Ghibli Studio và …

Trời SG nóng lại rồi. Thèm một chỗ như thế này, trong rừng. Cái chòi thôi chứ không cần phải là một căn nhà như trong phim.

Credit: Ghibli Studio – The Borrower Arrietty (2010) (Karigurashi)

Hoặc là bé lại vô rừng chơi như vầy cũng thích nè:

Credit: Ghibli Studio – The Tale of Princess Kaguya (2013) (Kaguyahime)

Nhảm vầy thôi, dạo này đang mê Nhật.

Ai muốn tham khảo thêm hình chính chủ thì vào web của Studio nha: http://www.ghibli.jp/info/013381/

Nửa đầu 11.2020

Sau khoảng 10 tháng, hôm nay (12) mình đi máy bay lại. Một chuyến công tác 2 ngày 1 đêm.

Hơn 3 năm rồi mới trở lại nơi này. Lần thứ 3. Nói sao nhỉ, trên đường về nhà nghỉ, đi qua rất nhiều con đường làm dở dang, bụi bặm; qua các hàng quán xe cộ, cảm giác như còn đông hơn ngoại thành SG.

Tự nhiên buồn.

Sáng nay (13) dậy sớm. Thực ra là ngủ không được. Mình cũng không hẳn là bị xa nhà nên không ngủ được. Nhưng mà cứ đúng sau một tiếng thì tỉnh dậy, cả đêm quả là hơi chập chờn khó ngủ.

17.11

Thứ sáu đi về lại SG thì bị trúng thực, lê lết cả tối và sang cả sáng thứ 7 – không đi làm đi học gì được, lại còn mất toi ngày công vì ở nhà làm việc không được tính. Ngày trước đi làm sẽ giãy nảy lên, nào là “thứ bảy ai đi làm thì đi làm, tui sẽ nghỉ nha. Ngoài ra thì tui về sớm lúc 4 giờ các ngày abc trong tuần…”; giờ thì nó cảm thấy hơi khó chịu, nhưng mà cũng coi là cái tội không biết quý trọng những gì đã có, nên chịu thôi.

Thực ra định viết về nhiều thứ lắm. Để tối về viết lại một bài đàng hoàng, bài này coi như để hoàn chỉnh bài đang viết dở hôm thứ 5 lê lết sang thứ 6 rồi. 🙂

Không gì cả

3.11.2020 – tạm biệt Mr.P.

2.11.2020 – đối diện với cảm xúc cũng không khó, nhưng tại sao lại có cảm xúc như vậy? Do nội tiết? Chất dẫn truyền thần kinh? Kinh nghiệm? Cái “tôi”? Bản ngã? Hành vi gì ở đây?

1.11.2020 – cảm giác như lâu lắm rồi mới có một chủ nhật thư thả và có thời gian cho bản thân như vậy.

31.10.2020 – Tưởng vậy, mà không phải vậy. Tưởng không phải vậy, mà không chừng lại đúng vậy. – Người đi cho máu mà lại thành kẻ nên được cho máu, ấy là một ví dụ. – Cảm ơn team. 🙂

30.10.2020 – Hard day. Cảm ơn tất cả mọi người. ❤

No title – chẳng biết đặt tựa là gì

Đây là cái nháp thứ n lần trong nhiều ngày gần đây.

Và không có cái nào được hoàn chỉnh đủ để “ra đời”.

Trong một phút “lỡ lầm”, vào blog của một bạn đi bụi khủng người Trung Quốc. Bạn đã dừng cập nhật vào tháng 2 năm 2019. Cũng không biết bạn đang ở đâu và ra sao với Covid. Nhưng đó là chuyện của bạn.

