Ngày đã qua – Varanasi và chút gì của Ấn

Sáng nay tình cờ đọc được một câu chuyện về Varanasi, bất giác nhớ nơi đó không ít không nhiều nhưng đủ để viết những dòng này.

Trước ngày đi Varanasi, hai bạn cùng phòng ở Bodh Gaya (Bồ Đề Đạo Tràng), Marta và một bạn nữa – xin lỗi bạn nhưng tôi không còn nhớ chính xác tên, đã cảnh báo tôi về vụ tiêu chảy ở Varanasi. Hai người nhắc đi nhắc lại khả năng bị tiêu chảy ở Varanasi là cao lắm đấy, tốt nhất là chuẩn bị sẵn đống thuốc đi. Tự tin mình đã có berberin, tôi từ chối đống thuốc Marta đưa, và chỉ nhận mấy viên cacbon đen thùi lùi.

Lời dặn quả không thừa.

Nhưng Varanasi không chỉ có thế. Đến giờ tôi cũng không thể lý giải cụ thể vẻ đẹp bí ẩn và tại sao tôi đã phải ở Varanasi lâu tới vậy, trong hai tuần, không có gì nhiều để làm, nhưng nghĩ cho cùng, đã có quá nhiều thứ xảy ra trong thời gian đấy.

Một anh chàng người Nhật mà tôi gặp ở Bodh Gaya đã nói về Varanasi như thế này “Tôi yêu nơi đó, có vẻ như là kiếp trước tôi từng ở đó. Dù đúng là nó rất tệ, nhưng tôi thực sự rất thích nó”. Tôi thì chưa đến nỗi như anh chàng đó. Tôi không hoàn toàn nghĩ là mình từng là người ở Varanasi trong một kiếp nào đó, nhưng thực sự tôi nghĩ tôi từng mắc nợ nơi đó và đó là lý do tại sao tôi phải khăng khăng tới đó, trong hai tuần gần như không làm gì chỉ loanh quanh ở khu Old Varanasi giống như chờ đợi điều cần xảy ra cho đến khi nó xảy ra.

Varanasi cũng có sự thanh bình và vẻ đẹp riêng của nó. Buổi sáng đi thuyền trên sông Hằng, tôi quá lười để dậy sớm và quá tiếc tiền để bao trọn một cái thuyền mà đi như vậy, nghe đồn rất thú vị – có người nói không, chắc là tùy mùa. Nhưng có những buổi chiều nhìn xa xa, trời mây và sông giống như trộn làm một. Bất chấp ô nhiễm, bất chấp con người làm gì, Ganga khúc tại Varanasi vẫn chảy một cách hiền hòa trong mắt tôi.

Tôi có dịp lên một khu đốt xác mà trong mùa “thấp điểm” được tận dụng để làm chuồng bò bán phần, để nhìn xuống nơi đốt xác chính. Tôi nhìn cách họ thiêu một cái xác, thực sự thấy nó không tệ như người ta tưởng. Dẫu là cảnh tượng nhìn thân người co rút và xương lộ ra cũng chẳng hề đẹp đẽ và cũng không dành cho những người yếu tinh thần, nhưng tôi không cảm thấy tệ một chút nào.

Ở Varanasi khu Mới chắc chắn sẽ gặp nhiều người bản địa hơn là khu Varanasi Cũ, giống như kiểu bạn ở Phố Cổ thì sẽ gặp Tây nhiều hơn khu đô thị mới nào đấy của Hà Nội vậy. Dẫu vậy, tôi vẫn thích ở Varanasi Cũ, vì một phần nó gần sông, các lễ hội cũng dễ đến xem hơn. Và ở Varanasi, với tôi, tốt nhất không nên ra đường sau 19 giờ tối nếu đi một mình. Tôi cũng không nhớ mình có phá lệ ngày nào không, chắc là một hai ngày gì đấy thì vẫn ở trên đường sau 19 giờ với một hai người quen ở đó.

