Say something, I’m giving up on you(*)

You did say something.

But I am, still, (the desire to) giving up on you.

It’s not time to make a change. (**)

It is time, perhaps.

Again.

At least I tried.

Effort was not enough, we could say. And it was truly not enough…

And I think of “fix me”, not “fix you” (***).


(*): A song by Xtina & a band ?

(**) Father and son

(***) by Coldplay

Advertisements

13.06.2018

Viết linh tinh về “an ninh mạng”

Dạo này nó là chủ đề sốt dẻo.

Mà ngày hôm qua mình chứ chẳng phải ai khác, đăng một bài viết có vẻ mang tính thất vọng khi luật này được thông qua. Hôm nay thì đã nghĩ khác.

(Viết đến đây thì ghi lại câu đã chợt nhận ra khi đề cập đến “nghĩ khác” – mọi thứ đều thay đổi, và mọi thứ đều có tính tương đối).

Nghĩ khác như thế nào?

Thật ra thì, xét cho cùng luật an ninh mạng, với mình, cũng không quá quan trọng. Xét cho cùng, ở mức độ nào đấy, tất cả các thông tin cá nhân đều bị xem xét. Chứ gì nữa, làm sao Google có thể đưa ra các đề nghị tìm kiếm, các trang quảng cáo thường nhảy ra đúng là mặt hàng mà bạn quan tâm?

Và xét cho cùng, internet là cái mà mọi người không thể kiểm soát được, dù cho có cố, thì cái gì nó cũng có 2 tính chất hết. 2 mà 1, 1 mà 2. Nhị nguyên. 🙂

Vì bản thân vẫn chưa thoát khỏi nhị nguyên, nên vẫn cần thấy nhị nguyên.

—-

Không liên quan, có 2 người bạn quen qua blog và giờ đã là bạn thật, đã bảo mình là họ đã ngừng đọc blog mình theo một khía cạnh nào đấy, dù vẫn còn theo dõi. Nguyên nhân: Viết gì mà đọc không hiểu gì cả.

Ừm, blog này để chia sẻ cho bản thân là trước hết, việc viết ra những suy nghĩ lung tung trong đầu sẽ giúp người ta có thể định hình dễ dàng hơn, có thể thấy được những vết suy nghĩ. Hoặc đơn giản là để đọc lại và thấy mình nhảm như thế nào, mình cũng không biết được là mình đã nghĩ gì khi viết những dòng đó tại thời điểm đó. Nói chung, với cá nhân blog này, đối tượng đầu tiên để đọc chính là bản thân người viết, nên với các bạn vô tình đọc hay đã theo dõi blog này trong thời gian qua, có thể thấy khó hiểu hay không còn hứng thú theo dõi thì cũng không ảnh hưởng gì cả. Nếu viết cho người khác trước hết, mình sẽ viết theo 1 cách khác, như là viết hồi Yahoo 360 vậy. Những bài sến rện, và nhiều khi không thực sự có cảm xúc nhưng vẫn viết tỏ ra cảm xúc là như vậy.

03.06.2018 – tôi nghĩ gì khi không làm gì cả

1.

Một ngày trong tuần, J nhắn tôi “Anh xóa apps nhắn tin đây. Chắc là sẽ không cài lại nữa. Có thể vẫn liên lạc được với anh qua email.”

Email à? Lần cuối tôi viết email cho anh phải chờ rất lâu anh mới trả lời, và những dòng trả lời đó đầy ngắc ngứ. Nói chung sau 2 – 3 lần gửi email cho anh, tôi đã quyết định sẽ không gửi email cho anh nữa rồi.

Vậy nên nếu không dùng apps nữa, tôi nghĩ chắc chúng tôi sẽ không liên lạc với nhau nữa.

Và tôi nói anh câu gì đó đại loại như trên. Rồi nói với anh “take a good care of yourself”.

Và anh nhắn lại cũng chỉ một câu đại loại như vậy thì thôi, take care.

Ừ thì thôi chứ biết sao giờ. Chúng tôi cũng chỉ là những kẻ vô tình va vào nhau 1 lần trong đời, chưa chắc có dịp gặp, thì giờ chia tay cũng tốt. Còn gặp lại không thì tùy duyên.

2.