Có rất nhiều người đi bụi sau một thời gian viết blog về trải nghiệm đi bụi khá hăng say thì dừng lại. Dừng lại theo kiểu dừng luôn, không thấy viết nữa (tạm coi là thế, ai biết sau x năm người ta có viết lại hay không?); dừng lại theo kiểu đổi chủ đề – có thể là không viết về chuyến đi bụi mà chuyển thành giới thiệu tour và viết báo gì đó chứ không còn thuần túy “kể” lại những gì mình đã trải qua nữa; có thể thành một chủ đề về cuộc sống ổn định; hoặc như “sư phụ” Quỳnh Dung thì viết nhiều về Tâm linh và Phật giáo.

Điều đó không có nghĩa là họ không đi bụi nữa, chỉ là chuyển sang một dạng khác. Tự nhiên nhớ câu “ai rồi cũng sẽ khác”. Thực ra là ai hay cái gì rồi cũng sẽ thay đổi. Quy luật tự nhiên mà.

Nói thật là mỗi lần đi bụi một mình, ngày trước khi đặt chân ra sân bay, mình sẽ thấy một chút hoảng sợ. Có thể là vì một chút phấn khích vì sự tự do và sự cô đơn – một sự cô đơn đầy vẻ đẹp mà không phải ai cũng hiểu được. Nó bao gồm cả sự tin tưởng lẫn hoài nghi vào bản thân. Nó giống như sự tinh khiết của giá trị bản thân được bao phủ bởi một lớp sương mờ, hoặc giống như bạn đi trong đêm tối tại một nơi mặt nước bao phủ – bạn có thể sụt chân xuống một cái hố nào đấy hoặc bị dòng nước sâu cuốn đi mất – hoặc có thể dò dẫm được qua bờ bên kia và cảm nhận sâu sắc về bản thân của mình hơn. Mặc dù, có khi bạn cũng chẳng đủ sáng suốt nhận ra nó là gì, để mỗi lần bạn lại lao đầu xuống đám sương mù hay mặt nước tối đó, bạn lại nhận ra trong đám sương mù đó cũng không tệ lắm, thực ra bạn vẫn có thể nhìn qua nó và thấy rõ đám sương mù đó dần tan ra trước mắt bạn.

Tóm lại là nó gây nghiện ở một mức độ nào đấy.

Nhưng đến khi bạn nhận ra đám sương mù ấy hay làn nước đen đó thực ra không thể cản trở bạn, và thực ra bạn có khả năng cảm nhận và nhìn qua cả hai điều ấy, việc đi trở nên không quá kích thích với bạn. Cơn nghiện đã được cắt. Có thể tái nghiện – tất nhiên từ tái nghiện là từ không chính xác. Nó ở đấy trong máu của bạn, nên nếu cần thì bạn cứ đi, nhưng mà gọi là tái nghiện thì chẳng đúng gì cả. Tất nhiên là việc bạn có những trải nghiệm mới – ví dụ sự “ổn định” chẳng hạn, có thể sẽ là kích thích mới. Nhưng những gì bạn đã có và tìm thấy thì nó sẽ vẫn ở đấy, nếu bạn không quên lãng nó hoặc nếu chưa cần nó xuất hiện. Thế thì sự thay đổi nằm ở đâu nếu bảo rằng nó vẫn ở đấy? Có thể chính là nhu cầu cần phải đi hay cần phải đâm đầu vào làn sương mù hay làn nước đen đã thay đổi, chứ không phải là cái bạn tìm thấy thay đổi. Hoặc giả, cái bạn tìm thấy thay đổi, nhưng là sự bổ sung vào cái bạn tìm thấy, và nó hòa trộn thành một thứ khác. Như tấm ghép hình vậy. Bạn tìm thấy một miếng lắp vào chỗ này, một miếng lắp vào chỗ kia, và bức hình thay đổi. Các miếng tìm thấy nếu không bị một sự cố nào đấy (giả sự như bạn bị tai nạn mất trí hoặc bị chết), thì nó sẽ vẫn ở đấy. Chỉ là sự bổ sung vào phần còn thiếu.

