Ngày đã qua – Varanasi và chút gì của Ấn

Sáng nay tình cờ đọc được một câu chuyện về Varanasi, bất giác nhớ nơi đó không ít không nhiều nhưng đủ để viết những dòng này.

Trước ngày đi Varanasi, hai bạn cùng phòng ở Bodh Gaya (Bồ Đề Đạo Tràng), Marta và một bạn nữa – xin lỗi bạn nhưng tôi không còn nhớ chính xác tên, đã cảnh báo tôi về vụ tiêu chảy ở Varanasi. Hai người nhắc đi nhắc lại khả năng bị tiêu chảy ở Varanasi là cao lắm đấy, tốt nhất là chuẩn bị sẵn đống thuốc đi. Tự tin mình đã có berberin, tôi từ chối đống thuốc Marta đưa, và chỉ nhận mấy viên cacbon đen thùi lùi.

Lời dặn quả không thừa.

Nhưng Varanasi không chỉ có thế. Đến giờ tôi cũng không thể lý giải cụ thể vẻ đẹp bí ẩn và tại sao tôi đã phải ở Varanasi lâu tới vậy, trong hai tuần, không có gì nhiều để làm, nhưng nghĩ cho cùng, đã có quá nhiều thứ xảy ra trong thời gian đấy.

Một anh chàng người Nhật mà tôi gặp ở Bodh Gaya đã nói về Varanasi như thế này “Tôi yêu nơi đó, có vẻ như là kiếp trước tôi từng ở đó. Dù đúng là nó rất tệ, nhưng tôi thực sự rất thích nó”. Tôi thì chưa đến nỗi như anh chàng đó. Tôi không hoàn toàn nghĩ là mình từng là người ở Varanasi trong một kiếp nào đó, nhưng thực sự tôi nghĩ tôi từng mắc nợ nơi đó và đó là lý do tại sao tôi phải khăng khăng tới đó, trong hai tuần gần như không làm gì chỉ loanh quanh ở khu Old Varanasi giống như chờ đợi điều cần xảy ra cho đến khi nó xảy ra.

Varanasi cũng có sự thanh bình và vẻ đẹp riêng của nó. Buổi sáng đi thuyền trên sông Hằng, tôi quá lười để dậy sớm và quá tiếc tiền để bao trọn một cái thuyền mà đi như vậy, nghe đồn rất thú vị – có người nói không, chắc là tùy mùa. Nhưng có những buổi chiều nhìn xa xa, trời mây và sông giống như trộn làm một. Bất chấp ô nhiễm, bất chấp con người làm gì, Ganga khúc tại Varanasi vẫn chảy một cách hiền hòa trong mắt tôi.

Tôi có dịp lên một khu đốt xác mà trong mùa “thấp điểm” được tận dụng để làm chuồng bò bán phần, để nhìn xuống nơi đốt xác chính. Tôi nhìn cách họ thiêu một cái xác, thực sự thấy nó không tệ như người ta tưởng. Dẫu là cảnh tượng nhìn thân người co rút và xương lộ ra cũng chẳng hề đẹp đẽ và cũng không dành cho những người yếu tinh thần, nhưng tôi không cảm thấy tệ một chút nào.

Ở Varanasi khu Mới chắc chắn sẽ gặp nhiều người bản địa hơn là khu Varanasi Cũ, giống như kiểu bạn ở Phố Cổ thì sẽ gặp Tây nhiều hơn khu đô thị mới nào đấy của Hà Nội vậy. Dẫu vậy, tôi vẫn thích ở Varanasi Cũ, vì một phần nó gần sông, các lễ hội cũng dễ đến xem hơn. Và ở Varanasi, với tôi, tốt nhất không nên ra đường sau 19 giờ tối nếu đi một mình. Tôi cũng không nhớ mình có phá lệ ngày nào không, chắc là một hai ngày gì đấy thì vẫn ở trên đường sau 19 giờ với một hai người quen ở đó.

