18.03.17 – for an acquaintance.

Hơn 2 tuần rồi đó, M.

Chuyện gì tới sẽ tới, phải không? Thực ra im lặng cũng là 1 câu trả lời, phải không M?

Thỉnh thoảng nhớ M đó, nhưng mà không như K, nhớ M đủ để mỉm cười. 🙂

Mong M khỏe, và luôn giữ được nụ cười như hôm mình gặp nhau nha M.

Mến,

“Người có túi trà thần kì”.

Những ngày đang trôi (3) – viết vội

Thời gian trôi nhanh quá…

Ý thật là dễ thương (dù thương không dễ), thực sự rất đáng để đến một lần trong đời.

Rome thật là hào nhoáng và có nhiều thứ để xem. Nhưng thực lòng, tôi không quá bị choáng ngợp, dẫu bảo tàng Vatican thật khủng khiếp, còn lớn hơn cả bảo tàng ở Moscow mà tôi đã từng được đến. 3 ngày ở Rome, không có cái phần mềm dò đường của bạn, chắc tôi còn bị lạc lõng nhiều, và cũng không biết nơi nào để đi, để xem.

Florence – Firenze. Cách đọc của người Ý thật là điệu đà. Hôm gặp host, thật là “đau khổ” khi thời gian hẹn thì tối, trời thì mưa lâm thâm, vác cái ba lô nặng trịch, tay cầm bịch đựng đồ, còn kéo lê cả cái va li nữa. Tôi thực sự hối hận vì đã vác tới 10kg va li quần áo. Còn rất nhiều đồ không mặc tới… Lúc nào cũng vậy, mang chi cho lắm để rồi có lắm thứ không dùng… Con người (tôi) thật là tham lam.

Cinqueterre (Serzana): 2 ngày dường như là quá ít…

Pháp…

Thực sự là may mắn vì S ở nhà… Aix nhỏ và rất năng động, nhưng cũng rất dịu dàng.

Những ngày đang trôi

“Làm việc” ở đây được 3 ngày, hôm nay là ngày thứ 4, thực ra tôi biết gì về họ?

Ngày thứ nhất, tôi gặp một bạn gái người Việt tên Liễu, đến từ Quảng Bình. Bạn tới học tiếng Anh. Kể cũng hay, bạn ở đây 6 tháng mà ngôn ngữ, theo bạn nói, là vẫn chưa rành, vì bạn định đi Đức, nhưng bạn nói là nếu không đi Đức được thì ở đây cũng tốt. Tôi thực sự tò mò, nếu không làm việc thì tiền đâu để một người Việt ở đó suốt 6-7 tháng qua. Vật giá ở đây đắt gấp 2-3 lần ở nhà… Như tôi, nếu không có gia đình thằng bạn thân cho ở nhờ vật vạ cả gần 8, 9 ngày nay thì cũng có mà nhe răng để cho những ngày sắp tới… Mà thôi, tò mò vậy, chứ thực ra ai cũng có cách xoay sở riêng mà.

Vào ngày thứ hai, ngày phân phát quần áo, có một anh bạn nhìn trầm trầm buồn buồn, chắc cũng cỡ tuổi tôi, đến tìm quần áo cho trẻ con 6-7 tháng tuổi, con trai. Tìm hoài tìm hoài cũng chỉ có một vài cái quần nhỏ mà có vẻ vẫn còn rộng so với con của anh là tạm được, còn lại anh đều lắc đầu. Mặt vẫn buồn buồn, ít nói. Không như một số người, đặc biệt là phụ nữ, rất mạnh dạn xông vào, lấy cái này, chọn cái khác, lục cái này bỏ cái kia, anh có vẻ nhẫn nại, chờ đợi những người khác, khi quá đông. Thực ra tôi chú ý tới anh chắc vì một là anh có vẻ im lặng và vì so với những người khác, thường họ tìm được cái gì đó tương đối hài lòng, còn với anh thì có vẻ như chúng tôi không giúp được nhiều lắm. Chị bạn cùng phụ sắp đồ với tôi sau khi anh đi, có nói là “Cậu ấy khóc đấy, nãy chị thấy, trông buồn buồn tội tội”.

Cũng là ngày thứ hai, một phụ nữ đi cùng hai đứa trẻ, tôi đoán là anh em. Hai đứa trẻ vào khu để đồ nam, còn người phụ nữ vào khu nữ. Chúng tìm đồ cho chúng. Do họ có vẻ là một gia đình và đồ chơi thì không có nhiều, nên khi bé nhỏ hơn giành lấy bộ xếp hình to, tôi không có ý kiến gì cả, nhưng đến khi cậu lớn cũng lấy bộ lego khác thì tôi bảo hai đứa có thể chơi với nhau, lấy 1 thôi, còn để cho những đứa trẻ và gia đình khác. Người phụ nữ thì hỏi xin bộ đồ chơi cho bé gái con chị ở nhà. Okie thôi. Nhưng sau khi thấy tôi bảo là đồ chơi cho con trai chỉ được chọn 1, chị bảo “thằng bé kia (lớn) không phải con của tôi, nó có vấn đề về metality”. Trong khi đó, tôi hỏi thằng bé là đi cùng ai, mẹ đâu thì nó chỉ vào chị đó. Thiệt tình là tôi cũng chẳng biết như thế nào. Vì thực sự họ có nét giống nhau như người trong gia đình, nhưng mẹ nào lại nỡ bảo con như thế.

