Nhân đọc được tin vui trên facebook

Tin vui của người khác.

Nhưng mà mình cũng thấy vui. 🙂

Đó là bạn (thực ra nhỏ hơn mình, nhưng gọi bạn thì có sao) “Chuyến đi của Vịt” thông báo là mới lấy chồng và đã tìm được nơi bình an và hạnh phúc cho bản thân.

Chuyện chỉ có vậy.

Mà sao mình thấy vui. 🙂

Thực ra bạn Vịt đó rất dũng cảm, làm cái điều mà bạn Vitbeou này chưa dám làm. 🙂 Mà cũng thực ra tùy duyên, mỗi người một số phận rồi (tự AQ hay an ủi nhau thế).

Cũng muốn trốn đi đâu đó một thời gian, được thì trốn luôn =)), chỉ quanh quẩn với rau, với đất, với yoga, với Thiền, đại loại thế.

Mà chưa đủ duyên (cứ đổ tại vì là mà vậy đi), hay chưa đủ dũng cảm (hehe, có thừa nhận rồi nè).

Chán facebook lắm rồi, thiệt á, mà không hiểu sao càng chán càng post nhiều. Kiểu như cô đơn thì tìm cái gì đó để khỏa lấp, xong rồi càng cô đơn ấy.

Mà xét cho cùng, có ai không cô đơn trên thế giới này đâu. 🙂

Mà gút lại, mừng cho bạn Vịt, cảm ơn vì tin vui của bạn làm cho bạn Vitbeou này cũng vui theo. 🙂

Advertisements

Không có dân tộc Kinh (?)

Bài viết từ NĐT, nhưng trang này cũng “Theo một thế giới”
Dù sao cũng vẫn là một bài viết tham khảo giá trị.

http://nguoidothi.net.vn/khong-co-dan-toc-kinh-9218.html

11:27 | Thứ hai, 31/07/2017 4Người Việt, ai cũng phải khai là dân tộc Kinh một cách vô lý. “Kinh” nghĩa là gì? Tự tìm hiểu tôi mới nghiệm ra không có dân tộc nào là dân tộc Kinh cả.


Người Việt phải khai là ‘Dân tộc Việt’ trong cộng đồng ‘Người Việt Nam’ gồm 54 dân tộc anh em mà dân tộc Việt là đông nhất. Ảnh minh họa

Nhiều người lớn đang vò đầu bứt tai than vãn: “Xã hội bây giờ nhiễu nhương quá, chẳng còn tôn ti trật tự”. Ai cũng biết vậy. Cái gì cũng có căn nguyên, nhân nào thì quả đó. Xã hội nền nếp vì mọi thứ đều có quy chuẩn rõ ràng, ngô khoai minh bạch. Việt Nam lắm chuyện khác người, từ những việc rất nhỏ.

Làm sao có thể dạy trẻ con lịch sự, biết kính trọng tổ tiên, ông bà khi tên đường đặt rất tùy tiện. Từ những cách gọi lai căng như Bà Triệu (Triệu Thị Trinh), Trần Hưng Đạo (Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn)… đến những cách gọi thiếu tôn trọng như Thoại Ngọc Hầu (Ngọc Hầu Nguyễn Văn Thoại), Lãnh Binh Thăng (Lãnh Binh Nguyễn Ngọc Thăng), Đề Thám (Đề Lĩnh Hoàng Hoa Thám)… Tệ nhất là cách gọi theo hỗn danh như Ký Con (Đoàn Trần Nghiệp, làm thư ký, nhỏ con), Đồng Đen (Nguyễn Văn Kịp)… Nếu những cách gọi này được phổ cập thì tiếng Việt sẽ thế nào?

Bi hài nhất là chuyện khai lý lịch. Thời bao cấp, có năm khai vài chục bản, không biết để làm gì. Trẻ vào nhà trẻ, mẫu giáo cũng khai lý lịch với phần trước 1975 làm gì trong khi ba mẹ các cháu cũng chưa sinh ra. Mà toàn chữ nghĩa mông lung. Khổ nhất là phần tự khai “Ưu khuyết điểm”. Chẳng biết phải tự đánh giá về mình thế nào cho đúng mà không nguy hại đến công việc đang làm.  “Trình độ văn hóa” làm sao đo đếm, xác định? Thiên hạ chỉ nói trình độ học vấn thôi. Chuyện tiếu lâm kể là khi hỏi cung về “Nơi sinh”, có người dân tộc thiểu số đã thật thà trả lời: “Ai chẳng sinh ra từ chỗ đó mà còn hỏi?”. Rồi “quan hệ gia đình”, “quan hệ xã hội”. Từ quan hệ này có giống như “quan hệ bất chính” hay không?

