12.04.2021

(Phải viết trước khi quên).

  1. Cái hẻm không to, mà cũng không quá nhỏ nhưng lại có khá nhiều cửa tiệm nhỏ nhỏ xinh. Sửa giày dép, khâu quần áo túi xách, sửa vá xe đạp… Hôm nào đi qua cũng bụng bảo dạ phải mang đôi giày bung đế ra sửa, mà cứ quên, nhưng mà thấy vui vui vì còn những chỗ như thế.
  2. Lâu lâu đi xe buýt cũng vui. Hôm thì sẽ thấy nhiều bạn học sinh sinh viên đi, cơ mà các bạn trẻ bây giờ có ý thức nhường ghế, tôn trọng người già, phụ nữ mang thai … hơn ngày xưa thì phải. Hôm thì như hôm qua, đi vào khung giờ giữa trưa, thấy một mặt khác của SG, có rất nhiều cô chú bán vé số, có mấy người khuyết tật làm ăn buôn thúng bán bưng lên xe. Thấy chú kia cũng lớn tuổi, người nổi đầy mụn thịt, ngồi đếm tiền toàn tờ 10k, 20k, cô bên cạnh hỏi “hôm nay bán hết vé rồi hả” “ừ hết rồi”. Tự nhiên thấy dễ thương lạ. Ờ, lâu lâu sẽ đi xe buýt, chắc là nên thế.
  3. Dạo này tính tình nhiều khi thấy cũng lạ, mới cảm giác nóng nảy khó chịu, mà nhìn lại cũng không có gì để nóng nảy khó chịu cả. Cuối cùng là do mình thôi, ờ, do góc nhìn của mình thôi.
  4. Cứ thoải mái mà sống, nhẹ nhàng mà sống đi, không phải là “nghĩ nhiều chi cho mệt”, nhưng mà là “đặt nặng quá chi cho mệt”.

14.03.2021

Hôm bữa được bạn cho mượn cuốn “Thú tội” của Minato Kanae, rồi hôm học online cô giảng bài thì ngồi đọc truyện.

Nặng đô, thực tình nặng đô, cơ mà cầm lên không bỏ xuống được, dù mấy trang đầu viết có vẻ rời rạc và khó hiểu.

Dạo này hơi bị ám style của Nhật. Đầu tiên là Cherry Maho, giờ là Thú tội. Mà xét cho cùng lâu rồi cũng không review hay viết cho sách truyện gì, vậy mà giờ lại “quảng cáo” cho cuốn này.

Nhưng mà nặng đô thiệt nha. Bạn đưa mình đọc mà bạn còn đọc không hết nổi cuốn, đưa mình khi đọc được tầm 2/3 cuốn thôi.

7.3.2021

Đang học Toán, nghĩ mãi chẳng ra nên nghịch lung tung, thấy cái này hay quá:

Mình cũng đã được nghịch kéo thủy tinh hồi lâu lắc.

Không liên quan, mà hai mảnh thủy tinh hình trái tim hình như mất từ hồi nào rồi.

28.01.2021

Tối qua tự dưng “lên cơn”, lấy màu ra tô tô vẽ vẽ quẹt quẹt.

Trong vòng chắc chưa tới 15 phút, ra một đống màu nhòe nhoẹt, mà tự nhiên lại thấy đẹp. Mà không đăng lên ở đây đâu. =)))

Chỉ note vậy thôi. Mình đang nghĩ cái blog này sắp tới sẽ được viết theo kiểu khác. Kiểu nào thì chưa nói được, đến đâu hay đến đó đi.

Chỉ muốn viết vậy thôi.

Thơ con cóc

Thơ 11 năm trước, facebook mới nhắc lại.

Thật là… hồi đó làm thơ sao hay vậy ta? Giờ không làm nổi rồi, hehe

“Ngày mai…

Nắng có đỏ như là ngày chưa tắt

Hay chập chờn như là giấc ngủ mơ

Biết nói gì đây – Thói đời

Phải ta chăng – Được, còn, dở, mất

Có gì là quan trọng chốn phù du

Một kiếp người – thì đã sao – ai chẳng thế

Phải vậy không? Câu hỏi giữa đêm khuya

Phút bất chợt – Ta làm thơ dang dở

Phải thơ không – hay là ta đang mơ?

