The last goodbye

So the day finally came. The day you wrote to me, “I’m dating a girl”.

I had waited that day for years. That’s the truth. For years. Though I am very sorry that you wrote to me when it came with the news “she has ovarian cancer”, but in a way, I am glad that you find the girl that you can fall in love, again, after many years. And you know what, as long as you love her truly, you will find a way to support her and by her side. And she, steps by steps, she will accept your support. Just be patient.

And with that, as I promised to myself, the day you find the one that you like, or love, the day you no longer need my company, it’s the day that I leave you. That’s also what you told me in our last conversation. Again, I am glad that we are on the same page with this.

No matter what, and no matter how I denied it in the past, you were my closest guy friend. And if I am honest with myself, maybe, just maybe because I am not so sure, you might have been my crush in a short time, you are also used to be the one that I felt very annoying. And another truth I have never told you: I prefer traveling alone rather than traveling with you, but you were also the person that I felt the best safe and most comfortable when I travel with.

You would not need to know all this, now you have her to take care of. So, obviously, you would never read this. I just want to write something for us, as the last goodbye.

Take a good care of you, mate. And E and her as well. No matter what and how, I sincerely wish you, E and your girl the best.  I hope you find your inner calm and strength soon also.

Your old travel mate.

Advertisements

22.11.17 – viết rất ngắn

Trích ở đâu đó

Không nghe không hỏi không nhất định  đã quên, song chắc chắn  đã xa cách. Cả hai trầm lặng quá lâu, đến chủ động cũng cần có dũng khí”.

Xa cách nhiều, rồi cũng sẽ dần quên.

Những ngày đang trôi

“Làm việc” ở đây được 3 ngày, hôm nay là ngày thứ 4, thực ra tôi biết gì về họ?

Ngày thứ nhất, tôi gặp một bạn gái người Việt tên Liễu, đến từ Quảng Bình. Bạn tới học tiếng Anh. Kể cũng hay, bạn ở đây 6 tháng mà ngôn ngữ, theo bạn nói, là vẫn chưa rành, vì bạn định đi Đức, nhưng bạn nói là nếu không đi Đức được thì ở đây cũng tốt. Tôi thực sự tò mò, nếu không làm việc thì tiền đâu để một người Việt ở đó suốt 6-7 tháng qua. Vật giá ở đây đắt gấp 2-3 lần ở nhà… Như tôi, nếu không có gia đình thằng bạn thân cho ở nhờ vật vạ cả gần 8, 9 ngày nay thì cũng có mà nhe răng để cho những ngày sắp tới… Mà thôi, tò mò vậy, chứ thực ra ai cũng có cách xoay sở riêng mà.

Vào ngày thứ hai, ngày phân phát quần áo, có một anh bạn nhìn trầm trầm buồn buồn, chắc cũng cỡ tuổi tôi, đến tìm quần áo cho trẻ con 6-7 tháng tuổi, con trai. Tìm hoài tìm hoài cũng chỉ có một vài cái quần nhỏ mà có vẻ vẫn còn rộng so với con của anh là tạm được, còn lại anh đều lắc đầu. Mặt vẫn buồn buồn, ít nói. Không như một số người, đặc biệt là phụ nữ, rất mạnh dạn xông vào, lấy cái này, chọn cái khác, lục cái này bỏ cái kia, anh có vẻ nhẫn nại, chờ đợi những người khác, khi quá đông. Thực ra tôi chú ý tới anh chắc vì một là anh có vẻ im lặng và vì so với những người khác, thường họ tìm được cái gì đó tương đối hài lòng, còn với anh thì có vẻ như chúng tôi không giúp được nhiều lắm. Chị bạn cùng phụ sắp đồ với tôi sau khi anh đi, có nói là “Cậu ấy khóc đấy, nãy chị thấy, trông buồn buồn tội tội”.