Uống trà với TA và C. C thú vị lắm cơ, tưởng như lúc nào cô bé ấy cũng là một đứa trẻ nít đầy tinh khôi nhưng lại đầy nỗi niềm. TA thì thẳng thắn, thông minh và dám nghĩ dám làm. Nhưng cũng đầy bất ổn. Mà này, có ai trong chúng ta lại chưa bao giờ lại không bất ổn đôi lần?

TA cho một ít hạt cây đậu biếc và cành xương khỉ về trồng. Chẳng biết có trồng nổi không, mà thôi kệ đi. Lấy một cây hương thảo nữa – cái này thì mua đàng hoàng nha. Mùi hương thảo nồng nàn quá. Đứng chờ xe mà mùi ngan ngát, nhìn C và TA ôm nhau chia tay mà tự nhiên nao nao. Mà không, nao nao từ lúc ngồi nghe mưa và uống trà ở Yên rồi cơ. Mùi mưa, mùi vôi vữa nhà hàng xóm của Yên đang sửa, tiếng mưa lẫn tiếng ồn của tường bị đập, khoan. Im lặng và thấy bình an. Bỗng nhớ những ngày mưa ở Ấn, nhớ Ladakh, nhớ cái gì đấy không rõ, chỉ là vừa da diết vừa cháy bỏng. Lúc cầm chậu hương thảo thì nhớ cái ngày một mình trekking ở Pháp, lúc xuống dọc đường đầy hương thảo mọc hoang.

3.

Đang viết dở dang thì rớt mạng. Thế là nguyên một trang viết dài bị mất. Mà tất nhiên khi đã mất thì sẽ không viết lại được những gì đã viết.

Vẫn đang tự hỏi, mình có khả năng thử thách mình thêm đến chừng nào? Không biết…

The last goodbye

So the day finally came. The day you wrote to me, “I’m dating a girl”.

I had waited that day for years. That’s the truth. For years. Though I am very sorry that you wrote to me when it came with the news “she has ovarian cancer”, but in a way, I am glad that you find the girl that you can fall in love, again, after many years. And you know what, as long as you love her truly, you will find a way to support her and by her side. And she, steps by steps, she will accept your support. Just be patient.

And with that, as I promised to myself, the day you find the one that you like, or love, the day you no longer need my company, it’s the day that I leave you. That’s also what you told me in our last conversation. Again, I am glad that we are on the same page with this.

No matter what, and no matter how I denied it in the past, you were my closest guy friend. And if I am honest with myself, maybe, just maybe because I am not so sure, you might have been my crush in a short time, you are also used to be the one that I felt very annoying. And another truth I have never told you: I prefer traveling alone rather than traveling with you, but you were also the person that I felt the best safe and most comfortable when I travel with.

You would not need to know all this, now you have her to take care of. So, obviously, you would never read this. I just want to write something for us, as the last goodbye.

Take a good care of you, mate. And E and her as well. No matter what and how, I sincerely wish you, E and your girl the best.  I hope you find your inner calm and strength soon also.

Your old travel mate.

Thiền – “Tâm bi”

Bài lấy từ trang của Nguyễn Duy Nhiên ở đây.

“Nhiều năm trước đây, khi tôi sống ở Ấn độ và thực hành thiền tập tại Bồ đề Ðạo tràng, tôi có đi với một người bạn sang Calcutta ở vài hôm. Ðến giờ trở về, chúng tôi mới hay là mình sắp trễ giờ xe lửa. Chỉ có một cách duy nhất để ra ga kịp giờ là tìm một chiếc xe kéo. Xe kéo là một loại xe rất thông dụng ở Ấn độ. Tại những thành phố khác, xe kéo thường được kéo bằng xe đạp hoặc xe gắn máy, nhưng ở Calcutta xe được kéo bằng người chạy bộ. Mặc dù chúng tôi không thích ngồi trên xe để cho một người khác kéo, nhưng vì trễ giờ nên chúng tôi không còn có sự chọn lựa nào khác hơn.