Tại Varanasi, tôi cũng có dịp gặp một anh bạn người Argentina, hàng năm vẫn đến Varanasi 6 tháng để học trống truyền thống của Ấn, ít nhất là trong 2 năm liên tiếp. Tôi gặp một cặp người Anh, cũng thích âm nhạc, ăn chay trường và có vẻ rất thú vị – tiếc là đã không nói chuyện nhiều. Một cô bạn nhỏ 17 tuổi người Hồng Công nhưng du học ở Anh đã dám quyết định đi bụi nửa năm theo chương trình học tùy chọn của trường, và bạn chọn Ấn, thực lòng tôi có chút hâm mộ bạn. Khi gặp bạn, bạn đã ở Ấn được hơn một tháng.

Và, phải, có lẽ nên kể một chút, tôi có vẻ chờ đợi mình bị “scam” ở Varanasi, và thực sự nó đã xảy ra. Buồn cười vì tôi cảm thấy nghi ngờ rất nhiều thứ ngay từ đầu, nhưng tôi vẫn “để thêm xem sao”. Cho đến khi tôi nhận ra mình đang ở một mình ở một nơi mình không hề biết đường, không có cách nào để biết mình ở đâu để báo cho người khác giúp đỡ, xung quanh là những người không biết tiếng Anh và hình như tôi đang ở một khu ổ chuột của Ấn, và hình như tôi cũng bị chuốc thuốc một chút – vì tôi bắt đầu cảm thấy hơi khác, thì tôi đã thực sự hoảng sợ. Tôi còn nhớ lúc đó mình có tìm cách chạy lên khoảng sân trên lầu trên ngó xuống tìm cách nhảy xuống hoặc chạy qua nhà hàng xóm – nghĩ lại thực tức cười – và cũng hơi hoảng chút vì nhà hàng xóm có người nhìn tôi bằng ánh mắt gì đó mà tôi không biết tả như thế nào – và tất nhiên tôi nghĩ, mình không làm cách này được rồi.

Nhưng chắc cũng may, vì cũng có nghi ngờ ngay từ đầu, nên tôi cũng còn đủ tỉnh táo để nói rằng “tui đã gọi điện thoại cho bạn, nó là người bản địa, nó biết chỗ này, nó bảo tui về nhà nó ngay.” và giở điện thoại cùi có gps (nhưng thực tế không có đường hiển thị ở cái xó xỉnh đó) cho họ xem. Tôi khăng khăng đòi về, và tôi không biết là do vậy hay do tôi để lại 500 rupees, tầm 160k tiền Việt cho họ, thì họ để tôi về. Họ dẫn tôi ra chỗ xe túc túc và bảo tôi tự nói chỗ để về.

Và cũng may phước cho tôi, khi về tới dorm thì cũng không có ai trong phòng, tôi đã ngủ luôn cả mấy tiếng đồng hồ, li bì đến nỗi khi tỉnh dậy cứ tưởng mình ngủ mấy ngày. :))))

Nhưng dù sao, thực tình là Varanasi là một nơi thú vị. 🙂

Và nói rộng ra hơn, Ấn luôn là một nơi thú vị.

Tôi đã từng đến Ladakh trong chuyến đi đầu tiên. Nó đẹp và dễ thương vô cùng, nhưng cũng không hề dễ dàng. Nơi đó, lần đầu tôi biết đến chuyện độ cao ảnh hưởng trạng thái thể lý của con người thế nào, khi xe đi đến sông Nubra phải qua nơi có độ cao tầm 4000 mét, và là nơi tôi bị chóng mặt, đi như kẻ bị say và, lại bị đau bụng, muốn ói mà không ói nổi. Đi xe cảnh đẹp mà không thể mở mắt ra nổi, may ở băng ghế sau có chỗ cho nằm.

