũng trong môi trường chứng kiến cảnh ầm ĩ nhiều, nên tui không muốn xung đột. Hơn nữa, tui luôn quan niệm là dù với bất kì lý do hoàn cảnh nào, mọi thứ đều có 2 mặt, và ai cũng có lý cả, chỉ là tùy góc nhìn mà thấy cái lý đó hay không, nên tui thường im lặng hoặc là hành xử theo kiểu “dĩ hòa vi quý” – không phải là tui không có chính kiến, đơn giản là vì tôi tôn trọng góc nhìn của người khác, nên cố gắng tránh xung đột. Nhưng mà lần này thì tui cảm thấy thực sự khó chịu khi nghe chị ấy chỉ trích như vậy, giống như là tui cố tình, rằng thì mà là tui không biết nghĩ cho chị ấy. Tui chỉ nói là “vậy thôi chắc lần sau chị đi cùng ai thì đi, thích hợp hơn để mà đi với chị.” Chị ấy nghe vậy, cười bảo “Chẳng qua là vì ở chỗ làm, có 2 chị em mình thích đi kiểu này và có thể rủ nhau đi được. Mọi người khác thích đi nhưng không hẳn là kiểu này, và cũng không máu me giống vầy, nên mình đi chung. Mà mình chắc cũng chỉ đi được một hai chuyến với nhau, sau đó dự án xong, đường ai nấy đi rồi, đâu còn đi cùng nhau nữa. Mà chị góp ý, em nghe được thì nghe, còn nếu em phản ứng thì thôi, chị chẳng nói gì nữa.”
Thực tình tui cũng chẳng muốn nói gì nữa… Tui nghĩ là cả 2 người đều mệt, nhưng cũng không nên người nọ chỉ trích người kia. Vậy thôi. Nên im.
Sáng hôm sau. Tui xin lỗi chị ấy vì có to tiếng lúc lái xe. Vậy thôi. Quả là tui cũng hơi bực lúc đó, nhưng mà tui không cố ý to tiếng. Tui nói thực. Còn vụ đi chung thì… sau vụ này… tui sẽ cần xem lại. Có lẽ đó chưa phải là bạn đồng hành mà tui muốn. Mà có lẽ tốt hơn là tui nên đi 1 mình.

Hôm sau mưa. Trời xấu. Nằm ngủ chán chê mà vẫn mưa + sương mù (sợ không dám đi nữa, rút kinh nghiệm hôm qua), chúng tôi ra chợ Bắc Hà. Thực tình tui muốn đi bộ, nhưng chị ấy thì mệt, nên cũng chỉ đi ra chợ, rồi kiếm gì ăn trưa xong chị ấy về, còn tui thì đi bộ ra chợ rồi loanh quanh ở đấy chơi đến chiều.
Hẹn viết tiếp vụ đi chợ và ghé dinh Hoàng A Tưởng 2 người buổi sáng + vụ đi chơi 1 mình buổi chiều sau, nhức mắt quá rồi…