Mơ hay tỉnh – có gì là quan trọng

Biết ngày mai – ừ, sẽ có ngày mai ….”

19.01.2010″

31.12.2020

(Trốn việc viết nhảm)

“Khỉ gió”, thế mà đã thành ngày cuối cùng của năm 2020.

Đang ngồi dịch mòn mỏi cái UM khoảng 150 trang, dịch từ ngày này sang tháng nọ (nói quá hay không quá, không phải là vấn đề). Niềm vui là khi mấy đứa nó hỏi mấy cái phần khác, lọ mò kiếm, lọ mọ “đoán”, trả lời. Nhiều khi sau đó phát hiện ra mình sai, nhưng mà quá trình mò đó vui. Và không bị chán. Và nhiều khi cũng bị “quật”. À, niềm vui nữa là thỉnh thoảng được ra khỏi văn phòng, chạy lên đụng tay đụng chân chỗ này chỗ kia với tụi nhỏ, với những người khác… Mèn, tin được không, mình làm ở đây được 1 năm 2 tháng hơn rồi… =))

À mà cái post này ra đời là nhờ bài Xa của Tùng. Chả tính viết gì, thế mà nghe buồn thế nào ấy, tự nhiên lại muốn viết.

Cứ đi rồi sẽ đến. 2021, 2022… thì cứ chầm chậm mà đi thôi. Chuyện gì đến thì nó sẽ đến ấy mà.

Bài Xa của Tùng nhé.

Không đầu không cuối

Sáng chủ nhật lâu lâu mới ở nhà.
Bật list nhạc Happy New Year từ 2019 của ai đó trên youtube vang nhà. Hóa ra list cũ lại hợp phết (phát biểu sau khi thử 2-3 list trước đó cho năm 2020).
Nói gì thì nói, Happy New Year của ABBA vẫn đỉnh. Dù lời thì buồn bỏ xừ. Nhưng mà có hy vọng. Cái hy vọng chắc là cái níu giữ nhiều nhất mọi thứ, dù hy vọng quá (thành kiểu kỳ vọng) thì nó cũng sẽ đẩy con người ta đến vực thẳm nếu mà người ta không nhận ra là cái gì cũng cần Đủ thôi.
Nhắc tới Đủ. Bữa lớp chơi trò đổi thiệp. Mình vẽ mấy thứ nhỏ nhỏ kèm ghi “chúc bạn Đủ”. Cài này từ Hoa Học Trò từ lâu ơi là lâu, mà không hiểu sao vẫn nhớ, càng lớn càng thấy thấm. Không cần nhiều, không cần cao, chỉ cần Đủ, và biết Đủ. Ngay cả mưa, cả nắng, cả nỗi buồn niềm vui, hy vọng và thất vọng… Đủ. Cần phải Đủ và biết Đủ, là hạnh phúc.
Cơ mà bạn nhận được thiệp (rút ngẫu nhiên, thế nào trúng bạn trong nhóm nhỏ của mình), có vẻ như chưa hiểu lắm, đã nói “Bạn nào chúc Đủ là sao?” “Chắc chúc thi đủ đậu – mà qua môn là được”. Một chị khác trong nhóm đáp. Mình nghe thấy. Trong khoảng 1 giây, hy vọng có thể bạn sẽ hiểu ý nghĩa vào một lúc nào đấy.

Cherry Maho đã hết. Nói sao nhỉ, lần đầu tiên mình xem một bộ phim về nam-nam yêu nhau thì không phải, Call me by your name là phim đầu mới đúng (mình cũng chưa xem Brokeback Mountain). Nhưng mà chắc là vì phim châu Á, và không có cảnh hot mà chỉ thể hiện tâm trạng nhân vật, tình cảm qua ánh mắt, cử chỉ, ngôn ngữ… nên mình cảm phim này hơn nhiều. Nghĩ tới hôm qua mình nói bé K trên lớp sau giờ học “cô H nói việc mình yêu một ai đó, bất kể nam hay nữ, là một việc mà mình sẽ không kiểm soát được đâu”. À, mà theo kết luận mới nhất năm 2019 của quý vị chuyên làm về tâm lý, là thực ra con người là song tính đó, tức là có thể yêu nam hoặc nữ. Còn cái này thì chắc là ai cũng biết, đó là bản thân mỗi người đều có tính nam và nữ. Mà khổ, chia ra làm gì, xét cho cùng mọi người đều là người cả.

