What am I doing with my life? (3)

Những tháng ở nhà quả là có nhiều chuyện, đôi khi lại nhiều chuyện hơn là “đi ra ngoài đường”.

Thực ra ở nhà dễ bị stress, vì loanh quanh với gần như là 4 bức tường, và rồi là cái máy tính, rồi là những câu chuyện cũ “chừng nào mày mới đi làm”, “bố mẹ sốt ruột lắm”, “bà đi làm cho tôi còn nghỉ việc”, “tao hiểu áp lực của việc-không-đi-làm”, v.v. Giấu ai chứ cũng chẳng giấu nổi bản thân, cũng có nhiều hôm vứt CV bừa bãi, mong ngóng cái điện thoại reo để hẹn một cuộc phỏng vấn, dù vẻ bề ngoài thì cứ ù lì, gia đình nói thì cứ kệ thôi.

Mà nghịch lý lần nữa, giấu ai chứ chẳng giấu nổi bản thân, trong những lần than thở với bạn bè, những lúc gửi cv bừa bãi đó, trong lòng cũng biết mình đang làm gì, và thậm chí có chỗ gọi đi phỏng vấn thì trong lòng đành thừa nhận, mình vào đó cũng chỉ dăm bữa nửa tháng là lại lông bông, vì nó không thực sự là điều mà mình muốn và định làm. Vậy là hoặc điện thoại hoặc email xin lỗi, nói rằng mình không thể làm mất thời gian hai bên được.

Tuần trước, đi học lớp “Tâm lý cơ bản cho người mới bắt đầu” của Mr. Tuấn Kiệt, nhận ra 1 đống sự liên quan giữa tâm lý và những cái mình đang tự trải nghiệm. Có những điều mà mình cảm thấy thầy cũng không phải là lĩnh vực chuyên sâu, nên chỉ trả lời qua loa, hoặc giả là thời gian trên lớp không đủ. Học xong 3 bữa, bữa cuối định xếp hàng hỏi thầy mà trễ quá nên về, gửi cái mail dài thòng lòng với 1 đống câu hỏi cho thầy, và tất nhiên là thầy chưa trả lời, thầy đọc mail chưa thì không rõ.

Mình khá chắc trong những câu hỏi đó, có câu thầy sẽ không hỗ trợ mình tìm ra câu trả lời được, vì nó vừa liên quan khoa học, vừa liên quan đến trải nghiệm. Nếu một người chưa thực sự trải nghiệm thì sẽ không có câu trả lời.

Dù sao thì, bây giờ mình cũng cảm thấy mọi thứ rõ ràng hơn và mình cũng không quá bị áp lực như những tuần trước – dù lúc trước cũng biết mình cần làm gì nhưng “nội công quá kém” để có thể thực sự bình thản. Giờ thì cũng chả phải “nội công thâm hậu” gì, chỉ đơn giản rút lại như ngày xưa Mr.Bear nói với mình “you know yourself best”, mình tin là trong mỗi bản thân con người luôn có một kim chỉ nam định hướng, và thực sự chỉ cần lắng nghe nó là xong, dù việc đấy không hề đơn giản.

Lớp yoga “tùy tiện” của mình cũng hoạt động cầm chừng lại, dù giờ băn khoăn là cuối tuần này sẽ phải tìm chỗ nào để các bạn đến tập, nó là một thứ làm mình trì hoãn vụ yoga này từ hồi tháng 2 tới giờ, dù các bạn hỏi mình liên tục. Thôi kệ, tới đâu tính tới đó. 🙂

Advertisements

What am I doing with my life (2)

Last few days, for no reason, I watched “Reply 1988” or also called “Answer me 1988”, a K-drama, produced in 2016. Actually, I was introduced the movie quite a while ago, last year, around September or something. And it was not disappointed me.

The movie was really good. Quick googled, it had the best rating in Korea until this year, after a new series was released in 2019 (current year). The movie was about the youth, family and of course, romance. However, romance is not the main thing in the movie. Here you can find yourself, no matter if you are the eldest child or the middle, the only child or the last child. You may reflect and recognize or remember how your parents care about you, and the confliction among the people in a family (but not very deep though). And yes, you may think of your closest friends, your gang(s) – if you ever have one. And about love story, it is not until I re-watched it (yes I did!), I recognized the tiny hints about it. I thought for myself, love may be something subtle and very slowly find a way to go into your heart, and each person has its own way.
It is a gentle series, nothing big but good enough to stay in your mind, to think of sometimes.

