31/12/2017

Vạn sự tùy duyên.

Năm mới hay ngày mới, chẳng có gì khác nhau cả. Thậm chí là giờ mới, phút mới, giây mới. Tất cả đều là cơ hội cho ta bắt đầu lại.

Ngày mai là một ngày mới, và sẽ, hy vọng là, kết thúc cho cái gì đấy, và bắt đầu cho cái gì đấy.

Tốt hay xấu, chẳng hề chi (không phải “vì cơn khát sẽ tan biến đi” như quảng cáo Sprite hồi năm nảo năm nào mà chẳng hiểu sao vẫn còn nhớ), mà vì chuyện sẽ xảy ra như nó phải xảy ra.

Cảm ơn tất cả những người đã xuất hiện trong cuộc đời tôi, vì lý do nào đi chăng nữa.

Advertisements

28.12.2017 – ừ thì “year end”

Một năm lại sắp qua.

Thực ra, càng cuối năm càng có nhiều chuyện.

Hôm qua cuối cùng cũng bảo điều mình nghĩ từ lâu với những người mình nghĩ là nên nói, dù biết là khi nói ra thì thế nào cũng sẽ thế này thế khác.

Nhưng mà chịu đựng lâu hơn thì có phải là giải pháp tốt? Cái vỏ nhăn nheo – dù lâu lâu mới có vệt nhăn nhưng nó không phải là cái vỏ hoàn hảo; còn cái ruột, theo góc nhìn chủ quan thì nó đã tanh bành từ lâu…

Thực ra việc gì cần làm hoặc mình thấy cần làm thì làm thôi.

Mà lâu lắm rồi mới thấy đau lại như vầy. 🙂 Tưởng là qua rồi chứ. Mà hôm qua chắc chắn là nhiều người đau…

Lỗi của ai? Từ nhỏ tới giờ thực sự là câu hỏi đó là câu hỏi đau đớn nhất. Tại sao cứ phải tìm ra là lỗi của ai, mà không tìm cách để thực sự lắng nghe, nhìn nhận lại, rồi cứ “lỗi của ai…”

Anh gõ một cái chuông, chuông kêu anh có nghe tiếng không? Vậy chẳng phải là sự rung động khi anh đã gõ, chẳng phải cũng tới anh sao? Trừ phi gõ vào hư KHÔNG.

Việc gì tới thì cứ tới thôi.

19.12.17

Có những chuyện không muốn viết trên facebook một chút nào.

Trời ơi tui muốn đi.

Thiệt, cái cảm giác lẫn lộn giữa việc “yên phận” và cái cảm giác không phải là gào thét nhưng cứ âm ỉ, âm ỉ, bảo rằng “mày đi đi, mày đi đi” nó mới bứt rứt làm sao.

Giờ tui không còn hứng thú quá nhiều với việc đi đâu đó trong vòng vài ba ngày, ngó nghiêng. Thiệt là nó vừa tốn tiền xăng xe (trừ phi đi nhờ, đi bộ 100% hoặc đi xe đạp 100%), vừa không đáng vì mình chưa có kịp hiểu gì về nó, chưa biết là sẽ như thế nào với nơi chốn đó, đã phải xách ba lô lên đi.

Không, nhất định tui không phải là kiểu du khách. Tui không muốn đến nơi nào đó nghỉ dưỡng thoải mái trên bờ biển hay ngắm cảnh đâu đó trong chốc lát hay thậm chí một hai ngày rồi lại hộc tốc xốc gan chạy về lo lắng việc công ty, cơ quan, việc nhà. Dù thật lòng, việc nghỉ xả hơi thư thái nghe cũng quyến rũ, nhưng tui không có hứng thú với chúng.

Có nhiều lần trên chuyến đi Ấn, tui tự hỏi mình tại sao mình lại đi bụi thế này? Đi, nhìn, ngắm, việc đi lang thang với tui là một thú vui, nhưng nó giúp ích gì được cho cái thế giới này? Và làm sao tui vẫn có thể vừa đi vừa đảm bảo rằng mình có thể đi tiếp? Rồi còn gia đình (bố mẹ) sẽ ra sao?