Cũng là ngày thứ hai, một phụ nữ đi cùng hai đứa trẻ, tôi đoán là anh em. Hai đứa trẻ vào khu để đồ nam, còn người phụ nữ vào khu nữ. Chúng tìm đồ cho chúng. Do họ có vẻ là một gia đình và đồ chơi thì không có nhiều, nên khi bé nhỏ hơn giành lấy bộ xếp hình to, tôi không có ý kiến gì cả, nhưng đến khi cậu lớn cũng lấy bộ lego khác thì tôi bảo hai đứa có thể chơi với nhau, lấy 1 thôi, còn để cho những đứa trẻ và gia đình khác. Người phụ nữ thì hỏi xin bộ đồ chơi cho bé gái con chị ở nhà. Okie thôi. Nhưng sau khi thấy tôi bảo là đồ chơi cho con trai chỉ được chọn 1, chị bảo “thằng bé kia (lớn) không phải con của tôi, nó có vấn đề về metality”. Trong khi đó, tôi hỏi thằng bé là đi cùng ai, mẹ đâu thì nó chỉ vào chị đó. Thiệt tình là tôi cũng chẳng biết như thế nào. Vì thực sự họ có nét giống nhau như người trong gia đình, nhưng mẹ nào lại nỡ bảo con như thế.

Ngày thứ ba. Hôm qua tôi nói chuyện với Amal. Amal rất dễ thương, 9 tuổi, ở Syria. Amal giúp tôi xếp đồ sau khi chị bạn ngày hôm trước bảo tôi là chị không quay lại nữa. Amal có vẻ rất bướng bỉnh và cương quyết, nhưng mà rất dễ thương. Hỏi chuyện Amal thì được biết là gia đình Amal sẽ đi Thụy Điển, ba Amal đã ở đó. Nhà Amal có 10 người, và cô bé nói là gia đình 10 người là gia đình nhỏ ở Syria, thường có khi phải lên tới 20 người.  Amal bảo ở đây tốt, ở Thụy Điển chắc cũng tốt, ở nhà không tốt. Tôi hỏi tại sao không tốt, bé nói ở nhà bị nổ bùm, nhà bé cũng bị bom tàn phá. Amal làm cho tôi một cái vòng tay vào buổi chiều, ngay trước khi tôi về. Hôm qua cũng là ngày 3 cô bạn ở UK về nước, nên các bé nhỏ khóc rất nhiều, 3 cô bạn cũng rơm rớm. Họ đã ở đây cả tháng, nấu ăn (và donate thức ăn) cho mọi người. Tất cả mọi người đều yêu quý họ, tôi có thể thấy điều đó. À, ngay cả Mohamed cũng rớm rớm nước mắt. 🙂 Anh chàng nhỏ con này tôi chưa có dịp nói chuyện nhiều, nhưng thấy bạn ấy cũng rất dễ thương. Bây giờ Mohamed vừa là TNV vừa là “người thụ hưởng” ở đó.

Mọi người rất dễ thương, thực sự vậy, nhưng tôi có vẻ vẫn chưa hòa nhập được nhóm TNV hoàn toàn. Mọi người không phát âm được tên tôi, nên gọi chệch là Jane, Jan hay Jen gì đó. Cũng chẳng sao, miễn hiểu nhau là được, tôi cũng không câu nệ. Hôm qua trước khi tôi về thì có kịp gặp một cô bé châu Á (mà tôi đoán là người Hàn) cũng đang làm TNV lâu dài ở đây. 🙂 Chưa nói chuyện. Để coi còn gặp nhau hay không. 🙂

Hôm nay là một ngày mới, nắng đẹp như hôm qua. Hôm nay tôi phải đi ra ngoài đến hơn 8 giờ mới về, vì bạn tôi đi làm về trễ, còn mẹ bạn thì đi xem phim tới khoảng 7.30 mới về. Hôm qua còn tệ hơn, lang thang trên đường từ 5-10 giờ đêm. 🙂 Nhưng không sao cả. Thực sự là gia đình bạn tôi rất tốt. Không thể tin được là bọn tôi mới chỉ gặp nhau được đúng 1 lần trước đó, cách nay đã hơn 4 năm. 🙂

04/04/16

4 x 4 = 16.

(not related with the equation above)

I guess this is the end. Anyway it is fine, really. What happened, happened. And what doesn’t belong to us, won’t belong to us.

However, in the middle of peace and calm, I found myself asking whether I still miss you sometimes. The answer is yes, even though I should let it go.

Knowing I haven’t crossed your mind for a while. Could be weeks, months (not yet years for sure…). It is normal, and I accept it like a natural flow. And it is indeed.

I guess the answer for the question “will we ever meet again” now is no need to figure out.

Wish you peace, and happiness, as you are always.

Đi bụi (3a): HN – Lào Cai (Sa Pa) – p1

Thực ra chuyến đi cũng diễn ra hơn tháng rồi, nhiều chi tiết mình thực tình không còn nhớ rõ, nhưng sẽ cố viết lại những gì ấn tượng nhất trong đầu.