Rajasthan, nơi tôi gặp nhóm của Chirag, cả lũ có một buổi đêm cắm trại cùng nhau ở giữa một lòng sông cạn để ngắm sao. Hai đứa con gái giữa một đám năm bảy thằng con trai, gặp lần đầu, nhưng lại cảm thấy mình rất an toàn – và thực tế là đã rất an toàn. Mẹ Chirag thậm chí còn tặng tôi một bức tượng nhỏ của thần Voi Brahma để được may mắn. Tôi nghĩ dù chuyến đi sau tôi không mang theo nhưng đúng là tôi luôn gặp may mắn khi đến Ấn Độ. Mà tôi luôn thấy mình gặp may mắn, dù là tôi có đi đâu, ở đâu…

Thực ra tôi cũng không quá thèm cảm giác lang thang. Trong chuyến đi bụi để đi chơi hơn một tuần – trừ chuyến đi đầu tiên bỏ (nghỉ) việc đi bụi thì không nói – ở Myanmar, tôi cũng có chút cảm giác tội lỗi vì mình đi chơi trong khi mọi người – ngay cả nơi tôi đến lẫn ở nhà – có thể đang học tập, làm việc. Còn tôi thì lang thang thưởng thức cảnh vật con người ở đâu đó trong nhiều ngày như vậy, có vẻ không đúng lắm. Nhưng cảm giác đó dần trôi đi sau chuyến đi thứ nhất. Tất nhiên thỉnh thoảng nó sẽ hiện ra nhưng chỉ là lời nhắc nhở chứ không còn là cảm giác tội lỗi như lần đầu nữa. Tôi thích mình ở một chỗ nào đó tương đối lâu, rồi sau đó mới đến một nơi khác hơn là các chuyến đi ngắn ngày cưỡi ngựa xem hoa. Tại sao tôi thích đi một mình? Nếu không đi một mình, tất cả các trải nghiệm kể trên nó sẽ không xảy ra, hoặc xảy ra theo một cách hoàn toàn khác. Tôi cũng không có dịp dành thời gian nhìn nhận bản thân nếu đi với người khác nhiều bằng khi đi một mình. Tôi cũng sẽ không có dịp quan sát mọi thứ nhiều như vậy theo góc rất chủ quan cua mình.

Hôm nay chắc là có đủ duyên nên tôi mới viết ra những dòng mà tôi đã nghĩ để dành riêng cho mình. Có thể vì tôi nhận ra mình có thể quên đi ít nhiều các sự kiện cụ thể, chỉ nhớ đại ý nên muốn ghi lại. Và cũng vì bài viết đề cập ban đầu làm tôi nhớ tới Varanasi trong một buổi trưa âm u và nhạc trầm lắng như hôm nay.

30.8.2021 – nhảm là chính

17.40 – trời đổ mưa rất rất to. Chắc được nửa tiếng. Sét đánh đì đùng.

Dạo này chẳng làm gì nên hồn. Chủ yếu luyện phim bộ Nhật. Netflix thì coi Hospital Playlist là chủ yếu. Đúng ra trước mình thích coi phim tài liệu trên đó, nhất là về thiên nhiên, mà giờ bị ì, nên chỉ toàn coi phim nhảm nhí.

Phim nhảm thật, nhưng mà cái thú vị là phân tích tâm lý. Không hiểu sao xem phim Nhật thấy toàn người bị vấn đề về tâm lý. Từ bị phụ thuộc, bị bỏ rơi, sang chấn, v.v. nên phát triển thành cái nhìn lệch lạc, thích chiếm hữu, hoặc dạng “T-sundere” (trong nóng ngoài lạnh – mình viết nhầm, hic), v.v. khá là nhiều. Cơ khổ, vậy mà mình vẫn coi dù vừa coi vừa rủa thầm “trời ơi bệnh quá”.