Tại Varanasi, tôi cũng có dịp gặp một anh bạn người Argentina, hàng năm vẫn đến Varanasi 6 tháng để học trống truyền thống của Ấn, ít nhất là trong 2 năm liên tiếp. Tôi gặp một cặp người Anh, cũng thích âm nhạc, ăn chay trường và có vẻ rất thú vị – tiếc là đã không nói chuyện nhiều. Một cô bạn nhỏ 17 tuổi người Hồng Công nhưng du học ở Anh đã dám quyết định đi bụi nửa năm theo chương trình học tùy chọn của trường, và bạn chọn Ấn, thực lòng tôi có chút hâm mộ bạn. Khi gặp bạn, bạn đã ở Ấn được hơn một tháng.

Và, phải, có lẽ nên kể một chút, tôi có vẻ chờ đợi mình bị “scam” ở Varanasi, và thực sự nó đã xảy ra. Buồn cười vì tôi cảm thấy nghi ngờ rất nhiều thứ ngay từ đầu, nhưng tôi vẫn “để thêm xem sao”. Cho đến khi tôi nhận ra mình đang ở một mình ở một nơi mình không hề biết đường, không có cách nào để biết mình ở đâu để báo cho người khác giúp đỡ, xung quanh là những người không biết tiếng Anh và hình như tôi đang ở một khu ổ chuột của Ấn, và hình như tôi cũng bị chuốc thuốc một chút – vì tôi bắt đầu cảm thấy hơi khác, thì tôi đã thực sự hoảng sợ. Tôi còn nhớ lúc đó mình có tìm cách chạy lên khoảng sân trên lầu trên ngó xuống tìm cách nhảy xuống hoặc chạy qua nhà hàng xóm – nghĩ lại thực tức cười – và cũng hơi hoảng chút vì nhà hàng xóm có người nhìn tôi bằng ánh mắt gì đó mà tôi không biết tả như thế nào – và tất nhiên tôi nghĩ, mình không làm cách này được rồi.

Nhưng chắc cũng may, vì cũng có nghi ngờ ngay từ đầu, nên tôi cũng còn đủ tỉnh táo để nói rằng “tui đã gọi điện thoại cho bạn, nó là người bản địa, nó biết chỗ này, nó bảo tui về nhà nó ngay.” và giở điện thoại cùi có gps (nhưng thực tế không có đường hiển thị ở cái xó xỉnh đó) cho họ xem. Tôi khăng khăng đòi về, và tôi không biết là do vậy hay do tôi để lại 500 rupees, tầm 160k tiền Việt cho họ, thì họ để tôi về. Họ dẫn tôi ra chỗ xe túc túc và bảo tôi tự nói chỗ để về.

Và cũng may phước cho tôi, khi về tới dorm thì cũng không có ai trong phòng, tôi đã ngủ luôn cả mấy tiếng đồng hồ, li bì đến nỗi khi tỉnh dậy cứ tưởng mình ngủ mấy ngày. :))))

Nhưng dù sao, thực tình là Varanasi là một nơi thú vị. 🙂

Và nói rộng ra hơn, Ấn luôn là một nơi thú vị.

Tôi đã từng đến Ladakh trong chuyến đi đầu tiên. Nó đẹp và dễ thương vô cùng, nhưng cũng không hề dễ dàng. Nơi đó, lần đầu tôi biết đến chuyện độ cao ảnh hưởng trạng thái thể lý của con người thế nào, khi xe đi đến sông Nubra phải qua nơi có độ cao tầm 4000 mét, và là nơi tôi bị chóng mặt, đi như kẻ bị say và, lại bị đau bụng, muốn ói mà không ói nổi. Đi xe cảnh đẹp mà không thể mở mắt ra nổi, may ở băng ghế sau có chỗ cho nằm.

Rajasthan, nơi tôi gặp nhóm của Chirag, cả lũ có một buổi đêm cắm trại cùng nhau ở giữa một lòng sông cạn để ngắm sao. Hai đứa con gái giữa một đám năm bảy thằng con trai, gặp lần đầu, nhưng lại cảm thấy mình rất an toàn – và thực tế là đã rất an toàn. Mẹ Chirag thậm chí còn tặng tôi một bức tượng nhỏ của thần Voi Brahma để được may mắn. Tôi nghĩ dù chuyến đi sau tôi không mang theo nhưng đúng là tôi luôn gặp may mắn khi đến Ấn Độ. Mà tôi luôn thấy mình gặp may mắn, dù là tôi có đi đâu, ở đâu…