Phần khai thành phần dân tộc càng khó hiểu. Người Việt, ai cũng phải khai là dân tộc Kinh một cách vô lý. “Kinh” nghĩa là gì? Tự tìm hiểu tôi mới nghiệm ra không có dân tộc nào là dân tộc Kinh cả. Chỉ có “người Kinh” trong khẩu ngữ. Khái niệm này có nguồn gốc từ thời nhà Nguyễn. Khi Nguyễn Ánh, sau nhiều năm bôn tẩu gian khổ, đã đánh bại Tây Sơn và lên ngôi vào năm 1802, lấy hiệu là Gia Long. Bài học xương máu Gia Long rút ra là mầm mống các cuộc nổi loạn luôn xuất phát từ đám nhà giàu, lợi dụng, xúi giục và tụ tập những người nghèo bất mãn để phản kháng theo ý đồ của mình. Những cuộc bạo loạn này sẽ nhanh chóng thành khởi nghĩa nếu được chính quyền địa phương hà hơi, tiếp sức. Phải dập tắt những bạo loạn từ trong trứng nước và nắm quyền kiểm soát chặt chẽ.

Sau khi lên ngôi, Gia Long đã cho tuyển chọn và bổ nhiệm người thân thích, họ hàng tỏa đi khắp nới nắm giữ các chức vụ từ làng xã cho đến huyện, phủ… Hết bà con thì lấy người đồng hương Phú Xuân, kinh đô nhà Nguyễn, đất tổ của Nguyễn Hoàng, Nguyễn Kim. Người Kinh có nghĩa là người Kinh đô. Dần dà, khái niệm “người Kinh” được mở rộng thành người miền xuôi, bao gồm cả người Hoa, người Chăm… Ngược lại là “người Thượng” nghĩa là người miền núi, người vùng cao. Nếu mình khai là dân tộc Kinh, chẳng lẽ các dân tộc thiểu số vùng cao sẽ khai chung là dân tộc “Thượng”? Khi đó người Việt chỉ có 2 dân tộc là “Kinh” và “Thượng”, chứ không phải 54 dân tộc như hiện nay.

Người Việt phải khai là “Dân tộc Việt” trong cộng đồng “Người Việt Nam” gồm 54 dân tộc anh em mà dân tộc Việt là đông nhất. Hiện nay, chỉ có duy nhất sách “Non nước Việt Nam”, tài liệu tham khảo nghiệp vụ du lịch do Tổng cục Du lịch xuất bản ghi rõ mục thành phần dân tộc cả nước và các địa phương là “Việt” có chữ Kinh trong ngoặc đơn (Kinh) kế bên để chú thích thêm; bên cạnh các dân tộc khác như Thái, Hoa, Chăm, H’ Mông, Tày, Nùng, Ê Đê… Có người bảo “Chuyện nhỏ, gọi dân tộc gì cũng được, miễn là đất nước giàu mạnh. Xã hội còn bao nhiêu chuyện lớn ngổn ngang”. Đúng là đất nước còn bao chuyện bức bách nhưng tôi không coi chuyện gọi sai tên dân tộc là chuyện nhỏ, không cần sửa. Chuyện nhỏ mà có tác hại lớn về nhận thức và cả hành động. Chuyện nhỏ không làm được sao có thể làm chuyện lớn?

Mong sao việc này được sửa sớm. Tôi chỉ muốn mình là dân tộc Việt chứ không thích làm dân tộc Kinh.

Nguyễn Văn Mỹ

THEO MỘT THẾ GIỚI

What’s wrong with me in December?

Working and listening to instrumental music, this one:

And, sorry but damn it, I feel nostalgia. And I could no longer focus to work (well, it is an excuse, though).

Why? I’m at home (literally) now. I do not really have the thirst to go any particular place, why this kind of feeling is killing me right now?

I am not a Christian, I am not a Buddhist, I am non-religious. But every year, when December comes, there is always something (feeling) coming to me in this time of year.

Anyway, here is what I wrote 6 years ago, on 7th December 2011:

“Già, khi chưa già, ấy là những người cảm giác là mình chỉ sống vật vờ, đụng vào một tí là có thể giãy đành đạch lên và lăn đùng ra… chết.

Tưởng thế mà không phải thế.

Tất nhiên là cái giãy đành đạch này không phải là cái giãy đành đạch thực sự. Và chết cũng chẳng phải là chết thật. Chỉ là chết về tâm tưởng. Một lúc chết một ít. Nhưng thế là đủ để chẳng bao lâu thì chết thật.

“Già” khác với “Trưởng thành”.

Tất nhiên có nhiều người chưa kịp “trưởng thành” đã lăn ra “già”. Có những người thì mãi không thấy họ già.

Và tất nhiên, có những người hoảng hốt khi nhận ra họ đang bắt đầu già, thế là cố vớt vát tí con nít để mong không bị già, nhưng không chừng càng làm vậy càng già.

Dạo này bức bối, khó chịu, khó tính… em mình nói mình sắp già rồi.

Mà có khi già thật, trước khi kịp trưởng thành.”


Wondering why I was so serious on these days?  =))

Đôi dòng về Ấn Độ

Dạo này có nhiều người đi và viết về Ấn quá rồi, mà thực tình chẳng hiểu sao mình đụng vào cái gì là thấy quá trời người cũng đang làm cái việc đó, vậy mà cứ tưởng mình cũng thuộc dạng “nghĩ khác người” – tóm lại chỉ là “nghĩ”, ảo tưởng thôi hỉ. Quay lại vấn đề, do có nhiều người đi Ấn và viết rồi, cộng với tính lười – ngay cả hẹn bạn sẽ gửi postcard từ cuối tháng 8 mà giờ sang tháng 12 rồi, postcard cũng chưa viết xong >.< , nên mình cũng chỉ muốn thêm vô 1 điểm duy nhất về chỗ đi thôi.

