What will happen tomorrow?

We will never know.

Có quá nhiều sách vở nói rằng, “hãy sống như là hôm nay là ngày cuối cùng của bạn, vì ngày mai bạn sẽ chẳng biết chuyện gì có thể xảy đến với mình”, một lô sách khác lại bảo mà mình hiểu đại loại như “bạn cứ sống mà không hoạch định cuộc đời của bạn, phó mặc cho số phận, thì có thực là bạn đang sống không”.

Thực ra thì chẳng có gì mâu thuẫn cả.

Nếu lên được kế hoạch thì cũng hay, làm theo được kế hoạch cũng hay, nếu sống hàng ngày theo tư tưởng là “ngày hôm nay là ngày cuối cùng” thì cũng chẳng có gì là không đúng, nó cũng rất là tuyệt vời nữa, vì quả là chẳng ai biết chuyện gì sẽ xảy ra ngày mai.

Nhưng cũng chẳng có gì là đúng. =)

Tối nay có người bạn hỏi mình “vậy Vịt tính đến cuối năm xong dự án rồi, sẽ làm gì?”.

Thực ra mình không biết.

Có rất nhiều thứ có thể làm, nhưng cũng không có gì mình thực sự muốn làm. Đấy có lẽ là điều đáng sợ chăng? Đáng sợ đối với nhiều người, và có thể họ nhìn như thể “trời, nếu không có mục đích sống trên đời thì đang sống theo kiểu chết lúc 30 và chôn lúc 60 còn gì”. Ừm, cũng chẳng sai. Nhưng cũng không đúng.  =)

Sau một thời gian thì mình nhận ra đúng như Phật dạy “mọi thứ đều thay đổi”. Ngay cả kinh nghiệm, nó đúng lúc này nhưng sẽ sai tè lè (tức là sẽ không áp dụng được) vào lúc khác. Chính vì vậy mà khi đã có trải nghiệm thì cũng đừng có tin trải nghiệm đã từng có đó vào một lúc khác, mọi thứ cần được kiểm chứng ngay tại thời điểm nó đang xảy ra. Vậy cho nên, nếu bảo là bạn có rất nhiều bài học để học, nếu bạn không học được thì nó sẽ xảy ra để cho bạn phải nhớ cái bài học đó, cũng không sai, nhưng cũng không đúng.

Tóm lại là, như Einstein có đưa ra “thuyết tương đối”, thì thực tế mọi vật hay mọi thứ trên đời – với quan điểm của mình, thì cũng chỉ là tương đối.

Tóm lại là, lần 2, mình viết bài nhân dịp muốn viết một cái gì đó, và theo đúng cái “xì tai” hiện tại, và tạm thời nó vẫn đúng trong nhiều năm tới giờ, là luôn phải có lời đính chính, giải thích dài dòng mà có vẻ như vô nghĩa mà mình vẫn đang viết đây. 🙂 Và lời kết lãng xẹt là,  hy vọng những người có thể vô tình đọc được bài này hiểu được cái gì đó mà mình muốn viết, còn không hiểu thì cũng không sao. =))

Advertisements

Thư chẳng gửi ai…

Thực ra định ghi là “gửi bạn”, nhưng thực tình cũng không phải là gửi “bạn”, bạn giờ ở đâu, ra sao, và thực sự còn là “bạn” hay không thì nó cũng không biết, vậy làm sao gửi “bạn” được. Gửi quá khứ cũng chẳng đúng, vì quá khứ cũng qua rồi, và gửi ai ở quá khứ? Thôi thì cứ viết đại, những câu chữ muốn viết, cho ai thì cho, vào hư không, vậy thôi.

Dạo này tự nhiên mơ về bạn, tính ra trong tuần hình như mơ về bạn tới 2 lần. Chẳng hiểu sao nữa. Tất nhiên giờ bạn ra sao, như thế nào thì nó chịu, nên chỉ có thể mơ về bạn với hình dáng bạn cách đây chắc cũng được 15 năm.

Nó cũng không hiểu tại sao nó lại mơ về bạn. Nó cũng thoáng nghĩ đến bạn khi đọc lại mấy dòng facebook nhắc nhiều năm trước khi nó ghi vớ vẩn gì đó (để ở private) – có liên quan tới bạn. Nhưng chỉ vậy. Vậy mà cũng thành một giấc mơ.