Thực ra tôi cũng không quá thèm cảm giác lang thang. Trong chuyến đi bụi để đi chơi hơn một tuần – trừ chuyến đi đầu tiên bỏ (nghỉ) việc đi bụi thì không nói – ở Myanmar, tôi cũng có chút cảm giác tội lỗi vì mình đi chơi trong khi mọi người – ngay cả nơi tôi đến lẫn ở nhà – có thể đang học tập, làm việc. Còn tôi thì lang thang thưởng thức cảnh vật con người ở đâu đó trong nhiều ngày như vậy, có vẻ không đúng lắm. Nhưng cảm giác đó dần trôi đi sau chuyến đi thứ nhất. Tất nhiên thỉnh thoảng nó sẽ hiện ra nhưng chỉ là lời nhắc nhở chứ không còn là cảm giác tội lỗi như lần đầu nữa. Tôi thích mình ở một chỗ nào đó tương đối lâu, rồi sau đó mới đến một nơi khác hơn là các chuyến đi ngắn ngày cưỡi ngựa xem hoa. Tại sao tôi thích đi một mình? Nếu không đi một mình, tất cả các trải nghiệm kể trên nó sẽ không xảy ra, hoặc xảy ra theo một cách hoàn toàn khác. Tôi cũng không có dịp dành thời gian nhìn nhận bản thân nếu đi với người khác nhiều bằng khi đi một mình. Tôi cũng sẽ không có dịp quan sát mọi thứ nhiều như vậy theo góc rất chủ quan cua mình.

Hôm nay chắc là có đủ duyên nên tôi mới viết ra những dòng mà tôi đã nghĩ để dành riêng cho mình. Có thể vì tôi nhận ra mình có thể quên đi ít nhiều các sự kiện cụ thể, chỉ nhớ đại ý nên muốn ghi lại. Và cũng vì bài viết đề cập ban đầu làm tôi nhớ tới Varanasi trong một buổi trưa âm u và nhạc trầm lắng như hôm nay.

Blue

Suddenly, I want to write something in English. Even though the grammar and the words might be incorrect. No matter what, no matter how, I just go for it.

It feels a bit hurtful, no, a bit empty. For what? I don’t know and I don’t have intention to figure it out. Yet, the clouds’ silver lightning side float, and somehow the blank is still there.

I have read a story, real story of a death of a bear cub, by car accident. Like another death, it is still hurt. Why, I don’t know why I feel a bit hurtful, no, it is like an emptiness but at the same time, a sadness floats in. The value of a life, no matter a plant, an animal, or a human, is it same for all?

This morning I feel hurt

Those texts above I wrote weeks ago and in draft. Weeks later, this morning, I suddenly want to continue the writing.

Blue is the word but actually it is not the word. Insecure is a better one. Recognize a thing is a start, but sometimes one cannot resist the feeling it creates, no matter how the person recognizes and is aware of it. Yet, I am aware of it, but still, insecure.

Saigon is in danger, that’s the truth. Many people is suffering, that’s the truth. Am I afraid of death? I don’t really think so, at the moment. But, the attachment (…) is there. No decline.

This morning, and sometimes, some days, I do want to sob, but I couldnot cry. Just something stuck in the chest. It stucks.

I know it will soon over, I know. Just let it be, at least for today.

(Đây là một cái post nhảm)

23.43

Tôi tự hỏi mình đang làm gì.

Ngoài trời gió thổi mát rượi, có vẻ ầm ì, gợi ý có thể có mưa. Nhưng gợi ý dạo này thường chỉ dừng lại ở gợi ý, trêu đùa người ta một chút, rồi sẽ mưa, nhưng là ở một nơi khác.

Xem lại hình instagram cũ. Thực ra việc mở lại tài khoản thành public gần đây cũng không có ý nghĩa gì lắm. Tài khoản để private khá lâu, và hình thì sau một đợt update tương đối liên tục trong vài tuần vào cuối năm ngoái, nửa năm nay, chắc thế, cũng chẳng có cái hình nào được post.

Có lẽ covid ảnh hưởng nhiều hơn là ai đó tưởng.

.

.

.

