Trồng một cái cây từ hạt

Trồng một cái cây từ hạt

Gieo một hạt, một hy vọng

Một ngày, hai ngày rồi ba ngày

Một tuần qua và vẫn không thấy gì

Một tháng và như vậy là biết rồi đó.

Trồng một cái cây từ hạt

Lên được một hạt mầm

Mừng vui chưa kịp

Nào sâu, nào bọ, nào cả ốc sên con

Cùng chung vui hưởng thụ.

Trồng một cái cây từ hạt

Ta vẫn trồng cây từ hạt

Vẫn hy vọng sớm muộn gì hạt cũng thành cây.

(Nhảm, 22.02.2018)

Advertisements

13.02.2018 – last day at work of the lunar year

Checking data while listening to this:

Can’t stop smiling. It is so related to many young Vietnamese (and Chinese and other Asian countries maybe?)! Including me? Maybe. Maybe not. But the lyric is meaningful to us: Live your life and do not be influenced by others’ success or comments. They are not You, they care in the way they think it is best. But NO ONE IS YOU BUT YOURSELF. Personally I think the life that does no harm to others (but still cause the worry and concern from some beloved, that’s unavoidable in many cases) is good enough.

Live Your Life, in this New Year and so on.

“Không có giấc mơ lãng mạn”

“Không có giấc mơ lãng mạn”

Cảm ơn Khải Đơn.

Trích:

Tôi đã hỏi rất nhiều người trẻ muốn bắt đầu trang trại. Họ tham dự rất nhiều hội thảo. Họ đọc nhiều sách. Họ trang bị nhiều triết lý… họ đang ở tuổi 20 đầy đam mê. Nhưng điều quan trọng nhất là hãy làm bàn tay bạn lấm lem. Bạn có thể đọc bất cứ gì nhưng nếu bạn chỉ đọc thôi và đặt quyển sách xuống, một thực tại giữa quyển sách và khi bạn áp dụng thứ được nói tới trong sách rất khác nhau. Tôi có đọc quyển “Cuộc cách mạng một cọng rơm”, lý thuyết trong đó rất đúng, đúng từ lõi. Nhưng khi bạn áp dụng, sẽ có rất nhiều biến số xảy ra, đất, nước, thời tiết, gió, côn trùng…. mọi thứ đều sẽ làm thứ bạn trồng biến đổi.

Người trẻ làm nông, đó là ở đây, trái tim, là điều rất quan trọng. Bạn sử dụng não bộ để nghe các bài diễn thuyết, để đọc sách, học kỹ thuật… nhưng bạn cần thực hành công việc đó bằng trái tim. Bạn sẽ gặp nhiều sự cố. Loại hoa bạn trồng không ra đẹp như bạn tưởng. Cha mẹ bạn không thích bạn về quê. Rau bạn trồng sẽ bị côn trùng ăn, lá không ra vì trời lạnh. Đó là các bài kiểm tra dành cho bạn. Hãy làm việc, và mắc lỗi. Làm nông nghiệp là trải nghiệm đời sống thật. Bàn tay và trái tim bạn sẽ kết nối với nhau.  

Với nhiều nông dân trẻ ở các quốc gia Mekong, họ gặp nhiều vấn đề. Họ phải điều chỉnh hoặc thay đổi suy nghĩ của thế hệ cha mẹ nếu muốn quay về làm nông dân. Phải thuyết phục thế hệ trước hiểu, và hai bên hiểu nhau. Ví dụ, tôi muốn trồng rau hữu cơ, trong khi cha mẹ tôi vẫn tin rằng có hóa chất vẫn tốt hơn. Xung đột như vậy. Hoặc bạn đang có việc làm ở thành phố, bạn muốn về nhà và mở nông trại. Họ hàng, hàng xóm sẽ hỏi tại sao bạn quay về, làm nông dân rất nghèo. Tại sao bạn bỏ việc? Hay bạn là kẻ thất bại?

Trước khi trở về, hãy tự hỏi về tình yêu sâu kín trong bạn với nghề nông. Trở về nhà không bao giờ là điều dễ dàng. Họ cần có quá trình chuẩn bị: hãy chuẩn bị tiền để sống còn một thời gian. Nếu bạn đã lập gia đình và có con, hãy chuẩn bị đủ tiền lo cho con và cả tương lai của bé. Hãy chuẩn bị đất, nếu bạn may mắn, cha mẹ bạn đã có sẵn đất ở nhà, còn không, bạn sẽ cần tiền mua đất. Hãy chuẩn bị kiến thức làm nông. Bạn muốn làm gì, bạn muốn trồng cây gì. Bạn cần phải biết muốn làm gì ở trang trại và cách thức làm việc đó. Hãy chuẩn bị cả phương án thu nhập.