Mình biết là mình đang viết về một thứ gì đó có vẻ khó hiểu. Và sẵn đà, mình cũng muốn viết về Karma. Thực ra dạo gần đây có khá nhiều thứ nếu đứng bên ngoài nhìn thì không tốt đang xảy ra với mình. Nhưng sâu thẳm bên trong thì mình biết, à nó chỉ là một thứ gì xảy ra sau một đống thứ khác. Và điều xảy ra đó có thể ở thời điểm hiện tại xuất hiện như dạng không tốt, nhưng khi mình nhìn được bức tranh tổng thể hơn, thì thực ra nó lại là tốt, hoặc đơn giản, chả có gì là xấu hay tốt. Việc gì đến nó đến. Và “It is what it is.”

Tất nhiên, đôi khi hoặc nhiều khi nó cũng làm mình nghĩ ngợi, cố nhìn ra xem cái gốc rễ vấn đề nằm ở đâu. Đôi khi mình nghĩ là mình nhìn ra, đôi khi thì không. Thì thôi, cứ để nó tạm ở đấy. Sự chấp nhận có vẻ là thái độ mang tính an phận, và thể hiện một kẻ “looser” như nhiều người thường cho là thế. Thực ra với mình thì anh chẳng thể nói điều gì, kết luận điều gì cả. Thực ra anh chỉ là một hạt bụi trong bầu không khí có ti tỉ hạt bụi, và vì thế anh cũng chỉ nhìn ra được ở góc độ của anh chứ anh không thể kết luận giùm toàn cảnh lẫn góc độ hạt bụi khác.

Nói chuyện ví dụ đơn giản hơn. Hôm qua trong lớp học, cô đưa cho cả lớp xem tranh một người có thân thể phụ nữ, tóc dài, duyên dáng, nhưng lại có bộ phận sinh dục nam, và yêu cầu cả lớp nói xem người này chuyển giới, hay là liên giới tính. Tất nhiên là làm sao nói được – trừ người đưa ra đề bài thì biết đáp án. Không có một thông tin gì ngoài một bức hình. Tất cả chỉ là võ đoán. À, có thể ai đó bảo với trí thông minh logic như Sherlock Holmes thì có thể nhận diện ra. Ok, anh có thể nhận diện ra một vài chi tiết và nhìn rộng ra hơn người khác, nhưng không có nghĩa là cái gì anh cũng có thể giải đáp được. Và hơn nữa, mọi thứ thường trông như vậy mà không phải vậy. Ngay cả Sherlock cũng phải xem xét cẩn thận mọi thứ để có thể đưa ra kết luận, chứ không phải nhìn hiện tượng bên ngoài mà đánh giá khách quan về tính chất bên trong.

Hôm nay viết dài. Lan man. Mà kệ. Lâu lắm mới viết một đống thứ kiểu như này, nên viết được thì cứ viết.

12.09.2020 – viết ngắn

Một phút dành cho than thở.

Ngày gì mà sáng vô đi làm, pha cà phê bể mất tách uống nước ở công ty của mình. Cái tách đó bị mẻ, cơ mà đúng style Nhật, nhỏ bé và đã bị bể hôm nay, sau khoảng 1 năm gắn bó – ngày nào cũng dùng, trừ chủ nhật.

Tối ăn cơm, rửa chén không sao, lau bàn đụng phải chai thủy tinh đựng cà phê mới uống xong. Cái chai đẹp như chai rượu nhỏ, dẹt dẹt – Cà phê Cold Brew, Margarita, may mà cà phê đã uống, chai đã rửa, úp chờ khô mà làm bể luôn vậy đó.

Tính đặt tựa “ngày đổ bể”, cho nó “hot”, mà thôi, làm quá. Chả biết từ giờ tới đến lúc đi ngủ hôm nay (có thể lấn sang sáng mai mới ngủ – who knows, nhờ cà phê đó), có sự kiện gì xảy ra nữa không. :V

Mà nếu bể để (mê tín chút) cho cái “xui” nó đi thì cũng ổn, nhỉ. 😀

Nếu bể để nhắc mình “đầu còn trên cổ nè, chú ý chút đi Vịt”, ờ, cũng phải. T_T Dạo này bê bối quá mờ.

