Chuyện vặt (1?)

Cuối cùng thì cậu ấy cũng cho Lam biết, bằng một cách không thể ngờ, là đề xuất “thích” trang facebook “Vườn nhà S” của vợ chồng cậu ấy.

Thực ra thì Lam đã biết trước rồi.

Vài tháng trước, có chuyện gấp, Lam vội vã đặt xe đi Bình Phước ngay trong đêm. Đến bến xe thì xe vẫn chưa chạy nên Lam ngồi ngoài chờ, ngó nghiêng. Có vẻ cũng có nhiều người chờ nhỉ.

Rồi ánh mắt Lam bỗng dừng lại ở một cặp nam-nữ trẻ tuổi vừa mới tới. Cái dáng cao cao không thể lẫn đi đâu được, cộng mớ tóc loăn xoăn ánh vàng nâu đó, Lam đã không thể không nhận ra. Dù là cậu ấy đeo khẩu trang chăng nữa. Mà cậu ấy gầy hơn nhiều so với lần Lam gặp, chắc cũng hơn hai năm rồi ấy nhỉ. Và nhìn xem, cậu ấy đang đeo nhẫn ở ngón áp út. Cô gái bên cạnh cũng vậy. Và chắc phát hiện ra Lam đang nhìn họ, cô gái đưa mắt nhìn Lam với vẻ không thoải mái lắm. Cậu ấy cũng đưa mắt nhìn Lam, nhưng không hề có vẻ gì là nhận ra ai.

Xém nữa thì Lam đã ra chào hỏi họ rồi. Nhưng Lam ngăn mình kịp. Cô chỉ khẽ cười sau lớp khẩu trang, và quay mặt sang hướng khác.

Ngày này Lam đã từng tự hỏi liệu có xảy ra hay không, nhưng cuối cùng cũng đã tới. Cậu ấy đã lấy vợ, ở đây.

Có vẻ là cậu hạnh phúc, mừng cho cậu. 🙂

14.06.2021

Hôm nay đi làm lại ở công ty, sau 14 ngày ở nhà vì nhà hàng xóm có f1, mình chủ động xin làm việc ở nhà.

Ở nhà hết 14 hôm, không hề bước chân ra khỏi cửa nhà, cùng lắm ra tới sân mè nheo với con Gấu, rồi lên lại phòng, trong 14 ngày, thật lòng là mình không có nhu cầu đi làm lại ở công ty. Dù là có vẻ nó cũng không có gì khác lắm, nhưng ở công ty thì mình ngồi một chỗ chắc cao hơn, được cái uống nhiều nước hơn. Nhưng vặn vẹo người ở nơi có gắn cam khắp nơi thì cũng kỳ, nên cũng chỉ ở nhà mới vặn vẹo được thôi.

Ở nhà 14 hôm, ngày thứ 12, bạn đồng nghiệp được wfh sau mình tầm 1 tuần cùng lý do, à không, nhà bé đó có f1, mình chỉ hàng xóm thôi, nguy cơ thấp hơn chút, nói rằng ở nhà được 2 ngày là chán đến cổ rồi, còn mình thì sao. “À, không sao” (nghỉ tiếp thêm 1 – 2 tháng như vầy nữa cũng vẫn ổn).

Có tin được là cùng một đứa, có thể ngồi lì như vậy trong cả tháng trời (đã từng) mà không cảm thấy chán, nhưng cũng là nó, trong 1 ngày mà không ra đường lấy 1 lần là cũng cảm thấy cực kỳ bứt rứt khó chịu.

Chắc ở nhà lâu, nó sẽ thành ì. Vậy đấy.

Vậy nên là, mong bình thường lại sớm giùm, để mình lại đi bụi cho bớt ì. Chứ như vầy hoài, vôi hóa là có thật đấy.

23.05.2021

Lâu lắm rồi mới nghe lại OST của Forrest Gump.

Chả hiểu lý do gì mà cảm giác xúc động. Do nhạc, do mưa, hay là vì lý do gì khác? Mình không biết nữa.

Hôm bữa trong một bài tập nhỏ, có đặt ra tình huống để soi lại bản thân, có câu chuyện là một người nói “có dám tưởng tượng một tương lai không còn nỗi buồn” không.

Mình không biết là tương lai không còn nỗi buồn đó, thì cái nỗi buồn trong câu chuyện mà người kia hỏi, có phải là kiểu buồn buồn như bây giờ mình đang cảm nhận không. Nếu phải thì chắc mình thấy chẳng có lý do gì mà “dám” hay “không dám” tưởng tượng ra tương lai đó cả, vì mình thấy rất ‘enjoy’ với cảm xúc buồn buồn như bây giờ.

Mưa, nhạc của Forrest Gump, một đống thứ ngổn ngang về cả cảm xúc, công việc (việc nhà và việc đi làm), có lẽ cũng cần dọn dẹp tâm hồn lẫn nhà và công việc một chút. Nhưng mà không phải ngay bây giờ.