Sáng nay mở mắt dậy thấy tin nhắn của chị bạn, người đám cưới hôm trước mà mình không thể tham dự được ấy, chị hốt hoảng nhắn cho mình trên các kênh mà chị có thể nhắn “chị mới đọc tin về SG, trời ơi em ổn không, cần chị gửi cho gì không? Viên C, thuốc, hạt giống… bất cứ cái gì chị có thể gửi”. Không thể nói là mình không cảm động. Sau đám cưới, mình cũng chẳng hỏi han gì chị, thế mà nhận được cái tin đầy quan tâm như vậy. Mà, như đã nói trong lần trước, thực ra mình cũng chỉ mới gặp chị được 1 lần, còn lại hai chị em thỉnh thoảng online Skype với nhau thôi, một hoặc vài năm được 1 lần chứ mấy. L. cũng gọi hôm qua. Tính ra thì mình là một đứa bạn cũng khá tệ. Đám cưới nó, không đi – vì đang ở ĐN, con nó sinh – không đi mà cũng không biết luôn – vì đang ở đâu đấy mình cũng chả nhớ, nhưng mà nó vẫn nhớ tới mình. Chồng nó làm bên y ở SG luôn nên mùa dịch rất cực, mà mình cũng chẳng nhớ để hỏi thăm. Hôm qua nó nói tuần này chồng nó cũng ra dã chiến. Tính nó vẫn thế bao năm, chả thay đổi gì cả.

Sáng nay thấy P viết trên fb là chỗ bạn vẫn gửi quà, đồ, thuốc, thực phẩm được cho ai cần, nên ai cần hoặc biết ai cần thì cứ gọi cho bạn. Nói thật là lũ cấp 3, có nhiều đứa làm mình bất ngờ và cảm động trong mùa dịch này. Cái lớp đó sau bao năm chả nói chuyện, một ngày đẹp (hay xấu chả biết nữa), tự nhiên lại nói chuyện lại. K trước giờ vẫn đi hiến máu, nhưng mình không ngờ là hắn làm TNV cho rất nhiều chỗ, chạy lăng xăng mùa dịch. T cũng vậy. Bạn xung phong hỗ trợ tiêm ngừa ở vùng có dịch. P thì khỏi nói rồi, chạy đôn chạy đáo, mình thực sự không ngờ đó, vì trước giờ nói thật mình cũng chẳng ấn tượng gì P lắm ngoài cảm giác là bạn đã từng rất chảnh hồi cấp 3. Rồi H, T… và nhiều bạn khác, đều hoặc đã đang hỗ trợ chuyển oxy, thực phẩm… hoặc tư vấn y tế. Mọi người thực sự làm mình bất ngờ và cảm động. Vậy nên, người ở SG nói sẽ thương yêu và cố gắng hỗ trợ nhau hết sức có thể là thế. Thực sự là thế.

Có một người chị mà mình rất kính trọng, đã viết đại ý thế này, có hơi duy tâm chút nhưng ai lỡ mất trong dịch thực sự cũng được an ủi “Những người mất đi trong đợt này là vì họ xứng đáng về nơi tốt đẹp. Những ai ở lại, hoặc vì họ chọn ở lại để hy sinh cho người khác – dạng như Bồ Tát – hoặc vì họ cần ở lại để học bài học của mình.” Mình nghĩ nó đúng ở nhiều khía cạnh. Còn hiểu sao thì tùy, vì thực ra nó là một câu cũng dễ gây tranh cãi nếu tư tưởng không thực sự thoáng ra chút.

Dạo này viết nhảm nhiều, cũng không biết bao giờ mới hết viết nhảm nữa, nhưng mình nghĩ chắc bớt bớt lại. Để coi có thể bớt tới khi hết dịch – hoặc chí ít là hết 16 pro max – không.

23.08.2021 – Linh tinh

Hôm nay viết mà không viết được, đăng một bài hát lên, xong lại cảm giác muốn viết nên đóng đi – giờ nó thành nháp rồi, chẳng biết bao giờ xong.

