Viết nhảm nhân gần 12h giờ đêm

Thực ra thì có 1 đống việc phải làm. Nhưng mà về là lười.

Lười thật đấy…

Mỗi lần đi xa xong, khi về là sẽ có một đống động lực, khí thế, thay đổi, tích cực, vân vân và vân vân.

Rồi có vẻ như đâu cũng lại vào đấy.

Cơ mà tối nay định viết nhảm về cái khác cơ.

Nhiều năm về trước, khi còn cái Yahoo 360, cái blog của mình một thời cũng khá “nổi”, vô tình được biết blog của mình cũng có nhiều người thích, vô đọc thường xuyên mà không có comment nhận xét gì, page view cũng lên tới 6 chữ số(vậy là nhiều rồi). Hồi đó còn lãng mạn (hay lãng xẹt chả biết), cũng viết này nọ, giọng văn cũng cố tỏ ra trầm trầm buồn buồn, tự sự, vân vân và vân vân.

Giờ thì hết rồi. Cái blog này ban đầu lập ra gần như song song với cái Y360 nhưng chuyên để viết những thứ rất riêng, và cũng chẳng ai biết cả. Nó cũng mốc meo vì thực sư mình có quá nhiều blog. Giờ, lần nữa, thì hết rồi. Chắc chỉ còn mỗi em này, mà viết thì càng ngày càng lười. Nhiều khi muốn viết nhưng rồi hoặc không có mở máy tính lên, hoặc để kệ cho cảm xúc trôi đi đâu thì đi, đến lúc mở máy lại thần người ra, chẳng có gì để viết, mất cảm xúc mất rồi.

Mà viết không có cảm xúc thì nó nhạt toẹt, và chẳng ai buồn đọc, ngay cả “tác giả”.

Thực ra ban đầu định viết thư gửi cho người yêu tương lai (nếu có). Mình chẳng nghĩ tới vợ/chồng đâu, vì ngay cả yêu còn chưa có (khỉ gió, hơn 30 rồi mà thực sự nhận ra là mình chưa có yêu ai và chưa có ai yêu, theo kiểu loãng moạng), thì làm sao mà nghĩ tới việc lập gia đình.

Mà viết tới đây thì mới nhớ là lúc sáng định viết một bài về cách mình thấy trẻ con được nuôi dạy ở các gia đình khác nhau ra sao, dẫu là gia đình Tây ở Tây, gia đình Việt ở Tây, gia đình Tây-Việt ở … một nước khác, và cả gia đình Việt ở Việt. Nhưng mà giờ nó cũng bị mất luôn cả ý muốn viết, vì lang man quá rồi.

Và vì lang man quá rồi, nên sẽ chẳng viết gì nữa.

Dù thực ra là đang nhớ tới một cái nữa chẳng liên quan. Đấy là hôm cuối cùng ở Florene, Ý. Hơn nửa đêm, chắc khoảng 2-3 giờ sáng, đi qua một cây cầu, trời ơi trăng to, sáng và đúng theo kiểu lãng mạn y như trong phim. Lần đầu tiên mình thấy trăng to và đẹp như vậy. Tiếc là ngay khi đó, chẳng có chút lãng mạn nào, trời thì rét, người đi chung thì mình cũng chẳng có tí xúc cảm rung động nào (may quá).

Thôi nhảm đủ rồi, đi ngủ, hy vọng mai dậy sớm được. Cần phải lấy lại thói quen dậy sớm và ngủ sớm (11.55 đêm rồi, sớm gì nữa trời…)

Những ngày đang trôi – end of the journey (5)

Hôm nay là tối cuối cùng ngủ ở một nơi không phải là Việt Nam trong chuyến đi này.

Rời Paris mấy ngày, thật lạ là tôi chẳng hề bị jetlag. Chỉ tội khoảng từ 2-3h sáng, từ dạo đi thỉnh thoảng cứ bị giật mình dậy, phải mất rất lâu mới ngủ lại được. Hôm qua thức từ 2-4h sáng mới ngủ lại được. Nhưng mà từ khi đi rồi, không phải là jetlag.

Mọi thứ cứ trôi qua, nhanh đến nỗi cứ tưởng như là đang mơ.

Mà có khi mơ thiệt.

Chuẩn bị về nhà sẽ có nhiều thứ để làm, thực sự là nhiều thứ để làm.

Cố lên.

When thing doesn’t go smoothly

I wont say “thing goes wrong”. No, nothing is wrong actually. It just doesn’t happen at the the time we think it should happen. It would happen, when it is ready.