Từ Hà Nội, cách đi Sa Pa tốt nhất là đi tàu hỏa buổi tối.

Vé tàu, về lý thuyết có thể mua online, nhưng quả thật là không thể tin tưởng được vào hệ thống mạng của nhà tàu. Có thể đặt qua điện thoại, nhưng thực tế đáng buồn là gọi điện thoại mà nhà tàu không bắt máy.

Thế nên, tốt nhất là bạn cứ ra thẳng ga Hà Nội ở Lê Duẩn (nếu nhớ không nhầm :|) và mua luôn vé, cả đi cả về.

Hôm ở Hải Phòng về Hà Nội, do trời cũng xẩm tối, tầm 6h. G. (bạn đồng hành) và tôi tách nhau ra để một đứa đi mua vé, một đứa (là tôi) phải qua nhà bạn lấy túi ngủ hôm trước để ở đấy. Thực tình chuyến ra Sa Pa trong đầu tôi đã nghĩ là phải đi rất khác, nhưng cuối cùng mọi chuyện đã không hề diễn ra như dự định ban đầu của tôi. Lần sau, phải, nếu có lần sau, tôi sẽ đi theo cách của mình.

Để G. lại bến xe buýt, trong đầu tôi rất lo cho hắn, vì sợ hắn không biết đường. Khi ghé qua nhà bạn của tôi lấy đồ, tôi đã nhắn G. rằng phải gọi cho tôi khi xuống đến ga, khi mua vé, nhưng chẳng thấy G. nhắn lại gì cả.

Bạn tôi chở tôi ra ga Hà Nội, G. đang đứng trước quầy vé, và … chưa mua vé.

Nói chung vụ mua vé này dẫn đến kết quả không hay ho lắm về sau, vì nó mà chúng tôi đã gần như cãi nhau ở buổi sáng ngày cuối cùng ở Sa Pa; và sau đó, khi chúng tôi gần như chia tay nhau ở Ninh Bình thì G. mới có vẻ tử tế hơn một chút. Đó là một câu chuyện không vui, và đáng tiếc là liên quan đến tiền bạc và lòng tin. Có thể đó là lý do mà chúng tôi đi chung với nhau hơn 10 ngày nhưng cuối cùng khi chia tay nhau, dù mọi hiểu lầm đã được giải quyết trước đó, nhưng đọng lại không là cảm giác coi nhau như những người bạn thực sự, chỉ là một ai đó mà mình vô tình quen biết. Có thể nói, với tôi, đó là điều đáng tiếc nhất của chuyến đi.

Quay trở lại chuyến đi HN- Lào Cai. Chúng tôi phải đi trên 2 toa tàu khác nhau, do hết vé. Khi về thì có thể đi chung toa.

Tôi lên toa, và vào phòng (tôi đi giường nằm, để dễ ngủ, với lại cũng chẳng còn vé nào khác). Trong đó đã có hai nam. Một anh chàng có vẻ trẻ, ngủ giường trên đối diện với giường tôi, và ngáy rất to. Một anh gần như trung niên, nằm ở dưới, đang thức. Tôi leo lên chỗ của mình. Anh còn thức bắt chuyện bằng câu than “Ông kia ngủ say, ngáy như vậy thì ai ngủ được.” Mà quả thế, anh chàng kia ngáy cực kì to. @@. Tôi đã thực sự rất ngại khi mới vào buồng, lo lắng rằng người thứ 4 lên buồng mà là nam nữa thì…. Anh chàng kia hỏi tôi:

– Em đi 1 mình à?

Chẳng hiểu thế nào, tôi bốc phét:

– Vâng, em đi 1 mình.

– Đi công tác?

– Dạ không, em đi chơi.

– Đi chơi mà đi 1 mình à, sao không rủ bạn bè đi?

– Em rủ mà ai cũng bận, không đi được. Em thì mới bị thất nghiệp. Sếp đá đít, buồn quá nên xách giỏ đi.

Người thứ 4 cuối cùng cũng vào, là một chị. 🙂

Ba người, mà thực ra là 2 anh chị kia nói chuyện, rồi tôi và anh kia nói chuyện với nhau. Hóa ra anh này đi công tác ở Bến Lu gần Sa Pa, còn chị kia cũng về Bến Lu. Anh chàng gần-trung-niên gạ gẫm tôi:

– Em đi một mình thế, phải rủ bạn trai đi chung chứ.