Vì nhắc Cherry Maho, nên sẽ nhắc luôn #AkasoEiji. Buồn cười, cả thời thiên thiếu giả vờ đu bám nào là Boyzone, Spice Girls, nhưng thực sự chưa bao giờ coi họ là thần tượng. Hát thấy hay, thì thích. Vậy mà giờ già, thành U40 rồi – ôi thật tiếc, nhưng đến thời điểm này là mình thừa nhận là U40, không thể chơi trò O30 được nữa, lại đâm đầu đọc mấy bài dịch và thông tin về một em bé diễn viên và thấy bé đó thật dễ thương. Đu thần tượng, hahaha! Nói sao nhỉ, hiện tại mình thích #Akaso vì sự chân thật có vẻ ngây thơ, nhưng lại có gì đó trưởng thành. Cậu giữ được sự dễ thương này không đổi từ khi 20 tuổi tới giờ là 26. Nhất là em có sự quyết tâm và yêu nghề, mình cũng rất quý điểm này. Nhưng nếu yêu mến ai đó vì điều gì đó, vậy với thời gian, người ta thay đổi, liệu mình cũng vì sự thay đổi mà không còn yêu thích người ta? Mình cũng không biết. Thực sự không biết. Mà xét cho cùng sự thay đổi là bình thường mà, ai trên đời này lại không thay đổi bao giờ? Không thay đổi mới là bất thường đó.

Ôi tự nhiên nghĩ tới P. Bà già đó, bà sao rồi không biết? Ở Nhật hay là Mỹ vậy? Lần cuối tui nghe tin về bà là cũng nhiều năm trước, nghe L nói bà đã sinh con đầu lòng. Mong cả gia đình bà bình an nha, dù là ở đâu.

Tối, à không, gần sáng nay lơ mơ nhớ là có mơ về L. Xét cho cùng người thỉnh thoảng xuất hiện trong các giấc mơ – dù có khi cách cả vài năm không nghĩ tới thì lại mơ tới, là L. Mình cũng không biết tại sao. Có gì về cậu ấy mà mình cố gắng giữ lại hay sao? Thực ra nếu có, nó giống hình ảnh hồi bé mình muốn giữ lại hơn. Giờ, à mà chưa cần nói tới giờ đâu, cách đây cả chục năm mình và L đã khác nhau lắm rồi. Bạn ấy thực ra luôn là người biết suy nghĩ trước và tính trước cho tương lai, trưởng thành hơn mình rất nhiều, và con đường cả hai đúng là đã tách ra từ hồi lớp 10 rồi. Mình thực sự không quan tâm và cũng không có nhu cầu biết L thật giờ đang ở đâu, thế nào. Nhưng với những giấc mơ khi mình gặp lại L, vẫn là L hồi bé thôi, dù mình cũng chẳng hiểu nó có ý nghĩa gì không, nhưng mà biết vậy chắc cũng là đủ rồi nhỉ?

Lại một năm nữa sắp qua rồi.

Năm mới Đủ nha mọi người.

21.12.2020

  1. Ngày số đẹp. Ông mất được 9 năm rồi.
  2. Không liên quan, nhóm đang đề xuất thử làm thực nghiệm liên quan đến âm nhạc, theo yêu cầu là phải có bài research để thuyết trình hôm nay. Tất nhiên tạm thời chỉ draft cho vui, và có khi chả bao giờ nghiên cứu thực nghiệm gì, nhưng mà cũng hay hay, và hôm nay lại thấy cái này:

Dĩ nhiên là không có mộng nộp bài báo gì ở đây, nhưng mà tự nhiên thấy vui vui phấn khích. Kiểu như là mọi thứ nó xuất hiện một cách tình cờ mà lại không hề tình cờ.

Muốn khoe với nhóm, mà không khoe được, thôi lên đây hú hét vậy. =)))