Ngày thứ ba. Hôm qua tôi nói chuyện với Amal. Amal rất dễ thương, 9 tuổi, ở Syria. Amal giúp tôi xếp đồ sau khi chị bạn ngày hôm trước bảo tôi là chị không quay lại nữa. Amal có vẻ rất bướng bỉnh và cương quyết, nhưng mà rất dễ thương. Hỏi chuyện Amal thì được biết là gia đình Amal sẽ đi Thụy Điển, ba Amal đã ở đó. Nhà Amal có 10 người, và cô bé nói là gia đình 10 người là gia đình nhỏ ở Syria, thường có khi phải lên tới 20 người.  Amal bảo ở đây tốt, ở Thụy Điển chắc cũng tốt, ở nhà không tốt. Tôi hỏi tại sao không tốt, bé nói ở nhà bị nổ bùm, nhà bé cũng bị bom tàn phá. Amal làm cho tôi một cái vòng tay vào buổi chiều, ngay trước khi tôi về. Hôm qua cũng là ngày 3 cô bạn ở UK về nước, nên các bé nhỏ khóc rất nhiều, 3 cô bạn cũng rơm rớm. Họ đã ở đây cả tháng, nấu ăn (và donate thức ăn) cho mọi người. Tất cả mọi người đều yêu quý họ, tôi có thể thấy điều đó. À, ngay cả Mohamed cũng rớm rớm nước mắt. 🙂 Anh chàng nhỏ con này tôi chưa có dịp nói chuyện nhiều, nhưng thấy bạn ấy cũng rất dễ thương. Bây giờ Mohamed vừa là TNV vừa là “người thụ hưởng” ở đó.

Mọi người rất dễ thương, thực sự vậy, nhưng tôi có vẻ vẫn chưa hòa nhập được nhóm TNV hoàn toàn. Mọi người không phát âm được tên tôi, nên gọi chệch là Jane, Jan hay Jen gì đó. Cũng chẳng sao, miễn hiểu nhau là được, tôi cũng không câu nệ. Hôm qua trước khi tôi về thì có kịp gặp một cô bé châu Á (mà tôi đoán là người Hàn) cũng đang làm TNV lâu dài ở đây. 🙂 Chưa nói chuyện. Để coi còn gặp nhau hay không. 🙂

Hôm nay là một ngày mới, nắng đẹp như hôm qua. Hôm nay tôi phải đi ra ngoài đến hơn 8 giờ mới về, vì bạn tôi đi làm về trễ, còn mẹ bạn thì đi xem phim tới khoảng 7.30 mới về. Hôm qua còn tệ hơn, lang thang trên đường từ 5-10 giờ đêm. 🙂 Nhưng không sao cả. Thực sự là gia đình bạn tôi rất tốt. Không thể tin được là bọn tôi mới chỉ gặp nhau được đúng 1 lần trước đó, cách nay đã hơn 4 năm. 🙂

28.11.2016 – Let it be

Còn vài ngày nữa là tháng 12.

Thường thì mình thích tháng 12, vì ngay khi tháng 12 tới là mọi thứ ở xứ Xì Phố này có vẻ như thay đổi một chút. Trời bỗng xầm xì, mát hơn và tự dưng trong lòng có gì đó man mác xen kẽ giữa buồn và vui. Và dễ làm cho người ta xúc động…

2013 có lẽ là năm mà tháng 12 có nhiều chuyện xúc động nhất. Nhớ lại, đó là lúc mà mình đã giận G rất nhiều, để rồi cực kì xúc động khi cậu ấy nhớ tới sn mình, mà có lẽ là lần duy nhất cậu ta nhớ. Còn nhớ hôm ngồi họp ở PN, tự nhiên nhạc Noel ầm ĩ, làm tự dưng thấy nôn nao. Rồi chia tay PN, nhẹ nhàng và thanh thản. Rồi còn khóc khi xem phim Cuộc đời bí mật của Walter Mitty nữa – may mà khóc rớm rớm không ai thấy, còn rạp thì cứ như là bao nguyên suất. =)

2014, chuyện gì xảy ra thực tình không nhớ, chỉ nhớ là vui vì không ở nhà…

2015, sau 2 năm lại trở về nhà. Rồi sau đó thời gian thiền của mình ở KowTahm, “life changing experience” mà mình đang muốn tìm lại…

2016, chuyện gì xảy ra chưa biết, chỉ biết là sẽ vùi đầu vào công việc, deadline, sự kiện tùm lum, vậy là cũng sắp trọn 1 năm (và sẽ chỉ là 1 năm mà thôi), mình làm cho chỗ này.