– Nó cũng mới đá em rồi anh ạ. Gần cuối năm, cả sếp cả bạn trai đá nên em tức quá, chán đời lấy hết tiền đi chơi một chuyến.

– Em đi Sa Pa?

– Dạ

– Thôi hay đi Lu với anh đi, rồi mốt anh chở từ Lu sang Sa Pa chơi, nhé?

– Dạ em mua vé tàu về rồi, sao đi với anh được. Thôi để lần sau anh nhá.

Tán qua tán lại trong tiếng ngáy của anh chàng giường trên, quả là một khung cảnh “loãng moạng”.

Bỗng nhiên G. nhắn tin, khoe là được đối xử rất tốt ở toa bên này, hỏi thăm tôi. Tôi đã lấy làm ngạc nhiên, rồi nhắn lại là không ngủ được vì tiếng ngáy. Hắn nhắn lại là “đồ bịt tai là vua”, rồi mấy câu gì đấy tôi không nhớ.

Đêm đấy, quả là tôi không ngủ được, hoặc ngủ chập chờn, vì tiếng ngáy, vì tàu dừng, vì đủ các lý do khác nhau.

.

Sáng sớm tàu dừng khoảng 6h. Tôi lật đật xuống tàu, đi ngược về toa của G. Bỗng nhận được tin nhắn là hắn đang chờ tôi ở trước lối ra ga.

Chúng tôi sau đó bắt xe đi Sa Pa với giá 50k/chiếc. Giá mà G. đã nói với tôi là “đi giá cao hơn tao không đi.” 🙂

Xe đó là xe khách. Trên xe cũng khá trống chỗ. Chúng tôi vừa lên được khoảng vài ba phút, có một cô gái Tây tóc vàng cũng lên xe. Nhìn thấy G., cô gái tỏ vẻ vui mừng và bắt chuyện. Sau đó, do G. nói là đi cùng tôi, nên cô gái cũng quay sang tôi tự giới thiệu và nói “thật tuyệt vời sau suốt một tuần, tôi có thể nghe ai đó nói tiếng Anh, không phải tiếng Việt.” S.,  đi du lịch một mình, vừa ở Ba Vì về. S. quê ở Thụy Điển, nên sau đó, G. và S. quay sang nói chuyện với nhau bằng một tràng tiếng Thụy Điển, rồi Na Uy. Tôi tất nhiên lúc đó chẳng biết là họ nói cái gì với nhau, và nói bằng tiếng gì, và cảm giác như mình bị bỏ rơi. Hay thật. Rồi G. quay qua tôi và bảo “mày bảo tao nói tiếng Na Uy cho mày nghe, mày vừa nghe tao và S. nói chuyện với nhau bằng cả tiếng Na Uy và Thụy Điển đấy.” Ặc. Bó tay. Tôi chỉ cười trừ. Tôi cũng nói chuyện với S., nhưng cảm giác thấy mình bị họ bỏ rơi thì vẫn còn đó.

Xuống xe buýt, S. và G. lôi ra cuốn Lonely Planet và chỉ vào một địa chỉ nhà khách. Tôi cũng vô tình tìm thấy chỗ đó trên internet, nên tất cả chúng tôi đi chung. Đến nơi, chúng tôi định thuê một phòng 3 giường để giảm tiền. Nhưng lễ tân họ nói chiều mới có phòng, nên chúng tôi quay ra đi trekking buổi sáng. Thực ra khi đến đây, ý định của tôi là liên lạc với một chị người dân tộc để ở nhà chị đó, để trải nghiệm thực sự cuộc sống của họ, mà theo tôi tìm hiểu thì sẽ không có chỗ tắm, giặt, vệ sinh, và phải đi mất 6 tiếng trekking qua bùn lầy. Nhưng ý định đó cuối cùng không thực hiện được. Có thể trách tôi là không nói rõ cho G., vì khi bàn kế hoạch đi với nhau, tôi đã gửi link cho G. về chuyện này, và tưởng là G. cũng đồng ý nên không nói rõ lại với hắn. Nhưng rồi…

Thôi, dù sao tôi cũng đã đi trekking buổi sáng hôm ấy.

.

Hướng dẫn viên của chúng tôi, Tùng, một cô gái H’Mông khá xinh xắn, nói chuyện lanh lẹ. Đoàn có 3 người chúng tôi, 1 cô gái từ UK, 2 người bạn đi chung – 1 Nhật 1 Malaysia. Tất cả là 6 khách, 1 hướng dẫn viên.

