Chỉ là cập nhật một chút

Đám cưới 2 người bạn cùng một ngày. Cuối cùng phải bỏ 1 dù không muốn, dù sao cũng đã là may, tưởng không tham dự được cả 2.

Lần đầu tiên được vào công viên bạc tỉ. Chả có cảm giác gì. Hôm ngồi với mọi người, team mới, cũng không vui buồn gì. Nó cứ lững lờ. Thiếu không thiếu, đủ không đủ. Mà có lẽ vậy là được.

Đổi 10 năm sống để lấy sự nổi tiếng, giàu có, bạn có đổi không? Đó là câu chốt của buổi họp team đầu tiên tham dự. Đa số mọi người người trả lời “không” (thực ra mình tin là ngay cả vài người trả lời “có” cũng là đùa giỡn). Dù sao thì câu đó nếu đổi đi 1 chút “nếu đổi 10 năm sống để đổi lấy cái mà bạn muốn có nhất, bạn đổi không?” thì số lượng câu trả lời “có” sẽ khác đi rất nhiều.

Bạn thì sao, đổi không, nếu câu hỏi là câu đã có chút thay đổi?


Tài liệu Lịch sử Việt Nam

Dành cho ai thích lịch sử 🙂


  1. An Nam Chí Lược – Lê Tắc
  2. Đại Việt Sử Ký Toàn Thư – Lê Văn Hưu, Phan Chu Tiên, Ngô Sĩ Liên
  3. Đại Việt Thông Sử  – Lê Quý Đôn
  4. Đại Việt Sử Lược_Khuyết Danh – Nguyễn Khắc Thuần
  5. Hoàng Lê Nhất Thống Chí – Ngô Gia Văn Phái
  6. Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục – Quốc Sử Quán Triều Nguyễn
  7. Lam Sơn Thực Lục – Nguyễn Trãi biên soạn – Lê Thái Tổ đề tựa
  8. Quốc Triều Chánh Biên Toát Yếu  – Cao Xuân Dục
  9. Thử Viết Lại Cổ Sử Việt Nam – Trương Thái Du
  10. Thiền Uyển Tập Anh – Lê Mạnh Thát
  11. Việt Điện U Linh Tập – Lý Tế Xuyên
  12. Việt Nam Sử Lược – Trần Trọng Kim
  13. Việt Sử Tiêu Án – Ngô Thời Sỹ
  14. Việt Nam Nam Phật Giáo Sử Ca – Thích Nhật Tân
  15. Việt Nam Thi Sử Hùng Ca (thơ) Thích Nhật Tân

Life without toilets: the photographer tackling a global taboo

One of the biggest issues at the intersection of sanitation, poverty and global health, open defecation has also long been one of the hardest to represent visually.

For photographer Andrea Bruce, however, the challenge meant she did not have to think too long before agreeing to the year-long project documenting an issue both deeply sensitive and hugely important. The resulting photo essay, commissioned by National Geographic, has been selected for a first prize in the prestigious Pictures of the Year awards.

The US photographer, who has covered wars, and depicted the lives of sex workers in Baghdad after the US invasion in 2003, recalls: “To be honest, when they approached me and said, ‘We want you to do a story on open defecation,’ a million things went through my head.”

Bruce’s images – taken in India, Haiti and Vietnam – tell a compelling and dignified story about a global problem affecting 1.1 billion of the world’s poorest people.

Among that total, according to Unicef, are 524 million people in India – almost half the country’s population – where lack of sanitation is estimated to be responsible for more than a million deaths of children under the age of five from diarrhoea every year.

Phham Thi Lan, 31, and her son, Vinh, four, at Vinh Xuyen village, Tinh Bien district, Vietnam
  • Phham Thi Lan, 31, and her son, Vinh, four, at Vinh Xuyen village, Tinh Biên district, Vietnam. Outdoor toilets are often sited over fish farms in the south of the country

“The more I researched it,” says Bruce, “the more I realised how large a proportion of the world’s population is living in sewage and without clean water. More people die of health problems related to sanitation issues every day than do of malaria, HIV and the top five diseases combined.”

Although she says she “does not set herself boundaries” in advance when working on a photographic project, Bruce decided she would go with what her subjects found “acceptable”. She chose as the subject of her work in India a poor village where she had worked before, and was familiar to those who lived there.