Năm nay thực sự tui rất may mắn vì đi về kịp trước khi cả Bố Mẹ lần lượt vô bệnh viện hết lần này đến lần khác. Chúng làm tui có chút e dè khi nghĩ đến những chuyến đi tiếp theo. Với những kẻ lang bạt, đôi khi điều sợ nhất chẳng phải là lời dè bỉu hay kinh ngạc của những người xung quanh, hay sợ hãi của chính bản thân khi bắt gặp mình cô độc trên đường, vì sự cô độc đó làm mình cảm thấy mình hiểu hơn chính mình và gặm nhấm cô độc có lẽ là cái tôi làm giỏi nhất =)) ; mà chính là khi mình đi, nhà neo người, thì ai là người sẽ chăm sóc Bố Mẹ, đặc biệt là khi họ kỳ vọng điều đó, và họ có lý do để kỳ vọng điều đó.

Vậy là tôi sẽ kẹt ở cái chốn phồn hoa đô hội này thêm một thời gian. Bao lâu chẳng rõ. Với cái công việc mới này, tôi dường như sẽ chẳng thể đi đâu được nữa (theo cách mà tôi muốn) trong một thời gian. Chí ít thì nó cũng làm tôi cảm thấy là mình có thể kiếm được thêm ít tiền mà vẫn có thể chăm sóc bố mẹ ở nhà, và ông bà sẽ không càm ràm vì tôi “vô công rồi nghề”, “lông bông” trong một thời gian.

Và trong lúc đó thì tôi vẫn chờ một cái gì đó vậy.  Và mơ về một chỗ nào đấy, mà tôi cũng chẳng rõ là chỗ nào.

Được cái là sau một thời gian, cảm nhận của tôi về mọi thứ đã thay đổi. Cũng chẳng còn quá cảm thấy buồn hay vui. Và mọi thứ dường như cũng chả phải mình buồn hay vui. Có lẽ là tác động của Thiền chăng? Thôi thì cứ thử. Sống mà, không thử thì làm sao biết, mà chính mình thử mới biết, chứ người khác thử thì sao mình biết. Cái ranh giới giữa dính mắc và không dính mắc mong manh lắm, chỉ biết là mình hiểu và cần thì buông được. Vậy hỉ.

What will happen tomorrow?

We will never know.

Có quá nhiều sách vở nói rằng, “hãy sống như là hôm nay là ngày cuối cùng của bạn, vì ngày mai bạn sẽ chẳng biết chuyện gì có thể xảy đến với mình”, một lô sách khác lại bảo mà mình hiểu đại loại như “bạn cứ sống mà không hoạch định cuộc đời của bạn, phó mặc cho số phận, thì có thực là bạn đang sống không”.

Thực ra thì chẳng có gì mâu thuẫn cả.

Nếu lên được kế hoạch thì cũng hay, làm theo được kế hoạch cũng hay, nếu sống hàng ngày theo tư tưởng là “ngày hôm nay là ngày cuối cùng” thì cũng chẳng có gì là không đúng, nó cũng rất là tuyệt vời nữa, vì quả là chẳng ai biết chuyện gì sẽ xảy ra ngày mai.

Nhưng cũng chẳng có gì là đúng. =)

Tối nay có người bạn hỏi mình “vậy Vịt tính đến cuối năm xong dự án rồi, sẽ làm gì?”.

Thực ra mình không biết.

Có rất nhiều thứ có thể làm, nhưng cũng không có gì mình thực sự muốn làm. Đấy có lẽ là điều đáng sợ chăng? Đáng sợ đối với nhiều người, và có thể họ nhìn như thể “trời, nếu không có mục đích sống trên đời thì đang sống theo kiểu chết lúc 30 và chôn lúc 60 còn gì”. Ừm, cũng chẳng sai. Nhưng cũng không đúng.  =)

Sau một thời gian thì mình nhận ra đúng như Phật dạy “mọi thứ đều thay đổi”. Ngay cả kinh nghiệm, nó đúng lúc này nhưng sẽ sai tè lè (tức là sẽ không áp dụng được) vào lúc khác. Chính vì vậy mà khi đã có trải nghiệm thì cũng đừng có tin trải nghiệm đã từng có đó vào một lúc khác, mọi thứ cần được kiểm chứng ngay tại thời điểm nó đang xảy ra. Vậy cho nên, nếu bảo là bạn có rất nhiều bài học để học, nếu bạn không học được thì nó sẽ xảy ra để cho bạn phải nhớ cái bài học đó, cũng không sai, nhưng cũng không đúng.

Tóm lại là, như Einstein có đưa ra “thuyết tương đối”, thì thực tế mọi vật hay mọi thứ trên đời – với quan điểm của mình, thì cũng chỉ là tương đối.