28/11. Sinh nhật Lùn. Happy B’day em trai. Năm nay sinh nhật xa nhà của nhóc. Thôi ráng hết năm rồi về, thằng em trai bên ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối ạ. Thỉnh thoảng tự hỏi, chị với em, ai yếu đuối hơn ai?…

28/11, không vô tình xem lại mấy kỉ niệm nhắc bởi facebook thì chắc cũng đã quên hôm nay ngày mất của bạn. Lâu quá rồi, hơn chục năm… Thời gian làm nhòa đi tất cả, mà cơ bản, thực ra thì cũng có gì vĩnh cửu đâu, chỉ mong bạn thực sự siêu thoát, nếu thế giới siêu nhiên là có thực.

Mà nhắc tới thì càng nghĩ loanh quanh về vụ thiên văn. Cuối cùng thì mặt trời là một ngôi sao, trái đất là hành tinh, và ngôi sao mặt trời và cái thiên hà bé nhỏ này cũng chỉ là một phần của cái vũ trụ bao la có ti tỉ thiên hà khác. Ai biết được, thực sự tại sao lại có sự sống, tại sao kim tự tháp, mấy tảng đá đầu người ở đảo Phục Sinh và cả mấy cái đền Inca đó lại có thể được xây dựng chính xác và tỉ mỉ đến như vậy từ cả ngàn năm trước? Thực sự là có thế giới song song không, và có một thằng nào đó là mình ở thế giới song song đó cũng đang ngồi gõ gõ mấy dòng vớ vẩn về câu hỏi đại loại như thế này hay không?

Bắt đầu suy nghĩ lung tung rồi… Thôi tốt nhất là đi ngủ, let it be, đằng nà o thì sớm hay muộn, đã có bắt đầu thì sẽ có kết thúc, còn không có gì thì sẽ là không có gì, tất cả chẳng bao giờ biết được, sẽ là bí mật của vũ trụ, ngay cả khi thân thể của mình cũng không còn tồn tại nữa…

Mad

Như cách anh ta tự nhận “I am a freak” – “Tao là một gã quái”, Mad đúng là một gã quái so với đa số những người “bình thường” mà tôi từng gặp.

Một ngày chưa đủ để tôi biết anh ta uống cỡ nào, nhưng Mad từng khoe với tôi là anh ta vô tình thắng trong một cuộc thi uống bia ở Trung Quốc – “tao chưa từng uống bia nhiều đến thế, và chưa bao giờ tao bị say do bia – nhưng rượu thì có, trừ lần đó”. Cái cách Mad nhìn cuộc đời cũng thật là khác với đa số: gần 20 năm lang bạt khắp nơi trên thế giới,  từ hồi 19 tuổi, và Mad nói là anh ta chỉ tốn 2 tiếng rưỡi trong cuộc đời để nhận ra là mình sẽ không có một cam kết (commitment) với công việc gì mang tính “ổn định”.

Cao, gầy, thông minh, tử tế trong giới hạn, tuy vậy Mad không phải là người quá đặc biệt như cách anh ta tự nhận, vì tôi thực sự đã gặp được vài người cũng đặc biệt và khác thường – mỗi người theo một cách, nhưng điểm chung là đều thích đi bụi dài ngày và đều đã đang làm điều đó. Nhưng, cách Mad khiến tôi nhận ra rằng “luôn có đường để đi”, vấn đề là có dám đi hay không, vì thường “đường khác” đó, là con đường mà đa số sẽ bảo rằng “làm sao mà đi được”. Và nếu không thử, không dám nhìn, không thực sự chú ý – như tôi đã như vậy – và có thể đang như vậy, thì sẽ không nhận ra con đường khác đó, thì sẽ khiến tôi không thể quên được “điểm đặc biệt” đó.

Gặp lại gã hay không, với tôi chẳng hề quan trọng, vì những gì gã đã cho tôi thấy và cảm nhậ n đã đủ quan trọng.

Phải, “luôn có một con đường khác”.

When thing doesn’t go smoothly

I wont say “thing goes wrong”. No, nothing is wrong actually. It just doesn’t happen at the the time we think it should happen. It would happen, when it is ready.

But when it is ready?

Maybe the time will come, may be not. Again, after trying different way, it still doesn’t work – ah, I have just remembered another thing: Anything is possible, so, is it a conflict here?

No, not really.

Anything is possible, it is true, but it is a matter of time as well. So, after trying very hard, and the result or thing doesn’t go “right” as we want, it is just not the right time to happen. It will, if we keep trying and give it a little more time.

What if we don’t have that “more time”?

Then, well, something mismatch. Maybe it’s time to leave.

Really.