22.11.17 – viết rất ngắn

Trích ở đâu đó

Không nghe không hỏi không nhất định  đã quên, song chắc chắn  đã xa cách. Cả hai trầm lặng quá lâu, đến chủ động cũng cần có dũng khí”.

Xa cách nhiều, rồi cũng sẽ dần quên.

Advertisements

What will happen tomorrow?

We will never know.

Có quá nhiều sách vở nói rằng, “hãy sống như là hôm nay là ngày cuối cùng của bạn, vì ngày mai bạn sẽ chẳng biết chuyện gì có thể xảy đến với mình”, một lô sách khác lại bảo mà mình hiểu đại loại như “bạn cứ sống mà không hoạch định cuộc đời của bạn, phó mặc cho số phận, thì có thực là bạn đang sống không”.

Thực ra thì chẳng có gì mâu thuẫn cả.

Nếu lên được kế hoạch thì cũng hay, làm theo được kế hoạch cũng hay, nếu sống hàng ngày theo tư tưởng là “ngày hôm nay là ngày cuối cùng” thì cũng chẳng có gì là không đúng, nó cũng rất là tuyệt vời nữa, vì quả là chẳng ai biết chuyện gì sẽ xảy ra ngày mai.

Nhưng cũng chẳng có gì là đúng. =)

Tối nay có người bạn hỏi mình “vậy Vịt tính đến cuối năm xong dự án rồi, sẽ làm gì?”.

Thực ra mình không biết.

Có rất nhiều thứ có thể làm, nhưng cũng không có gì mình thực sự muốn làm. Đấy có lẽ là điều đáng sợ chăng? Đáng sợ đối với nhiều người, và có thể họ nhìn như thể “trời, nếu không có mục đích sống trên đời thì đang sống theo kiểu chết lúc 30 và chôn lúc 60 còn gì”. Ừm, cũng chẳng sai. Nhưng cũng không đúng.  =)

Sau một thời gian thì mình nhận ra đúng như Phật dạy “mọi thứ đều thay đổi”. Ngay cả kinh nghiệm, nó đúng lúc này nhưng sẽ sai tè lè (tức là sẽ không áp dụng được) vào lúc khác. Chính vì vậy mà khi đã có trải nghiệm thì cũng đừng có tin trải nghiệm đã từng có đó vào một lúc khác, mọi thứ cần được kiểm chứng ngay tại thời điểm nó đang xảy ra. Vậy cho nên, nếu bảo là bạn có rất nhiều bài học để học, nếu bạn không học được thì nó sẽ xảy ra để cho bạn phải nhớ cái bài học đó, cũng không sai, nhưng cũng không đúng.

Tóm lại là, như Einstein có đưa ra “thuyết tương đối”, thì thực tế mọi vật hay mọi thứ trên đời – với quan điểm của mình, thì cũng chỉ là tương đối.

Tóm lại là, lần 2, mình viết bài nhân dịp muốn viết một cái gì đó, và theo đúng cái “xì tai” hiện tại, và tạm thời nó vẫn đúng trong nhiều năm tới giờ, là luôn phải có lời đính chính, giải thích dài dòng mà có vẻ như vô nghĩa mà mình vẫn đang viết đây. 🙂 Và lời kết lãng xẹt là,  hy vọng những người có thể vô tình đọc được bài này hiểu được cái gì đó mà mình muốn viết, còn không hiểu thì cũng không sao. =))

Thư chẳng gửi ai…

Thực ra định ghi là “gửi bạn”, nhưng thực tình cũng không phải là gửi “bạn”, bạn giờ ở đâu, ra sao, và thực sự còn là “bạn” hay không thì nó cũng không biết, vậy làm sao gửi “bạn” được. Gửi quá khứ cũng chẳng đúng, vì quá khứ cũng qua rồi, và gửi ai ở quá khứ? Thôi thì cứ viết đại, những câu chữ muốn viết, cho ai thì cho, vào hư không, vậy thôi.

Dạo này tự nhiên mơ về bạn, tính ra trong tuần hình như mơ về bạn tới 2 lần. Chẳng hiểu sao nữa. Tất nhiên giờ bạn ra sao, như thế nào thì nó chịu, nên chỉ có thể mơ về bạn với hình dáng bạn cách đây chắc cũng được 15 năm.

Nó cũng không hiểu tại sao nó lại mơ về bạn. Nó cũng thoáng nghĩ đến bạn khi đọc lại mấy dòng facebook nhắc nhiều năm trước khi nó ghi vớ vẩn gì đó (để ở private) – có liên quan tới bạn. Nhưng chỉ vậy. Vậy mà cũng thành một giấc mơ.

