28.09.2021

Hôm trước thấy trên group Maybe you never watched this movie (group tiếng Việt của người Việt), có bạn đề xuất phim Capernaum – Cậu bé nổi loạn (Link). Rất nhiều người vào nói đây là một bộ phim cảm động và trong top những bộ phim yêu thích nhất của các bạn đó, và có bạn đã khóc rất nhiều.

Hôm nay mình mới có dũng khí xem, vì review có vẻ xúc động quá, không chắc mình sẽ cảm thấy thế nào. Mình không quá xúc động như các bạn đã viết review, nhưng thực sự là phim cảm động. Bạn nhân vật chính cũng có cuộc sống trước khi đóng phim gần giống vậy, tuổi bé cũng xêm xêm như vậy khi đóng. Xem xong thì nhớ Orange House và thời gian ở đó. Dù sao cũng đã nhiều năm trôi qua, mình nghĩ nhiều người mình gặp cũng có thể không còn ở đó nữa, hy vọng các bạn nhỏ mà mình gặp đã ổn hơn trước nhiều.

What will be will be – you know it yourself.

Ngày đã qua – Varanasi và chút gì của Ấn

Sáng nay tình cờ đọc được một câu chuyện về Varanasi, bất giác nhớ nơi đó không ít không nhiều nhưng đủ để viết những dòng này.

Trước ngày đi Varanasi, hai bạn cùng phòng ở Bodh Gaya (Bồ Đề Đạo Tràng), Marta và một bạn nữa – xin lỗi bạn nhưng tôi không còn nhớ chính xác tên, đã cảnh báo tôi về vụ tiêu chảy ở Varanasi. Hai người nhắc đi nhắc lại khả năng bị tiêu chảy ở Varanasi là cao lắm đấy, tốt nhất là chuẩn bị sẵn đống thuốc đi. Tự tin mình đã có berberin, tôi từ chối đống thuốc Marta đưa, và chỉ nhận mấy viên cacbon đen thùi lùi.

Lời dặn quả không thừa.

Nhưng Varanasi không chỉ có thế. Đến giờ tôi cũng không thể lý giải cụ thể vẻ đẹp bí ẩn và tại sao tôi đã phải ở Varanasi lâu tới vậy, trong hai tuần, không có gì nhiều để làm, nhưng nghĩ cho cùng, đã có quá nhiều thứ xảy ra trong thời gian đấy.

Một anh chàng người Nhật mà tôi gặp ở Bodh Gaya đã nói về Varanasi như thế này “Tôi yêu nơi đó, có vẻ như là kiếp trước tôi từng ở đó. Dù đúng là nó rất tệ, nhưng tôi thực sự rất thích nó”. Tôi thì chưa đến nỗi như anh chàng đó. Tôi không hoàn toàn nghĩ là mình từng là người ở Varanasi trong một kiếp nào đó, nhưng thực sự tôi nghĩ tôi từng mắc nợ nơi đó và đó là lý do tại sao tôi phải khăng khăng tới đó, trong hai tuần gần như không làm gì chỉ loanh quanh ở khu Old Varanasi giống như chờ đợi điều cần xảy ra cho đến khi nó xảy ra.

Varanasi cũng có sự thanh bình và vẻ đẹp riêng của nó. Buổi sáng đi thuyền trên sông Hằng, tôi quá lười để dậy sớm và quá tiếc tiền để bao trọn một cái thuyền mà đi như vậy, nghe đồn rất thú vị – có người nói không, chắc là tùy mùa. Nhưng có những buổi chiều nhìn xa xa, trời mây và sông giống như trộn làm một. Bất chấp ô nhiễm, bất chấp con người làm gì, Ganga khúc tại Varanasi vẫn chảy một cách hiền hòa trong mắt tôi.

Tôi có dịp lên một khu đốt xác mà trong mùa “thấp điểm” được tận dụng để làm chuồng bò bán phần, để nhìn xuống nơi đốt xác chính. Tôi nhìn cách họ thiêu một cái xác, thực sự thấy nó không tệ như người ta tưởng. Dẫu là cảnh tượng nhìn thân người co rút và xương lộ ra cũng chẳng hề đẹp đẽ và cũng không dành cho những người yếu tinh thần, nhưng tôi không cảm thấy tệ một chút nào.

