Gửi C.

Chị nghĩ là chị sẽ nói những điều này với em, khi mà chúng ta chia tay nhau. Nhưng ngày nào chúng ta chia tay nhau thì chị không biết. Nên chị ghi lại đây, chắc là sẽ bổ sung thay đổi gì đấy, nhưng chủ yếu là để cho bây giờ chị nhớ, không chị sẽ quên mất. Giờ chị đã có dấu hiệu hay quên lắm rồi.

Bữa em bảo chị là em chẳng có gì hay ho để Q học em cả. Trong khi Q nói với chị là em rất hay ho, và vì thế có rất nhiều người thương em. Em lại luôn tự cho mình là cá biệt. Ờ, có vẻ… ừ, chị thừa nhận là việc cứ khư khư mình là cá biệt bất chấp mọi thứ thì tự hồi nó cũng ra cá biệt thật.

Nhưng mà hay thì mỗi lúc chị càng nhận ra.

Nếu những lúc em cởi mở và nói chuyện với bạn mà em tin cậy, như lúc trước với chị vậy, em luôn có những ý tưởng ngộ nghĩnh, những trò chơi ngộ nghĩnh. Chị tin là em rất rất sáng tạo. Ôi người ta gọi em là con mọt sách thì hẳn rồi, nhưng ngoài cái vụ mọt sách ra thì những cái trò chơi của em thật là ngộ nghĩnh, và cũng lắt léo không kém.

Hoặc giả như là em nghĩ cho người khác theo một cách rất đặc biệt. Em tặng (chị không muốn dùng chữ “cho đi” mà chị thích chữ “trao tặng”) cho người khác những điều nhỏ nhỏ mà cực kỳ dễ thương, và đủ làm người ta bất ngờ. Chẳng phải là ngẫu nhiên thì T.A nói em là người cực kỳ nhạy cảm và tinh tế, phải không?

Có một vài chuyện nhỏ nhỏ nữa, nhưng mà tạm viết thế đã, chị sẽ viết dài hơn vào dịp khác.

Advertisements

03.06.2018 – tôi nghĩ gì khi không làm gì cả

1.

Một ngày trong tuần, J nhắn tôi “Anh xóa apps nhắn tin đây. Chắc là sẽ không cài lại nữa. Có thể vẫn liên lạc được với anh qua email.”

Email à? Lần cuối tôi viết email cho anh phải chờ rất lâu anh mới trả lời, và những dòng trả lời đó đầy ngắc ngứ. Nói chung sau 2 – 3 lần gửi email cho anh, tôi đã quyết định sẽ không gửi email cho anh nữa rồi.

Vậy nên nếu không dùng apps nữa, tôi nghĩ chắc chúng tôi sẽ không liên lạc với nhau nữa.

Và tôi nói anh câu gì đó đại loại như trên. Rồi nói với anh “take a good care of yourself”.

Và anh nhắn lại cũng chỉ một câu đại loại như vậy thì thôi, take care.

Ừ thì thôi chứ biết sao giờ. Chúng tôi cũng chỉ là những kẻ vô tình va vào nhau 1 lần trong đời, chưa chắc có dịp gặp, thì giờ chia tay cũng tốt. Còn gặp lại không thì tùy duyên.

2.

Uống trà với TA và C. C thú vị lắm cơ, tưởng như lúc nào cô bé ấy cũng là một đứa trẻ nít đầy tinh khôi nhưng lại đầy nỗi niềm. TA thì thẳng thắn, thông minh và dám nghĩ dám làm. Nhưng cũng đầy bất ổn. Mà này, có ai trong chúng ta lại chưa bao giờ lại không bất ổn đôi lần?

TA cho một ít hạt cây đậu biếc và cành xương khỉ về trồng. Chẳng biết có trồng nổi không, mà thôi kệ đi. Lấy một cây hương thảo nữa – cái này thì mua đàng hoàng nha. Mùi hương thảo nồng nàn quá. Đứng chờ xe mà mùi ngan ngát, nhìn C và TA ôm nhau chia tay mà tự nhiên nao nao. Mà không, nao nao từ lúc ngồi nghe mưa và uống trà ở Yên rồi cơ. Mùi mưa, mùi vôi vữa nhà hàng xóm của Yên đang sửa, tiếng mưa lẫn tiếng ồn của tường bị đập, khoan. Im lặng và thấy bình an. Bỗng nhớ những ngày mưa ở Ấn, nhớ Ladakh, nhớ cái gì đấy không rõ, chỉ là vừa da diết vừa cháy bỏng. Lúc cầm chậu hương thảo thì nhớ cái ngày một mình trekking ở Pháp, lúc xuống dọc đường đầy hương thảo mọc hoang.

3.

Đang viết dở dang thì rớt mạng. Thế là nguyên một trang viết dài bị mất. Mà tất nhiên khi đã mất thì sẽ không viết lại được những gì đã viết.

Vẫn đang tự hỏi, mình có khả năng thử thách mình thêm đến chừng nào? Không biết…

The last goodbye

So the day finally came. The day you wrote to me, “I’m dating a girl”.