    Người phu kéo xe đưa chúng tôi băng ngang qua những ngõ tắt, xuyên qua các hẻm vắng tối thui. Ðột nhiên, chợt có một người đàn ông to lớn từ đâu xuất hiện, tiến đến người phu kéo và chận đứng chiếc xe lại. Hắn nhìn thấy tôi, nắm lấy tôi và cố lôi tôi ra khỏi xe. Tôi nhìn chung quanh tìm người cứu giúp. Chung quanh tôi đâu đâu cũng có người, thường thường ở Ấn độ là vậy, nhưng tôi không thấy được một gương mặt nào là thân thiện hết.

    Tôi tự nhủ, “Trời ơi, tên này sẽ lôi mình xuống và làm hại mình đây. Sau đó hắn sẽ giết mình mà không có một ai cứu giúp hết.” Nhưng người bạn tôi ngồi cạnh bên trên xe, giúp tôi xô được tên say rượu ra xa, và kêu người phu xe chạy đi nhanh. Chúng tôi thoát được nguy hiểm ấy và đến trạm xe lửa đúng giờ.

    Về đến Bồ đề Ðạo tràng tôi vẫn còn cảm thấy run sợ và tức giận. Tôi kể cho vị thầy tôi nghe, ngài Munindra, về chuyện đã xảy ra. Ông nhìn tôi và nói, “Ồ Sharon, với tất cả tâm từ bi của cô, đáng lẽ cô phải lấy cây dù của cô, dùng hết sức mình mà đập lên đầu hắn mấy cái thật mạnh!”

    Ðôi khi chúng ta nghĩ, khi ta có một tâm bi, có một con tim rộng mở, nghĩa là ta sẽ trở nên thụ động, cho phép kẻ khác lợi dụng mình. Ta lúc nào cũng nở nụ cười và mặc cho người khác muốn làm gì ta cũng được. Nhưng tâm bi không phải là như vậy. Ngược hẳn lại, tâm bi không hề có nghĩa là yếu đuối. Nó là một sức mạnh phát sinh lên khi ta nhìn thấy được tự tánh khổ đau của cuộc đời. Tâm bi cho phép ta nhìn thẳng vào khổ đau, dù trong ta hay trong người khác, không chút sợ hãi. Nó cho phép ta lên án những bất công không chút do dự, và hành xử thích ứng với khả năng của mình. Muốn phát triển tâm bi, tâm thứ hai trong Tứ vô lượng tâm, đức Phật dạy, ta phải biết sống với lòng thương xót đối với tất cả mọi người, mọi loài, không phân biệt.

    Nhưng cảm xúc của tâm bi rất dễ bị hiểu lầm. Lần đầu tiên tôi đến dạy thiền tập ở Nga, tôi đề cập đến tâm bi rất nhiều. Khi những câu của tôi được thông dịch sang tiếng Nga, tôi chợt có một cảm giác là lời của tôi đã không được chuyển đạt đúng nghĩa. Cuối cùng, tôi quay sang hỏi người thông dịch, “Khi tôi nói ‘tâm bi’ anh dịch sang như thế nào?” Anh ta đáp, “Ồ, tôi diễn tả một trạng thái bị chiếm ngự bởi nỗi khổ của kẻ khác, như là bị ai lấy dao đâm vào tim mình, và ta phải gánh vác cái đau của kẻ khác như là nỗi đau của chính mình vậy.” Tôi ngồi đó và nghĩ thầm, “Thôi chết rồi!”

    Nhưng sự lầm lẫn ấy thật ra cũng tự nhiên thôi. Ta rất dễ hiểu lầm rằng tâm bi có nghĩa là chịu đựng khổ đau của kẻ khác.

Khi được dịch từ tiếng Pali và Sanskrit, chữ karuna, tâm bi, có nghĩa là sự run rẩy, rúng động của con tim trước nỗi đau của kẻ khác. Nhưng nó không có một nghĩa yếu đuối và tiêu cực như lối diễn tả của người thông dịch. Khi ta bị chế ngự bởi một nỗi đau, nó có thể đưa đến một sự thất vọng, phiền muộn, chán nãn, và đôi khi là tức giận. Nhưng đó không phải là tâm bi. Ram Dass và Paul Gorman, trong quyển Tôi có thể giúp bằng cách nào? viết: “… mở rộng con tim ra để tiếp xúc là một việc, và để cho con tim mình bị tan vỡ và bị chế ngự lại là một việc khác. Sự khác biệt của khổ đau nằm ở chỗ đó.” Nếu như ta cảm thấy con tim mình sẽ bị tan vỡ, ta sẽ bị đè bẹp, ta sẽ không chịu đựng nỗi sự việc xảy ra, thì ta không thể cởi mở ra trước nỗi đau được – thế nhưng đó cũng chính là nền tảng của tâm bi.