But when it is ready?

Maybe the time will come, may be not. Again, after trying different way, it still doesn’t work – ah, I have just remembered another thing: Anything is possible, so, is it a conflict here?

No, not really.

Anything is possible, it is true, but it is a matter of time as well. So, after trying very hard, and the result or thing doesn’t go “right” as we want, it is just not the right time to happen. It will, if we keep trying and give it a little more time.

What if we don’t have that “more time”?

Then, well, something mismatch. Maybe it’s time to leave.

Really.

Viết cho những ngày đang trôi

28.06.16: Chuyện cũ đã qua, nghĩ lại có thể mỉm cười.

29.06.16: “Cứ tưởng mọi thứ đã xong đâu vào đấy, hóa ra không.” Nhưng rồi đâu cũng vào đấy. 🙂 – viết đến đây tự nhiên nhớ bài “Chuyện nhỏ” của MTV ngày trước. 🙂

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/chuyen-nho-mtv.G52T0ceLhAL8.html

30.06.16

Cuối cùng thì chuyện đó mọi người rồi cũng sẽ biết, từ 1 rồi sẽ là tất cả.

Lúc quyết định “chia tay”, thực sự không có chút băn khoăn nào. “Tình yêu” không có ngay từ đầu, nhưng những gì gắn bó trong thời gian qua, thì không phải không có ý nghĩa. Nhưng đúng là khi quyết định, dù chẳng biết tương lai cụ thể sẽ đi đường nào, chỉ biết đi là đi, vậy thôi, nhưng cũng cảm thấy không lăn tăn.

Nói chuyện lại với N. Ngạc nhiên là mình đã biến mất cảm giác khó chịu đó, giống như là quên mất việc N chưa bao giờ trả lời cái email cuối của mình, cũng như là quên mất N vẫn đối xử với mình theo cái cách vừa xa vừa gần. Mà thôi, cũng không có gì quan trọng, quan trọng là mình nhận ra “friendzone” có cái cực kì hay của nó. 🙂

01.07.16

Tự nhiên nói chuyện xong với đồng nghiệp, lại cảm thấy băn khoăn về quyết định “chia tay”. Thực sự lăn tăn. Nhưng rồi nghĩ lại, thực sự mình cũng không cảm thấy quá lăn tăn. Dù sao, “người ta” cũng đồng ý chia tay ngay và luôn, không drama, không hỏi han, không níu kéo. Vậy nên cũng chẳng có gì đáng để lưu luyến. 🙂 Chỉ ngạc nhiên là mình sao lại dễ “lăn tăn” vậy. 🙂

Thích nghe “romantic” music đợt này.

Photograph của Ed Sheeran, càng nghe càng thích, dù với mình nó chẳng đúng gì cả. =)

Còn The Wolves and Ravens thì không có gì để nói, mỗi lần nghe giống như đang ở trên một cánh đồng, tự do, vẻ đẹp tưởng như buồn vì cô độc, nhưng lại rất đẹp, và bình yên.

Lời đây:

In the morning by the sea
As the fog clears from the sand
I have no money in my hand
I have no home, I have no land

But it doesn’t trouble me
As I lay beside the fire
I am easy to inspire
There is little I require

I wasn’t yours and you weren’t mine
Though I’ve wished from time to time
We had found a common ground
Your voice was such a welcome sound

How the emptiness would fill
With the waves and with your song
People find where they belong
Or keep on

Through the never-ending maze
Where the way is seldom clear
There is no map or compass near
I drive a ship I cannot steer

Through the bleak and early morn
Where a stronger will is sworn
Where the moments move so slow
And seem to never let you go

When my hands are old and ache
And my memory flickers dim
And my bones don’t hold my skin
There’s no place I haven’t been

I recall the days were few
That is all that I can do
Feel the carvings in the tree
That gives shade for you and me.

“I have no money in my hand
I have no home, I have no land
But it doesn’t trouble me
As I lay beside the fire
I am easy to inspire
There is little I require”

Chẳng phải đây là những điều mà mình muốn sao? Chẳng phải đây là lý do để anh chàng Supertramp (Chris, nhưng mình muốn gọi theo tên mà anh ấy dùng để gọi chính mình) – nhân vật thật trong Into the Wildt đã làm: từ bỏ tất cả (tất nhiên sẽ có nhiều người bảo anh ấy điên, vì cuối cùng anh ấy chết vì đói).