Quá mất 2-3 phút than vãn rồi. Bài viết nhảm đến đây là hết.

Bị tống tiền!!!

Vốn có thói quen check spam, vừa nãy thôi, tôi mở ra và thấy một cái email với vài dòng đầu tiên tiết lộ một trong những password mà tôi thỉnh thoảng hay dùng ngày xưa, cho mấy cái diễn đàn hay những chỗ đòi log in không quan trọng – thường thì để xin tài liệu.

À tất nhiên, bạn biết đấy, đó là một email tống tiền. Hơi bị dở là tôi nên đăng cái email đó lại thay vì xóa nó nhỉ. Mà sau khi đọc xong thì lỡ “delete forever” vì trong spam, nó không vào trash. Tiếc thật đấy.

Trong email viết gì?

“À mày biết đấy, đây là một trong những cái password của mày. À lý do thì mày biết sao rồi đấy, mày muốn vui vẻ nên đã vào một trong những trang web để cho vui. Tao có xem qua, ồ, đúng là mày có khẩu vị tốt đấy (good taste). Nhưng mà cái vui hơn là mày biết sao không, mày đã bị hack toàn bộ máy tính, cả webcam của mày nữa. Do đó, chà, phần 1 thì là mày xem phim đấy, phần 2 mới là thú vị, mày là nhân vật chính. Chính mày đấy. Tao đã hack máy và ghi lại toàn bộ.

Nếu mày ngoan ngoãn chuyển cho tao $1,009 (Vịt: tại sao lại là con số lẻ thế nhỉ?) thì sau đó mày cứ thoải mái quên chuyện này đi, tiếp tục sống vui vẻ. Tao chỉ cần tiền thôi. Có tiền xong là tao sẽ xóa cái video đó. Mày nhớ chuyển cho tao bằng bitcoin nhé. Mày không biết bitcoin là gì thì lên google tìm hiểu nhé.

Còn không, tao đã hack được máy mày. Toàn bộ contact trên facebook, email…, đồng nghiệp, bạn bè… của mày sẽ được xem video. “

Chà, nói sao nhỉ. Dở quá. Đúng ra là nên giữ cái email đó lại đăng lên cho bà con đọc chơi, hỏi cao kiến chơi lại thế nào. Nói vậy chứ mình cũng tò mò xem cái video nó như thế nào lắm, thật luôn!

Nói vậy chứ chuyện này cũng không đùa được. Chà. Thay pass thì dễ, nhưng mà giả sử nó hack được bàn phím thì thế nào nhỉ? Mình cũng không có nhiều thứ phải lo lắm, nhưng cũng phải cẩn thận nhỉ.

Những ngày trôi qua (?)

Cuối tuần thì mọi người thường làm gì?

Bạn thử mở bản nhạc này lên, nhắm mắt lại và cảm nhận, rồi cho mình biết bạn cảm nhận bản nhạc này như thế nào:

Đừng đọc cảm nhận của mình vội, nếu bạn muốn thì cho mình biết cảm nhận của bạn.

.

.

.

Mỗi lần nghe bản này, thực sự nghe nha, nhất là nếu nhắm mắt lại, mình có thể hình dung ra cả gió, cả sự rộng lớn của vùng thảo nguyên. Mình không thấy có con cừu nào hết, chỉ là vùng đất bạt ngàn, gió thổi vi vút. Mình cảm nhận được sự cô đơn, nhưng mà sự cô đơn đẹp đẽ và hùng tráng. Một sự cô đơn “không lẻ loi”.

Bạn có cảm nhận giống mình không?

Kể chuyện bị xỉu

Vì đã lỡ quảng cáo, nên sẽ viết về chuyện mình từng ngất xỉu.

Thực ra cũng chẳng có gì hay ho, chả là hồi học lớp 11, ngay trước ngày thi hết học kỳ môn Sinh học thì lăn đùng ra ốm, nên đi khám. Bình thường vụ lấy máu là muỗi, nhưng hôm đây tự nhiên chưa lấy đã cảm giác không ổn lắm, lấy xong thì cảm thấy hoa mắt chóng mặt, vừa ra ghế ngồi thì từ từ xỉu xuống.