Nếu bạn không có sẵn nhiều thu nhập, cần chuẩn bị kỹ càng, phải tự tạo thêm việc làm cho mình. Bạn phải học cách làm việc đa năng. Tôi có thể trồng rau, thiết kế, và dịch tài liệu cho các công ty. Bạn có thể trồng cây, chụp ảnh hay nhận dự án làm tự do. Có lẽ bạn cần ít nhất ba kỹ năng kiếm ra tiền. Hãy phân chia thế này, thu nhập của bạn sẽ có 30% từ trang trại, 30% từ các sản phẩm làm việc tự do, và 30% khác từ một việc khác bạn làm. Một số bạn bè tôi quen đi dạy ở trường đại học thêm để có 30% này, hoặc họ thiết kế cho trang web. Bạn phải làm việc có phương pháp. Người trẻ giờ rất linh động. Họ hoàn toàn có thể làm được việc này.”

Suy nghĩ cá nhân bổ sung:

Mình không có đất và thực sự cũng chẳng có tiền mua, càng chẳng có “quê” để về như bạn này, hay nhiều bạn khác ở VN (chưa nói Thái Lan hay Mekong). Mong muốn làm nông có, đi bụi có, nói chung tất cả đều có thể hòa trộn được, nhưng chắc cần phải cân nhắc lại như chia sẻ của bạn này.

Khải Đơn

“Netting” Jaruwan Supolrai, một cô gái nhỏ thó, xuất trên sân khấu TEDx Bangkok, với hàng trăm khán giả Thái Lan đang bị cuốn vào câu chuyện của cô: một hành trình 5.000km để nhìn thấy dòng sông Mekong chảy qua 5 quốc gia hạ nguồn.

Mekong 8Netting trong hành trình qua dòng sông Mekong

Cô kể về mình trong buổi diễn thuyết tại TEDx Bangkok: “Quê hương của tôi là một tỉnh nhỏ ở Thái Lan trên Ubon Ratchathani, tôi lớn lên cạnh cánh đồng và đi hái rau với em trai tôi. Nhà chúng tôi ở gần đập Pak Mun 40km, chỉ cách sông Mekong 40km. Và bên kia dòng sông là nước Lào. Tôi có thể nói tiếng Lào và giọng của tôi là giọng của người đông bắc Thái.”

Hành trình đầy hào quang và thú vị của cô sẽ khiến nhiều người trẻ nhìn Netting như…

View original post 2 320 từ nữa

Những người tốt gặp trên đường

Thiệt ra có chút lười, nên giờ gõ mấy cái này thay vì cắm đầu vào data, hehe.

Mỗi người trên đường đi, ít nhiều gì cũng gặp được rất nhiều người LẠ, nhưng đều là người TỬ TẾ. Bạn mình bảo số mình gặp may khi ra ngoài đường (sau khi nó xem tử vi cho mình), nhưng mình nghĩ không phải thế.

Thực ra người tử tế và không tử tế ở khắp nơi. Bạn cũng sẽ gặp đủ kiểu người khi đi bụi (không phải đi du lịch kiểu tour nha).

Kể vài chuyện:

