Ghi chép vụn – 15/10/18

Tưởng là nắng, hóa ra là tường trắng

Tưởng là mưa, hóa ra chỉ là mây mờ

Tưởng là lâu, ai ngờ vài ngày vài tháng đã nhạt

Tưởng là mất, ai ngờ là còn

Tưởng là quên, ai ngờ là nhớ

Tưởng là nhớ, ai ngờ lại mau quên

Tưởng là tưởng, ai tưởng kệ ai.

2.

Đôi khi quên mất là mình đã đang rất may mắn như thế nào.

Đôi khi quên mất là mình một mình.

Đôi khi quên mất là mình không một mình.

Và đôi khi sẽ có những điều nhắc mình nhớ để không quên.

Advertisements

15.10.2018

15 days more to go…

Kể chuyện linh tinh.

Hồi lâu lắm rồi, khi còn liên lạc với B., có lần nói chuyện là nếu có kiếp sau thì ai muốn làm gì.

Mình muốn làm một cái cây. Còn B nói là B muốn làm cá mập, tại sao thì không nhớ. Chỉ nhớ là sau khi B nói xong thì mình thấy làm cá mập cũng hay hay. Còn B nói là cây thì hay bị sâu, rồi mối mọt gì đó, nghe cũng có lý. Dễ thay đổi ý kiến dễ sợ, haha.

Rồi bẵng một thời gian, tự nhiên dạo này lại nhớ lại chuyện đó. Nếu bây giờ hỏi lại câu cũ, kiếp sau muốn làm gì, thì mình chắc vẫn chọn là một cái cây. Còn vụ sâu hay mối mọt gì đó thì cũng không quan tâm. Còn nếu không thì chắc muốn làm một con chim đại bàng hay chim ó gì đó ở trên núi cao, dãy Himalaya đó.

Về một giấc mơ

Có những thứ phải ghi lại ngay không quên. (Thực ra cũng quên ít nhiều rồi).

Giấc mơ hôm qua (hay gần sáng nay) thật là kỳ lạ.

Vẽ một bức tranh. Người vẽ là tôi. Một bức tranh gì đó trong một khung như phần đất liền của Mỹ hay Bắc Mỹ, nhưng lại phủ màu của biển, của một người phụ nữ Việt Nam.

Tôi đang trong lớp học. Cô giáo – không nhớ mặt hướng dẫn gì đó về vẽ hai lớp, ý chồng ý.

Tôi chỉ nhớ là mình vẽ hai lớp màu và hai lớp hình. Lớp sau chồng lên lớp trước, để bức tranh thoạt nhìn thì không có gì hết, nhưng thực ra cả một sự phức tạp.

Lớp ở dưới, chỉ nhớ là vẽ nhiều người. Trong giới hạn là biên giới nước Mỹ. Tức là vẽ khung bản đồ của nước Mỹ hay Bắc Mỹ, rồi trong khung bản đồ đó, vẽ gì đó không nhớ, chỉ nhớ là nhiều khuôn mặt. Hình như là có ý nghĩa gì đó, mà tiếc là giờ cũng không nhớ nổi.

Bên tay trái, phần biên giới được tô và pha màu giống như trong hình vệ tinh thời tiết. Biển, cuộn tròn của mây, chỉ nhớ là rất nhiều màu xám và trắng, men theo rìa tạo thành biên giới bên tay trái.

Bức tranh ở trên, hình như là một người phụ nữ Việt Nam. Không hẳn Việt Nam, chỉ nhớ là nền màu xám-nâu hay pha giữa màu đất và bụi xi măng. Một người phụ nữ, hình như khăn vấn nên nghĩ là Việt Nam.

Và có cả khung tranh. Khung tranh che mất phần nào bức tranh bên dưới, vì khoảng trống trong nền bức tranh trên cũng hiện ra phần nào những hình ẩn ở dưới, dù mờ mờ.