I had waited that day for years. That’s the truth. For years. Though I am very sorry that you wrote to me when it came with the news “she has ovarian cancer”, but in a way, I am glad that you find the girl that you can fall in love, again, after many years. And you know what, as long as you love her truly, you will find a way to support her and by her side. And she, steps by steps, she will accept your support. Just be patient.

And with that, as I promised to myself, the day you find the one that you like, or love, the day you no longer need my company, it’s the day that I leave you. That’s also what you told me in our last conversation. Again, I am glad that we are on the same page with this.

No matter what, and no matter how I denied it in the past, you were my closest guy friend. And if I am honest with myself, maybe, just maybe because I am not so sure, you might have been my crush in a short time, you are also used to be the one that I felt very annoying. And another truth I have never told you: I prefer traveling alone rather than traveling with you, but you were also the person that I felt the best safe and most comfortable when I travel with.

You would not need to know all this, now you have her to take care of. So, obviously, you would never read this. I just want to write something for us, as the last goodbye.

Take a good care of you, mate. And E and her as well. No matter what and how, I sincerely wish you, E and your girl the best.  I hope you find your inner calm and strength soon also.

Your old travel mate.

Những ngày đang trôi (2)

Ngày thứ 4 bắt đầu, như thường lệ, là đến muộn. Hôm nay ca sáng là Tom, nửa Pháp nửa British và cô Kathy. Mình đến khi Tom đang chỉ hai bạn trẻ (chắc còn trẻ lắm), một từ Nigieria (da trắng nhé, không đen tí nào), một từ Syria, tiếng Anh. Thấy mình, Tom bảo thay vì cậu ấy nhớ ngữ pháp tiếng Pháp hơn, =) . Cảm giác như đang dạy cho hai đứa học trò nhỏ ở nhà vậy. Sau đó cô Kathy xong lớp, thì vào “tiếp quản” hai bạn. Dù sao có giáo viên chuẩn, và là “native speaker” thì vẫn chuẩn hơn chứ.

Ngày thứ 5… Lại loay hoay với sắp đống đồ, công việc này cứ như là bất tận vậy. Dọn chưa được bao nhiêu thì có người cho thêm, rồi lại có người tới lấy ra. Uh, một công việc bất tận.

Ngày thứ 6, buổi sáng buồn tẻ chỉ toan dợm bỏ đi, nhưng rồi trưa tới, Sanne và Michael tới và nấu đồ ăn cho mọi người. Nếu không có họ, chắc tôi sẽ thất vọng lắm.

Ngày thứ 7, …

(viết dở nên cuối cùng do không ghi lại, không nhớ cụ thể chuyện gì đã xảy ra)

Thời gian trôi nhanh quá, mới đó mà hơn 2 tuần tôi ở đây rồi. Chủ nhật đầu tiên tôi làm gì nhỉ? Đi dạo trên đồi cạnh Acropolis. Chủ nhật thứ hai tôi trượt tuyết lần đầu tiên ở Meteora. Chủ nhật cuối, bạn chở đi ra biển gần Athens (đúng ra đi Naflio nhưng bạn bảo “tao lười đi xa quá”, thế là thôi không đi Naflio nữa, mà ra biển theo ý muốn của tôi). Nhiều người ngạc nhiên khi tôi bảo tôi ở đây hơn 2 tuần mà chưa đi đâu nhiều. Mà thực ra, Athens vừa quá nhỏ vừa quá rộng lớn.

Mai đi rồi, còn có mấy tiếng nữa thôi. Tôi liệu có nhớ Athens không nhỉ? Rồi những ngày tới chắc cũng sẽ buồn cười lắm. Mà thôi, chuyện gì tới nó tới đi.

Trễ rồi, đi ngủ. Mai còn gói ghém lại đồ thêm chút rồi mới đi được.

 

Những ngày đang trôi

“Làm việc” ở đây được 3 ngày, hôm nay là ngày thứ 4, thực ra tôi biết gì về họ?

Ngày thứ nhất, tôi gặp một bạn gái người Việt tên Liễu, đến từ Quảng Bình. Bạn tới học tiếng Anh. Kể cũng hay, bạn ở đây 6 tháng mà ngôn ngữ, theo bạn nói, là vẫn chưa rành, vì bạn định đi Đức, nhưng bạn nói là nếu không đi Đức được thì ở đây cũng tốt. Tôi thực sự tò mò, nếu không làm việc thì tiền đâu để một người Việt ở đó suốt 6-7 tháng qua. Vật giá ở đây đắt gấp 2-3 lần ở nhà… Như tôi, nếu không có gia đình thằng bạn thân cho ở nhờ vật vạ cả gần 8, 9 ngày nay thì cũng có mà nhe răng để cho những ngày sắp tới… Mà thôi, tò mò vậy, chứ thực ra ai cũng có cách xoay sở riêng mà.