Ở Varanasi khu Mới chắc chắn sẽ gặp nhiều người bản địa hơn là khu Varanasi Cũ, giống như kiểu bạn ở Phố Cổ thì sẽ gặp Tây nhiều hơn khu đô thị mới nào đấy của Hà Nội vậy. Dẫu vậy, tôi vẫn thích ở Varanasi Cũ, vì một phần nó gần sông, các lễ hội cũng dễ đến xem hơn. Và ở Varanasi, với tôi, tốt nhất không nên ra đường sau 19 giờ tối nếu đi một mình. Tôi cũng không nhớ mình có phá lệ ngày nào không, chắc là một hai ngày gì đấy thì vẫn ở trên đường sau 19 giờ với một hai người quen ở đó.

Tại Varanasi, tôi cũng có dịp gặp một anh bạn người Argentina, hàng năm vẫn đến Varanasi 6 tháng để học trống truyền thống của Ấn, ít nhất là trong 2 năm liên tiếp. Tôi gặp một cặp người Anh, cũng thích âm nhạc, ăn chay trường và có vẻ rất thú vị – tiếc là đã không nói chuyện nhiều. Một cô bạn nhỏ 17 tuổi người Hồng Công nhưng du học ở Anh đã dám quyết định đi bụi nửa năm theo chương trình học tùy chọn của trường, và bạn chọn Ấn, thực lòng tôi có chút hâm mộ bạn. Khi gặp bạn, bạn đã ở Ấn được hơn một tháng.

Và, phải, có lẽ nên kể một chút, tôi có vẻ chờ đợi mình bị “scam” ở Varanasi, và thực sự nó đã xảy ra. Buồn cười vì tôi cảm thấy nghi ngờ rất nhiều thứ ngay từ đầu, nhưng tôi vẫn “để thêm xem sao”. Cho đến khi tôi nhận ra mình đang ở một mình ở một nơi mình không hề biết đường, không có cách nào để biết mình ở đâu để báo cho người khác giúp đỡ, xung quanh là những người không biết tiếng Anh và hình như tôi đang ở một khu ổ chuột của Ấn, và hình như tôi cũng bị chuốc thuốc một chút – vì tôi bắt đầu cảm thấy hơi khác, thì tôi đã thực sự hoảng sợ. Tôi còn nhớ lúc đó mình có tìm cách chạy lên khoảng sân trên lầu trên ngó xuống tìm cách nhảy xuống hoặc chạy qua nhà hàng xóm – nghĩ lại thực tức cười – và cũng hơi hoảng chút vì nhà hàng xóm có người nhìn tôi bằng ánh mắt gì đó mà tôi không biết tả như thế nào – và tất nhiên tôi nghĩ, mình không làm cách này được rồi.

Nhưng chắc cũng may, vì cũng có nghi ngờ ngay từ đầu, nên tôi cũng còn đủ tỉnh táo để nói rằng “tui đã gọi điện thoại cho bạn, nó là người bản địa, nó biết chỗ này, nó bảo tui về nhà nó ngay.” và giở điện thoại cùi có gps (nhưng thực tế không có đường hiển thị ở cái xó xỉnh đó) cho họ xem. Tôi khăng khăng đòi về, và tôi không biết là do vậy hay do tôi để lại 500 rupees, tầm 160k tiền Việt cho họ, thì họ để tôi về. Họ dẫn tôi ra chỗ xe túc túc và bảo tôi tự nói chỗ để về.

Và cũng may phước cho tôi, khi về tới dorm thì cũng không có ai trong phòng, tôi đã ngủ luôn cả mấy tiếng đồng hồ, li bì đến nỗi khi tỉnh dậy cứ tưởng mình ngủ mấy ngày. :))))

Nhưng dù sao, thực tình là Varanasi là một nơi thú vị. 🙂

Và nói rộng ra hơn, Ấn luôn là một nơi thú vị.

Tôi đã từng đến Ladakh trong chuyến đi đầu tiên. Nó đẹp và dễ thương vô cùng, nhưng cũng không hề dễ dàng. Nơi đó, lần đầu tôi biết đến chuyện độ cao ảnh hưởng trạng thái thể lý của con người thế nào, khi xe đi đến sông Nubra phải qua nơi có độ cao tầm 4000 mét, và là nơi tôi bị chóng mặt, đi như kẻ bị say và, lại bị đau bụng, muốn ói mà không ói nổi. Đi xe cảnh đẹp mà không thể mở mắt ra nổi, may ở băng ghế sau có chỗ cho nằm.