Mình sao thì người vậy, mail báo có 3 bài viết mới, 2 của bạn (?) Tèo – Đi Thẳng, 1 của anh Tequila. Mở ra thì cả ba bài cũng bốc hơi y như bài viết của mình vậy, thật là buồn cười quá đỗi.

Mấy đứa bạn nhắn tin hỏi thăm combo đi chợ giùm các chỗ khác nhau ra sao. Ừ ở đâu chứ chỗ tui chưa thấy gì hết, mà cũng không thể trông chờ cái đi chợ giùm, ở nhà đặt mua đỡ đồ trong tầm 7-10 ngày trước “giao thừa” ngày 23.08, tức ngày hôm nay rồi. Cũng thông cảm các bác chắc bận rộn chỗ nhiều dịch hơn. Nhưng vì vậy thì phải tự lo để nhẹ gánh cho các bác chút. Mà đến 1 tháng thì chắc vui, nhưng nói thiệt 2 tuần, à không, 3 tuần, không biết có hết dịch nổi như các bác hy vọng không nữa. Bình Dương cũng căng chả kém gì SG.

Bạn bè trong vòng quen biết, cũng có nhiều người đã thành f0 và đã khỏi. Câu hỏi lớn nhất của mọi người là “tui không ra khỏi nhà mà sao thành f0”. Thật ra kỹ tới mấy thì cũng có khẽ hở, từ đồ ăn mua, tiền (chuyển khoản thì đỡ), xếp hàng test xét nghiệm hoặc chích ngừa, v.v. Thôi tới ai thì người đó chịu vậy, nhưng ai tinh thần yếu thì chắc khổ hơn nhiều chút. Ai tỉnh táo – nghe hơi buồn cười, oxy dưới 70 mê man rồi chẳng hạn, thì tỉnh táo con khỉ gì nữa, nhưng mà biết đâu đấy, vẫn có cái phần tỉnh táo ở đâu đấy – tỉnh táo trong vô thức chẳng hạn, thì giả sử sau đấy đi chắc cũng đỡ. Cơ mà người ở lại thì sẽ phải chịu đựng một chút, nhưng nói phũ chút “mọi thứ rồi cũng sẽ qua”.

Bài hồi sáng, định viết về nhiều thứ, những thứ khác mà mình thấy, mình cảm, nhưng mỗi lần định viết về nó thì tạm thời là thua, còn viết nhắng nhít kiểu này thì được. Mà kệ đi, tới đâu tính tới đó.

Dịch, quởn quá. Thấy có bao nhiêu thứ có thể học thể làm, mà lôi ra xà quần cái gì đó rồi cũng hết ngày hết giờ, chẳng có gì ra hồn. Tối nay thi đấy, mà kệ đi. Tới đâu thì tới.

Trong một diễn biến khác thì bạn diễn viên mà mình thích sắp tới có 1 đống phim sẽ đóng. Chúc mừng bạn, dịch này mà mọi chuyện vậy là quá ổn rồi.

À, cái cành cây hương thảo cắm hôm bữa, chết cũng cả tuần rồi. Dạo này mưa to gió lớn chủ yếu chiều và tối. Hôm qua cũng có cả mưa đá, nhưng không ở chỗ mình. 2 cái cây lay lắt từ cả năm trước, một cây cũng mới đi theo bạn bè nó hôm kia hôm kìa với trận mưa. Tin vui là còn 1 cây bé thôi, nhưng càng mưa thì thấy nó càng xanh. Ừ, nói chung là em còn trụ và tươi xanh tới giờ thực sự là giỏi lắm.

Những ngày tháng 8, 2021

Buồn đó, vui đó. Nghẹn ngào đó, vui đó, buồn đó.

Tin tức như lũ cuốn, thị phi cũng đầy đường.