    Bước đầu tiên để phát triển một tâm bi là biết cởi mở và nhận diện được sự có mặt của khổ đau trong cuộc đời. Ở tất cả mọi nơi, bất cứ ở đâu, bằng cách này hay cách khác, mọi loài đang khổ đau. Có những khổ đau to lớn và bi đát, có những khổ đau nhỏ nhoi và thinh lặng.

    Giáo lý này không bắt buộc ta phải biểu hiện tâm bi theo một đường lối nhất định nào. Bạn có thể cầm cây dù của bạn, với hết cả tâm bi của mình, đập xuống đầu một người nào đó mấy cái thật mạnh. Hay có thể bạn từ bỏ hết mọi thế sự và chọn một lối sống xuất gia. Có nhiều sự chọn lựa khác nhau.

    Một hành động của tâm bi không cần phải là một cái gì vĩ đại, to tát. Những hành động nhỏ nhặt thôi, bày tỏ tình thương, sự cởi mở, như là tặng thức ăn cho người đói, chào đón, hỏi thăm một người nào, sự có mặt của mình – tất cả những cái đó đều là những biểu hiện rất hùng tráng của tâm bi. Tâm bi giúp ta mở lòng ra và tiếp xúc với nỗi đau, và tuệ giác chỉ cho ta biết cách hành xử cho thích hợp. Với tâm bi, sự sống của bạn sẽ là một hiện thân của tình thương và sự hiểu biết.”

Trích trong “Thiền tập về thương yêu

Nguyễn Duy Nhiên dịch.

31/12/2017

Vạn sự tùy duyên.

Năm mới hay ngày mới, chẳng có gì khác nhau cả. Thậm chí là giờ mới, phút mới, giây mới. Tất cả đều là cơ hội cho ta bắt đầu lại.

Ngày mai là một ngày mới, và sẽ, hy vọng là, kết thúc cho cái gì đấy, và bắt đầu cho cái gì đấy.

Tốt hay xấu, chẳng hề chi (không phải “vì cơn khát sẽ tan biến đi” như quảng cáo Sprite hồi năm nảo năm nào mà chẳng hiểu sao vẫn còn nhớ), mà vì chuyện sẽ xảy ra như nó phải xảy ra.

Cảm ơn tất cả những người đã xuất hiện trong cuộc đời tôi, vì lý do nào đi chăng nữa.

28.12.2017 – ừ thì “year end”

Một năm lại sắp qua.

Thực ra, càng cuối năm càng có nhiều chuyện.

Hôm qua cuối cùng cũng bảo điều mình nghĩ từ lâu với những người mình nghĩ là nên nói, dù biết là khi nói ra thì thế nào cũng sẽ thế này thế khác.

Nhưng mà chịu đựng lâu hơn thì có phải là giải pháp tốt? Cái vỏ nhăn nheo – dù lâu lâu mới có vệt nhăn nhưng nó không phải là cái vỏ hoàn hảo; còn cái ruột, theo góc nhìn chủ quan thì nó đã tanh bành từ lâu…

Thực ra việc gì cần làm hoặc mình thấy cần làm thì làm thôi.

Mà lâu lắm rồi mới thấy đau lại như vầy. 🙂 Tưởng là qua rồi chứ. Mà hôm qua chắc chắn là nhiều người đau…

Lỗi của ai? Từ nhỏ tới giờ thực sự là câu hỏi đó là câu hỏi đau đớn nhất. Tại sao cứ phải tìm ra là lỗi của ai, mà không tìm cách để thực sự lắng nghe, nhìn nhận lại, rồi cứ “lỗi của ai…”

Anh gõ một cái chuông, chuông kêu anh có nghe tiếng không? Vậy chẳng phải là sự rung động khi anh đã gõ, chẳng phải cũng tới anh sao? Trừ phi gõ vào hư KHÔNG.

Việc gì tới thì cứ tới thôi.