Như cách đây mấy ngày. Tư nhiên nó gặp bạn. Cũng hay là bối cảnh cũng chẳng như xưa, giống như là bây giờ thật, giống như là nó và bạn là những kẻ lớn xác – trưởng thành hay không thì nó không biết, chứ không phải là lũ con nít – tuổi dậy thì như ngày xưa. Bạn mời nó về nhà chơi thì phải, và có vẻ như muốn chơi với nhau như xưa, nhưng rồi nó từ chối. Ngủ dậy, nó cũng chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ thấy lạ tại sao lại mơ một giấc mơ như thế, còn bây giờ khi nó viết những dòng này thì nó mỉm cười. Vì nó từ chối trong giấc mơ, có lẽ vậy. Và quả là thời gian thay đổi. Nó khá chắc bạn chẳng nhớ gì về nó, cũng gần như ít nhớ về cái chỗ gia đình bạn ở trong vài ba năm, quá ngắn so với cả cuộc đời “phiêu bạt” của bạn và gia đình bạn.

Mà thực sự bạn “phiêu bạt” như thế nào, đấy cũng chỉ là nó suy diễn, vì nó biết cho tới lúc bạn đi, thì mỗi vài ba năm, nhà bạn chuyển nhà vài lần, nên nó suy diễn thế. Còn giờ có khi bạn đã ổn định, ở đâu đó với con cái và một người partner. – lại suy diễn. Có khi bạn giờ đã thành cha xứ – có thể lắm, ai mà biết. Nhưng mà cũng không sao, thành cha xứ cũng tốt mà. Nhưng nó đoán là bạn không có “lông bông” như nó. Thiệt, ngày xưa bạn vốn cũng đã chín chắn hơn nó nhiều. Tất nhiên lông bông thì cũng chẳng liên quan gì nhiều đến chín chắn, chỉ là có khi người ta đã chọn cho người ta con đường ngay từ bé mà người ta không nhận ra, chỉ sau một thời gian, nói văn vẻ như Steve Jobs, nhìn lại và bắt đầu “connect the dots” thì mới thấy cái “pattern” của nó.

Chỉ là hôm nay chủ nhật, và một lần nữa nghĩ đến bạn, vậy thôi.

Mong bạn và gia đình bạn vẫn luôn bình an.

03.11.17

Sáng hôm nay trời mát. Thực ra trời mát từ hôm qua, nhưng mà hôm nay trời còn mát hơn. Tự nhiên cảm giác như đang ở đầu những ngày tháng 12 hơn là mới cuối tháng 10, đầu tháng 11. Tháng 12 là tháng nó thích nhất trong năm…

Do sắp bão.

Ờ câu nói thực tế dễ dàng tạt vào mặt làm tỉnh giấc mơ màng về tháng 12. Vài hôm trước, ti vi có phát phóng sự về bão Lina lần đầu tiên đổ bộ vào Nam Bộ, làm Cà Mau và Mekong có tới hơn 3000 người chết và mất tích, từ năm 1997. Lâu vậy rồi, nó còn nhỏ nên chẳng có nhớ gì về trận bão này hết. Không, cũng chẳng nhỏ lắm, đáng lẽ nó phải nhớ, nhưng chẳng có gì lưu lại cả… Mà thôi, cũng không sao.

Bão sắp về. Làm nhớ đợt ở Đà Nẵng 4 năm trước – ôi trời, 4 năm rồi đó, thời gian trôi qua, thổi cái phù, nhanh kinh dị. Thôi, quay trở lại, ngày trước bão, nó còn nhớ nó xách xe chạy qua Sơn Trà, coi người ta chuẩn bị tránh bão, xem xong ngày trước thì ngày sau cây cầu nó đi qua có mấy người suýt bị thổi bay, cầu gãy hay gì đó. Đêm hôm bão về, cửa phòng gió rít, bụi bay đầy vô giường và cứ tưởng như cửa sổ, cửa kính các loại sắp bị tháo tung, vỡ vụn – mà nó chỉ tưởng thế thôi, chứ hậu quả thì giường chỉ bị đầy bụi do nó nằm ngay cửa sổ và có hàng thông gió phía trên. Và cây đổ, rất nhiều cây đổ, nhất là cái cây bự trước trường nó làm việc.

Dông dài, hôm nay tự nhiên nhớ mấy chuyện cũ. Bão lũ hay gì đó, mỗi năm thiên tai lại nhiều hơn và nặng hơn – dẫu biết do con người, nhưng vẫn xót xa quá, mong cho mỗi người sẽ cố gắng tránh qua cơn bão, và bình an, dù ở đâu đi nữa.

Thuyết tiến hóa – Khủng hoảng hay không?