A woman looks for a place to defecate on the railroad tracks, early in the morning in the Anna Nagar slum, in Delhi
  • A woman looks for a place to defecate on the railway tracks, early in the morning in the Anna Nagar slum, in Delhi

“I had worked in the village before for the New York Times for a story on women and work, and people knew and trusted me. I know everyone in the village and they knew I was not going to be disrespectful.

“I wanted to make sure that it was something everyone can relate to so that it was about people not just about poverty.

“It is not only an issue about diseases that people are facing. For women, this is the time of day when women are often raped in India, Africa and Haiti – when [they] are most vulnerable and trying to find some privacy.”

In a community toilet building in Delhi, four women wait for the one working stall to become free
  • In a community toilet building in Delhi, four women wait for the one working stall to become free

The health issue was also dramatised for her in Haiti, where she arrived after Hurricane Matthew had devastated the country.

“It was kind of crazy timing. A huge hurricane came through and then you have contamination. One drop of cholera and it just sweeps through.”

A slum in northern Haiti
  • The slums of northern Haiti suffered from cholera after Hurricane Matthew, exacerbated by the lack of proper toilets. In this community, people often defecate in the lanes between their homes

She was particularly struck by the bayakou – latrine cleaners – whom she photographed for the project.

“In Haiti the people who are on the frontline are the bayakou who go into the latrines, which is this taboo subject.

“They can only work at night and people throw rocks at them even if they employ them. They are like the superheroes of Haiti. We also worked with a small NGO called Soil in Haiti, which brings composting toilets to slum areas and then collects them – like milkmen – to give to farmers to use as compost.”

And although the pictures are beautiful both as images and in their expression of a particular kind of vulnerability, Bruce adds that she was anxious to avoid the trap of exoticising the subject by emphasising its otherness to a western audience.

“For me it is not about making things exotic but to make them boring and important but still as beautiful as possible.”

Baby sleeps in a hammock in the village of Peepli Kheera, in front of one of the fields used for defecation
  • In the village of Peepli Kheera, with a population of 800 people, there is only one toilet, which is kept under lock and key. The entire community defecates outside – men in the fields on one side of the village, women on the other

Bruce has been back to the village in India since the images were first published – to a pleasant surprise.

“Since the pictures came out the Indian government has been to the village and they have built a community toilet. Who knows? Maybe they were going to come anyway but the the villagers are very happy.”


Andrea Bruce’s prize-winning images from India, Haiti and Vietnam document the deeply sensitive issue of open defecation, which affects 1.1 billion of the world’s poorest people

Photographs: Andrea Bruce/NOOR/Eyevine

by Peter Beaumont

For photographer Andrea Bruce, however, the challenge meant she did not have to think too long before agreeing to the year-long project documenting an issue both deeply sensitive and hugely important. The resulting photo essay, commissioned by National Geographic, has been selected for a first prize in the prestigious Pictures of the Year awards.

View original post 762 từ nữa

Cách làm đồ tẩy rửa (kể cả tắm gội) tự nhiên | How to make natural detergent

(English in Part 2)

  1. Bài có 2 phần, 1 là dành cho những ai có xài bồ hòn, có thể mua được bồ hòn.
    Tham khảo:

Phần thứ 2 là dành cho ai không có bồ hòn hoặc mấy nguyên liệu ở trên, tạm thời mình lười và không rảnh dịch, nên copy bài tiếng Anh và để link, rảnh sẽ dịch.

2. For anyone reading in English:
It is made from sugar and fresh kitchen wastes in the ratio of 1:3:10. Which means, 1 ratio of Sugar : 3 ratio of fresh kitchen waste : 10 ratio of water.




i. Mix brown sugar with water, add in the garbage.
ii. Leave some space for fermentation.
iii. Enzyme will form and ready to use in 3 months.
iv. Make sure the container is air tight.
vi. Push the floating garbage downward once a while.
vii. The enzyme is ready to use in 3 months.

The residue can be reuse for the next production by adding fresh garbage. It can be use as fertilizer by drying the residue, blending and buried in the ground.