Rajasthan, nơi tôi gặp nhóm của Chirag, cả lũ có một buổi đêm cắm trại cùng nhau ở giữa một lòng sông cạn để ngắm sao. Hai đứa con gái giữa một đám năm bảy thằng con trai, gặp lần đầu, nhưng lại cảm thấy mình rất an toàn – và thực tế là đã rất an toàn. Mẹ Chirag thậm chí còn tặng tôi một bức tượng nhỏ của thần Voi Brahma để được may mắn. Tôi nghĩ dù chuyến đi sau tôi không mang theo nhưng đúng là tôi luôn gặp may mắn khi đến Ấn Độ. Mà tôi luôn thấy mình gặp may mắn, dù là tôi có đi đâu, ở đâu…

Thực ra tôi cũng không quá thèm cảm giác lang thang. Trong chuyến đi bụi để đi chơi hơn một tuần – trừ chuyến đi đầu tiên bỏ (nghỉ) việc đi bụi thì không nói – ở Myanmar, tôi cũng có chút cảm giác tội lỗi vì mình đi chơi trong khi mọi người – ngay cả nơi tôi đến lẫn ở nhà – có thể đang học tập, làm việc. Còn tôi thì lang thang thưởng thức cảnh vật con người ở đâu đó trong nhiều ngày như vậy, có vẻ không đúng lắm. Nhưng cảm giác đó dần trôi đi sau chuyến đi thứ nhất. Tất nhiên thỉnh thoảng nó sẽ hiện ra nhưng chỉ là lời nhắc nhở chứ không còn là cảm giác tội lỗi như lần đầu nữa. Tôi thích mình ở một chỗ nào đó tương đối lâu, rồi sau đó mới đến một nơi khác hơn là các chuyến đi ngắn ngày cưỡi ngựa xem hoa. Tại sao tôi thích đi một mình? Nếu không đi một mình, tất cả các trải nghiệm kể trên nó sẽ không xảy ra, hoặc xảy ra theo một cách hoàn toàn khác. Tôi cũng không có dịp dành thời gian nhìn nhận bản thân nếu đi với người khác nhiều bằng khi đi một mình. Tôi cũng sẽ không có dịp quan sát mọi thứ nhiều như vậy theo góc rất chủ quan cua mình.

Hôm nay chắc là có đủ duyên nên tôi mới viết ra những dòng mà tôi đã nghĩ để dành riêng cho mình. Có thể vì tôi nhận ra mình có thể quên đi ít nhiều các sự kiện cụ thể, chỉ nhớ đại ý nên muốn ghi lại. Và cũng vì bài viết đề cập ban đầu làm tôi nhớ tới Varanasi trong một buổi trưa âm u và nhạc trầm lắng như hôm nay.

Be Happy, Lola!

This is delicated to my dear friend and elder sister Lola, even though I know she would have never known about this.

So, it is less than a week that you will get married, my sis. I am truly happy that you have found someone that is good enough and reliable enough to help you stay in the country, and most importantly, who loves you and you love him, in a healthy way.

Do you remember how we met? It was funny wasn’t it? Two strange girls stepped in a same place at the same time, just because the place we wanted to rent was full, so we made a few steps further, and we were at the same place, asking for a stay. And somehow there was only one room left, twins beds. And yet we registered, and became roommates for one day, 24 hours, before my departure to Vietnam.

Yet, we spent a whole day together, when I could hardly speak, as I had returned from poluted astmosphere in Yangoon, and thus I could not speak a word (my throat was filled with phlegm and all I could speak was air).

I remember you gave me special herbs. It was like magic. By the end of the day, I could make some sound, at least.

You told me you departed to the country from my country, and all the experiences there were positive. After listening to your stories, my impression about you was all about a hippie lady, living in freedom. The life that I wanted. At the time, I was still a social worker, but not really a social worker. But frankly speaking, I was given so much from the working place and I could not ask for more.

We met that only once.

Time flies. You have been on and off to Canada and your home country. There were a few times you mentioned about your toxic relationship with a guy there, and you were worried about lots of things, but yet you were still a hippie, a wild girl, no, a wild woman, to me. No matter how difficult life has happened to you, I still find a strong woman there.

