31/12/2017

Vạn sự tùy duyên.

Năm mới hay ngày mới, chẳng có gì khác nhau cả. Thậm chí là giờ mới, phút mới, giây mới. Tất cả đều là cơ hội cho ta bắt đầu lại.

Ngày mai là một ngày mới, và sẽ, hy vọng là, kết thúc cho cái gì đấy, và bắt đầu cho cái gì đấy.

Tốt hay xấu, chẳng hề chi (không phải “vì cơn khát sẽ tan biến đi” như quảng cáo Sprite hồi năm nảo năm nào mà chẳng hiểu sao vẫn còn nhớ), mà vì chuyện sẽ xảy ra như nó phải xảy ra.

Cảm ơn tất cả những người đã xuất hiện trong cuộc đời tôi, vì lý do nào đi chăng nữa.

Advertisements

chuyện sáng nay

Sáng nay đi ăn bún cá.

Cô bán hàng có 2 mẹ con đứng bán. Cậu con trai lớn ngộc, giọng khàn, nói trỏng. Cô bán hàng mắng con, và nói trả lời cô khách hàng bảo “mẹ con mà tính vui lạ nhở” : “Tôi ghét nhất tính nói không thưa gửi đầu đuôi”.

Cậu con trai lấy lon bia ra uống, nhắm với cá chiên của mẹ. Vừa ngồi chắc uống được 1 ngụm bia thì cô nhắc “khách đi rồi, bàn không lau thế à, chừng nào mới dọn”. Cậu cũng hơi quê “thì con quên”, lấy giẻ lau.

Cô chiên bánh chưng. Bảo con rửa chảo đổi chảo.

Cậu tráng sơ đúng 1 lần. Bà mẹ lại mắng “mày rửa thì rửa đàng hoàng, lấy giẻ chùi. Tráng vậy thì sao sạch”. “Cái này sạch, tráng vậy đủ rồi” (tất nhiên trả treo nhưng vẫn phải lấy giẻ lau lau).

Đến phiên cậu con “Sao mà cho lắm mỡ thế”.

“Mỡ này đứa nào đổ vào hả, giờ còn kêu”. “Thì giờ đổ bớt ra, đổ vào cái bịch kia kìa”.

.

Chuyện 2 mẹ con cô bán bún cá đến đây là hết. Ngồi ăn, không thể nào không thừa nhận, mình thấy mình ở cả hình ảnh 2 mẹ con.

28.12.2017 – ừ thì “year end”

Một năm lại sắp qua.

Thực ra, càng cuối năm càng có nhiều chuyện.

Hôm qua cuối cùng cũng bảo điều mình nghĩ từ lâu với những người mình nghĩ là nên nói, dù biết là khi nói ra thì thế nào cũng sẽ thế này thế khác.

Nhưng mà chịu đựng lâu hơn thì có phải là giải pháp tốt? Cái vỏ nhăn nheo – dù lâu lâu mới có vệt nhăn nhưng nó không phải là cái vỏ hoàn hảo; còn cái ruột, theo góc nhìn chủ quan thì nó đã tanh bành từ lâu…

Thực ra việc gì cần làm hoặc mình thấy cần làm thì làm thôi.

Mà lâu lắm rồi mới thấy đau lại như vầy. 🙂 Tưởng là qua rồi chứ. Mà hôm qua chắc chắn là nhiều người đau…

Lỗi của ai? Từ nhỏ tới giờ thực sự là câu hỏi đó là câu hỏi đau đớn nhất. Tại sao cứ phải tìm ra là lỗi của ai, mà không tìm cách để thực sự lắng nghe, nhìn nhận lại, rồi cứ “lỗi của ai…”

Anh gõ một cái chuông, chuông kêu anh có nghe tiếng không? Vậy chẳng phải là sự rung động khi anh đã gõ, chẳng phải cũng tới anh sao? Trừ phi gõ vào hư KHÔNG.

Việc gì tới thì cứ tới thôi.

27.12.2017 – tất cả chỉ là sự lựa chọn

  1. Thấy việc không đúng lắm, thì có làm không?
  2. Nếu làm, tại sao làm, và không đúng đến cấp độ nào thì làm?
  3. Đã chấp nhận làm, có chấp nhận luôn thái độ thấy khó chịu hay không?
  4. Đã chấp nhận không làm, có chấp nhận luôn kết quả của việc không làm hay không?
  5. Hỏi cho lắm, nhưng thấy tất cả câu hỏi thực ra đã có câu trả lời, và thực ra câu hỏi cũng chẳng cần phải hỏi.
  6. Không có gì, thực sự cũng không có gì. 🙂

19.12.17

Có những chuyện không muốn viết trên facebook một chút nào.

Trời ơi tui muốn đi.

Thiệt, cái cảm giác lẫn lộn giữa việc “yên phận” và cái cảm giác không phải là gào thét nhưng cứ âm ỉ, âm ỉ, bảo rằng “mày đi đi, mày đi đi” nó mới bứt rứt làm sao.

Giờ tui không còn hứng thú quá nhiều với việc đi đâu đó trong vòng vài ba ngày, ngó nghiêng. Thiệt là nó vừa tốn tiền xăng xe (trừ phi đi nhờ, đi bộ 100% hoặc đi xe đạp 100%), vừa không đáng vì mình chưa có kịp hiểu gì về nó, chưa biết là sẽ như thế nào với nơi chốn đó, đã phải xách ba lô lên đi.

