23.05.2018

1 month and a week.

Time flies? I don’t know for this time, seriously. I feel like “ages” working here, but at the same time, I know it is short. Very short indeed.

Working here, many of my desires, or, my own setting definition of different things have already collapsed, and/or have changed in such ironical ways.

But somehow, I am not surprised to find myself feeling nothing on this. And that no-surprise somehow makes me feel funny but nothing else.

Do I like my new job? I don’t know. It is somewhat challenging, interesting and too much work with (or because of?) a messy-organized structure. It is good with nice co-workers, most of them are young, or more correctly, most of the co-workers I interact directly and often are pretty much younger than me. It is okay with the “gentle” life here in another city, not as crowded as Saigon – HCMC. Do I have passion in doing what I am doing every day? No, the answer is “no”. However, do I want to give up right at the start? No, again, the answer is another “no”.

I want to test my patience, maybe that’s the most suitable reason for everything has been happening since this. (Actually, not many things have happened).

I still have the desire of traveling, as a nomad, but this time, the desire sinks deeply in the head. Moreover, my mind is empty about what I want to do now, I am also strung with imaginary responsibilities; those make me decide to take a break, by a job, like this.

So, for short, today, let’s celebrate my 1 month and 1 week being here, by being lazy and not focusing enough on work but typing those letters instead.

Hope it could last at least 1 year. 🙂 Or till the end of the project.

We will see.

Advertisements

Chuyện nuôi (một con/ thứ gì đó)

Chuyện là, thật ngạc nhiên, sau nhiều lần phản đối việc nuôi chó, bỗng một ngày mẹ mang một con chó con về. Để nuôi, tất nhiên rồi.

Hồi… trẻ (tức là U30), cũng có lúc mường tượng là sẽ đi xin con nuôi, về chăm nó. Nhưng rồi sau khi đi nhiều hơn 1 chút, đọc nhiều hơn 1 chút, thấy nhiều hơn 1 chút, giờ thì suy nghĩ đó không có trong đầu nó 1 chút nào nữa.

Bắt đầu với việc trồng một cái cây từ hạt.

Riêng việc sáng nào cũng phải ra ngó đất, tự hỏi là bao giờ nó nảy mầm, rồi xem đất có đủ ẩm không, hay ướt quá không, rồi cần phải làm gì không để cho hạt nảy mầm; sau đó nhận ra rằng không thể làm gì được nữa vì hạt đã gieo, đất cũng có ở đó và được làm tơi xốp rồi, giờ thì cứ chờ mà thôi, thì nó bắt đầu thấy việc chờ đợi một cái gì đó, kì vọng một cái gì đó thật không đơn giản. Rồi thì cái hạt cũng nảy mầm, nhưng việc này lại nảy ra một cơ số chuyện khác. Nào là liệu cái nảy mầm đó là từ hạt đó, hay từ giống cây dại phát triển rất tốt (cụ thể là cây càng cua), tới chuyện có cả lũ ốc sên con và cả một đám lúc nhúc các loại bọ con con mà chẳng biết là bọ gì, có thể ăn cái ngọn mới lên đó bất kỳ lúc nào. Rồi chuyện nhú lên chút nữa thì có cả chim sẻ hay chim cu tới, hay là một con bọ xít, hay vẫn là đám sên đám ốc vẫn luôn chực chờ trong đất đỏ, có thể ăn mất. Chưa kể là vẫn nước, không nhiều quá không ít quá. Đã có rất nhiều lần cây đã lên rễ, lên mầm, cũng cao hơn được một ngón tay, bỗng một ngày lăn đùng ra chết và héo. Thực sự chẳng hiểu vì sao…

Trồng cây đã vậy rồi. Còn nuôi một con gì đó thì mới mệt mỏi làm sao.

Con chó con, nó là con non mà, nên phải dạy. Nghe nó kêu vì không có bạn, không có mẹ hay không có người chơi cùng mới thảm làm sao. Rồi đi vệ sinh suốt ngày. Rồi còn phải xem đồ ăn như thế nào, nó bị đau bụng đi lỏng thì phải làm sao. Và vì nó là con chó con thích gặm đồ, gặm chân các thể loại nên cũng cần phải xem và chăm nó như thế nào để nó không gặm đồ của người khác, của người nhà nữa. Nói chung là một ti tỉ thứ phải lo, nếu muốn chăm nó một cách đàng hoàng.