Như cách đây mấy ngày. Tư nhiên nó gặp bạn. Cũng hay là bối cảnh cũng chẳng như xưa, giống như là bây giờ thật, giống như là nó và bạn là những kẻ lớn xác – trưởng thành hay không thì nó không biết, chứ không phải là lũ con nít – tuổi dậy thì như ngày xưa. Bạn mời nó về nhà chơi thì phải, và có vẻ như muốn chơi với nhau như xưa, nhưng rồi nó từ chối. Ngủ dậy, nó cũng chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ thấy lạ tại sao lại mơ một giấc mơ như thế, còn bây giờ khi nó viết những dòng này thì nó mỉm cười. Vì nó từ chối trong giấc mơ, có lẽ vậy. Và quả là thời gian thay đổi. Nó khá chắc bạn chẳng nhớ gì về nó, cũng gần như ít nhớ về cái chỗ gia đình bạn ở trong vài ba năm, quá ngắn so với cả cuộc đời “phiêu bạt” của bạn và gia đình bạn.

Mà thực sự bạn “phiêu bạt” như thế nào, đấy cũng chỉ là nó suy diễn, vì nó biết cho tới lúc bạn đi, thì mỗi vài ba năm, nhà bạn chuyển nhà vài lần, nên nó suy diễn thế. Còn giờ có khi bạn đã ổn định, ở đâu đó với con cái và một người partner. – lại suy diễn. Có khi bạn giờ đã thành cha xứ – có thể lắm, ai mà biết. Nhưng mà cũng không sao, thành cha xứ cũng tốt mà. Nhưng nó đoán là bạn không có “lông bông” như nó. Thiệt, ngày xưa bạn vốn cũng đã chín chắn hơn nó nhiều. Tất nhiên lông bông thì cũng chẳng liên quan gì nhiều đến chín chắn, chỉ là có khi người ta đã chọn cho người ta con đường ngay từ bé mà người ta không nhận ra, chỉ sau một thời gian, nói văn vẻ như Steve Jobs, nhìn lại và bắt đầu “connect the dots” thì mới thấy cái “pattern” của nó.

Chỉ là hôm nay chủ nhật, và một lần nữa nghĩ đến bạn, vậy thôi.

Mong bạn và gia đình bạn vẫn luôn bình an.

Bài viết hay về Thiền – 2

TĐH: Hôm qua mình viết bài tiếng Anh, One Mind Undisturbed – Breathing meditation, có một số bạn không theo dõi được rõ ràng, nên hôm nay mình dịch sang tiếng Việt. Hôm nay mình cũng thêm vào khúc cuối bài, một vài điểm quan trọng đã được thảo luận trong comments của bài […]

via Nhất tâm bất loạn – Thiền hít thở — TRẦN ĐÌNH HOÀNH

14.06.17

Ghi nhanh cho hôm qua.

Không ngờ là gặp lại người quen ở Sài Gòn này, vào một tối định trước nhưng cũng chưa hề định trước, và đi lạc đường. Trễ đầu tiên là 15, rồi 25 và cuối cùng là 45 phút. Người quen nói “Chuyện bình thường ở VN mà”.

Gặp người quen mới biết người ta đã được nghỉ việc từ 3 tuần trước. Có những chuyện hiểu nhầm nho nhỏ đủ để tưởng chừng một tình bạn có thể bắt đầu đã vội kết thúc, và bây giờ thì tự hỏi có trễ quá không để bắt đầu lại một lần nữa, với một người cố gắng?

Câu chuyện thường xuyên dừng lại vì những cuộc điện thoại và nhắn tin tới người quen. Tự nhiên nhớ tới M, có vẻ là người duy nhất tới thời điểm hiện tại, khi nói chuyện với mình sẽ phớt lờ điện thoại.

Dù sao thì, gặp lại người quen, xem facebook người ta sau một thời gian khá lâu, mới cảm thấy có chút gì nuối tiếc. Và không ngờ vậy mà cũng 1 năm rồi đó, ngày duy nhất lên Lak lần đầu và có lẽ còn rất rất lâu mới có dịp lên Lak lại. Thôi dù sao người ta thực sự vẫn luôn là một người tốt (dù có hiểu nhầm hay hiểu đúng thì mình luôn biết người ta là một người tử tế), và thực sự là một người đáng quý, mình mong người đó sẽ luôn gặp những điều tốt lành, karma mà.