(còn tiếp)

Đi bụi (2): HP (Cát Bà) – HN

Đến Cát Bà tầm 8h-8h30 sáng.

Hai đứa vừa xuống tàu là quá trời người quây lấy, giới thiệu khách sạn này nọ. Mệt và đói, hai đứa quyết định là chỉ loanh quanh gần bến tàu để kiếm chỗ ngồi nghỉ và ăn sáng trước. Bữa sáng hôm nay, mình tập ăn giống bạn đồng hành, tức là ăn… 3 hũ sữa chua với hạt ngũ cốc (không phải là bột ngũ cốc hay cornflake dạng bánh vụn vụn đâu nhé, hạt ngũ cốc). Chưa bao giờ ăn như vậy, nhưng kể ra trời lạnh, gió vù vù, ăn sữa chua, một ít trái cây như vậy, cảm giác cũng khá thú vị. À, có cái chị kia, cứ bám lấy mình suốt, ngồi nói huyên thuyên đủ thứ về khách sạn. Và khốn khổ nhất là… nhìn mình ăn!! Hic, mình cực kì không thoải mái chút nào khi ăn mà có người đứng nhìn và nói như vậy, nhưng mình đã cố gắng nói tránh mấy lần là “tụi em ăn xong thì sẽ ra khách sạn chị giới thiệu để xem phòng, được sẽ ở, chị yên tâm nhé.”, nhưng mà không được tha. Lại còn phải nghe chị ta nói chuyện với một tay xe ôm, bình phẩm về bữa sáng của mình nữa chứ.

Ăn sáng xong, hai đứa đi vòng vòng kiếm phòng. Đi qua đi lại, tới lui, mệt rã, cuối cùng chọn khách sạn khá gần bến tàu. Gần như đối diện với bến.

Cũng khá trưa, nên sau khi nhận phòng, vội vàng chạy ra hỏi đăng kí đi đảo khỉ và vịnh Lan Hạ. May mà vẫn còn kịp, dù hơi đắt một tí, do ham ngồi hóng gió quá nên đành phải đi lẻ 2 đứa, không đi chung với đoàn được, do đi với đoàn thì phải đi từ 8 giờ.

Do gió mùa, ra biển lạnh kinh khủng. Mình không quen, cứ run cầm cập. Anh Khánh lái tàu nói, may mà em đi hôm nay, mai gió to và nước lên, em sẽ không ra đảo được. Anh Khánh lái tàu hơn 40 tuổi mà nhìn chỉ hơn 30 thôi, ngồi nói chuyện rất vui với mình. Còn mình thì mặc kệ thằng bạn, quay ra tám với anh Khánh suốt chuyến, đến khi ra đảo khỉ.

Ra đảo, bị anh kiểm lâm đòi 20k/người tiền tham quan! Cái này không ai nói gì hết, hic hic, ra tới nơi bị đòi tiền là sao. Mà đảo kể ra cũng đẹp khi mới nhìn, chỉ tội là.. rác nhiều quá, mới tới bờ nhìn sơ sơ mà toàn rác là rác… Còn mấy con khỉ, không biết có bao nhiêu con, mà mình chỉ thấy có khoảng chưa tới chục con đang ngồi ăn cơm. Tụi nó quậy kinh khủng, dọa nạt mình làm mình sợ hết hồn, chưa kể có một con còn kéo tóc mình lôi giật lại, may mà nó túm một đống tóc, chứ không chắc giờ tóc mình nó sẽ bị mất nguyên mảng, haha. Nói chơi chứ mình sợ con khỉ đó thật, nó giật tóc mình cực kì mạnh luôn! Hai đứa leo lên mấy vách đá, cảm giác giống y như hồi leo đá ở Hòn Đá Bạc ở Bạc Liêu. Nhưng đáng tiếc, định đi nữa thì phát hiện bên kia vách là một cái resort, cả hai đều không thích cảnh nhân tạo nên quay lại.

