Cho những ngày qua

4.11.2018

Thế là tôi nghỉ việc được gần 1 tuần, chính xác ra thì 05 ngày. Hôm nay theo lịch, sẽ đi Tiền Giang.

Ở nhà thực ra cũng có rất nhiều thứ linh tinh để làm, và rất nhiều thứ có thể lười được. Vì không biết mình muốn làm cụ thể điều gì trong thời gian tới, do quá nhiều thứ muốn làm và quá nhiều thứ bối rối cũng như lo ngại không biết sẽ bắt đầu từ đâu, cũng như hễ về nhà của bố mẹ – nói rõ ra là thế, vì tôi vốn chẳng có nhà cửa gì cả, là tôi thấy mình lại cần phải đi.


7.11.2018

Còn 3 ngày nữa.

Hôm qua qua nhà bạn thân từ hồi học cấp 2. Đứa bạn mà bỏ lỡ đám cưới của nó vì đang ở Đà Nẵng; bỏ lỡ mừng con nó đầy tháng, rồi thôi nôi vì đang lang thang ở chỗ nào đấy, và vì cũng quá nhiều thứ khác xảy ra trong đời, nên chẳng hề nhớ tới nó.

Năm nay mới gặp lại nó sau nhiều năm. Mà buồn cười, cảm giác như là “chưa hề có cuộc chia ly” vậy. Tất nhiên cả hai đứa đã khác, khác nhiều lắm. Nó không còn kiểu nông nổi như ngày xưa vì si tình một ai đó, hay vì đủ thứ linh tinh mà giờ mình chẳng thể nhớ. Nó cũng không còn dáng vẻ mi-nhon dễ thương xinh đẹp. Giờ là “mẹ gấu vĩ đại” theo đúng nghĩa đen của nó. Và tất nhiên chín chắn hơn, chín chắn hơn nhiều. Mình thì, ờ thì mà là, chắc nhận xét chủ quan thì cũng chẳng đúng đâu, nhưng mà bảo đảm so với ngày xưa thì ít nhất là bản tính ham đi chơi, cứng đầu bộc lộ rõ hơn rất nhiều. Nơi xa nhất mình từng đi 1 mình hồi cấp 2 chắc cũng không quá 7 – 10 cây số, còn giờ thì, e hèm.

Nhưng cũng có những thứ, sẽ gần như không bao giờ thay đổi, ít ra là trong cuộc sống này. Ví dụ như là cách nó nói chuyện với mình. Vẫn cứ bỗ bã và xổ thẳng vào mặt. “Mày vậy mà cũng coi được hả”. “Tao mà là mẹ mày thì còn lâu mày mới được làm vậy”. =))

Mèn, vậy là biết nó 2/3 cuộc đời tính tới thời điểm hiện tại rồi còn gì!

Ê, biết không, dù thế nào thì, ờ, việc biết có những đứa như nó trong cuộc đời mình, điều đó thực sự đủ để mỉm cười, dù ờ, đôi khi cũng thấy có lỗi, vì xét cho cùng, mình là một đứa bạn cũng chả tử tế gì lắm, khi bỏ lỡ nhiều cột mốc quan trọng trong cuộc đời bạn mình như vậy.

Advertisements

Thản nhiên với “tội”

Trích blog của anh Trần Đình Hoành:

“Thái độ của mình ngày trước là trả lời cũng vô ích, trả lời làm gì cho mất công. Nhưng thái độ của Hakuin là chuyện gì cũng vậy, cũng chỉ là gió thoảng mưa bay trong cuộc đời phù du, cũng chỉ đáng một tiếng “Vậy à”. Đó là hai thái độ khác nhau: một thái độ không muốn trả lời vì chẳng được lợi ích gì, một thái độ là chẳng có gì để mà trả lời.”

via Thản nhiên với “tội”

Ghi chép vụn – 15/10/18

Tưởng là nắng, hóa ra là tường trắng

Tưởng là mưa, hóa ra chỉ là mây mờ

Tưởng là lâu, ai ngờ vài ngày vài tháng đã nhạt

Tưởng là mất, ai ngờ là còn

Tưởng là quên, ai ngờ là nhớ

Tưởng là nhớ, ai ngờ lại mau quên

Tưởng là tưởng, ai tưởng kệ ai.