  • Ở Myanmar, ngày cuối cùng khi trong người chỉ còn 200 Kyatts (khoảng 3000 Vnd), định là bắt xe buýt đến gần sân bay sau đó đi bộ vào. Còn đồ ăn thì còn 1 nải chuối mua ngày hôm trước cho bữa trưa (tầm cuối giờ chiều bay), phòng dorm thì cũng đã trả tiền, nên chỉ cần đi lang thang chơi ở Yangon là okie. Nhưng ngày hôm đó, khi lang thang, mình lại gặp được một bạn hướng dẫn du lịch dạng tự do. Cuối cùng bạn ấy (nhỏ hơn mình khoảng 6 tuổi) là người dẫn mình đi nhiều nơi ở Yangon, giới thiệu về thành phố, cũng là 1 cách để bạn tập nói tiếng Anh với mình, và thậm chí còn mời mình ăn nữa, dù mình rất ngại, vì cũng hiểu rằng hôm đó bạn vì dẫn mình đi, đã không kiếm ra đồng nào, còn mất tiền vì mình nữa.
  • Ở Thái Lan, mình cũng không biết nó ở chỗ nào, chỉ biết khá hoang vắng và đường hoặc không xe hoặc xe thường là xe lớn, trên đường từ Bkk tới chỗ chờ đi Koh Pha Ngan, khi mình đang đi lang thang vì phải chờ mấy tiếng lận, có 1 mình trên đường thôi, hướng về thành phố, thì có 1 bạn Thái gốc Ấn (đoán thế, da ngăm) bán bánh gì đó, thấy mình đi bộ, mới mời mình lên quá giang (vì mình đang hướng về phía thành phố, và cách khá xa, vài cây). Thực ra mình không đi xa thế được, vì không biết quay về kịp xe không, nhưng cũng nể lời bạn, đi được 1 khúc rồi xin xuống, đi bộ ngược lại 🙂 . Cũng ở Thái, đợt rồi, đang đi bộ ra sân bay, sợ trễ giờ, hỏi nhóm 3 bác lớn tuổi và 1 anh trung niên là đường bao xa, thì anh trung niên bảo mình lên xe chở tới sân bay luôn. Và thực sự may, vì đường hóa ra còn khá xa, mình đi bộ bảo đảm không kịp giờ (dù đã tính bắt xe tuktuk trước đó, chỉ là hỏi lại giờ thôi, nhưng ai ngờ được chở đi luôn).
  • Ở Pháp, một bạn mình gặp trên đường, cẩn thận dẫn mình tới chỗ mình muốn đi trước khi bạn đi làm. Và thấy mình lê cái va li đi vất vả, bạn còn hỏi chỗ gửi đồ cho mình nữa, rồi còn nhắn tin (mình không xài wifi hay 3g ở Pháp được, nhưng sim thì có thể nhắn tin quốc tế) cho mình dặn lại địa chỉ quán mà mình gửi đồ, và văn phòng thông tin du lịch nữa.
  • Ở Malaysia, khi lần đầu transit, mình lớ ngớ chưa biết chuyển trạm sân bay từ KLIA sang KLIA 2 thế nào, đi xe buýt hay metro, trả tiền hay miễn phí, thì có 1 bạn đã giúp mình, chỉ tận tình và còn trả tiền xe buýt cho mình.

Còn nhiều chuyện nhỏ khác, nhiều người tốt khác, chỉ là mình không thể nhớ hết để mà kể. Chuyện không tốt thường cũng có một chút, nhưng không nhiều.

Người ta bảo, sao người lạ giúp một chút mà nhớ lâu, người nhà, người thân giúp nhiều mà cuối cùng lại không thể vui vẻ tử tế với nhau. Thực ra ngẫm cũng chẳng sai. Thương nhau quá, cũng làm hại nhau. Thế nên nếu coi người lạ là người nhà, và người nhà là người lạ, đôi khi con người lại sống tốt với nhau hơn. Và thực ra là, càng đi mình càng tin vào Karma. Bạn cứ làm điều tốt, tin điều tốt, thì mọi thứ xung quanh bạn sớm muộn gì nó cũng sẽ tốt. Tất nhiên là cũng cần tỉnh giác, vì mình đã thử rồi, xém trả giá, nhưng mà câu chuyện đó để lần khác kể cho mọi người.

Vài chia sẻ

Đúng ra là những chia sẻ này viết trên facebook chẳng hạn thì thích hợp hơn, vì đó là nơi người quen hay hỏi mình. Dù sao mình cũng không thích nói gì trên facebook liên quan đến mình hết, xả xì trét ở đây vậy.

Có một vài câu hỏi mà người ta hay hỏi, và mình thì không biết phải trả lời ntn.

  1. Đi nước A, B, chỗ C, D hết bao nhiêu tiền?
  2. Đi theo được không? Khi nào đi rủ mình được không?

1, mình đi theo kiểu “spontaneous”, thường là chỉ có khái niệm chung chung, cơ bản, như đến nước đó, thời gian đó, có thể cụ thể hơn là vùng A, B, C gì đó. Không có khái niệm là đi cụ thể tàu xe, ăn uống. Tiền thì cứ cầm khoảng chừng đó, thiếu đủ gì tự lo trong khoảng đó. Thường là đã dư, chỉ có lần ở Myanmar thì xém thiếu tiền mặt nhưng cuối cùng cũng thành dư 200 kyats (!). Hỏi ngay lúc mới đi về, thì mình có thể còn nhớ là tiền vé máy bay rồi tiền mang đi dư bao nhiêu, có thể ước chừng con số. Sau đó thì, xin lỗi nha, tui không có dành bộ nhớ để chứa mấy cái đó.

