“Do you like you?” – Goodbye 2022

Năm nay covid đã ít nhiều vắng bóng, nhưng thực sự là 1 năm không dễ dàng gì cho mình và những người xung quanh mình.

A ba mất vì ung thư, bạn B thì mất 2 đứa con, bạn C thì xém ly dị, D mấy lần nhắn muốn tự sát vì chủ nợ đen dí tới tận nhà. Mình thì chạy khùng điên từ tháng 6 tới tháng 12, vừa học vừa làm chỉ để trốn chạy không ở nhà nhiều. Cả 1 đống lần mượn rượu để có thể nói ra những lời bình thường không thể nói, dù biết nó (rượu) chẳng tốt đẹp gì.

Dù sao, năm 2022 là 1 năm đáng ghi nhớ. A ba mất nhưng đã đi Úc và có lẽ sẽ có cuộc đời mới ở đó. B thì thực sự mình không biết nói sao, bạn có quá nhiều mất mát mà vụ 2 đứa con chỉ là giọt nước trong một ly đã đầy chỉ chực tràn lắm rồi, mình cũng không biết bạn sẽ ra sao trong 2023, nhưng bạn đã vượt qua 2022, dù có đau thương mất mát tới cỡ nào chăng nữa. C thì cũng đã làm hòa với chồng, và dù vẫn chưa hoàn toàn ổn, bạn cũng đã bắt đầu có cuộc sống mới. D thì có vẻ cũng đã phần nào bớt hoảng sợ. Bạn đang làm việc cật lực để có thể trả được nợ cho bọn xã hội đen. Còn mình, đang đâm đầu làm 1 chuyện mà mình cũng không biết thế nào, nhưng làm thì làm thôi, cũng đã xin nghỉ chỗ làm yên bình hơn 3 năm, để lần nữa dấn thân vào chốn mơ hồ. À, và dù sao vụ học hành cũng đã ra được cái gì đó.

Bữa nghe bài “Try” của Colbie Callait tự nhiên muốn rơm rớm. Ừ nói chung là phải luôn yêu thương mình trước, thì mới có thể làm được mọi thứ. Thật đấy, mọi thứ.

Thế nên, ngày cuối cùng của năm, chỉ muốn nhắc mình là, dù thế nào thì cũng cần nhớ câu hỏi “Do you like you”. Thế là đủ.

Tạm biệt 2022.

À còn đây là bài Try

13.11.22

Mấy bữa rồi covid lại ghé thăm. Mình thì xuống tinh thần cũng đủ thứ. Vốn đã lười, ốm thì càng có vẻ tệ hơn chút.

Sáng nay, qua khung cửa hẹp, gió lay nhẹ rèm, mây lờ đờ trôi. Cây cối trồng ở đường trước nhà xanh đỏ đủ cả. Ừ gì thì gì chứ SG cũng có mùa thu mà. Nắng, không gian yên tĩnh. Cái cảm giác yên tĩnh mà mình có rất nhiều lần có dịp thưởng thức trong đời và chưa bao giờ thấy đủ, lại về sau nhiều ngày. Thực sự là cảm giác biết ơn vì những phút như thế này, vì không phải ai cũng có thể có được nó, và cũng không phải ai cũng cảm nhận được nó.

Hy vọng sẽ sớm khỏi Covid để kịp ra HN công tác thứ 4 tới. Dù sao mọi thứ cũng đã được chuẩn bị rồi. Vé cũng đã mua từ lâu, không đi thì không biết sao.

— Update: Hôm nay thứ 3 thì vừa kịp test âm, dù hôm qua thứ 2 thì 2 vạch vẫn đỏ lòm. Thật là buồn cười quá đỗi, nhưng cũng là may, vì không đi không được, mà đi vẫn dương thì mình sẽ tự bản thân thấy khó chịu.–

Ở dưới là bài học cả tháng nay chưa thuộc :))

03.10.22

Ngộ ghê, yêu quá sẽ trở nên căm thù nhau. Yêu rồi căm thù hoài sẽ mệt, nên chúng ta sẽ dần hiểu ra sau khi trải qua hỉ nộ ái ố tất tần tật, rằng nó cũng chỉ là 1 trò chơi. Và cuối cùng, chúng ta cũng chỉ là những người yêu bản thân mình nhất.