I watched the series for 1.5 days. I skipped some parts, of course, because I also had some other things to do along the day, but well, you will get my point when you know the length of the series: 20 episodes, each about 1.3 hours! So, I recommend you should only watch it when you have free time.

However, it is a really good one, as I mentioned above. 🙂

And now, the ost for you. I like the first two songs the best, they are “youth” and “don’t worry, dear”.

Enjoy the songs!

19.02.2019 – Nguyên tiêu

Trên chiếc xe hơi nhỏ trên đường về Firenze, tầm 1-2 giờ sáng, có hai kẻ không nói với nhau một lời. Xe nhỏ, dễ chịu, ấm. Và hình như có cả món bánh cà rốt với một món bánh sô-cô-la nữa thì phải. Nhưng không khí bên trong thì khá kỳ cục. Cô gái im lặng, vì thực sự cũng chẳng biết nói gì. Người đàn ông ngồi phía tay lái thì vốn là một người trầm tính rồi, vậy nên trong xe không khí thực sự là yên ắng. Chưa kể là buổi chiều tối hôm đó hình như không quá vui, dù họ vừa đi tắm nước nóng về.

“Anh cũng ít nói nhỉ. Bản nhạc nghe cũng hay đấy.”

“Thì tôi đã nói rồi mà, tôi ít nói. Mà có ai bảo với tôi là tùy người mà có thể nói nhiều cơ mà, tôi vẫn chưa thấy được điều ấy.”

“…”

“Cô ăn bánh này chưa. Bánh cà rốt đấy. Khá là ngon. Tôi đã nghĩ là cô sẽ đói. Nếu không quen món bánh cà rốt có thể ăn bánh sô-cô-la.”

“Tôi sẽ thử cà rốt. Ymm… Nó ngon thật đấy.”

“Tôi đã nghĩ là cô sẽ thích mà.”

.

.

.

Xe vào thành phố. Lần đầu tiên trong cuộc đời, cô gái nhìn thấy một mặt trăng to, sáng và đỏ như thế. Y như trong phim. Mà đúng là giống trong phim. Một chiếc xe chạy giữa thành phố vào 1-2 giờ sáng, đường vắng, trời trong và mặt trăng thì… siêu lãng mạn. Xe chạy êm, trong xe còn có nhạc nhè nhẹ cho hai người thưởng thức. Nhưng mà đáng tiếc, hai người ngồi trong xe chẳng phải là hai nhân vật chính trong một bộ phim lãng mạn nào hết. Nhưng mặt trăng làm giảm cái cảm giác kì cục, và làm giảm cảm giác buồn ngủ và mệt mỏi của cô gái.

Câu chuyện đến đây là hết. Đây là một ký ức nhỏ 2 năm về trước của mình. Ico là một người Ý điển hình và tử tế. Căn hộ mà Ico ở, nằm trên tầng cao nhất, không nhớ là tầng 5 hay 7 gì đấy. Lại còn không có đèn cầu thang, và tất nhiên không có thang máy. Hôm gặp Ico là một hôm trời lất phất mưa, lê lết đường phố Firenze với cái va li hơn 15 kg và một balo to đùng nữa (2 năm trước còn ngu và ham hố vụ vác đồ). Haha, thực tình là những chuyện mà nhớ lại phải mỉm cười.

Hôm nay trăng tròn quá. To và sáng nữa, làm mình bỗng nhớ chuyện cũ. Mà mỗi lần thấy trăng to, sáng, không thế nào không nhớ mặt trăng hôm ấy ở Firenze.

Thực tình mình là một kẻ may mắn, may mắn lắm ấy…

Ra riêng

Mấy hôm nay đi kiếm nhà cho nhóc. Hôm qua tìm được 1 căn hộ ưng ý cho nó: gần nhà, sạch sẽ, thoáng (cái này quan trọng nhất), chủ nhà cũng có vẻ tử tế đàng hoàng, khách trọ khác thì cũng có vẻ ít làm phiền nhau, phòng ốc cũng có người đến dọn 2 lần/tuần. (Thực ra mình không thích cái này, nhưng mà nhóc không có người dọn thì mình biết lắm, từng ở với nó vài ngày khi nó ở Thanh Hóa, và là osin dọn nhà cho nó trong suốt mấy ngày ở đó, chả đi đâu nổi), wifi, internet dịch vụ dọn dẹp giặt giũ trọn gói. Chỉ trả tiền nhà và tiền điện.