Bảo tâm an khi thực sự ở vòng xoáy – không phải tâm vòng xoáy, vì tâm vòng xoáy thì có khi an yên là chuyện hiểu được, nhưng đang trong vòng xoáy, cái đó thực sự là một chuyện không dễ.

Mỗi ngày, thêm một chuyện thì bớt một chuyện. Chuyện gì nên biết thì cũng nên biết, nhưng bỏ được thì nên bỏ.

Nhắc mình là chính, viết cho mình là chính. Ai hiểu thì hiểu, ai không hiểu thì cũng không hiểu.

Tâm an, vạn sự an.

Blue

Suddenly, I want to write something in English. Even though the grammar and the words might be incorrect. No matter what, no matter how, I just go for it.

It feels a bit hurtful, no, a bit empty. For what? I don’t know and I don’t have intention to figure it out. Yet, the clouds’ silver lightning side float, and somehow the blank is still there.

I have read a story, real story of a death of a bear cub, by car accident. Like another death, it is still hurt. Why, I don’t know why I feel a bit hurtful, no, it is like an emptiness but at the same time, a sadness floats in. The value of a life, no matter a plant, an animal, or a human, is it same for all?

This morning I feel hurt

Those texts above I wrote weeks ago and in draft. Weeks later, this morning, I suddenly want to continue the writing.

Blue is the word but actually it is not the word. Insecure is a better one. Recognize a thing is a start, but sometimes one cannot resist the feeling it creates, no matter how the person recognizes and is aware of it. Yet, I am aware of it, but still, insecure.

Saigon is in danger, that’s the truth. Many people is suffering, that’s the truth. Am I afraid of death? I don’t really think so, at the moment. But, the attachment (…) is there. No decline.

This morning, and sometimes, some days, I do want to sob, but I couldnot cry. Just something stuck in the chest. It stucks.

I know it will soon over, I know. Just let it be, at least for today.

(Đây là một cái post nhảm)

23.43

Tôi tự hỏi mình đang làm gì.

Ngoài trời gió thổi mát rượi, có vẻ ầm ì, gợi ý có thể có mưa. Nhưng gợi ý dạo này thường chỉ dừng lại ở gợi ý, trêu đùa người ta một chút, rồi sẽ mưa, nhưng là ở một nơi khác.

Xem lại hình instagram cũ. Thực ra việc mở lại tài khoản thành public gần đây cũng không có ý nghĩa gì lắm. Tài khoản để private khá lâu, và hình thì sau một đợt update tương đối liên tục trong vài tuần vào cuối năm ngoái, nửa năm nay, chắc thế, cũng chẳng có cái hình nào được post.

Có lẽ covid ảnh hưởng nhiều hơn là ai đó tưởng.

.

.

.

Thỉnh thoảng, không giấu được, tôi sẽ nhớ lại những chuyện cũ, những chuyện đã qua và không bao giờ quay lại.

Rất lâu rồi, một người quen cũ từng nói với tôi, mỗi người chúng ta gặp trên đời sẽ đi cùng với ta một chặng nào đó, chỉ một chặng nào đó thôi, rồi chúng ta sẽ đi tiếp, vai trò người này người khác sẽ mờ dần hoặc đậm dần. Và có những người, sẽ chẳng bao giờ gặp lại, vì đã xong rồi.

Điều đó sau đó được lặp lại, và không phải là không biết, nhưng có lẽ mỗi độ tuổi, cùng một câu nói, cùng một hành động, cùng một thái độ, mọi sự đã khác, và mức độ hiểu ý nghĩa của việc đó cũng đã khác. Không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông có lẽ là vậy.

Một người quen hôm bữa hỏi, có gì bây giờ khiến tôi lưu luyến không, nếu bất ngờ phải đi xa?

Ồ, bây giờ trừ khi đi xa là đi cách ly, hoặc chết, chứ không đi xa là mơ ước đấy. :))) (Đùa tí).