Không, nhất định tui không phải là kiểu du khách. Tui không muốn đến nơi nào đó nghỉ dưỡng thoải mái trên bờ biển hay ngắm cảnh đâu đó trong chốc lát hay thậm chí một hai ngày rồi lại hộc tốc xốc gan chạy về lo lắng việc công ty, cơ quan, việc nhà. Dù thật lòng, việc nghỉ xả hơi thư thái nghe cũng quyến rũ, nhưng tui không có hứng thú với chúng.

Có nhiều lần trên chuyến đi Ấn, tui tự hỏi mình tại sao mình lại đi bụi thế này? Đi, nhìn, ngắm, việc đi lang thang với tui là một thú vui, nhưng nó giúp ích gì được cho cái thế giới này? Và làm sao tui vẫn có thể vừa đi vừa đảm bảo rằng mình có thể đi tiếp? Rồi còn gia đình (bố mẹ) sẽ ra sao?

Năm nay thực sự tui rất may mắn vì đi về kịp trước khi cả Bố Mẹ lần lượt vô bệnh viện hết lần này đến lần khác. Chúng làm tui có chút e dè khi nghĩ đến những chuyến đi tiếp theo. Với những kẻ lang bạt, đôi khi điều sợ nhất chẳng phải là lời dè bỉu hay kinh ngạc của những người xung quanh, hay sợ hãi của chính bản thân khi bắt gặp mình cô độc trên đường, vì sự cô độc đó làm mình cảm thấy mình hiểu hơn chính mình và gặm nhấm cô độc có lẽ là cái tôi làm giỏi nhất =)) ; mà chính là khi mình đi, nhà neo người, thì ai là người sẽ chăm sóc Bố Mẹ, đặc biệt là khi họ kỳ vọng điều đó, và họ có lý do để kỳ vọng điều đó.

Vậy là tôi sẽ kẹt ở cái chốn phồn hoa đô hội này thêm một thời gian. Bao lâu chẳng rõ. Với cái công việc mới này, tôi dường như sẽ chẳng thể đi đâu được nữa (theo cách mà tôi muốn) trong một thời gian. Chí ít thì nó cũng làm tôi cảm thấy là mình có thể kiếm được thêm ít tiền mà vẫn có thể chăm sóc bố mẹ ở nhà, và ông bà sẽ không càm ràm vì tôi “vô công rồi nghề”, “lông bông” trong một thời gian.

Và trong lúc đó thì tôi vẫn chờ một cái gì đó vậy.  Và mơ về một chỗ nào đấy, mà tôi cũng chẳng rõ là chỗ nào.

Được cái là sau một thời gian, cảm nhận của tôi về mọi thứ đã thay đổi. Cũng chẳng còn quá cảm thấy buồn hay vui. Và mọi thứ dường như cũng chả phải mình buồn hay vui. Có lẽ là tác động của Thiền chăng? Thôi thì cứ thử. Sống mà, không thử thì làm sao biết, mà chính mình thử mới biết, chứ người khác thử thì sao mình biết. Cái ranh giới giữa dính mắc và không dính mắc mong manh lắm, chỉ biết là mình hiểu và cần thì buông được. Vậy hỉ.

Nạn đói ở giữa thế kỷ 21? Không phải do thiếu thực phẩm

CVD

English: Famines in the 21st century? It’s not for lack of food

Những nạn đói đã cướp đi sinh mạng của gần 75 triệu người ở thế kỉ 20, nhưng dường như vấn đề này đã được giải quyết ở những thập kỷ gần đây. Hiện tại, đột nhiên, vấn nạn này quay trở lại. Vào cuối tháng 2, một nạn đói đã diễn ra ở South Sudan, và ở Somali, Nigeria và Yemen cũng đã phát ra những cảnh báo về nạn đói.

Ngoài ra, vào tháng 1, Hệ thống cảnh báo nạn đói sớm (FEWSNET) – một tổ chức được tài trợ bởi chính phủ Mỹ thành lập năm 1985 chuyên đưa ra dự báo về nạn đói và những vấn đề nhân đạo khẩn cấp – đã ước tính 70 triệu người bị ảnh hưởng bởi các xung đột hoặc thảm họa toàn cầu sẽ cần trợ…

View original post 1 822 từ nữa

Nhân đọc được tin vui trên facebook

Tin vui của người khác.

Nhưng mà mình cũng thấy vui. 🙂

Đó là bạn (thực ra nhỏ hơn mình, nhưng gọi bạn thì có sao) “Chuyến đi của Vịt” thông báo là mới lấy chồng và đã tìm được nơi bình an và hạnh phúc cho bản thân.

Chuyện chỉ có vậy.

Mà sao mình thấy vui. 🙂

Thực ra bạn Vịt đó rất dũng cảm, làm cái điều mà bạn Vitbeou này chưa dám làm. 🙂 Mà cũng thực ra tùy duyên, mỗi người một số phận rồi (tự AQ hay an ủi nhau thế).

Cũng muốn trốn đi đâu đó một thời gian, được thì trốn luôn =)), chỉ quanh quẩn với rau, với đất, với yoga, với Thiền, đại loại thế.

Mà chưa đủ duyên (cứ đổ tại vì là mà vậy đi), hay chưa đủ dũng cảm (hehe, có thừa nhận rồi nè).

Chán facebook lắm rồi, thiệt á, mà không hiểu sao càng chán càng post nhiều. Kiểu như cô đơn thì tìm cái gì đó để khỏa lấp, xong rồi càng cô đơn ấy.

Mà xét cho cùng, có ai không cô đơn trên thế giới này đâu. 🙂

Mà gút lại, mừng cho bạn Vịt, cảm ơn vì tin vui của bạn làm cho bạn Vitbeou này cũng vui theo. 🙂