28.09.2021

Hôm trước thấy trên group Maybe you never watched this movie (group tiếng Việt của người Việt), có bạn đề xuất phim Capernaum – Cậu bé nổi loạn (Link). Rất nhiều người vào nói đây là một bộ phim cảm động và trong top những bộ phim yêu thích nhất của các bạn đó, và có bạn đã khóc rất nhiều.

Hôm nay mình mới có dũng khí xem, vì review có vẻ xúc động quá, không chắc mình sẽ cảm thấy thế nào. Mình không quá xúc động như các bạn đã viết review, nhưng thực sự là phim cảm động. Bạn nhân vật chính cũng có cuộc sống trước khi đóng phim gần giống vậy, tuổi bé cũng xêm xêm như vậy khi đóng. Xem xong thì nhớ Orange House và thời gian ở đó. Dù sao cũng đã nhiều năm trôi qua, mình nghĩ nhiều người mình gặp cũng có thể không còn ở đó nữa, hy vọng các bạn nhỏ mà mình gặp đã ổn hơn trước nhiều.

What will be will be – you know it yourself.

7.3.2021

Đang học Toán, nghĩ mãi chẳng ra nên nghịch lung tung, thấy cái này hay quá:

Mình cũng đã được nghịch kéo thủy tinh hồi lâu lắc.

Không liên quan, mà hai mảnh thủy tinh hình trái tim hình như mất từ hồi nào rồi.

Ghibli Studio và …

Trời SG nóng lại rồi. Thèm một chỗ như thế này, trong rừng. Cái chòi thôi chứ không cần phải là một căn nhà như trong phim.

Credit: Ghibli Studio – The Borrower Arrietty (2010) (Karigurashi)

Hoặc là bé lại vô rừng chơi như vầy cũng thích nè:

Credit: Ghibli Studio – The Tale of Princess Kaguya (2013) (Kaguyahime)

Nhảm vầy thôi, dạo này đang mê Nhật.

Ai muốn tham khảo thêm hình chính chủ thì vào web của Studio nha: http://www.ghibli.jp/info/013381/

23.02.2020

23.02.2020 lần đầu tiên vẽ lại từ hồi chắc học phổ thông quá. Màu nước là cái đã từng thử nhưng toàn tự nghịch và thường bị vứt bỏ sau một thời gian ngắn.

À, đâu, có một thời gian có đụng đến lý thuyết vẽ cơ bản khuôn mặt (vẽ chì) trong lớp học về hoạt hình (chỉ đi học tầm 2-3 buổi xong không đi được nữa), tất nhiên không có vụ màu mè gì rồi.

Lớp workshop có một số bạn đã vẽ một cách tương đối, một số thì mình cũng không biết là có biết gì không, và tất nhiên là có cả thành phần như mình.

Nói chung là mình chỉ tham gia vì lý do là nó vẽ thực vật. Chấm hết. 2 tiếng buổi sáng nghe qua về một số họa sĩ vẽ minh họa thực vật, “lịch sử minh họa thực vật ở VN” theo tìm hiểu của bạn thầy hướng dẫn, phân biệt vẽ minh họa thực vật cho khoa học và vẽ minh họa cho… vui (thiết kế, minh họa sách, nghệ thuật, v.v.). Và sau đó được chọn 1 bông hoa thật để vẽ, cố gắng theo đúng phong cách khoa học – tức là đúng tỉ lệ, theo đúng góc vẽ, gân lá (nếu có), gân hoa, v.v. Mình được bạn ngồi cạnh chọn giùm hoa hướng dương. Nhìn lại thì hoa đồng tiền không ai chọn cả, bạn ngồi cạnh thì chọn hoa lan nhưng vì thích hoa hướng dương và tự tin là vẽ được cả 2 (bạn ấy có vẻ là người chuyên nghiệp nhất nhóm, vì mang cả màu, bút và cả cuốn sketchbook theo ghi chép nữa, cũng như vừa nghe nói loại này loại kia là có vẻ nắm được ngay).

Mình chọn bố cục từ đầu hơi bị sai, nên cây hơi bị lệch lên trên. Những cái lá thì mình vẽ khá nhanh, lâu lắm mới có dịp ngắm một bông hoa có lá cành kỹ tới từng chi tiết nhỏ như vậy, cũng chỉ muốn có kính lúp để zoom rõ hơn mà vẽ thôi. Tóm lại là vui phết. Nhưng đến bông hoa thì bị khó. Mình loay hoay hoài mà không biết vẽ thế nào vì nó có vẻ cứ bị tràn xuống và không còn đúng tỉ lệ nữa. Lúc này bạn chủ xị chương trình (không phải bạn thầy hướng dẫn) mới ra bỏ nhỏ là “mình thấy bạn đang gặp khó khăn ở bông hoa đúng không, bạn nên xác định điểm trước rồi hãy vẽ.” Ui chao đúng thời điểm, mình nhận ra mình bỏ sót mất điều quan trọng: quy về khối. Sau khi quy ra được cánh gồm 2 hình elip (khoảng thế, thực ra là 3 cơ) lồng vào nhau và phác theo tỉ lệ cành thì vẽ nhanh hơn và hiệu quả hơn hẳn.