Mà vấn đề là cả nhà không có thời gian. Và cũng không thực sự có thể chơi với nó suốt ngày nữa. Dẫu là mẹ đem về nên mình cũng không có trách nhiệm mấy, và cũng vì thực tế là đi làm xa rồi, cuối tuần may mắn thì mới về nhà thôi. Nhưng nhìn nó, rồi tự hỏi,  làm sao có thể chăm được nó tốt đây? Và mình đã nói với mẹ “đem cho nó đi mẹ”. Thực ra cũng chẳng phải là ý kiến hay, vì mẹ mới mang nó về được 1 tuần, và có thể, con chó, như một đứa bạn đùa, là sự thay thế cho mấy đứa con khoái đi xa và về nhà chỉ như là chỗ trọ. Có một cái gì đó để lo lắng. Và để quan tâm.

Dù sao đó cũng là lựa chọn của bố mẹ. Mình thì chắc là bỏ ý định nuôi chó mèo rồi đó.

Con nít, là thực thể phức tạp hơn chó mèo con rất nhiều lần. Nó không thể tự đi lăng quăng, quấn theo chân. Mà nếu nó quấn thì còn khổ hơn nhiều vì sẽ khó mà làm cái gì khác. Chưa kể phải lo lắng về cách giáo dục nó. Như là giáo dục một con chó con ban đầu ở trên đã phức tạp, thì giáo dục một con người, sao cho đứa trẻ đó trở thành một người tốt, chưa kể các vấn đề sau này của cuộc sống sẽ cuốn nó ra khỏi các thông tin mà một ông bố bà mẹ có thể đưa cho nó, hỗ trợ nó. Nói chung, con người là động vật có khả năng tư duy độc lập, nên dẫu có thể bố mẹ muốn nó ảnh hưởng tư duy của mình, thì đến lúc nào đó, nó có thể có những tư duy mà bố mẹ nó chả thể hiểu được. Có khi tư duy đó lại đi ngược hoàn toàn với tư duy mà bố mẹ nó nghĩ tới. Vậy nên sẽ sinh vướng mắc, đau khổ. Cho cả hai, bảo rằng không hiểu nhau. Còn không vướng mắc thì cũng tốt, nhưng nuôi được một đứa trẻ đến giai đoạn đó là một kì công rồi.

Tóm lại là, sau khi thấy bạn bè nuôi con, bố mẹ nuôi chim, cá và chó, và bản thân đã trồng thử một đống cây, rút ra kết luận là cây thì vẫn trồng, nhưng mấy động vật biết đi, biết bơi thì mình – tại thời điểm này – hoàn toàn bất lực và không có mong muốn chăm sóc hay nuôi trồng gì cả.

The last goodbye

So the day finally came. The day you wrote to me, “I’m dating a girl”.

I had waited that day for years. That’s the truth. For years. Though I am very sorry that you wrote to me when it came with the news “she has ovarian cancer”, but in a way, I am glad that you find the girl that you can fall in love, again, after many years. And you know what, as long as you love her truly, you will find a way to support her and by her side. And she, steps by steps, she will accept your support. Just be patient.

And with that, as I promised to myself, the day you find the one that you like, or love, the day you no longer need my company, it’s the day that I leave you. That’s also what you told me in our last conversation. Again, I am glad that we are on the same page with this.

No matter what, and no matter how I denied it in the past, you were my closest guy friend. And if I am honest with myself, maybe, just maybe because I am not so sure, you might have been my crush in a short time, you are also used to be the one that I felt very annoying. And another truth I have never told you: I prefer traveling alone rather than traveling with you, but you were also the person that I felt the best safe and most comfortable when I travel with.

You would not need to know all this, now you have her to take care of. So, obviously, you would never read this. I just want to write something for us, as the last goodbye.

Take a good care of you, mate. And E and her as well. No matter what and how, I sincerely wish you, E and your girl the best.  I hope you find your inner calm and strength soon also.

Your old travel mate.

Chỉ là cập nhật một chút

Đám cưới 2 người bạn cùng một ngày. Cuối cùng phải bỏ 1 dù không muốn, dù sao cũng đã là may, tưởng không tham dự được cả 2.

Lần đầu tiên được vào công viên bạc tỉ. Chả có cảm giác gì. Hôm ngồi với mọi người, team mới, cũng không vui buồn gì. Nó cứ lững lờ. Thiếu không thiếu, đủ không đủ. Mà có lẽ vậy là được.

Đổi 10 năm sống để lấy sự nổi tiếng, giàu có, bạn có đổi không? Đó là câu chốt của buổi họp team đầu tiên tham dự. Đa số mọi người người trả lời “không” (thực ra mình tin là ngay cả vài người trả lời “có” cũng là đùa giỡn). Dù sao thì câu đó nếu đổi đi 1 chút “nếu đổi 10 năm sống để đổi lấy cái mà bạn muốn có nhất, bạn đổi không?” thì số lượng câu trả lời “có” sẽ khác đi rất nhiều.

Bạn thì sao, đổi không, nếu câu hỏi là câu đã có chút thay đổi?