“Nghiệp quật”

Lần đầu tiên tôi uống cà phê trứng là ở cà phê Giảng. Chắc cũng gần chục năm về trước. Uống thấy nó thật tanh thât chẳng ngon gì cả, dù vốn chỗ đấy nổi tiếng, ai cũng khen hoặc ít ra là không chê dở. Từ đấy tôi có ác cảm về cà phê trứng. Đến nỗi, dù vài lần nhiều người rủ lại ra Giảng vào các dịp ra HN khác nhau, hoặc nghe ai đó nói về cà phê trứng là tôi kiểu sẽ bĩu môi lên trong bụng “ôi chao có thể uống được cà phê tanh thế à”. À tất nhiên, với cái tựa là “nghiệp quật” thì mọi người có thể dễ dàng đoán được là bây giờ tôi lại là đứa không nghiền, nhưng chỗ nào uống cà phê là tôi sẽ gọi cà phê trứng, xác suất tới 90%, nếu nó có trong menu.

Có rất nhiều thứ khác trong đời, vào một thời điểm nào đấy, tôi có thể dễ dàng chê cái này, khích bác cái nọ, cho đến khi bị quật vào mặt những thứ mà mình từng chê, hoặc trở thành đúng cái kiểu mà mình từng không thể hiểu nổi tại sao lại có người như thế, lại hành xử như thế. À biết rồi nhá, tại vì mày chưa bao giờ ở hoàn cảnh đấy, hoặc chưa đủ “thấm” để hiểu sâu hơn, với con mắt hời hợt thì nó là thế, nhưng đến khi chính mình lâm vào hoàn cảnh tương tự và có cách hành xử tương tự thì mới “rồi, hiểu”.

Cách đây vài ngày, có một người nói với tôi rằng tại sao sau khi tức mình chửi người cho đã “nư” thì một lúc khác khi bị chửi lại, họ đã đè nén lắm rồi mà người kia vẫn không hề cho họ “hiền”, lại chửi họ là sao. Khi tôi nhắc lại chuyện họ cũng chửi y vậy, và cái họ nhận được là cái họ đã từng trao cho người kia (hoặc người khác) thì họ im và nói “thì cũng đã nhịn rồi mà, bên kia cứ làm tới”.

Thực ra thì tôi sau nhiều lần lên bờ xuống ruộng, bị đạp vào mặt cái mình nghĩ và đối đãi với người ta thì nhận ra là những gì mình nhận được hoặc cảm về người ta, là cái mà mình đã từng nghĩ và làm cho người khác, những thứ khác. Chỉ đơn giản là mình không nhận ra khi mình được trao trả lại những thứ ấy, mình chỉ cảm nhận được là “bây giờ mình đang tử tế tốt bụng”, mà quên đi rằng mình cũng chẳng khác họ đâu, chỉ là mình nhận lại những thứ mình đã trao đi thôi. Thế giới này, thực ra là sự lặp lại. Bên trong hay bên ngoài, nó đều là sự phản ánh qua lại mà thôi. Vậy nên mới có câu “tâm an vạn sự an” là vậy.

“Little things” hay là chuyện dưới 100 chữ (1)

  1. Lấy xe ra, theo thói quen, de xe lui, hơi vướng, hơi loay hoay. Chú giữ xe đi tới. “Làm gì tội vậy con, sao không tiến về phía trước mà lại đi lùi vậy. Chắc trước giờ quen lùi ha, làm gì cũng phải nghĩ tới tiến chứ.” Lúc này mới nhìn đường “tiến”, thoáng thiệt luôn, lấy xe cái rẹt.
  2. Làm bài sai 1 phần, tiết kiệm, loay hoay cả 10 phút tháo ghim, đóng lại. Cuối cùng từ bỏ, mang ra tiệm, cái rẹt. 5 phút.
  3. Trời nóng. Xe nóng. Người nóng. Mà đi đường, ngước nhìn trời. Ánh sáng, ta nói nó lung linh gì đâu. Mây, mặt trời và tia nắng trời ơi đẹp. Cầm lòng không đặng, dừng xe, chụp cái hình. Tính ra chạy giữa trưa nắng, 2 tiếng, chỉ để sửa lỗi 1 phần cực nhỏ in sai đóng lại và nộp lại, nhờ vậy mà có đứa mới lết ra đường và thấy trời đẹp vậy. Tốt thì không tốt, nhưng tệ chỗ nào?