You know what, when I saw you last time, happiness overloaded, and then your fiance showed up, he waved me and showed me his ring, I could see a hippie man by his style, really, in a second I thought, my dear sister finally found a guy that matched her style, and yet seemed to love her as who she is.

No matter what, next few days is your wedding day. You told me that it would be a very simple one, you bought the dress and shoes for less than 100$ both, no families attend as they live far away and covid, they could not come. It will happen at a park. My dear, I don’t know what to say, just wish you would be happy, from that moment till the rest of your life. There are still challenges, I know, but you are a strong woman and a kind-hearted person, yet you can overcome them all, I hope with your beloved guy at your side.

It has been years since we met, yet we have met once, but our relationship is strong enough. I am not always there and you are not always there as well, but we know we have good friend(s) behind our backs. You are one of mine, and I am one of yours, just we know about that, and that’s enough.

Lola, just be happy and stay who you are, on the new path of life.

And I hope, he would stay by your side, forever in this life.

7.3.2021

Đang học Toán, nghĩ mãi chẳng ra nên nghịch lung tung, thấy cái này hay quá:

Mình cũng đã được nghịch kéo thủy tinh hồi lâu lắc.

Không liên quan, mà hai mảnh thủy tinh hình trái tim hình như mất từ hồi nào rồi.

Thơ con cóc

Thơ 11 năm trước, facebook mới nhắc lại.

Thật là… hồi đó làm thơ sao hay vậy ta? Giờ không làm nổi rồi, hehe

“Ngày mai…

Nắng có đỏ như là ngày chưa tắt

Hay chập chờn như là giấc ngủ mơ

Biết nói gì đây – Thói đời

Phải ta chăng – Được, còn, dở, mất

Có gì là quan trọng chốn phù du

Một kiếp người – thì đã sao – ai chẳng thế

Phải vậy không? Câu hỏi giữa đêm khuya

Phút bất chợt – Ta làm thơ dang dở

Phải thơ không – hay là ta đang mơ?

Mơ hay tỉnh – có gì là quan trọng

Biết ngày mai – ừ, sẽ có ngày mai ….”

19.01.2010″

Không đầu không cuối

Sáng chủ nhật lâu lâu mới ở nhà.
Bật list nhạc Happy New Year từ 2019 của ai đó trên youtube vang nhà. Hóa ra list cũ lại hợp phết (phát biểu sau khi thử 2-3 list trước đó cho năm 2020).
Nói gì thì nói, Happy New Year của ABBA vẫn đỉnh. Dù lời thì buồn bỏ xừ. Nhưng mà có hy vọng. Cái hy vọng chắc là cái níu giữ nhiều nhất mọi thứ, dù hy vọng quá (thành kiểu kỳ vọng) thì nó cũng sẽ đẩy con người ta đến vực thẳm nếu mà người ta không nhận ra là cái gì cũng cần Đủ thôi.
Nhắc tới Đủ. Bữa lớp chơi trò đổi thiệp. Mình vẽ mấy thứ nhỏ nhỏ kèm ghi “chúc bạn Đủ”. Cài này từ Hoa Học Trò từ lâu ơi là lâu, mà không hiểu sao vẫn nhớ, càng lớn càng thấy thấm. Không cần nhiều, không cần cao, chỉ cần Đủ, và biết Đủ. Ngay cả mưa, cả nắng, cả nỗi buồn niềm vui, hy vọng và thất vọng… Đủ. Cần phải Đủ và biết Đủ, là hạnh phúc.
Cơ mà bạn nhận được thiệp (rút ngẫu nhiên, thế nào trúng bạn trong nhóm nhỏ của mình), có vẻ như chưa hiểu lắm, đã nói “Bạn nào chúc Đủ là sao?” “Chắc chúc thi đủ đậu – mà qua môn là được”. Một chị khác trong nhóm đáp. Mình nghe thấy. Trong khoảng 1 giây, hy vọng có thể bạn sẽ hiểu ý nghĩa vào một lúc nào đấy.