Garbage Enzyme’s Usage

i) Agriculture

• Reduce over-use of chemicals in the agriculture.
• Keep the farm free from infections and insects.
• Enzyme can fertilize the soil for vegetable growing.
• As a natural Herbicide and Pesticide
• Can convert sandy land to fertile farm land.
• Keep clean and cool air in the farm atmosphere.
• Clean impure and dirty water in the farm.


ii) Household

• Enzyme is a popular household cleanser, cleaning with enzyme is a smart way to avoid using harsh chemicals. By the end those Enzyme will reach to the river & the sea and it will safe our environment.
• Remove the foul odor, mold and grime in kitchen and bathroom
• Anti bacterial and virus
• Help in driving away insects
• Remove odor from pets and cigarettes
• For ticks and carpets
• For ironing and washing

Usage Dilution ratio

Enzyme for fertilizer, 1:100 / 500 / 1000
Enzyme for insecticide, 1:1000
Enzyme for pesticide, 1:100

For anti odour / air re-freshener: dilute 200xAs plant hormone to get moreflower and fruit dilute 500x.
Enzyme adds with water to dilute, it become more power.
For Shampoo, Dish wash, Detergent, use enzyme: add half tea spoon in shampoo (1 tea spoon for 500cc; 1 table spoon for 1 lit) to enhance the nutrients and reduce chemical side effect.
Hôm nay mình làm thử theo cách 1. Sau 1 thời gian sẽ nói cho mọi người kết quả. Hy vọng mọi người cùng thử với mình, và nếu có thì comment ở đây để mọi người học hỏi nhau nhé.

If you try, please comment how you make it, and later on, how it is going. Let’s share and learn together.

Thiền – “Tâm bi”

Bài lấy từ trang của Nguyễn Duy Nhiên ở đây.

“Nhiều năm trước đây, khi tôi sống ở Ấn độ và thực hành thiền tập tại Bồ đề Ðạo tràng, tôi có đi với một người bạn sang Calcutta ở vài hôm. Ðến giờ trở về, chúng tôi mới hay là mình sắp trễ giờ xe lửa. Chỉ có một cách duy nhất để ra ga kịp giờ là tìm một chiếc xe kéo. Xe kéo là một loại xe rất thông dụng ở Ấn độ. Tại những thành phố khác, xe kéo thường được kéo bằng xe đạp hoặc xe gắn máy, nhưng ở Calcutta xe được kéo bằng người chạy bộ. Mặc dù chúng tôi không thích ngồi trên xe để cho một người khác kéo, nhưng vì trễ giờ nên chúng tôi không còn có sự chọn lựa nào khác hơn.

    Người phu kéo xe đưa chúng tôi băng ngang qua những ngõ tắt, xuyên qua các hẻm vắng tối thui. Ðột nhiên, chợt có một người đàn ông to lớn từ đâu xuất hiện, tiến đến người phu kéo và chận đứng chiếc xe lại. Hắn nhìn thấy tôi, nắm lấy tôi và cố lôi tôi ra khỏi xe. Tôi nhìn chung quanh tìm người cứu giúp. Chung quanh tôi đâu đâu cũng có người, thường thường ở Ấn độ là vậy, nhưng tôi không thấy được một gương mặt nào là thân thiện hết.

    Tôi tự nhủ, “Trời ơi, tên này sẽ lôi mình xuống và làm hại mình đây. Sau đó hắn sẽ giết mình mà không có một ai cứu giúp hết.” Nhưng người bạn tôi ngồi cạnh bên trên xe, giúp tôi xô được tên say rượu ra xa, và kêu người phu xe chạy đi nhanh. Chúng tôi thoát được nguy hiểm ấy và đến trạm xe lửa đúng giờ.

    Về đến Bồ đề Ðạo tràng tôi vẫn còn cảm thấy run sợ và tức giận. Tôi kể cho vị thầy tôi nghe, ngài Munindra, về chuyện đã xảy ra. Ông nhìn tôi và nói, “Ồ Sharon, với tất cả tâm từ bi của cô, đáng lẽ cô phải lấy cây dù của cô, dùng hết sức mình mà đập lên đầu hắn mấy cái thật mạnh!”