Nói sao nhỉ, tới giờ mình cũng không nghĩ dùng từ “ngất” là chính xác, vì theo những gì mình tra được, “ngất” là trạng thái mất ý thức tạm thời, không làm chủ được cơ thể, mình thì chỉ bị điều thứ 2. Cụ thể là tự nhiên cơ thể không còn chút sinh lực nào (mất trương lực cơ), mắt thì nhắm nghiền lại, tay chân không thể cử động được. Tuy nhiên, mình hoàn toàn tỉnh táo. Hoàn toàn tỉnh táo. Mình nằm đó, cảm nhận được bản thân đang cố thử mở mắt hay kêu lên nhưng không thể làm gì được. Tự nhiên, haha, cảm giác thấy thật là ngạc nhiên và thú vị “Ồ, mình không điều khiển được người nè. Vậy là sao ta?” Rồi nghe tiếng mẹ thất thanh “con tôi bị làm sao thế này, bác sĩ ơi cứu con tôi”. Rồi nghe tiếng người chạy đến, lay lay… rồi có người xốc mình dậy, mẹ vẫn la, có người trấn an “em không sao đâu, cô cứ bình tĩnh”. Tự nhiên lúc đó nói thật là mình muốn giữ cái trạng thái đó lâu lâu một chút. Thế nên khi có một người ấn vào huyệt Nhân trung để mình tỉnh dậy, có chút xấu xa là mình đã không hề muốn mở mắt, nhưng mà đúng là mắt mình tự động mở ra ngoài ý muốn. Sau đó thì bình thường. Nói chung là “mình” có thể điều khiển được cơ thể (nhìn có vẻ là thế) một cách “bình thường”.

Trải nghiệm đó là lần đầu tiên mình hiểu được là ý thức và cơ thể vật lý có vẻ là hai thứ không hoàn toàn là một, mà phải mất hơn chục năm sau mình mới có trải nghiệm lại theo góc nhìn hoàn toàn khác.

(Đú) Tạm xếp hạng mấy cái nhất…

Vừa làm xong mấy việc phải làm trong ngày làm việc, nói chung là xong trước dự tính, và giờ thì đầu óc và cả mắt nữa, bão hòa mệt mỏi, nhưng phải ngồi máy thêm tới 20 phút nữa, thôi viết blog vậy.

Để coi… thực tình sẽ không “xếp hạng” đúng lắm đâu, khi đầu óc có chút mụ mị và mắt thì đã hơi mỏi, nhưng cứ lục lại trong trí nhớ vậy.

Thôi bắt đầu nhé.

Chuyến đi “cột mốc” – chả hẳn là có gì “nhất”: Chuyến đi năm 2012, lần đầu tiên mua vé 1 chiều ra HN, có vài địa điểm trong đầu, nhưng là tùy duyên, và cũng có thể xem là chuyến đi bụi đầu tiên trong đời, và có cả đi bụi 1 mình lần đầu tiên trong đời nhờ chuyến này. Sau chuyến đó thì mình chuyển việc, thay đổi khá nhiều thứ sau đó. Nói chung nó là “cột mốc”.

Thời gian đi dài nhất: chắc là 5 tuần – Ấn.

Chuyến đi ngẫu nhiên nhất: A cái này khó, chuyến nào với mình cũng vừa ngẫu nhiên vừa không ngẫu nhiên cả. Bỏ qua đi, mình không chọn được đâu. Mà thôi, vừa nghĩ lại, chuyến đi Hàn công tác năm 2016 của mình đã chuyển thành chuyến đi chơi, nên thành là chuyến đi ngẫu nhiên nhất, và mình không có ẩn tượng gì cả về Hàn Quốc nhờ nó, nên chọn nó luôn.

Chuyến đi ấn tượng nhất: Ấn – 2018.