Nghĩ mãi thực ra cũng chẳng có gì lưu luyến lắm, thật.

Mọi sự vẫn ổn, dù có hay không có thêm một người. Tất nhiên có thì có thể nó sẽ vui hơn. Nhưng không có, giống như là chuyện ta gặp ai đó, làm gì đó, rồi sau đó xong là xong, cũng không cần phải quá câu nệ.

Còn vật chất, thực ra càng chẳng có gì để lưu luyến.

Nhưng như vậy, chẳng phải là có vẻ sống là một việc đáng chán?

Không hẳn. Thực ra việc sống mỗi ngày, và cảm thấy việc chán cũng có ý nghĩa của nó, nên nó thực sự cũng chẳng có gì đáng chán.

Những người lăn lộn kiếm sống ngoài kia, covid giờ phải ngừng hết lại, rồi đau bệnh, tiền thuốc thang, hoặc là tiền kiếm ăn từng bữa, có thể họ cũng chán và muốn buông xuôi, nhưng mà cái ham sống nó mãnh liệt hơn, và giúp họ qua một ngày.

Thực ra có thể mọi người cũng gần gần như thế. Vật lộn để qua một ngày, rồi một ngày, rồi một ngày.

Nhìn lại, có khi một năm, vài năm cũng đã qua.

Tối nay viết nhảm nhỉ, cũng chẳng biết là mình muốn viết gì nữa.

Có một con gấu con bị cán chết ở công viên Yosemite hôm qua, instagram công viên đăng cách đây chắc nửa ngày.

À, vì không muốn kết thúc bằng một “án mạng”, nên câu chuyện kết thúc bằng việc kể cành hương thảo ra rễ đã được cắm xuống ba ngày nay, thực sự hy vọng là nó sẽ sống, sống thay cho cô chú anh chị nhà nó đã chết hoặc ngắc ngoải hôm cành được cắt để trồng, thay cho 3 cái cây mà nhìn gốc và lá thì biết là nó sẽ chết. Một hy vọng le lói là trong 9 cái cành được giâm kiểu đấy vào năm ngoái, vẫn còn 2 cây lay lắt tới tận giờ, chưa chết.

0.05 – chào ngày mới.

16/07/2021

Thời thế thay đổi. Học tiếng Hoa vì thích tiếng Nhật, xem phim Hàn. @.@

May vớt là theo lời dụ dỗ của đứa em, nghe MayDay và chắc là thành fan luôn rồi, bài nào cũng hay quá trời hay dù vẫn chẳng hiểu gì ngoài “我“ ”你“ ”好“ ”老“。

Và sau đây là PR cho 五月天 bằng một link nghe hoài thì nghe tiếp video khác của nhóm:

Cập nhật thời sự tí cho vui :))

Công ty mình vốn chai vụ giãn cách từ tháng 4/2020 vậy mà cũng đã cho ở nhà từ hôm qua. Thực sự mình không có cảm giác khác lắm về vụ giãn cách cho tới ngày hôm qua.

Trưa nay 12 giờ, bác tổ trưởng tổ dân phố phát giấy xét nghiệm gấp. 14 giờ đi test, không gộp mẫu.

Mẹ bảo “đường nhà mình chăng dây rồi”. Đi xét nghiệm thì đúng là chăng dây thật. Mà nguyên mấy đường hẻm ra phía đường lớn dường như đã bị chăng hết.

Mọi người đi xếp hàng test toàn hàng xóm lâu năm. Nhiều năm không gặp, bọn nhỏ giờ lớn phết, vậy mà mình vẫn nhận ra nhiều người, kể cả bọn nhỏ lẫn bố mẹ tụi nó. Cơ mà ngược lại thì không chắc, ahihi. Nhưng mà tình hình này thì nhìn nhau từ xa thôi, chứ nói chuyện cái gì.

Ôi SG, nói sao giờ…