Thỉnh thoảng, không giấu được, tôi sẽ nhớ lại những chuyện cũ, những chuyện đã qua và không bao giờ quay lại.

Rất lâu rồi, một người quen cũ từng nói với tôi, mỗi người chúng ta gặp trên đời sẽ đi cùng với ta một chặng nào đó, chỉ một chặng nào đó thôi, rồi chúng ta sẽ đi tiếp, vai trò người này người khác sẽ mờ dần hoặc đậm dần. Và có những người, sẽ chẳng bao giờ gặp lại, vì đã xong rồi.

Điều đó sau đó được lặp lại, và không phải là không biết, nhưng có lẽ mỗi độ tuổi, cùng một câu nói, cùng một hành động, cùng một thái độ, mọi sự đã khác, và mức độ hiểu ý nghĩa của việc đó cũng đã khác. Không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông có lẽ là vậy.

Một người quen hôm bữa hỏi, có gì bây giờ khiến tôi lưu luyến không, nếu bất ngờ phải đi xa?

Ồ, bây giờ trừ khi đi xa là đi cách ly, hoặc chết, chứ không đi xa là mơ ước đấy. :))) (Đùa tí).

Nghĩ mãi thực ra cũng chẳng có gì lưu luyến lắm, thật.

Mọi sự vẫn ổn, dù có hay không có thêm một người. Tất nhiên có thì có thể nó sẽ vui hơn. Nhưng không có, giống như là chuyện ta gặp ai đó, làm gì đó, rồi sau đó xong là xong, cũng không cần phải quá câu nệ.

Còn vật chất, thực ra càng chẳng có gì để lưu luyến.

Nhưng như vậy, chẳng phải là có vẻ sống là một việc đáng chán?

Không hẳn. Thực ra việc sống mỗi ngày, và cảm thấy việc chán cũng có ý nghĩa của nó, nên nó thực sự cũng chẳng có gì đáng chán.

Những người lăn lộn kiếm sống ngoài kia, covid giờ phải ngừng hết lại, rồi đau bệnh, tiền thuốc thang, hoặc là tiền kiếm ăn từng bữa, có thể họ cũng chán và muốn buông xuôi, nhưng mà cái ham sống nó mãnh liệt hơn, và giúp họ qua một ngày.

Thực ra có thể mọi người cũng gần gần như thế. Vật lộn để qua một ngày, rồi một ngày, rồi một ngày.

Nhìn lại, có khi một năm, vài năm cũng đã qua.

Tối nay viết nhảm nhỉ, cũng chẳng biết là mình muốn viết gì nữa.

Có một con gấu con bị cán chết ở công viên Yosemite hôm qua, instagram công viên đăng cách đây chắc nửa ngày.

À, vì không muốn kết thúc bằng một “án mạng”, nên câu chuyện kết thúc bằng việc kể cành hương thảo ra rễ đã được cắm xuống ba ngày nay, thực sự hy vọng là nó sẽ sống, sống thay cho cô chú anh chị nhà nó đã chết hoặc ngắc ngoải hôm cành được cắt để trồng, thay cho 3 cái cây mà nhìn gốc và lá thì biết là nó sẽ chết. Một hy vọng le lói là trong 9 cái cành được giâm kiểu đấy vào năm ngoái, vẫn còn 2 cây lay lắt tới tận giờ, chưa chết.

0.05 – chào ngày mới.

23.05.2021

Lâu lắm rồi mới nghe lại OST của Forrest Gump.

Chả hiểu lý do gì mà cảm giác xúc động. Do nhạc, do mưa, hay là vì lý do gì khác? Mình không biết nữa.

Hôm bữa trong một bài tập nhỏ, có đặt ra tình huống để soi lại bản thân, có câu chuyện là một người nói “có dám tưởng tượng một tương lai không còn nỗi buồn” không.

Mình không biết là tương lai không còn nỗi buồn đó, thì cái nỗi buồn trong câu chuyện mà người kia hỏi, có phải là kiểu buồn buồn như bây giờ mình đang cảm nhận không. Nếu phải thì chắc mình thấy chẳng có lý do gì mà “dám” hay “không dám” tưởng tượng ra tương lai đó cả, vì mình thấy rất ‘enjoy’ với cảm xúc buồn buồn như bây giờ.