Có duyên thì sẽ gặp lại, có duyên thì làm bạn, không thì thôi, cuộc sống vốn dĩ là vậy mà.

Missing…

Unexpectedly, we started to talk about my friend and my travels.

Coming back to my room, I first was not aware that I miss you.

Yes, you, Amal, and Hassan (?) particularly. How is your family now Hassan? How is your smallest sister? How are your parents, brothers and sisters? And you my little smart girl Amal, how are you doing? Have you and your family united with your father yet?

I know, it is not very fair to think of you two particularly, but well, …

I miss your smiles, I miss the Orange House, how surprisingly… 2 weeks is too short, but I am not sure if I ever come back to Ath.; if I would, I would like to visit the place, though the people, I don’t think I would meet you…

Kids, I do hope everything goes on well to you and your families. No matter what, no matter how, thanks to be a part of my memory and give me one of the best presents that I could receive.

With love,

Jan

 

Viết nhảm nhân gần 12h giờ đêm

Thực ra thì có 1 đống việc phải làm. Nhưng mà về là lười.

Lười thật đấy…

Mỗi lần đi xa xong, khi về là sẽ có một đống động lực, khí thế, thay đổi, tích cực, vân vân và vân vân.

Rồi có vẻ như đâu cũng lại vào đấy.

Cơ mà tối nay định viết nhảm về cái khác cơ.

Nhiều năm về trước, khi còn cái Yahoo 360, cái blog của mình một thời cũng khá “nổi”, vô tình được biết blog của mình cũng có nhiều người thích, vô đọc thường xuyên mà không có comment nhận xét gì, page view cũng lên tới 6 chữ số(vậy là nhiều rồi). Hồi đó còn lãng mạn (hay lãng xẹt chả biết), cũng viết này nọ, giọng văn cũng cố tỏ ra trầm trầm buồn buồn, tự sự, vân vân và vân vân.

Giờ thì hết rồi. Cái blog này ban đầu lập ra gần như song song với cái Y360 nhưng chuyên để viết những thứ rất riêng, và cũng chẳng ai biết cả. Nó cũng mốc meo vì thực sư mình có quá nhiều blog. Giờ, lần nữa, thì hết rồi. Chắc chỉ còn mỗi em này, mà viết thì càng ngày càng lười. Nhiều khi muốn viết nhưng rồi hoặc không có mở máy tính lên, hoặc để kệ cho cảm xúc trôi đi đâu thì đi, đến lúc mở máy lại thần người ra, chẳng có gì để viết, mất cảm xúc mất rồi.

Mà viết không có cảm xúc thì nó nhạt toẹt, và chẳng ai buồn đọc, ngay cả “tác giả”.

Thực ra ban đầu định viết thư gửi cho người yêu tương lai (nếu có). Mình chẳng nghĩ tới vợ/chồng đâu, vì ngay cả yêu còn chưa có (khỉ gió, hơn 30 rồi mà thực sự nhận ra là mình chưa có yêu ai và chưa có ai yêu, theo kiểu loãng moạng), thì làm sao mà nghĩ tới việc lập gia đình.

Mà viết tới đây thì mới nhớ là lúc sáng định viết một bài về cách mình thấy trẻ con được nuôi dạy ở các gia đình khác nhau ra sao, dẫu là gia đình Tây ở Tây, gia đình Việt ở Tây, gia đình Tây-Việt ở … một nước khác, và cả gia đình Việt ở Việt. Nhưng mà giờ nó cũng bị mất luôn cả ý muốn viết, vì lang man quá rồi.

Và vì lang man quá rồi, nên sẽ chẳng viết gì nữa.

Dù thực ra là đang nhớ tới một cái nữa chẳng liên quan. Đấy là hôm cuối cùng ở Florene, Ý. Hơn nửa đêm, chắc khoảng 2-3 giờ sáng, đi qua một cây cầu, trời ơi trăng to, sáng và đúng theo kiểu lãng mạn y như trong phim. Lần đầu tiên mình thấy trăng to và đẹp như vậy. Tiếc là ngay khi đó, chẳng có chút lãng mạn nào, trời thì rét, người đi chung thì mình cũng chẳng có tí xúc cảm rung động nào (may quá).

Thôi nhảm đủ rồi, đi ngủ, hy vọng mai dậy sớm được. Cần phải lấy lại thói quen dậy sớm và ngủ sớm (11.55 đêm rồi, sớm gì nữa trời…)