Tổng hợp 1 số trang web nấu ăn, làm bánh rất hay

save, for personal and public.

miumiucooking

Mình đang cập nhật dần những trang nấu ăn hay ho mà mình yêu thích vào đây, các bạn ghé blog mình chơi có thể tham khảo bên đó để lấy thêm cảm hứng về cho bếp nhà mình. Đảm bảo có rất nhiều thứ để học đấy, mình toàn học lóm bên đó không à 🙂 (Bấm vào các link có màu xanh để xem)

Trang này mình mới follow bên facebook, nó có rất nhiều album tổng hợp các món ăn theo chủ đề, rất tiện cho việc tham khảo, ví dụ có những album chủ đề các món ăn từ thịt gà, thịt vịt, thịt heo, từ trứng, các món chè, xôi..v.v.v.v.v

Học nấu ăn – tổng hợp album các món ăn theo chủ đề

Food Fascination là trang do các bà mẹ nấu ăn ngon và đảm đang lập ra, rất nhiều món ngon từ bánh…

View original post 1 454 từ nữa

Advertisements

Gửi C.

Chị nghĩ là chị sẽ nói những điều này với em, khi mà chúng ta chia tay nhau. Nhưng ngày nào chúng ta chia tay nhau thì chị không biết. Nên chị ghi lại đây, chắc là sẽ bổ sung thay đổi gì đấy, nhưng chủ yếu là để cho bây giờ chị nhớ, không chị sẽ quên mất. Giờ chị đã có dấu hiệu hay quên lắm rồi.

Bữa em bảo chị là em chẳng có gì hay ho để Q học em cả. Trong khi Q nói với chị là em rất hay ho, và vì thế có rất nhiều người thương em. Em lại luôn tự cho mình là cá biệt. Ờ, có vẻ… ừ, chị thừa nhận là việc cứ khư khư mình là cá biệt bất chấp mọi thứ thì tự hồi nó cũng ra cá biệt thật.

Nhưng mà hay thì mỗi lúc chị càng nhận ra.

Nếu những lúc em cởi mở và nói chuyện với bạn mà em tin cậy, như lúc trước với chị vậy, em luôn có những ý tưởng ngộ nghĩnh, những trò chơi ngộ nghĩnh. Chị tin là em rất rất sáng tạo. Ôi người ta gọi em là con mọt sách thì hẳn rồi, nhưng ngoài cái vụ mọt sách ra thì những cái trò chơi của em thật là ngộ nghĩnh, và cũng lắt léo không kém.

Hoặc giả như là em nghĩ cho người khác theo một cách rất đặc biệt. Em tặng (chị không muốn dùng chữ “cho đi” mà chị thích chữ “trao tặng”) cho người khác những điều nhỏ nhỏ mà cực kỳ dễ thương, và đủ làm người ta bất ngờ. Chẳng phải là ngẫu nhiên thì T.A nói em là người cực kỳ nhạy cảm và tinh tế, phải không?

Có một vài chuyện nhỏ nhỏ nữa, nhưng mà tạm viết thế đã, chị sẽ viết dài hơn vào dịp khác.

Bài viết sưu tập: Tủ lạnh không “hại điện”

Bài lấy từ bản dịch của Ban Mai Hồng, nhưng tiếng Anh thì nhiều nguồn, tạm dẫn:

https://news.nationalgeographic.com/2016/12/mohammed-bah-abba-explorer-moments-cooling-technology-helping-Africans/

Bảo quản đồ ăn tươi ngon tới 27 ngày, hiện đại mà không “hại điện”, đó chính là những lợi ích tuyệt vời mà chiếc “tủ lạnh” đặc biệt được sáng chế bởi một giáo viên người Nigeria mang lại cho cuộc sống của người dân nghèo nơi đây. 