Tóm lại là, lần 2, mình viết bài nhân dịp muốn viết một cái gì đó, và theo đúng cái “xì tai” hiện tại, và tạm thời nó vẫn đúng trong nhiều năm tới giờ, là luôn phải có lời đính chính, giải thích dài dòng mà có vẻ như vô nghĩa mà mình vẫn đang viết đây. 🙂 Và lời kết lãng xẹt là,  hy vọng những người có thể vô tình đọc được bài này hiểu được cái gì đó mà mình muốn viết, còn không hiểu thì cũng không sao. =))

Thư chẳng gửi ai…

Thực ra định ghi là “gửi bạn”, nhưng thực tình cũng không phải là gửi “bạn”, bạn giờ ở đâu, ra sao, và thực sự còn là “bạn” hay không thì nó cũng không biết, vậy làm sao gửi “bạn” được. Gửi quá khứ cũng chẳng đúng, vì quá khứ cũng qua rồi, và gửi ai ở quá khứ? Thôi thì cứ viết đại, những câu chữ muốn viết, cho ai thì cho, vào hư không, vậy thôi.

Dạo này tự nhiên mơ về bạn, tính ra trong tuần hình như mơ về bạn tới 2 lần. Chẳng hiểu sao nữa. Tất nhiên giờ bạn ra sao, như thế nào thì nó chịu, nên chỉ có thể mơ về bạn với hình dáng bạn cách đây chắc cũng được 15 năm.

Nó cũng không hiểu tại sao nó lại mơ về bạn. Nó cũng thoáng nghĩ đến bạn khi đọc lại mấy dòng facebook nhắc nhiều năm trước khi nó ghi vớ vẩn gì đó (để ở private) – có liên quan tới bạn. Nhưng chỉ vậy. Vậy mà cũng thành một giấc mơ.

Như cách đây mấy ngày. Tư nhiên nó gặp bạn. Cũng hay là bối cảnh cũng chẳng như xưa, giống như là bây giờ thật, giống như là nó và bạn là những kẻ lớn xác – trưởng thành hay không thì nó không biết, chứ không phải là lũ con nít – tuổi dậy thì như ngày xưa. Bạn mời nó về nhà chơi thì phải, và có vẻ như muốn chơi với nhau như xưa, nhưng rồi nó từ chối. Ngủ dậy, nó cũng chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ thấy lạ tại sao lại mơ một giấc mơ như thế, còn bây giờ khi nó viết những dòng này thì nó mỉm cười. Vì nó từ chối trong giấc mơ, có lẽ vậy. Và quả là thời gian thay đổi. Nó khá chắc bạn chẳng nhớ gì về nó, cũng gần như ít nhớ về cái chỗ gia đình bạn ở trong vài ba năm, quá ngắn so với cả cuộc đời “phiêu bạt” của bạn và gia đình bạn.

Mà thực sự bạn “phiêu bạt” như thế nào, đấy cũng chỉ là nó suy diễn, vì nó biết cho tới lúc bạn đi, thì mỗi vài ba năm, nhà bạn chuyển nhà vài lần, nên nó suy diễn thế. Còn giờ có khi bạn đã ổn định, ở đâu đó với con cái và một người partner. – lại suy diễn. Có khi bạn giờ đã thành cha xứ – có thể lắm, ai mà biết. Nhưng mà cũng không sao, thành cha xứ cũng tốt mà. Nhưng nó đoán là bạn không có “lông bông” như nó. Thiệt, ngày xưa bạn vốn cũng đã chín chắn hơn nó nhiều. Tất nhiên lông bông thì cũng chẳng liên quan gì nhiều đến chín chắn, chỉ là có khi người ta đã chọn cho người ta con đường ngay từ bé mà người ta không nhận ra, chỉ sau một thời gian, nói văn vẻ như Steve Jobs, nhìn lại và bắt đầu “connect the dots” thì mới thấy cái “pattern” của nó.

Chỉ là hôm nay chủ nhật, và một lần nữa nghĩ đến bạn, vậy thôi.

Mong bạn và gia đình bạn vẫn luôn bình an.

Bài viết hay về Thiền – 2

TĐH: Hôm qua mình viết bài tiếng Anh, One Mind Undisturbed – Breathing meditation, có một số bạn không theo dõi được rõ ràng, nên hôm nay mình dịch sang tiếng Việt. Hôm nay mình cũng thêm vào khúc cuối bài, một vài điểm quan trọng đã được thảo luận trong comments của bài […]

via Nhất tâm bất loạn – Thiền hít thở — TRẦN ĐÌNH HOÀNH