2 giờ chiều vô để chuyển bức sketch chì lên giấy vẽ màu nước và hoàn thành trên màu nước. Vụ màu nước cũng vui. Giờ mới hiểu tại sao ngày bé bon chen mua màu nước về vẽ mà cuối cùng thì lọ nước tèm lem và màu thì bị trộn với nhau tùm lum và chả mấy mà hỏng. Nhưng mình pha màu không ổn lắm. Màu xanh hơi bị vàng. Lúc sau thì pha được màu xanh ưng ý lại bị hết giờ, nên nó cũng không ổn lắm, nhìn cứ như là cây bị héo vàng. Màu nâu cũng không pha được (do thầy chỉ cho pha từ 3 màu cơ bản thôi), nên chơi thành màu tím. Thầy có bảo pha màu xong mang về mà tô thêm, nhưng vốn chả có cọ vẽ, mà xong là xong, không muốn dây dưa một bức – có vẽ thì vẽ thêm thôi, nên mình chỉ mang về nhà tác phẩm “gần hoàn thiện”. Nói chung nhìn lại thì thấy công vẽ gân lá và từng cánh hoa buổi sáng chả thể hiện được gì trong cái “tác phẩm hoàn thành” cả. Nhưng thực ra mà nói, mình cũng cảm thấy mình vẽ không tệ lắm, haha.

Tất nhiên là trong các bạn mình follow thì có nhiều bạn vẽ rất đẹp, mình a-ma-tơ nên chỉ hài lòng trong khả năng của mình thôi. 🙂

Rảnh nên úp hình chơi. 🙂

Về một giấc mơ

Có những thứ phải ghi lại ngay không quên. (Thực ra cũng quên ít nhiều rồi).

Giấc mơ hôm qua (hay gần sáng nay) thật là kỳ lạ.

Vẽ một bức tranh. Người vẽ là tôi. Một bức tranh gì đó trong một khung như phần đất liền của Mỹ hay Bắc Mỹ, nhưng lại phủ màu của biển, của một người phụ nữ Việt Nam.

Tôi đang trong lớp học. Cô giáo – không nhớ mặt hướng dẫn gì đó về vẽ hai lớp, ý chồng ý.

Tôi chỉ nhớ là mình vẽ hai lớp màu và hai lớp hình. Lớp sau chồng lên lớp trước, để bức tranh thoạt nhìn thì không có gì hết, nhưng thực ra cả một sự phức tạp.

Lớp ở dưới, chỉ nhớ là vẽ nhiều người. Trong giới hạn là biên giới nước Mỹ. Tức là vẽ khung bản đồ của nước Mỹ hay Bắc Mỹ, rồi trong khung bản đồ đó, vẽ gì đó không nhớ, chỉ nhớ là nhiều khuôn mặt. Hình như là có ý nghĩa gì đó, mà tiếc là giờ cũng không nhớ nổi.

Bên tay trái, phần biên giới được tô và pha màu giống như trong hình vệ tinh thời tiết. Biển, cuộn tròn của mây, chỉ nhớ là rất nhiều màu xám và trắng, men theo rìa tạo thành biên giới bên tay trái.

Bức tranh ở trên, hình như là một người phụ nữ Việt Nam. Không hẳn Việt Nam, chỉ nhớ là nền màu xám-nâu hay pha giữa màu đất và bụi xi măng. Một người phụ nữ, hình như khăn vấn nên nghĩ là Việt Nam.

Và có cả khung tranh. Khung tranh che mất phần nào bức tranh bên dưới, vì khoảng trống trong nền bức tranh trên cũng hiện ra phần nào những hình ẩn ở dưới, dù mờ mờ.

Và chỉ nhớ là phải tìm vẽ trên chất liệu gì đó, vì lần đầu tính vẽ trên một mảng chất liệu gốm hay men, khá to vì phải bưng bằng 2 tay, và có hình gần như hình bản đồ nước Mỹ, nhưng gốm lại bị rêu phủ một mảng bên dưới góc tay trái hay phải, và cô nói gì đó về việc xử lý chất liệu nên hình như cuối cùng dùng giấy, giấy cũ, màu như giấy dó.

Chỉ vậy thôi.