Và chỉ nhớ là phải tìm vẽ trên chất liệu gì đó, vì lần đầu tính vẽ trên một mảng chất liệu gốm hay men, khá to vì phải bưng bằng 2 tay, và có hình gần như hình bản đồ nước Mỹ, nhưng gốm lại bị rêu phủ một mảng bên dưới góc tay trái hay phải, và cô nói gì đó về việc xử lý chất liệu nên hình như cuối cùng dùng giấy, giấy cũ, màu như giấy dó.

Chỉ vậy thôi.

Mặt đất và bầu trời

Ngày thứ hai tuần này, lâu lắm rồi tôi mới có một buổi nói chuyện với em của mình.

Nhóc thua tôi nhiều tuổi, nhưng chín chắn và chững chạc hơn tôi nhiều. Và trong khi đầu óc tôi còn trên mây với một đống thứ lãng đãng và mệt mỏi nhìn xuống, thì chân cậu ấy đã bám chặt trên đất (dù đầu óc coi vậy chứ cũng vẫn còn lửng lơ giữa mặt đất và bầu trời).

Trong buổi nói chuyện ấy, tôi một lần nữa nhận ra vấn đề về việc chọn và xét mức độ ưu tiên là điều kiện để một người làm bất cứ việc gì, và cũng là điều mà người đó chọn để hài lòng với cuộc sống của chính bản thân anh ta/chị ta hay không.

Chiều nay, một lần nữa tôi lại được cơ hội hỏi chính mình về những ưu tiên này. Đang lim dim mơ màng ngủ trên máy bay, bỗng nhiên máy bay rung lắc rất mạnh qua trái, qua phải và đột ngột rơi xuống lâu hơn tất cả những lần máy bay đi đường xấu nhất mà tôi từng trải qua, đến nỗi ngay cả bạn tiếp viên nam đang bám vào ghế của người ngồi trước mặt, cuối cùng phải ngồi thụp xuống. Còn tôi thì không thể ngủ được nữa, cũng bám vào ghế để chỉnh lại cảm giác rơi tự do, rất hẫng, trong vòng vài giây. Tất cả mọi người đều sợ, trong những khoảnh khắc đó, tôi khá chắc vào điều đó.

Khi khoảnh khắc qua đi rồi, máy bay thỉnh thoảng vẫn rung lắc nhẹ và lâu lâu cũng vẫn cho mọi người cảm giác rơi tự do, đa phần mọi người đã “hoàn hồn”, còn tôi thì tự hỏi, ngay trong lúc rơi – lắc đó, nhận ra sự hoảng sợ của mình, và nghĩ rằng “nếu máy bay rơi, và nếu mọi người hoặc chết hoặc bị thương – tất nhiên là có tôi”, thì có điều gì tôi nuối tiếc hay muốn làm mà chưa làm được không?

Thật là buồn cười. Tôi chỉ nhận ra một điều, đúng là tôi sợ chết.

Trong suốt khoảng thời gian còn lại cho đến khi hạ cánh – cũng không phải tệ lắm nếu so với cú rung lắc trên không, thực ra đầu tôi đã vẩn vơ rất nhiều về chuyện này, về cuộc sống, về cái chết, và về việc tôi đã sợ chết hay sợ máy bay rơi như thế nào.

Tôi nghĩ đến chiếc MH370, rồi tôi nghĩ đến câu chuyện đọc ở đâu đó, không biết có thật không, về một chiếc phi cơ và một chiếc tàu bỗng nhiên xuất hiện với hành khách sau vài chục năm hoặc là ở một nơi họ không nghĩ tới. Hành khách vẫn ngơ ngác vì tưởng là họ đã đáp tới nơi, nhưng nơi họ tới lại là nơi họ không nghĩ họ tới, và còn cách hoặc về thời gian, hoặc về không gian. Còn không lưu và những người khác thì ngơ ngác vì tưởng là họ đã chết hoặc mất tích.

Không biết câu chuyện đó có thực không, vì có quá nhiều thứ rumor và quá nhiều thứ mờ ảo trên cuộc sống. Đôi khi người ta che dấu những chuyện như vậy và làm cho nó thành giả, và đôi khi những chuyện như vậy là giả thật. Tôi không biết, nhưng nghĩ đến chuyện MH370 bỗng xuất hiện lại sau vài chục năm ở đâu đó như vậy, hay có khi cả chiếc máy bay đang chở tôi mà biến mất và xuất hiện lại như vậy thì sẽ như thế nào là một điều mà tôi cảm thấy không có câu trả lời.