The best way to study evolution, I think, is to study how Darwin himself had thought about his theory. The more I learn about Darwin’s thoughts, the more I am surprised of his doubts on his own theory. Please read on more about some of Darwin’s quotes below. Any honest person would have the same […]

via Darwin’s Confession / Thú nhận của Darwin — PhamVietHung’s Home

Nhân xem “Thương mến Vincent”

 

Xem “Thương mến Vincent” hôm thứ 3 mà giờ mới có cảm xúc để viết bài.

Phim nên coi, nói ngắn ngọn là vậy, không phải vì phim hoàn toàn được thực hiện từ chục ngàn bức sơn dầu (mà sau đó chỉ còn lại 1000 tấm), do hơn 100 họa sĩ khác nhau thực hiện. Cũng không phải vì phim bỗng làm cho ai không quan tâm đến Vincent van Gogh cũng như tranh của ông lắm, trừ một vài bức quá nổi như là bức chân dung tự họa với tai bị băng (do tự cắt), bức hoa hướng dương, và có thể là bức vẽ bầu trời sao “starry night” của ông, phải xem lại và hơi có chút băn khoăn (cái này thì có thể mỗi người băn khoăn một kiểu, hoặc có khi cũng chẳng có chút băn khoăn nào cả – cứ đi xem đi rồi tự rút ra nhận xét).

Nhưng mà hết phim và khi bản nhạc cất lên, thực tình là phải ngồi nghe hết thì mới về được.

Và hôm nay thì phải tìm bài đó trên youtube để nghe lại.

Bản do ca sĩ hát trong phim là bản giọng nữ, nhạc chậm hơn bản viết và phối gốc do 1 nam ca sĩ trình bày. Mình nghe cả hai bản, và vẫn có cảm xúc với bản trong phim hơn.

Nhạc nghe buồn, có chút bâng khuâng…

“Vincent (Starry, Starry Night)”
Starry, starry night
Paint your palette blue and gray
Look out on a summer’s day
With eyes that know the darkness in my soul

Shadows on the hills
Sketch the trees and the daffodils
Catch the breeze and the winter chills
In colors on the snowy linen land

Now I understand
What you tried to say to me
And how you suffered for your sanity
And how you tried to set them free

They would not listen, they did not know how
Perhaps they’ll listen now

Starry, starry night
Flaming flowers that brightly blaze
Swirling clouds in violet haze
Reflect in Vincent’s eyes of china blue

Colors changing hue
Morning fields of amber grain
Weathered faces lined in pain
Are soothed beneath the artist’s loving hand

Now I understand
What you tried to say to me
And how you suffered for your sanity
And how you tried to set them free

They would not listen, they did not know how
Perhaps they’ll listen now

For they could not love you
But still your love was true
And when no hope was left in sight
On that starry, starry night

You took your life, as lovers often do
But I could’ve told you Vincent
This world was never meant for
One as beautiful as you

Starry, starry night
Portraits hung in empty halls
Frame-less heads on nameless walls
With eyes that watch the world and can’t forget

Like the strangers that you’ve met
The ragged men in ragged clothes
The silver thorn of bloody rose
Lie crushed and broken on the virgin snow

Now I think I know
What you tried to say to me
And how you suffered for your sanity
And how you tried to set them free

They would not listen, they’re not listening still
Perhaps they never will

—-

Nghe xong bản này thì dẫn tới một bản nhạc khác của Erik Satie và tranh của Édouard Cortès.

Và cũng vẫn tự dưng buồn không buồn, vui không vui…

Kết thúc ngày thứ 5, mưa rất to, xe hết xăng dắt bộ một đoạn, nhưng mọi người đã an toàn về nhà; trừ tin báo lũ ở Bắc Bộ đã khiến nhiều người đã ra đi và mất tích.

Sau khi nghe nhạc, bỗng thấy link của TED-Ed về “Toán học trong bức “Starry night” của Vincent van Gogh”. Bức tranh đó cũng được vẽ ngay sau khi ông tự cắt tai và là bức duy nhất có chứa nội hàm toán học và tự nhiên trong ngay các vòng xoáy hỗn loạn (của bầu trời). Bất giác nghĩ đến một cái khác. Đầu con người, đúng là luôn nhảy từ chỗ này sang chỗ khác, không thể yên.

Mà thôi, mời mọi người nghe nhạc và xem video.

Bản OST:

Bản của người sáng tác:

Nhạc của Erik Satie:

Và đây là TED-Ed

Bài viết hay về Thiền – 2

TĐH: Hôm qua mình viết bài tiếng Anh, One Mind Undisturbed – Breathing meditation, có một số bạn không theo dõi được rõ ràng, nên hôm nay mình dịch sang tiếng Việt. Hôm nay mình cũng thêm vào khúc cuối bài, một vài điểm quan trọng đã được thảo luận trong comments của bài […]

via Nhất tâm bất loạn – Thiền hít thở — TRẦN ĐÌNH HOÀNH