 Kì lạ chiếc
Công cụ giữ lạnh đặc biệt có tác dụng bảo quản thực phẩm không thua kém gì tủ lạnh.
Những sáng chế đơn giản nhưng mang đến hiệu quả đến khó tin, lại không tốn quá nhiều chi phí chính là những thứ mà người dân nghèo vùng nông thôn Châu Phi vẫn luôn “mơ” đến. Ngay cả trong cuộc sống hiện đại ngày nay, thiết bị điện cơ bản như chiếc tủ lạnh cũng trở thành thứ vô cùng “xa xỉ” đối với người dân nơi đây do điều kiện địa hình xa xôi hẻo lánh và chi phí cho việc sử dụng điện quá đắt đỏ.
May mắn đã đến với người dân nghèo Nigeria khi một công cụ giữ lạnh đặc biệt có tác dụng bảo quản thực phẩm không thua kém gì tủ lạnh được sáng chế bởi ông Mohammed Bah Abba, một giáo viên người Nigeria.
Chiếc tủ lạnh “có một không hai” này không cần cắm điện, không tốn nhiều chi phí, thậm chí còn có thể “cầm tay”, mà lại đặc biệt hiệu quả trong điều kiện thời tiết nóng khô dễ khiến trái cây, rau quả và các thực phẩm nhanh chóng bị hư hỏng, ôi thiu khi bảo quản được đồ ăn tới gần một tháng.
Kì lạ chiếc
Ông Mohammed Bah Abba, người sáng chế ra hệ thống làm lạnh đặc biệt thay đổi cuộc sống người dân nghèo Nigeria.
 

 

Mohammed Bah Abba sinh ra trong một gia đình có truyền thống làm đồ gốm và đất sét. Là một người con của Nigeria, hiểu rõ được hậu quả của thời tiết khắc nghiệt nắng như thiêu đốt ở châu Phi, cũng như ước mong của người dân nghèo, cuối những năm 90, ông Mohammed đã tạo ra chiếc “tủ lạnh” đặc biệt áp dụng công nghệ làm gốm truyền thống.
Kì lạ chiếc
Chiếc “tủ lạnh” này không cần cắm điện, bảo quản được đồ ăn lâu gấp 9 lần điều kiện bình thường.
 
Dựa trên ý tưởng cổ xưa của chiếc bình gốm giữ nước lạnh, ông Mohammed đã chế tạo ra chiếc “tủ lạnh” đặc biệt với cơ chế “bình trong bình”. Hai chiếc bình gốm to và nhỏ được lồng vào nhau, trong chiếc bình to hay khoảng trống giữa hai bình sẽ được đổ đầy cát ướt, còn bình gốm nhỏ sẽ dùng để lưu trữ thực phẩm và đậy lại bằng một tấm vải ướt.
Kì lạ chiếc
Cấu tạo của chiếc “tủ lạnh” gồm hai chiếc bình gốm to nhỏ được lồng vào nhau, khoảng trống giữa hai bình sẽ được đổ đầy cát ướt, còn bình gốm nhỏ sẽ dùng để trữ thực phẩm và đậy lại bằng một tấm vải ướt.

 

Để hai chiếc bình hoạt động hiệu quả như một chiếc tủ lạnh, cần phải đặt chúng ở nơi khô ráo, thoáng mát. Khi đó nước trong cát đã được đổ vào từ ban đầu sẽ bốc hơi, nồi trong được làm mát chỉ còn 4 độ C, ngăn không cho vi khuẩn phát triển và giữ thực phẩm tươi ngon.
Kì lạ chiếc
Nước trong cát ướt sẽ bốc hơi, nồi trong được làm mát chỉ còn 4 độ C, ngăn không cho vi khuẩn phát triển và giữ thực phẩm tươi ngon.

 

Có thể nói, chiếc “tủ lạnh” đặc biệt này của ông Mohammed là một minh chứng cho sáng chế “hiện đại nhưng không hại điện” khi có giá rẻ đến giật mình. Chỉ phải bỏ ra 20 đến 90 nghìn đồng (từ 2 đến 4 đô la) cho mỗi chiếc, không hề sử dụng đến điện và có thể bảo quản thực phẩm từ thịt cá, rau củ, cho đến trái cây tới 27 ngày, gấp 9 lần so với 3 ngày ở nhiệt độ bình thường.
Kì lạ chiếc
Có thể nói, chiếc “tủ lạnh” đặc biệt này của ông Mohammed giúp người dân dự trữ thực phẩm tới 27 ngày.
 