2.

Đôi khi quên mất là mình đã đang rất may mắn như thế nào.

Đôi khi quên mất là mình một mình.

Đôi khi quên mất là mình không một mình.

Và đôi khi sẽ có những điều nhắc mình nhớ để không quên.

15.10.2018

15 days more to go…

Kể chuyện linh tinh.

Hồi lâu lắm rồi, khi còn liên lạc với B., có lần nói chuyện là nếu có kiếp sau thì ai muốn làm gì.

Mình muốn làm một cái cây. Còn B nói là B muốn làm cá mập, tại sao thì không nhớ. Chỉ nhớ là sau khi B nói xong thì mình thấy làm cá mập cũng hay hay. Còn B nói là cây thì hay bị sâu, rồi mối mọt gì đó, nghe cũng có lý. Dễ thay đổi ý kiến dễ sợ, haha.

Rồi bẵng một thời gian, tự nhiên dạo này lại nhớ lại chuyện đó. Nếu bây giờ hỏi lại câu cũ, kiếp sau muốn làm gì, thì mình chắc vẫn chọn là một cái cây. Còn vụ sâu hay mối mọt gì đó thì cũng không quan tâm. Còn nếu không thì chắc muốn làm một con chim đại bàng hay chim ó gì đó ở trên núi cao, dãy Himalaya đó.

Về một giấc mơ

Có những thứ phải ghi lại ngay không quên. (Thực ra cũng quên ít nhiều rồi).

Giấc mơ hôm qua (hay gần sáng nay) thật là kỳ lạ.

Vẽ một bức tranh. Người vẽ là tôi. Một bức tranh gì đó trong một khung như phần đất liền của Mỹ hay Bắc Mỹ, nhưng lại phủ màu của biển, của một người phụ nữ Việt Nam.

Tôi đang trong lớp học. Cô giáo – không nhớ mặt hướng dẫn gì đó về vẽ hai lớp, ý chồng ý.

Tôi chỉ nhớ là mình vẽ hai lớp màu và hai lớp hình. Lớp sau chồng lên lớp trước, để bức tranh thoạt nhìn thì không có gì hết, nhưng thực ra cả một sự phức tạp.

Lớp ở dưới, chỉ nhớ là vẽ nhiều người. Trong giới hạn là biên giới nước Mỹ. Tức là vẽ khung bản đồ của nước Mỹ hay Bắc Mỹ, rồi trong khung bản đồ đó, vẽ gì đó không nhớ, chỉ nhớ là nhiều khuôn mặt. Hình như là có ý nghĩa gì đó, mà tiếc là giờ cũng không nhớ nổi.

Bên tay trái, phần biên giới được tô và pha màu giống như trong hình vệ tinh thời tiết. Biển, cuộn tròn của mây, chỉ nhớ là rất nhiều màu xám và trắng, men theo rìa tạo thành biên giới bên tay trái.

Bức tranh ở trên, hình như là một người phụ nữ Việt Nam. Không hẳn Việt Nam, chỉ nhớ là nền màu xám-nâu hay pha giữa màu đất và bụi xi măng. Một người phụ nữ, hình như khăn vấn nên nghĩ là Việt Nam.

Và có cả khung tranh. Khung tranh che mất phần nào bức tranh bên dưới, vì khoảng trống trong nền bức tranh trên cũng hiện ra phần nào những hình ẩn ở dưới, dù mờ mờ.

Và chỉ nhớ là phải tìm vẽ trên chất liệu gì đó, vì lần đầu tính vẽ trên một mảng chất liệu gốm hay men, khá to vì phải bưng bằng 2 tay, và có hình gần như hình bản đồ nước Mỹ, nhưng gốm lại bị rêu phủ một mảng bên dưới góc tay trái hay phải, và cô nói gì đó về việc xử lý chất liệu nên hình như cuối cùng dùng giấy, giấy cũ, màu như giấy dó.

Chỉ vậy thôi.