Thực ra thì chuyện cũng không có gì, cái khó là làm sao nó thưa chuyện rõ ràng được với bố mẹ.

Khoảng năm 2010 – 2011, giờ chẳng nhớ rõ nữa – mọi thứ cứ trộn lẫn vào nhau, mình cũng từng xin ra ở riêng. Hồi đó cũng quyết liệt vì mẹ làm cũng ghê lắm. Gì chứ, ở nhà Tp mà đòi ra ngoài, nhà cũng chẳng để thiếu thốn gì, ra ngoài xấu mặt gia đình, v.v. Nhưng rồi cũng xuôi, lý do củ chuối: ở với bạn – mà mẹ mình biết – trong ký túc xá BV. Mình ở chui. Nghe tức cười nhưng mà đúng vậy. Những ngày ở trong ký túc xá bệnh viện cũng khá vui. Quen với bạn bè nó, thành ra chơi chung với 1 nhóm bác sĩ, đủ để đi bụi lần đầu ở Campuchia với nhau.

Cũng không nhớ là ở bao lâu, bạn nó lấy chồng. Vậy là mình cũng chả hiểu sao chui đầu vào rọ lại. Sai lầm lớn. Ra riêng rồi là phải ra luôn. Thiệt. Vì chẳng bao lâu sau khi về nhà, cuối cùng mình cũng cảm thấy phải dọn đi. Và khi đã lỡ chân về nhà, cách duy nhất để có thể dọn ra lại là đi làm ở tỉnh khác.

Mà thôi, quay lại thằng nhóc. Thực tình là mình ủng hộ việc thanh niên lớn ra ở riêng. Ra ở đi rồi biết. Bảo làm ra tiền đủ để tự trả không phải dọn dẹp này nọ, nhưng ở riêng rồi thì cũng phải có ý thức khác. Chưa kể việc mỗi tháng phải trả thêm 1 đống tiền trong khi ở nhà được lo từ A-Z vụ ăn ở là đã khác rồi.

Mẹ vẫn phản đối ghê gớm, giận dỗi khi nghe thấy tụi mình bảo đã tìm ra chỗ. Mình hiểu cảm giác của mẹ. Nhưng thực sự là cũng giống vụ mẹ trốn nhà để đi bộ đội, để rồi cũng “thoát ly” ra khỏi gia đình, khỏi sự bảo bọc của người lớn, mình nhìn nhận việc ra riêng cũng vậy. Nó không phải là sự chống đối. Chẳng có cái gì để chống đối ở đây hết. Đơn giản là trong suy nghĩ của mình, nó cần thiết cho sự nhìn nhận và đánh giá lại bản thân của mỗi người. Nghĩ lại thời điểm mình ở Đà Nẵng, thực tình là may mắn khi chỉ ở đó 1 mình, không quen biết ai hết, mình đã gặp rất nhiều khó khăn ở đó, nhưng sau khi trải qua rồi thì thấy mình có thể xử lý các vấn đề khác tốt hơn. Vậy nên, nói gì thì nói, mình vẫn bảo vệ và ủng hộ nhóc khi nó nói chuyện với bố mẹ về chuyện này.

Còn mình, hy vọng cũng sẽ tìm được đường ra sớm…

03/02/2019

Hôm nay là 29 Tết rồi. Con bé ngu ngơ tưởng tháng này dư, hóa ra đủ, 30 là ngày mai, đêm mai là Giao Thừa rồi.

Sáng nay đi đường hoa Biên Hòa. Sài Gòn ồn ào quá, nghe thằng bạn đăng hình, bảo 8 giờ sáng, 8000 người trên 1 m2, may mà đi Biên Hòa, hỉ?

Hôm nay V. mà không rủ A chụp hình rồi mình đi ké, rồi lôi thêm 2 đứa nữa là 4, thì chắc mình cũng sẽ lười mà không đi.

Hôm nay đi rất vui, cảm ơn mọi người.

Google Photo nhắc, 2 năm trước, ngày này, 1 đống hình ở Meteora. Năm nay thì 2 trong số 4 người đi cùng mình tới Meteora đang ở đây.

Cảm ơn năm cũ và (chuẩn bị) chào năm mới.