Do tàu đậu cách đảo một quãng (vì quanh đảo nước cạn quá tàu không neo được), mà anh lái tàu ngủ quên nên cả hai không kêu được, đành ngồi chờ ở mô đá trên bờ. Gió mát, nước biển lành lạnh, lôi cơm cháy ra ăn trưa (@@), nhưng cảm giác cực kì thoải mái, nhắm mắt lại nghe gió biển bên tai thật là thú vị. 🙂 – Mình thực sự quên mất là có người đi cùng mỗi khi nhắm mắt lại và ngồi trước biển, lần nào cũng thế. 🙂

Ngồi ăn xong thì thấy anh lái tàu nhô đầu lên khỏi tàu, thật là may quá. Tàu chở đi vịnh Lan Hạ rồi quay về. Anh bạn đi cùng thích vịnh Lan Hạ lắm, nhưng có vẻ thích đảo khỉ hơn, lúc về gọi điện thoại cho mẹ hắn, rồi kể với mình là “tao khoe mẹ tao là tao đến đảo khỉ, mà mẹ tao nghe không được từ khỉ (monkey), cứ hỏi là “mon” gì =))”.

Đi chơi về hai đứa mệt quá nên hẹn nhau là sẽ ngủ một giấc đến khoảng 3 giờ, dậy rồi sẽ tính sau.

Mình dậy ngủ tầm 2h30. Không thể ngủ thêm được nữa. Tầm 3 giờ, bạn đồng hành chưa dậy. Tính gọi hắn dậy, nhưng rồi mặc kệ hắn, mình đi giặt đồ, rồi lấy giấy bút ra ghi linh tinh.

Tầm 6-7 giờ gì đấy, hắn dậy. Hai đứa ra ngoài đi ăn và đi dạo luôn. Ăn cháo hàu thì phải. Ngon tuyệt nhưng hơi đắt với mình, 30k/tô. Thằng bạn mình khen ngon, đánh luôn 2 tô. Ăn xong đi vòng vòng, mua nước mía uống và tản bộ đêm. Trời lành lạnh, đi dạo cũng là một cái thú. Mình nghĩ tức cười, chưa bao giờ mình đi dạo đêm với zai không phải là em trai của mình. Thoáng nghĩ là thằng nào vô phúc sau này làm bồ của mình, thì nó đã mất cơ hội được đi dạo đêm với mình “lần đầu tiên” rồi – haha. Có điều thực sự là đi với thằng bạn này, chẳng hề có cảm giác gì cả, chỉ đơn giản là có người đi chung, trai gái không quan trọng. Vậy thôi.

Tầm 11h giờ tối, hai đứa về khách sạn. Phát hiện ra… khách sạn đóng cửa mới ghê chứ! Hoảng hồn, may mà lúc sau phát hiện ra cửa ngách bên hông, phải gọi qua cửa kính để người ta mở cửa vào. Hic. Khách sạn gì mà 11h đã đóng cửa tắt đèn rồi mới sợ chứ!

Sáng hôm sau, hai đứa quyết định về lại Hà Nội buổi trưa để kịp kế hoạch đi Lào Cai. Thế là sáng dậy, thuê xe đạp đạp vòng vòng đảo. Chỉ tiếc là lâu không đạp xe, lại leo đồi, mình mới đạp được một chút đã hoa hết cả mắt, nhất là lúc lên đồi, có một lúc mình bị choáng, chực muốn ói, may mà không ói, làm anh bạn đi cùng sợ xanh mặt =)). Công nhận là cần phải tập thể lực hơn, chứ suốt ngày ở nhà ôm máy tính thì tình trạng này còn kéo dài… Nhưng qua cơn choáng váng đó rồi thì đạp xe trở thành một cái thú. 🙂 Đáng tiếc là thời gian thuê xe và đến giờ chuẩn bị lên tàu đã đến, khi đạp xe đến chỗ vườn quốc gia cách 11km thì … hết giờ, đành quay lại.

Sau đó đi tàu về lại Hải Phòng và xe khách (buýt) về lại Hà Nội.

Bonus cho mọi người vài tấm ảnh, chụp bằng điện thoại của mình. Mấy hình này đều chụp chung một chỗ, đó là chỗ dừng lại để… quay về. Xe đạp là xe mình thuê, còn anh bạn đi cùng và xe hắn thì… kệ xác hắn, ai chụp làm gì. Cái hay nhất là hai đứa đi chung, nhưng không đứa nào bảo “mình chụp hình chung nhé”. Cuối cùng là máy ảnh của hắn có vài tấm mình nhờ chụp, và trong điện thoại của mình có vài tấm chụp hắn (và một số người khác), nhưng không có ảnh cả 2 cùng lúc. 🙂