Đó là, nếu ai đi Ladakh – Leh, hãy ghé quán này: Dzomsa. Nếu nhớ không nhầm (có thể nhầm lắm), đi hết con đường chợ chính của Leh, đụng quán Il Divo, nhìn sang phải (đang đứng đối diện quán), có con đường nhỏ rẽ xéo xéo, nhìn vô đường sẽ gặp luôn quán Dzomsa này . Có hình cho mọi người mà upload mãi không lên nên đành tả thôi vậy.

Quán có gì đặc biệt:

1. Bán nước lọc – mang chai tới đựng, không bán chai. Hình như là 70 INR hay gì đó, nhưng mà tính ra giá VN thì khoảng 3000 – 4000 đ/ lít thôi.

2. Đổi chai nhựa, thủy tinh lấy nước.

3. Đổi sách lấy sách. Sách tiếng Anh, Tibet, Nga, v.v. thậm chí có cả tiếng Na Uy nữa thì phải. Bạn đọc xong cuốn của bạn có thể mang đến đổi.

4. Đồ địa phương: postcard địa phương, rẻ hơn ở ngoài, in trắng đen. Trái cây, trà, mứt tự làm, giá cũng hơi mắc, nhưng so với đồ ngoài chợ có vẻ yên tâm, và có cái gì đó đặc biệt, mình không giải thích được. Ngoài ra có mấy túi vải tái chế, v.v.

Mình không tìm thấy chỗ lọc nước uống, nên lựa chọn ở quán này với vụ chỉ mua nước, không mua chai, cộng với postcard đẹp và cũng rẻ là rất thích rồi, chưa kể vụ đổi sách nữa.

Ai có đến Leh thì ghé qua DZOMSA nha!

What will happen tomorrow?

We will never know.

Có quá nhiều sách vở nói rằng, “hãy sống như là hôm nay là ngày cuối cùng của bạn, vì ngày mai bạn sẽ chẳng biết chuyện gì có thể xảy đến với mình”, một lô sách khác lại bảo mà mình hiểu đại loại như “bạn cứ sống mà không hoạch định cuộc đời của bạn, phó mặc cho số phận, thì có thực là bạn đang sống không”.

Thực ra thì chẳng có gì mâu thuẫn cả.

Nếu lên được kế hoạch thì cũng hay, làm theo được kế hoạch cũng hay, nếu sống hàng ngày theo tư tưởng là “ngày hôm nay là ngày cuối cùng” thì cũng chẳng có gì là không đúng, nó cũng rất là tuyệt vời nữa, vì quả là chẳng ai biết chuyện gì sẽ xảy ra ngày mai.

Nhưng cũng chẳng có gì là đúng. =)

Tối nay có người bạn hỏi mình “vậy Vịt tính đến cuối năm xong dự án rồi, sẽ làm gì?”.

Thực ra mình không biết.

Có rất nhiều thứ có thể làm, nhưng cũng không có gì mình thực sự muốn làm. Đấy có lẽ là điều đáng sợ chăng? Đáng sợ đối với nhiều người, và có thể họ nhìn như thể “trời, nếu không có mục đích sống trên đời thì đang sống theo kiểu chết lúc 30 và chôn lúc 60 còn gì”. Ừm, cũng chẳng sai. Nhưng cũng không đúng.  =)

Sau một thời gian thì mình nhận ra đúng như Phật dạy “mọi thứ đều thay đổi”. Ngay cả kinh nghiệm, nó đúng lúc này nhưng sẽ sai tè lè (tức là sẽ không áp dụng được) vào lúc khác. Chính vì vậy mà khi đã có trải nghiệm thì cũng đừng có tin trải nghiệm đã từng có đó vào một lúc khác, mọi thứ cần được kiểm chứng ngay tại thời điểm nó đang xảy ra. Vậy cho nên, nếu bảo là bạn có rất nhiều bài học để học, nếu bạn không học được thì nó sẽ xảy ra để cho bạn phải nhớ cái bài học đó, cũng không sai, nhưng cũng không đúng.

Tóm lại là, như Einstein có đưa ra “thuyết tương đối”, thì thực tế mọi vật hay mọi thứ trên đời – với quan điểm của mình, thì cũng chỉ là tương đối.

Tóm lại là, lần 2, mình viết bài nhân dịp muốn viết một cái gì đó, và theo đúng cái “xì tai” hiện tại, và tạm thời nó vẫn đúng trong nhiều năm tới giờ, là luôn phải có lời đính chính, giải thích dài dòng mà có vẻ như vô nghĩa mà mình vẫn đang viết đây. 🙂 Và lời kết lãng xẹt là,  hy vọng những người có thể vô tình đọc được bài này hiểu được cái gì đó mà mình muốn viết, còn không hiểu thì cũng không sao. =))