Mưa, nhạc của Forrest Gump, một đống thứ ngổn ngang về cả cảm xúc, công việc (việc nhà và việc đi làm), có lẽ cũng cần dọn dẹp tâm hồn lẫn nhà và công việc một chút. Nhưng mà không phải ngay bây giờ.

Có nhiều list nhưng đây là list chơi liên tục không nhảy trang nên mình chọn.

31.12.2020

(Trốn việc viết nhảm)

“Khỉ gió”, thế mà đã thành ngày cuối cùng của năm 2020.

Đang ngồi dịch mòn mỏi cái UM khoảng 150 trang, dịch từ ngày này sang tháng nọ (nói quá hay không quá, không phải là vấn đề). Niềm vui là khi mấy đứa nó hỏi mấy cái phần khác, lọ mò kiếm, lọ mọ “đoán”, trả lời. Nhiều khi sau đó phát hiện ra mình sai, nhưng mà quá trình mò đó vui. Và không bị chán. Và nhiều khi cũng bị “quật”. À, niềm vui nữa là thỉnh thoảng được ra khỏi văn phòng, chạy lên đụng tay đụng chân chỗ này chỗ kia với tụi nhỏ, với những người khác… Mèn, tin được không, mình làm ở đây được 1 năm 2 tháng hơn rồi… =))

À mà cái post này ra đời là nhờ bài Xa của Tùng. Chả tính viết gì, thế mà nghe buồn thế nào ấy, tự nhiên lại muốn viết.

Cứ đi rồi sẽ đến. 2021, 2022… thì cứ chầm chậm mà đi thôi. Chuyện gì đến thì nó sẽ đến ấy mà.

Bài Xa của Tùng nhé.

Không đầu không cuối

Sáng chủ nhật lâu lâu mới ở nhà.
Bật list nhạc Happy New Year từ 2019 của ai đó trên youtube vang nhà. Hóa ra list cũ lại hợp phết (phát biểu sau khi thử 2-3 list trước đó cho năm 2020).
Nói gì thì nói, Happy New Year của ABBA vẫn đỉnh. Dù lời thì buồn bỏ xừ. Nhưng mà có hy vọng. Cái hy vọng chắc là cái níu giữ nhiều nhất mọi thứ, dù hy vọng quá (thành kiểu kỳ vọng) thì nó cũng sẽ đẩy con người ta đến vực thẳm nếu mà người ta không nhận ra là cái gì cũng cần Đủ thôi.
Nhắc tới Đủ. Bữa lớp chơi trò đổi thiệp. Mình vẽ mấy thứ nhỏ nhỏ kèm ghi “chúc bạn Đủ”. Cài này từ Hoa Học Trò từ lâu ơi là lâu, mà không hiểu sao vẫn nhớ, càng lớn càng thấy thấm. Không cần nhiều, không cần cao, chỉ cần Đủ, và biết Đủ. Ngay cả mưa, cả nắng, cả nỗi buồn niềm vui, hy vọng và thất vọng… Đủ. Cần phải Đủ và biết Đủ, là hạnh phúc.
Cơ mà bạn nhận được thiệp (rút ngẫu nhiên, thế nào trúng bạn trong nhóm nhỏ của mình), có vẻ như chưa hiểu lắm, đã nói “Bạn nào chúc Đủ là sao?” “Chắc chúc thi đủ đậu – mà qua môn là được”. Một chị khác trong nhóm đáp. Mình nghe thấy. Trong khoảng 1 giây, hy vọng có thể bạn sẽ hiểu ý nghĩa vào một lúc nào đấy.

Cherry Maho đã hết. Nói sao nhỉ, lần đầu tiên mình xem một bộ phim về nam-nam yêu nhau thì không phải, Call me by your name là phim đầu mới đúng (mình cũng chưa xem Brokeback Mountain). Nhưng mà chắc là vì phim châu Á, và không có cảnh hot mà chỉ thể hiện tâm trạng nhân vật, tình cảm qua ánh mắt, cử chỉ, ngôn ngữ… nên mình cảm phim này hơn nhiều. Nghĩ tới hôm qua mình nói bé K trên lớp sau giờ học “cô H nói việc mình yêu một ai đó, bất kể nam hay nữ, là một việc mà mình sẽ không kiểm soát được đâu”. À, mà theo kết luận mới nhất năm 2019 của quý vị chuyên làm về tâm lý, là thực ra con người là song tính đó, tức là có thể yêu nam hoặc nữ. Còn cái này thì chắc là ai cũng biết, đó là bản thân mỗi người đều có tính nam và nữ. Mà khổ, chia ra làm gì, xét cho cùng mọi người đều là người cả.