Cherry Maho đã hết. Nói sao nhỉ, lần đầu tiên mình xem một bộ phim về nam-nam yêu nhau thì không phải, Call me by your name là phim đầu mới đúng (mình cũng chưa xem Brokeback Mountain). Nhưng mà chắc là vì phim châu Á, và không có cảnh hot mà chỉ thể hiện tâm trạng nhân vật, tình cảm qua ánh mắt, cử chỉ, ngôn ngữ… nên mình cảm phim này hơn nhiều. Nghĩ tới hôm qua mình nói bé K trên lớp sau giờ học “cô H nói việc mình yêu một ai đó, bất kể nam hay nữ, là một việc mà mình sẽ không kiểm soát được đâu”. À, mà theo kết luận mới nhất năm 2019 của quý vị chuyên làm về tâm lý, là thực ra con người là song tính đó, tức là có thể yêu nam hoặc nữ. Còn cái này thì chắc là ai cũng biết, đó là bản thân mỗi người đều có tính nam và nữ. Mà khổ, chia ra làm gì, xét cho cùng mọi người đều là người cả.

Vì nhắc Cherry Maho, nên sẽ nhắc luôn #AkasoEiji. Buồn cười, cả thời thiên thiếu giả vờ đu bám nào là Boyzone, Spice Girls, nhưng thực sự chưa bao giờ coi họ là thần tượng. Hát thấy hay, thì thích. Vậy mà giờ già, thành U40 rồi – ôi thật tiếc, nhưng đến thời điểm này là mình thừa nhận là U40, không thể chơi trò O30 được nữa, lại đâm đầu đọc mấy bài dịch và thông tin về một em bé diễn viên và thấy bé đó thật dễ thương. Đu thần tượng, hahaha! Nói sao nhỉ, hiện tại mình thích #Akaso vì sự chân thật có vẻ ngây thơ, nhưng lại có gì đó trưởng thành. Cậu giữ được sự dễ thương này không đổi từ khi 20 tuổi tới giờ là 26. Nhất là em có sự quyết tâm và yêu nghề, mình cũng rất quý điểm này. Nhưng nếu yêu mến ai đó vì điều gì đó, vậy với thời gian, người ta thay đổi, liệu mình cũng vì sự thay đổi mà không còn yêu thích người ta? Mình cũng không biết. Thực sự không biết. Mà xét cho cùng sự thay đổi là bình thường mà, ai trên đời này lại không thay đổi bao giờ? Không thay đổi mới là bất thường đó.

Ôi tự nhiên nghĩ tới P. Bà già đó, bà sao rồi không biết? Ở Nhật hay là Mỹ vậy? Lần cuối tui nghe tin về bà là cũng nhiều năm trước, nghe L nói bà đã sinh con đầu lòng. Mong cả gia đình bà bình an nha, dù là ở đâu.

Tối, à không, gần sáng nay lơ mơ nhớ là có mơ về L. Xét cho cùng người thỉnh thoảng xuất hiện trong các giấc mơ – dù có khi cách cả vài năm không nghĩ tới thì lại mơ tới, là L. Mình cũng không biết tại sao. Có gì về cậu ấy mà mình cố gắng giữ lại hay sao? Thực ra nếu có, nó giống hình ảnh hồi bé mình muốn giữ lại hơn. Giờ, à mà chưa cần nói tới giờ đâu, cách đây cả chục năm mình và L đã khác nhau lắm rồi. Bạn ấy thực ra luôn là người biết suy nghĩ trước và tính trước cho tương lai, trưởng thành hơn mình rất nhiều, và con đường cả hai đúng là đã tách ra từ hồi lớp 10 rồi. Mình thực sự không quan tâm và cũng không có nhu cầu biết L thật giờ đang ở đâu, thế nào. Nhưng với những giấc mơ khi mình gặp lại L, vẫn là L hồi bé thôi, dù mình cũng chẳng hiểu nó có ý nghĩa gì không, nhưng mà biết vậy chắc cũng là đủ rồi nhỉ?

Lại một năm nữa sắp qua rồi.

Năm mới Đủ nha mọi người.

Không gì cả

3.11.2020 – tạm biệt Mr.P.

2.11.2020 – đối diện với cảm xúc cũng không khó, nhưng tại sao lại có cảm xúc như vậy? Do nội tiết? Chất dẫn truyền thần kinh? Kinh nghiệm? Cái “tôi”? Bản ngã? Hành vi gì ở đây?

1.11.2020 – cảm giác như lâu lắm rồi mới có một chủ nhật thư thả và có thời gian cho bản thân như vậy.