    Ðôi khi chúng ta nghĩ, khi ta có một tâm bi, có một con tim rộng mở, nghĩa là ta sẽ trở nên thụ động, cho phép kẻ khác lợi dụng mình. Ta lúc nào cũng nở nụ cười và mặc cho người khác muốn làm gì ta cũng được. Nhưng tâm bi không phải là như vậy. Ngược hẳn lại, tâm bi không hề có nghĩa là yếu đuối. Nó là một sức mạnh phát sinh lên khi ta nhìn thấy được tự tánh khổ đau của cuộc đời. Tâm bi cho phép ta nhìn thẳng vào khổ đau, dù trong ta hay trong người khác, không chút sợ hãi. Nó cho phép ta lên án những bất công không chút do dự, và hành xử thích ứng với khả năng của mình. Muốn phát triển tâm bi, tâm thứ hai trong Tứ vô lượng tâm, đức Phật dạy, ta phải biết sống với lòng thương xót đối với tất cả mọi người, mọi loài, không phân biệt.

    Nhưng cảm xúc của tâm bi rất dễ bị hiểu lầm. Lần đầu tiên tôi đến dạy thiền tập ở Nga, tôi đề cập đến tâm bi rất nhiều. Khi những câu của tôi được thông dịch sang tiếng Nga, tôi chợt có một cảm giác là lời của tôi đã không được chuyển đạt đúng nghĩa. Cuối cùng, tôi quay sang hỏi người thông dịch, “Khi tôi nói ‘tâm bi’ anh dịch sang như thế nào?” Anh ta đáp, “Ồ, tôi diễn tả một trạng thái bị chiếm ngự bởi nỗi khổ của kẻ khác, như là bị ai lấy dao đâm vào tim mình, và ta phải gánh vác cái đau của kẻ khác như là nỗi đau của chính mình vậy.” Tôi ngồi đó và nghĩ thầm, “Thôi chết rồi!”

    Nhưng sự lầm lẫn ấy thật ra cũng tự nhiên thôi. Ta rất dễ hiểu lầm rằng tâm bi có nghĩa là chịu đựng khổ đau của kẻ khác.

Khi được dịch từ tiếng Pali và Sanskrit, chữ karuna, tâm bi, có nghĩa là sự run rẩy, rúng động của con tim trước nỗi đau của kẻ khác. Nhưng nó không có một nghĩa yếu đuối và tiêu cực như lối diễn tả của người thông dịch. Khi ta bị chế ngự bởi một nỗi đau, nó có thể đưa đến một sự thất vọng, phiền muộn, chán nãn, và đôi khi là tức giận. Nhưng đó không phải là tâm bi. Ram Dass và Paul Gorman, trong quyển Tôi có thể giúp bằng cách nào? viết: “… mở rộng con tim ra để tiếp xúc là một việc, và để cho con tim mình bị tan vỡ và bị chế ngự lại là một việc khác. Sự khác biệt của khổ đau nằm ở chỗ đó.” Nếu như ta cảm thấy con tim mình sẽ bị tan vỡ, ta sẽ bị đè bẹp, ta sẽ không chịu đựng nỗi sự việc xảy ra, thì ta không thể cởi mở ra trước nỗi đau được – thế nhưng đó cũng chính là nền tảng của tâm bi.

    Bước đầu tiên để phát triển một tâm bi là biết cởi mở và nhận diện được sự có mặt của khổ đau trong cuộc đời. Ở tất cả mọi nơi, bất cứ ở đâu, bằng cách này hay cách khác, mọi loài đang khổ đau. Có những khổ đau to lớn và bi đát, có những khổ đau nhỏ nhoi và thinh lặng.

    Giáo lý này không bắt buộc ta phải biểu hiện tâm bi theo một đường lối nhất định nào. Bạn có thể cầm cây dù của bạn, với hết cả tâm bi của mình, đập xuống đầu một người nào đó mấy cái thật mạnh. Hay có thể bạn từ bỏ hết mọi thế sự và chọn một lối sống xuất gia. Có nhiều sự chọn lựa khác nhau.

    Một hành động của tâm bi không cần phải là một cái gì vĩ đại, to tát. Những hành động nhỏ nhặt thôi, bày tỏ tình thương, sự cởi mở, như là tặng thức ăn cho người đói, chào đón, hỏi thăm một người nào, sự có mặt của mình – tất cả những cái đó đều là những biểu hiện rất hùng tráng của tâm bi. Tâm bi giúp ta mở lòng ra và tiếp xúc với nỗi đau, và tuệ giác chỉ cho ta biết cách hành xử cho thích hợp. Với tâm bi, sự sống của bạn sẽ là một hiện thân của tình thương và sự hiểu biết.”

Trích trong “Thiền tập về thương yêu

Nguyễn Duy Nhiên dịch.