Có nhiều list nhưng đây là list chơi liên tục không nhảy trang nên mình chọn.

(sharing) Free Books — Travel Between The Pages

h/t to Stanislav and Milen for the extensive links FAMOUS AUTHORS Classic Bookshelf: This site has put classic novels online, from Charles Dickens to Charlotte Bronte. The Online Books Page: The University of Pennsylvania hosts this book search and database. Project Gutenberg: This famous site has over 27,000 free books online. Page by Page Books: […]

Free Books (really) — Travel Between The Pages

(Chia sẻ) Hạnh phúc là một cú lừa — Nhà Thu

Bài này đọc rất ý nghĩa, cảm thấy không chia sẻ không được.

“Trống rỗng và hụt hẫng vì ngay cả khi mọi sự diễn ra hoàn toàn đúng ý, thậm chí có thể hơn, vẫn chẳng có gì ghê gớm vĩ đại xuất hiện. Ồ, như vậy nghĩa là sao nhỉ?”

Cầm trên tay tấm vé máy bay đến Paris hai tuần sau khi tốt nghiệp đại học, mình chắc mẩm nếu đâu đó trên mặt đất này tồn tại một bảng xếp hạng những người luôn được hưởng ưu ái, một kiểu công dân được ban phát đặc quyền, tên mình chắc hẳn chễm trệ […]

Hạnh phúc là một cú lừa — Nhà Thu

23.04.2021 -nhảm

Sau gần 9 năm chơi với nhau, hôm nay trời xám xịt, tự dưng có đoạn hội thoại này:

“Ê mày sinh nhật tháng 10 hả, ngày mấy? 25 hả”

“Gì vậy cha nội, tui sinh tháng 10 hồi nào?”

“Hay tháng 9?”

“Mà thôi mày định để tao đoán đến chừng nào”

“Bạn tốt ghê, tự nhiên hôm nay hỏi sn tao, mà tao nói với mày cả chục lần hồi trước còn gì”

“Ờ thì tao là đứa bạn tệ nhất mà. Nhưng tao ko biết thì mày biết. Giờ nói tao đi”

“Cho tao 1 lý do để nói lại cho mày”

“Thì để tao ghi lại, mỗi năm chúc mừng sn mày 1 lần”

Thiệt tình, chưa thấy thằng bạn nào như nó. Năm ngoái còn nhắn nó “ê hôm nay sinh nhật tao”, năm nay thì “ma-rốc” đoạn nói chuyện này. Nguyên nhân thay đổi? Nó có bồ, bà con ạ. Nó có người yêu, thế là tử tế cả với bạn là con gái, dịu dàng hẳn ra. Kiểu này phải cảm ơn bồ nó nhiều thật nhiều, vì khiến nó trở nên “tử tế ngoan hiền”, thay đổi khá là nhiều, theo hướng tích cực.

Nhảm nhí xàm xí, hôm nay mệt, chán, làm việc buồn ngủ. Tự nhiên chat cái tỉnh hẳn ra. T_T

12.04.2021

(Phải viết trước khi quên).

  1. Cái hẻm không to, mà cũng không quá nhỏ nhưng lại có khá nhiều cửa tiệm nhỏ nhỏ xinh. Sửa giày dép, khâu quần áo túi xách, sửa vá xe đạp… Hôm nào đi qua cũng bụng bảo dạ phải mang đôi giày bung đế ra sửa, mà cứ quên, nhưng mà thấy vui vui vì còn những chỗ như thế.
  2. Lâu lâu đi xe buýt cũng vui. Hôm thì sẽ thấy nhiều bạn học sinh sinh viên đi, cơ mà các bạn trẻ bây giờ có ý thức nhường ghế, tôn trọng người già, phụ nữ mang thai … hơn ngày xưa thì phải. Hôm thì như hôm qua, đi vào khung giờ giữa trưa, thấy một mặt khác của SG, có rất nhiều cô chú bán vé số, có mấy người khuyết tật làm ăn buôn thúng bán bưng lên xe. Thấy chú kia cũng lớn tuổi, người nổi đầy mụn thịt, ngồi đếm tiền toàn tờ 10k, 20k, cô bên cạnh hỏi “hôm nay bán hết vé rồi hả” “ừ hết rồi”. Tự nhiên thấy dễ thương lạ. Ờ, lâu lâu sẽ đi xe buýt, chắc là nên thế.
  3. Dạo này tính tình nhiều khi thấy cũng lạ, mới cảm giác nóng nảy khó chịu, mà nhìn lại cũng không có gì để nóng nảy khó chịu cả. Cuối cùng là do mình thôi, ờ, do góc nhìn của mình thôi.
  4. Cứ thoải mái mà sống, nhẹ nhàng mà sống đi, không phải là “nghĩ nhiều chi cho mệt”, nhưng mà là “đặt nặng quá chi cho mệt”.