10/07/22 – for myself with love

Dạo này bận tối mặt. Đi từ sáng, lết về nhà thường 9-10g, cạn kiệt năng lượng thì cũng không hẳn, nhưng đúng là rất nhiều lúc mình không muốn ra khỏi giường vào sáng sớm, còn tối thì cứ mắt thao láo như cú, dù mệt rã nhưng không ngủ ngay được.

Còn bài nhiều chưa trả nợ. Vì tối mệt và dù không ngủ được thì nó cứ như là gắn với cái giường rồi, không có sức để viết bài nữa. Trở mình còn có cảm giác không có sức để mà trở mình.

Và rồi có một hôm, nó lại đến, ngay trưa. Đau quặn lại. Lâu lắm mới có trận đau như thế, chắc lần cuối là là từ 2015 nhỉ. Nhưng còn đỡ hơn hồi học đại học, toàn đau trong đêm; hồi đấy chịu đau giỏi ghê, nhiều đêm vậy mà không kêu ai lấy một tiếng.

Nhưng nó còn thương mình lắm, đúng 1 lần thôi, và hơn 1 tuần rồi nó không ghé nữa. Hy vọng là không ghé luôn :))).

Dạo này mình đang có nhiều chuyện xảy ra ghê. Không chỉ là bận.

Thương mình nhiều nè. Thương mình rất là nhiều luôn. Nhắm sức nha, đừng cố quá, vì chỉ mình biết sức của mình, biết khả năng của mình, và biết những chuyện mình đang gặp. Hứa nha, không cố quá nha. Ráng ngủ ngoan, ăn uống đàng hoàng, làm những chuyện cần làm.

Thương mình nhiều… Mọi chuyện rồi sẽ qua.

Linkin Park

Mình biết nhiều nhóm Rock khác trước Linkin Park.

Ví dụ như Nightwish, nhóm nhạc năm cuối ĐH được B giới thiệu.

Ừ phải, mình biết rock tương đối muộn. Dù trước đó mình “giả vờ” nghe nhạc rock, nhưng thực sự chẳng biết gì cả, cũng chẳng thực sự biết nhóm nhạc nào cả.

Dù mình thích Nightwish, nhưng Linkin Park mới là nhóm nhạc Rock mà mình thực sự thích.

Bài đầu tiên mình nghe và thích liền, chắc là In the end. Đợt đấy còn MTV, mình nhớ là mình nghe trên MTV. Lúc đấy tiếng Anh dốt lắm, bây giờ không hoàn toàn khá hơn, nhưng chắc do trải đời hơn 1 tí nên nó thấm hơn 1 tí, nhưng gào lên “in the end” cũng thực sự thú vị.

Hôm nay mình viết về Linkin Park, vì dạo này mình thèm nghe lại mấy bài cũ của nhóm kinh khủng. Numb cực kỳ hay. Và thấm. In the end thì khỏi phải bàn, bài đầu tiên luôn là bài ấn tượng.

Nhóm mới ra bài mới. Không bàn về lời, riêng nhạc, tự nhiên nó hơi chói với mình. Cảm giác sau khi Chester mất, nhóm ra nhạc vẫn ổn, nhưng mình không còn cảm thấy điều mình từng cảm.

Dù sao, cũng cảm ơn Linkin Park thật nhiều, mình vẫn nghe nhạc của nhóm mỗi khi mình cảm thấy muốn nghe và muốn gào thét với cả thế giới bé nhỏ xung quanh mình.

10/5/22

Hôm nay mình buồn

.

.

.

.

.

ngủ.

Mà thực ra hầu như ngày nào mình cũng buồn

.

.

.

.

.

ngủ.

Bài viết nhảm tới đây là hết, cảm ơn quý vị đã mất vài giây tới vài phút đọc mấy chữ nhảm này.