31.10.2020 – Tưởng vậy, mà không phải vậy. Tưởng không phải vậy, mà không chừng lại đúng vậy. – Người đi cho máu mà lại thành kẻ nên được cho máu, ấy là một ví dụ. – Cảm ơn team. 🙂

30.10.2020 – Hard day. Cảm ơn tất cả mọi người. ❤

(Đú) Tạm xếp hạng mấy cái nhất…

Vừa làm xong mấy việc phải làm trong ngày làm việc, nói chung là xong trước dự tính, và giờ thì đầu óc và cả mắt nữa, bão hòa mệt mỏi, nhưng phải ngồi máy thêm tới 20 phút nữa, thôi viết blog vậy.

Để coi… thực tình sẽ không “xếp hạng” đúng lắm đâu, khi đầu óc có chút mụ mị và mắt thì đã hơi mỏi, nhưng cứ lục lại trong trí nhớ vậy.

Thôi bắt đầu nhé.

Chuyến đi “cột mốc” – chả hẳn là có gì “nhất”: Chuyến đi năm 2012, lần đầu tiên mua vé 1 chiều ra HN, có vài địa điểm trong đầu, nhưng là tùy duyên, và cũng có thể xem là chuyến đi bụi đầu tiên trong đời, và có cả đi bụi 1 mình lần đầu tiên trong đời nhờ chuyến này. Sau chuyến đó thì mình chuyển việc, thay đổi khá nhiều thứ sau đó. Nói chung nó là “cột mốc”.

Thời gian đi dài nhất: chắc là 5 tuần – Ấn.

Chuyến đi ngẫu nhiên nhất: A cái này khó, chuyến nào với mình cũng vừa ngẫu nhiên vừa không ngẫu nhiên cả. Bỏ qua đi, mình không chọn được đâu. Mà thôi, vừa nghĩ lại, chuyến đi Hàn công tác năm 2016 của mình đã chuyển thành chuyến đi chơi, nên thành là chuyến đi ngẫu nhiên nhất, và mình không có ẩn tượng gì cả về Hàn Quốc nhờ nó, nên chọn nó luôn.

Chuyến đi ấn tượng nhất: Ấn – 2018.

Vật hay bị mất / bỏ quên nhất trong các chuyến đi: Điện thoại. Kế đó là máy ảnh.

Biển đẹp nhất trong các chuyến đi với mình: Cù Lao Câu

Đồ ăn ngon nhất: đáng tiếc, mình không chọn được.

Nơi dễ kiếm đồ ăn (chay) ngon nhất: An Giang.

Nơi có kỷ niệm kinh khủng với đồ ăn nhất: Ấn. Bị tiêu chảy cả mấy tuần…

Chuyến đi “bụi” đầu tiên ngắn nhất: trong ngày, đi Đồng Nai năm 2010 thì phải.

Chuyến đi bão táp – nghĩa đen – nhất: Bắc Hà – Simacai. Đi xe lên núi ngắm cảnh. Chiều về gặp mưa, 2 chị em không thấy đường chạy do sương mù, mà 1 bên là núi 1 bên là vực, xung quanh không một chiếc xe trên 1 khoảng đường dài. Về tới nhà trọ là do phép màu.

Chuyến đi không ấn tượng gì nhất: Hàn (đã nói ở trên), hoặc Singapore – đi vài lần, mà chắc chỉ nhớ được 2 lần, còn các lần sau chả nhớ Sing có gì.

Chuyến đi nước ngoài đầu tiên: 2009, Singapore, công tác với sếp, nên cả 3-4 ngày chỉ ở trong phòng khách sạn đợi lệnh sếp, không đi đâu chơi, không biết chỗ nào ngoài khách sạn đến chỗ làm, cách nhau khoảng 5 phút đi bộ.

Chuyến đi “hành xác” nhất: À cái này lại vui nữa, “hành xác” tập thể thì có chuyến đi SG-Cà Mau, kỷ lục chạy xe trong 1 ngày tới nơi (không phải mình lái) mà ngồi 2 người không thể xê xích được cái mông nên dù không leo núi thì ai cũng bị “sửa dáng” mất một tẹo. “Hành xác” một mình thì nhiều lắm, mỗi lần đi đâu về là mình “đen hôi và gầy như một con mắm” – nhưng khỏe – trừ chuyến đi Myanmar về bị mất giọng và chuyến đi Ấn thì thôi rồi, do bệnh từ trước khi về.

Còn nhiều thứ có thể kể, mà phải có người hỏi cơ, ahihi, nên thôi mình dừng nhé.