Hệ thống “bình trong bình” hiệu quả này thực sự đã thay đổi cuộc sống của người dân nghèo Nigeria, khả năng lưu giữ thực phẩm được lâu và tươi ngon lâu hơn giúp họ bán nông sản cũng được giá cao hơn. Từ khi có những chiếc bình này, người dân nơi đây sẽ không cần ngày nào cũng phải đi chợ mua thực phẩm nữa, vô cùng tiện lợi mà còn tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Trước khi mất vào năm 2010, ông Abba liên tục cải tiến hệ thống bình trữ lạnh, sau đó ông sử dụng tiền của chính mình thuê các nhà máy địa phương sản xuất hàng loạt 5.000 “tủ lạnh” phân phối cho 5 ngôi làng ở Jigawa và 7.000 chiếc “tủ lạnh” cho người dân địa phương Nigeria.
Kì lạ chiếc
Những chiếc tủ lạnh được tạo ra bởi người giáo viên Nigeria này đã giúp cải thiện đáng kể đời sống người dân nơi đây, giúp họ bán nông sản được giá cao hơn, tiết kiệm nhiều chi phí.
 
Cho tới nay những chiếc tủ lạnh “siêu tiết kiệm” này đã được sử dụng rộng rãi tại các vùng nông thôn ở Nigeria, Cameroon, Chad, Eritrea, và Sudan. Năm 2000, Mohammed Bah Abba được trao giải thưởng Rolex Award for Enterprise dành cho các sáng chế xuất sắc được vinh danh. Tạp chí Time đã từng gọi phát minh bình làm lạnh mang tính đột phá của Mohammed là một trong những phát minh vĩ đại của năm.
P.s: Tham khảo thêm thông tin về người phát minh: https://en.wikipedia.org/wiki/Mohammed_Bah_Abba

13.06.2018

Viết linh tinh về “an ninh mạng”

Dạo này nó là chủ đề sốt dẻo.

Mà ngày hôm qua mình chứ chẳng phải ai khác, đăng một bài viết có vẻ mang tính thất vọng khi luật này được thông qua. Hôm nay thì đã nghĩ khác.

(Viết đến đây thì ghi lại câu đã chợt nhận ra khi đề cập đến “nghĩ khác” – mọi thứ đều thay đổi, và mọi thứ đều có tính tương đối).

Nghĩ khác như thế nào?

Thật ra thì, xét cho cùng luật an ninh mạng, với mình, cũng không quá quan trọng. Xét cho cùng, ở mức độ nào đấy, tất cả các thông tin cá nhân đều bị xem xét. Chứ gì nữa, làm sao Google có thể đưa ra các đề nghị tìm kiếm, các trang quảng cáo thường nhảy ra đúng là mặt hàng mà bạn quan tâm?

Và xét cho cùng, internet là cái mà mọi người không thể kiểm soát được, dù cho có cố, thì cái gì nó cũng có 2 tính chất hết. 2 mà 1, 1 mà 2. Nhị nguyên. 🙂

Vì bản thân vẫn chưa thoát khỏi nhị nguyên, nên vẫn cần thấy nhị nguyên.

—-

Không liên quan, có 2 người bạn quen qua blog và giờ đã là bạn thật, đã bảo mình là họ đã ngừng đọc blog mình theo một khía cạnh nào đấy, dù vẫn còn theo dõi. Nguyên nhân: Viết gì mà đọc không hiểu gì cả.

Ừm, blog này để chia sẻ cho bản thân là trước hết, việc viết ra những suy nghĩ lung tung trong đầu sẽ giúp người ta có thể định hình dễ dàng hơn, có thể thấy được những vết suy nghĩ. Hoặc đơn giản là để đọc lại và thấy mình nhảm như thế nào, mình cũng không biết được là mình đã nghĩ gì khi viết những dòng đó tại thời điểm đó. Nói chung, với cá nhân blog này, đối tượng đầu tiên để đọc chính là bản thân người viết, nên với các bạn vô tình đọc hay đã theo dõi blog này trong thời gian qua, có thể thấy khó hiểu hay không còn hứng thú theo dõi thì cũng không ảnh hưởng gì cả. Nếu viết cho người khác trước hết, mình sẽ viết theo 1 cách khác, như là viết hồi Yahoo 360 vậy. Những bài sến rện, và nhiều khi không thực sự có cảm xúc nhưng vẫn viết tỏ ra cảm xúc là như vậy.

4 cảnh giới của một người sống vui vẻ, tự tại

Banmaihong's Blog

Đời người, nếu có thể đạt được đến cảnh giới “thanh tĩnh” thì liền sẽ thấy rõ được vạn vật và trong tâm sẽ luôn luôn vui mừng, thản đãng. Nhưng cuộc đời luôn có những trắc trở, những điều không vừa ý xảy đến. Làm sao để có thể sống vui vẻ, tự tại?