Vật hay bị mất / bỏ quên nhất trong các chuyến đi: Điện thoại. Kế đó là máy ảnh.

Biển đẹp nhất trong các chuyến đi với mình: Cù Lao Câu

Đồ ăn ngon nhất: đáng tiếc, mình không chọn được.

Nơi dễ kiếm đồ ăn (chay) ngon nhất: An Giang.

Nơi có kỷ niệm kinh khủng với đồ ăn nhất: Ấn. Bị tiêu chảy cả mấy tuần…

Chuyến đi “bụi” đầu tiên ngắn nhất: trong ngày, đi Đồng Nai năm 2010 thì phải.

Chuyến đi bão táp – nghĩa đen – nhất: Bắc Hà – Simacai. Đi xe lên núi ngắm cảnh. Chiều về gặp mưa, 2 chị em không thấy đường chạy do sương mù, mà 1 bên là núi 1 bên là vực, xung quanh không một chiếc xe trên 1 khoảng đường dài. Về tới nhà trọ là do phép màu.

Chuyến đi không ấn tượng gì nhất: Hàn (đã nói ở trên), hoặc Singapore – đi vài lần, mà chắc chỉ nhớ được 2 lần, còn các lần sau chả nhớ Sing có gì.

Chuyến đi nước ngoài đầu tiên: 2009, Singapore, công tác với sếp, nên cả 3-4 ngày chỉ ở trong phòng khách sạn đợi lệnh sếp, không đi đâu chơi, không biết chỗ nào ngoài khách sạn đến chỗ làm, cách nhau khoảng 5 phút đi bộ.

Chuyến đi “hành xác” nhất: À cái này lại vui nữa, “hành xác” tập thể thì có chuyến đi SG-Cà Mau, kỷ lục chạy xe trong 1 ngày tới nơi (không phải mình lái) mà ngồi 2 người không thể xê xích được cái mông nên dù không leo núi thì ai cũng bị “sửa dáng” mất một tẹo. “Hành xác” một mình thì nhiều lắm, mỗi lần đi đâu về là mình “đen hôi và gầy như một con mắm” – nhưng khỏe – trừ chuyến đi Myanmar về bị mất giọng và chuyến đi Ấn thì thôi rồi, do bệnh từ trước khi về.

Còn nhiều thứ có thể kể, mà phải có người hỏi cơ, ahihi, nên thôi mình dừng nhé.

Mọi thứ đều có sự liên quan

Hôm trước mình để một cái link về Brenda Milner ở đây, đơn giản vì trên facebook, trong một nhóm mình tham gia kể từ khi mình đi học lại, đề cập hôm nay là sinh nhật bà (hơn 100 tuổi!).

https://en.wikipedia.org/wiki/Brenda_Milner

Trước đó, mình được phân công làm bài luận cuối kỳ phải dịch thuật, đọc và nghiên cứu một số vấn đề liên quan đến trí nhớ. Trong tài liệu có nhắc “Milner” một vài lần, mà không có ý niệm gì cả.

Hôm nay chị kia chung nhóm gửi cho một link video, thế nào mà nói rõ lại Brenda Milner và nghiên cứu thực nghiệm đó của bà. Ôi trời đất, hóa ra là bà Milner mà mình để link ở đây ngày hôm qua!

Đúng là nhiều khi mọi thứ nó xảy ra liên quan với nhau vậy đó, mà chủ yếu là có biết, có hay, có nhận ra hay không…

Cái nào cần, chắc nó sẽ bụp vào mặt tới khi nào nhận ra, còn cái nào không cần lắm, hoặc chưa tới thời điểm cần bụp thì nó sẽ đứng lặng lẽ vẫy vẫy không lời. Nhìn không ra thì nó bỏ đi, hẹn có thể là có dịp khác quay lại, nếu vẫn còn duyên.

Mà thực ra nói vậy chứ nó cũng xà quần vậy, không quay lại sớm thì cũng là muộn à, nếu chưa nhận ra.