Tôi có thoáng nghĩ đến Nora, blog phi công. Tôi nghĩ đến chuyện những người phi công lái máy bay như vậy, và ngay cả người phi công trưởng đang lái chiếc máy bay của chúng tôi, ông ấy có hay lái kiểu vậy không, ông ấy cảm thấy thế nào.

Và tôi vẫn không hề nghĩ nổi và nghĩ tới những công việc tôi cần phải làm trong thời gian tới cho bản thân mình.

30+, hay là còn hơn nửa chặng chục năm là tới 40, tôi vẫn cảm thấy tương lai mình là thứ mơ hồ, mà em trai tôi đã nhắc.

Nếu mọi thứ khác đi thì sao, nếu tôi sinh ra trong một gia đình mà tôi không thể không đứng ra gánh vác trách nhiệm, lao vào kiếm tiền như điên, chẳng hạn vậy, thì tôi có thể ngồi mà nghĩ vớ vẩn (?) như thế, hay là tôi sẽ là một người đơn giản vì cơm áo gạo tiền là quan trọng hơn hết thảy, không phải là người không quá coi trọng việc kiếm tiền và tương lai như thế này?

Thực sự là tôi thấy mình chẳng biết gì cả. Tôi chỉ hiểu rõ ràng hơn bao giờ hết, cái câu châm ngôn mà ngày xưa cô giáo từng bắt chúng tôi phân tích khi tôi học cấp 2 “Em hiểu thế nào về câu “Hãy chọn lấy một mục đích. Nó có thể là một mục đích duy nhất của bạn.”

Và lần đầu tiên, tôi cảm thấy giá trị của nó theo một cách mà con bé mấy chục năm rồi vẫn chẳng hiểu tại sao chỉ nên chọn lấy 1, và tại sao lại là duy nhất.

Christofer Robin(*)

“Would you cry if you saw me crying?” (Hero – Enrique Iglesias)

Ừ đúng ra là Christopher Robin, nhưng trong phim khi Pooh, Tigger, Yyeore và các bạn khác gọi thì là Christofer cơ.

Mình viết cái tựa và câu đầu tiên ngay hôm xem phim về, thứ 5 tuần trước.

Rạp vắng ngắt. Chỉ có 3 người kể cả mình. Một cặp ngồi trước 2 dãy ghế, vé VIP, và mình.

Mình vô muộn, vì đến cận giờ mới bắt đầu lấy xe đi. Đi xem một mình, ở một cái rạp vắng ngắt cũng có rất nhiều sự thú vị, như là khóc, nước mắt chảy ròng ròng mà cũng chẳng sợ ai nhìn thấy, dù có ai nhìn thấy cũng chẳng sao, chỉ là họ sẽ ngạc nhiên vì tình tiết cũng chẳng có gì mà có đứa khóc tới 2 lần.

Nói thực sự là mình cũng chẳng biết sao mình khóc. Cảnh làm mình khóc, cũng chẳng có gì quá xúc động, chỉ là Pooh gặp Robin khi đã lớn, và nhận ra ngay lập tức người bạn của mình.

..

 

13.08.2018

Hôm qua viết dở, tính hôm nay viết tiếp về câu chuyện mình đã xem, mà sáng nay vào đã nghe tin bất ngờ.

Bạn cùng phòng sẽ không còn chung phòng từ ngày mai.

Vậy mà mình đã tưởng mình sẽ rời khỏi đây trước bạn ấy. Vì bạn ấy thực sự còn rất nhiều điều muốn cống hiến, và còn muốn nỗ lực. Đúng là không ai biết trước được điều gì. Có một chút tiếc nuối, tại sao chung phòng mà cuối cùng mình lại là người biết cuối cùng. Có thể đổ vì mình đã về nhà vào thứ 7 và chủ nhật, một cuối tuần hiếm hoi trong dạo gần đây mình không phải đi làm.

Thứ hai này không vui…