(Hình minh họa: Qua jvea.us)

Câu chuyện xưa kể rằng, có một thanh niên trẻ tuổi luôn sống trong lo nghĩ, ưu sầu. Anh ta mang vẻ mặt ưu sầu tìm đến một ngôi chùa cổ thỉnh giáo vị thiền sư già đang tĩnh tu trong đó.

View original post 773 từ nữa

Love Story – Chuyện Tình yêu

Thầy và Cô đều tầm 60 tuổi.

Cô nhìn rất có duyên, và chắc chắn hồi trẻ cô rất xinh. Bây giờ lớn tuổi rồi Cô vẫn có nét duyên dáng. Và cô nói năng cũng rất nhỏ nhẹ.

Thầy không quá đẹp trai ở tuổi của Thầy, nhưng Thầy luôn nhẹ nhàng và từ tốn khi nói chuyện với người khác.

Cả Thầy và Cô đều cho người khác cảm giác ấm áp và quan tâm khi nói chuyện với họ.

Nhưng cách Thầy và Cô nói chuyện với nhau, nhất là Thầy nói chuyện với Cô, đặc biệt đầy tình cảm.

Cô đã bắt đầu có dấu hiệu của bệnh Pakison, tay run run khi cầm, nắm đồ vật, hay ngay cả cách gắp thức ăn. Nhưng nào có sao. Khi đi xuống cầu thang, Thầy luôn đi chầm chậm, đến bậc cuối cùng, dù Thầy đang mải trả lời một ai đó đang hỏi Thầy, Thầy vẫn khẽ quay sang Cô và hỏi “Are you Okay?” và để cô vịn vào tay bước xuống bậc cuối.

Thầy nói gì cũng “S and I”, “S and I”, “we”, “us”.

Thầy luôn vẫy tay gọi cô lên để gõ mật khẩu máy tính của Cô khi máy tạm ngưng lâu đã tắt màn hình. Mọi người trêu “Ồ, Cô không cho Thầy biết mật khẩu ạ”. Cô cười bảo “Ồ có, mà Thầy không nhớ đấy chứ”. Còn Thầy thì cười. Nhưng tôi thì nghĩ, có khi Thầy giả vờ quên thôi, vì Thầy cứ vẫy Cô liên tục để Cô phải luôn lên đến bên Thầy, và Thầy luôn nhìn Cô đầy trìu mến.

Cô thì vẫn chê Thầy là “Thầy lười đổ rác lắm. Thầy là một người bạn, Thầy biết chăm con, Thầy rửa chén, Thầy lau dọn, Thầy làm tất cả trừ đổ rác.”

Còn Thầy thì bảo “À Thầy có đổ mà, nhưng mà Thầy hay quên thôi, nhưng như vậy là Thầy đã “fail” về vụ đổ rác rồi.”

Thầy là mối tình đầu của Cô. Và là mối tình duy nhất.

Họ, trước hết là Bạn, sau đó mới là Người Yêu, và rồi mới thành Vợ Chồng. Và rồi thành Cha Mẹ. Họ đã là Bạn được 43 năm đến giờ.

Cô kể rằng Thầy không hề ngỏ lời cầu hôn theo kiểu lãng mạn. Hai người đã là Bạn đủ lâu để đến một ngày, Thầy chỉ nhẹ nhàng nói với Cô là “S à, mình lấy nhau nhé?” (“S, let’s get marriage”).

Chả trách rằng bé đồng nghiệp bảo tôi là Thầy là mẫu người đàn ông lý tưởng của bé. Và tất cả mọi người, kể cả tôi, dù mới gặp được vài ngày, đều cảm nhận được tình yêu của họ dành cho nhau, và đều thực sự ngưỡng mộ.

Dù sao thì, việc lập gia đình, xét cho cùng có thể như một ván bài sequence (dạo này chơi đến hơi bị nghiện): Dẫu người chơi khéo léo và hay, việc họ có bốc được quân (tìm được người) để có thể thành hàng thành lối, hay bốc được trước và sau khi mọi thứ khác đã thành hàng thành lối, đôi khi lại là do may rủi.

Vì vậy mà nhiều người mới bảo là “Duyên nợ”.

Nhảm thế thôi, giờ đi ngủ.