2, vì là đứa đi theo dạng đã nói ở trên, có khi mình cũng không biết ngày tới mình đi đâu, ở đâu, có khi thì lên kế hoạch từ 1 năm mà gần đến ngày đổ bể, vé máy bay bị mất (do mua vé rẻ) nên vẫn phải tính vào chi phí. Cuối cùng là gần đến ngày đi hoặc gần sát thời gian sure là đi, trừ mấy chuyến đi xa và phải xin visa như châu Âu hay Nga, thì mới mua trước vé, canh giá rẻ, còn lại thì cứ nhắm nhắm thôi. Do đó, tui không thể rủ ai được hết. Tui còn không biết một vài tháng sau tui ở đâu, ra sao thì sao mà tui rủ bạn được. Trong khi các bạn thì còn bận đi làm, còn kế hoạch của các bạn nữa.

3, về những chỗ ăn chơi: trừ phi bạn có sở thích giống tui, hay đơn giản là muốn nghe tui chia sẻ thì ok, chứ còn hỏi cụ thể là nên đi ăn chỗ nào, đi chơi đâu, … cái này là sự lười biếng thiệt tình, tui cũng thường google trước như mọi người, và tui thường đi ít hơn chỉ dẫn trên google, do tui ham ở 1 nơi, làm 1 thứ hơn là cứ đi chơi, ăn uống. Style của tui là bụi, nên việc ăn uống không quá quan trọng, ngủ nghỉ cũng không quá quan trọng. Như đợt rồi, đến Chiang Mai tui đi bộ chắc cả mấy tiếng để tìm chỗ trọ, chứ cũng chả book trước gì hết. Đến khi ra sân bay về ,mới thấy có cái cuốn sổ làm từ phân voi, về google mới thấy chỗ đó đáng đi, dù chi phí sẽ mắc 1 chút, nên mới nghĩ lần sau (chưa biết khi nào) đi. Đó, chẳng hạn vậy, nói chung là không phải tui không muốn chia sẻ, mà căn bản tui cũng không biết chia sẻ ra làm sao.

Tóm lại là, hôm nay tâm không có an. Việc làm thì tui không muốn làm, còn mấy cái này thì hỏi xong tui không biết nói sao thì có người lại không vui. Nói chung là tui đang bức xúc đứt cúc (may áo chỉ có 1 cái cúc không quan trọng). Vậy ha.

 

31/12/2017

Vạn sự tùy duyên.

Năm mới hay ngày mới, chẳng có gì khác nhau cả. Thậm chí là giờ mới, phút mới, giây mới. Tất cả đều là cơ hội cho ta bắt đầu lại.

Ngày mai là một ngày mới, và sẽ, hy vọng là, kết thúc cho cái gì đấy, và bắt đầu cho cái gì đấy.

Tốt hay xấu, chẳng hề chi (không phải “vì cơn khát sẽ tan biến đi” như quảng cáo Sprite hồi năm nảo năm nào mà chẳng hiểu sao vẫn còn nhớ), mà vì chuyện sẽ xảy ra như nó phải xảy ra.

Cảm ơn tất cả những người đã xuất hiện trong cuộc đời tôi, vì lý do nào đi chăng nữa.

chuyện sáng nay

Sáng nay đi ăn bún cá.

Cô bán hàng có 2 mẹ con đứng bán. Cậu con trai lớn ngộc, giọng khàn, nói trỏng. Cô bán hàng mắng con, và nói trả lời cô khách hàng bảo “mẹ con mà tính vui lạ nhở” : “Tôi ghét nhất tính nói không thưa gửi đầu đuôi”.

Cậu con trai lấy lon bia ra uống, nhắm với cá chiên của mẹ. Vừa ngồi chắc uống được 1 ngụm bia thì cô nhắc “khách đi rồi, bàn không lau thế à, chừng nào mới dọn”. Cậu cũng hơi quê “thì con quên”, lấy giẻ lau.

Cô chiên bánh chưng. Bảo con rửa chảo đổi chảo.

Cậu tráng sơ đúng 1 lần. Bà mẹ lại mắng “mày rửa thì rửa đàng hoàng, lấy giẻ chùi. Tráng vậy thì sao sạch”. “Cái này sạch, tráng vậy đủ rồi” (tất nhiên trả treo nhưng vẫn phải lấy giẻ lau lau).

Đến phiên cậu con “Sao mà cho lắm mỡ thế”.

“Mỡ này đứa nào đổ vào hả, giờ còn kêu”. “Thì giờ đổ bớt ra, đổ vào cái bịch kia kìa”.

.

Chuyện 2 mẹ con cô bán bún cá đến đây là hết. Ngồi ăn, không thể nào không thừa nhận, mình thấy mình ở cả hình ảnh 2 mẹ con.