Vì nhắc Cherry Maho, nên sẽ nhắc luôn #AkasoEiji. Buồn cười, cả thời thiên thiếu giả vờ đu bám nào là Boyzone, Spice Girls, nhưng thực sự chưa bao giờ coi họ là thần tượng. Hát thấy hay, thì thích. Vậy mà giờ già, thành U40 rồi – ôi thật tiếc, nhưng đến thời điểm này là mình thừa nhận là U40, không thể chơi trò O30 được nữa, lại đâm đầu đọc mấy bài dịch và thông tin về một em bé diễn viên và thấy bé đó thật dễ thương. Đu thần tượng, hahaha! Nói sao nhỉ, hiện tại mình thích #Akaso vì sự chân thật có vẻ ngây thơ, nhưng lại có gì đó trưởng thành. Cậu giữ được sự dễ thương này không đổi từ khi 20 tuổi tới giờ là 26. Nhất là em có sự quyết tâm và yêu nghề, mình cũng rất quý điểm này. Nhưng nếu yêu mến ai đó vì điều gì đó, vậy với thời gian, người ta thay đổi, liệu mình cũng vì sự thay đổi mà không còn yêu thích người ta? Mình cũng không biết. Thực sự không biết. Mà xét cho cùng sự thay đổi là bình thường mà, ai trên đời này lại không thay đổi bao giờ? Không thay đổi mới là bất thường đó.

Ôi tự nhiên nghĩ tới P. Bà già đó, bà sao rồi không biết? Ở Nhật hay là Mỹ vậy? Lần cuối tui nghe tin về bà là cũng nhiều năm trước, nghe L nói bà đã sinh con đầu lòng. Mong cả gia đình bà bình an nha, dù là ở đâu.

Tối, à không, gần sáng nay lơ mơ nhớ là có mơ về L. Xét cho cùng người thỉnh thoảng xuất hiện trong các giấc mơ – dù có khi cách cả vài năm không nghĩ tới thì lại mơ tới, là L. Mình cũng không biết tại sao. Có gì về cậu ấy mà mình cố gắng giữ lại hay sao? Thực ra nếu có, nó giống hình ảnh hồi bé mình muốn giữ lại hơn. Giờ, à mà chưa cần nói tới giờ đâu, cách đây cả chục năm mình và L đã khác nhau lắm rồi. Bạn ấy thực ra luôn là người biết suy nghĩ trước và tính trước cho tương lai, trưởng thành hơn mình rất nhiều, và con đường cả hai đúng là đã tách ra từ hồi lớp 10 rồi. Mình thực sự không quan tâm và cũng không có nhu cầu biết L thật giờ đang ở đâu, thế nào. Nhưng với những giấc mơ khi mình gặp lại L, vẫn là L hồi bé thôi, dù mình cũng chẳng hiểu nó có ý nghĩa gì không, nhưng mà biết vậy chắc cũng là đủ rồi nhỉ?

Lại một năm nữa sắp qua rồi.

Năm mới Đủ nha mọi người.

Ghibli Studio và …

Trời SG nóng lại rồi. Thèm một chỗ như thế này, trong rừng. Cái chòi thôi chứ không cần phải là một căn nhà như trong phim.

Credit: Ghibli Studio – The Borrower Arrietty (2010) (Karigurashi)

Hoặc là bé lại vô rừng chơi như vầy cũng thích nè:

Credit: Ghibli Studio – The Tale of Princess Kaguya (2013) (Kaguyahime)

Nhảm vầy thôi, dạo này đang mê Nhật.

Ai muốn tham khảo thêm hình chính chủ thì vào web của Studio nha: http://www.ghibli.jp/info/013381/