Vào ngày thứ hai, ngày phân phát quần áo, có một anh bạn nhìn trầm trầm buồn buồn, chắc cũng cỡ tuổi tôi, đến tìm quần áo cho trẻ con 6-7 tháng tuổi, con trai. Tìm hoài tìm hoài cũng chỉ có một vài cái quần nhỏ mà có vẻ vẫn còn rộng so với con của anh là tạm được, còn lại anh đều lắc đầu. Mặt vẫn buồn buồn, ít nói. Không như một số người, đặc biệt là phụ nữ, rất mạnh dạn xông vào, lấy cái này, chọn cái khác, lục cái này bỏ cái kia, anh có vẻ nhẫn nại, chờ đợi những người khác, khi quá đông. Thực ra tôi chú ý tới anh chắc vì một là anh có vẻ im lặng và vì so với những người khác, thường họ tìm được cái gì đó tương đối hài lòng, còn với anh thì có vẻ như chúng tôi không giúp được nhiều lắm. Chị bạn cùng phụ sắp đồ với tôi sau khi anh đi, có nói là “Cậu ấy khóc đấy, nãy chị thấy, trông buồn buồn tội tội”.

Cũng là ngày thứ hai, một phụ nữ đi cùng hai đứa trẻ, tôi đoán là anh em. Hai đứa trẻ vào khu để đồ nam, còn người phụ nữ vào khu nữ. Chúng tìm đồ cho chúng. Do họ có vẻ là một gia đình và đồ chơi thì không có nhiều, nên khi bé nhỏ hơn giành lấy bộ xếp hình to, tôi không có ý kiến gì cả, nhưng đến khi cậu lớn cũng lấy bộ lego khác thì tôi bảo hai đứa có thể chơi với nhau, lấy 1 thôi, còn để cho những đứa trẻ và gia đình khác. Người phụ nữ thì hỏi xin bộ đồ chơi cho bé gái con chị ở nhà. Okie thôi. Nhưng sau khi thấy tôi bảo là đồ chơi cho con trai chỉ được chọn 1, chị bảo “thằng bé kia (lớn) không phải con của tôi, nó có vấn đề về metality”. Trong khi đó, tôi hỏi thằng bé là đi cùng ai, mẹ đâu thì nó chỉ vào chị đó. Thiệt tình là tôi cũng chẳng biết như thế nào. Vì thực sự họ có nét giống nhau như người trong gia đình, nhưng mẹ nào lại nỡ bảo con như thế.

Ngày thứ ba. Hôm qua tôi nói chuyện với Amal. Amal rất dễ thương, 9 tuổi, ở Syria. Amal giúp tôi xếp đồ sau khi chị bạn ngày hôm trước bảo tôi là chị không quay lại nữa. Amal có vẻ rất bướng bỉnh và cương quyết, nhưng mà rất dễ thương. Hỏi chuyện Amal thì được biết là gia đình Amal sẽ đi Thụy Điển, ba Amal đã ở đó. Nhà Amal có 10 người, và cô bé nói là gia đình 10 người là gia đình nhỏ ở Syria, thường có khi phải lên tới 20 người.  Amal bảo ở đây tốt, ở Thụy Điển chắc cũng tốt, ở nhà không tốt. Tôi hỏi tại sao không tốt, bé nói ở nhà bị nổ bùm, nhà bé cũng bị bom tàn phá. Amal làm cho tôi một cái vòng tay vào buổi chiều, ngay trước khi tôi về. Hôm qua cũng là ngày 3 cô bạn ở UK về nước, nên các bé nhỏ khóc rất nhiều, 3 cô bạn cũng rơm rớm. Họ đã ở đây cả tháng, nấu ăn (và donate thức ăn) cho mọi người. Tất cả mọi người đều yêu quý họ, tôi có thể thấy điều đó. À, ngay cả Mohamed cũng rớm rớm nước mắt. 🙂 Anh chàng nhỏ con này tôi chưa có dịp nói chuyện nhiều, nhưng thấy bạn ấy cũng rất dễ thương. Bây giờ Mohamed vừa là TNV vừa là “người thụ hưởng” ở đó.

Mọi người rất dễ thương, thực sự vậy, nhưng tôi có vẻ vẫn chưa hòa nhập được nhóm TNV hoàn toàn. Mọi người không phát âm được tên tôi, nên gọi chệch là Jane, Jan hay Jen gì đó. Cũng chẳng sao, miễn hiểu nhau là được, tôi cũng không câu nệ. Hôm qua trước khi tôi về thì có kịp gặp một cô bé châu Á (mà tôi đoán là người Hàn) cũng đang làm TNV lâu dài ở đây. 🙂 Chưa nói chuyện. Để coi còn gặp nhau hay không. 🙂

Hôm nay là một ngày mới, nắng đẹp như hôm qua. Hôm nay tôi phải đi ra ngoài đến hơn 8 giờ mới về, vì bạn tôi đi làm về trễ, còn mẹ bạn thì đi xem phim tới khoảng 7.30 mới về. Hôm qua còn tệ hơn, lang thang trên đường từ 5-10 giờ đêm. 🙂 Nhưng không sao cả. Thực sự là gia đình bạn tôi rất tốt. Không thể tin được là bọn tôi mới chỉ gặp nhau được đúng 1 lần trước đó, cách nay đã hơn 4 năm. 🙂