Chuyện phiếm

Hôm qua có việc phải chạy ở ngoài đường nguyên buổi sáng.

Trời SG nóng nắng, thời gian chạy xe cũng chiếm hơn 2,5 giờ đồng hồ. Rời khỏi nhà từ 7g10, về tới nhà đồng hồ chỉ hơn 12g một chút.

Ngày hôm qua, chuyện vui là trên đường đi, đến một chỗ đèn đỏ, xe vừa dừng, một con chim non còn lông măng sà xuống ngay bệ lái xe, ngay đầu xe, sát sàn sạt tay lái. Nó chả sợ gì cả, đứng đấy tận hưởng ánh nắng và gió lùa vào đám lông và cả cái cánh.

Kể ra mình mà không phải đi thì đã cho nó đứng chán chê. Cơ mà có việc, nên phải đi. Vừa khởi động, gió lùa mạnh hơn vào cánh thì nó bay đi mất, sà xuống giữa lòng đường.

Chỉ sợ là nó sẽ bị xe cán mất, nên mình tấp xe vô lề, ngó nghiêng chạy ra chỗ nó. Thấy mình, nó tập tễnh rồi bay vào khoảng cây trồng giữa hai làn xe. Thực ra thì xe cũng không phải là ít, dù không nhiều, nên nó vô làn xe thì hơi lo, nhưng vô khoảng giữa thì chắc cũng không đến nỗi, mà mình cũng phải đi rồi, nên đi luôn.

Hy vọng là con “chíp hôi” đó sẽ ổn.

Hết chuyện rồi.IMG-20200406-WA0002

Những ngày tháng 3

Tính viết nhiều lắm, mà lần nào cũng như lần nào, ngồi vào viết là con chữ lại ngắc ngứ.

Học kỳ đầu đi học lại của mình đã bị hoãn chưa biết khi nào học lại. Cũng không được học online, vì là học kỳ đầu, ít nhất cần gặp lớp, gặp nhà trường để nghe thông tin cụ thể, rồi may ra mới được học online. Và đã không có chuyện đó xảy ra. Thực ra thì cũng không sao lắm, vì xét cho cùng mọi thứ đều đang chậm lại.

Chỗ mình làm hiện giờ thực ra cũng có thể xem là nguy cơ lây nhiễm cao. Việc vô viện, gặp bác sĩ, gặp bệnh nhân cũng không phải là thường xuyên xảy ra, nhưng mà vẫn phải xảy ra. Thậm chí hiện giờ một số dự án các bạn ấy còn phải vất vả hơn trước. Cơ mà mình thì cũng không giúp được gì nhiều, dù cũng có bận hơn trước thật.

Ca mình hỗ trợ gần đây nhất có chút vấn đề, bé phụ trách khu vực đó đã bỏ nhỏ là không nên thực hiện tiếp, dù thực sự người nhà bệnh nhân vẫn có nhu cầu. Mình không biết, nói chung hôm qua cảm giác bất lực có dâng tràn lên. Mình không nghĩ là mình không làm được, nhưng dù sao cũng đã xảy ra một số điều mà mình không biết có liên quan tới việc mình làm hay không, nhưng nó đã xảy ra. “Sư phụ” nói là mình không nên tự đổ lỗi cho mình, “sư phụ” cũng hiểu luôn cái cảm giác bất lực vì không được tin tưởng. Mình cũng không biết việc bạn sếp lôi mình vô làm, giờ bạn ấy có bao giờ nghĩ lại không. Nhưng dù sao cũng cảm ơn H vì đã lôi mình vào, nhờ vậy mà mình gặp “sư phụ” và cũng nhờ vậy mà mình thấy là mình rất có hứng thú trong việc giúp người khác giảm nỗi đau thể xác của họ và mình không bị nhát tay khi làm.

Nhắc tới “sư phụ”. Kể cũng tội, 70 tuổi đầu, xa gia đình, lần đầu tiên có cháu ngoại cũng vẫn chưa về gặp cháu được, vì dịch. “Sư phụ” cũng hay nói nhảm, hay nói “I am stupid, talking bullshit”, nhưng mà thực tế cũng rất cứng đầu, rất thông minh và thực sự tự hào về bản thân nhiều. Mình cũng không biết mình học được gì nhiều ở “sư phụ”, vì thực tế là mình đầu đất, học trước quên sau. Và cũng vì mình cũng có 1 đống “ego” của bản thân mình, nhưng mình vui vì ít ra mình cũng có thể nói chuyện và chia sẻ được với “sư phụ” một số thứ mà mình cảm thấy cũng khó có thể nói với ai.

Dịch bệnh, có nhiều người mình nghĩ tới, như là P., G., J., H., và rất nhiều bạn bè của mình ở nước ngoài lẫn những người lâu rồi mình không liên lạc và cũng không liên lạc được. Cách đây vài hôm, sau rất nhiều lần đắn đo, mình cũng đã viết mail hỏi thăm lại 2 ông trời thần mà mình đã không liên lạc cả hơn năm. Xét cho cùng thì, nó (covid) cũng là một lý do tốt để mà thăm hỏi lại nhau. Nhưng còn những người mà mình không liên lạc được từ lâu thì cũng khó. Nhưng biết họ vẫn ở trong suy nghĩ của mình, thỉnh thoảng, chắc vậy cũng đủ tốt. Như thầy Goenka từng nói, nếu nghĩ và chia sẻ merit của mình (nếu có!) cho ai đó, vật nào đó thì đó cũng là điều tốt cho bản thân người, vật đó rồi (thật ra thầy nói rộng hơn cơ, nhưng mà tạm gác lại chuyện đó).

Tháng 3 cũng là tháng mình hư lại. Lâu lắm rồi mới bia bọt lại. Ăn chay cũng không nghiêm chỉnh như trước. Tức là ăn rau trong nồi lẩu có xương thịt ấy, không tránh được. Nhưng mà makeno đi, vì thực sự là mình vẫn thuộc giai đoạn “ăn được” chứ không đến giai đoạn nghiêm chỉnh như chị Dung, không có ý định ăn, nhưng quả thật là ăn mặn thì không ăn nổi, vì nhìn thấy đã chợm nôn chẳng hạn.

Hôm nay viết nhảm đủ rồi. Hy vọng mọi chuyện sẽ sớm kết thúc theo cách tốt đẹp nhất mà nó có thể kết thúc.

Nhặt được trên net: Nhạc và cây

Khám phá thú vị: Thực vật thích nghe nhạc cổ điển và ghét nhạc rock

Nghe nhạc cổ điển làm thực vật tăng trưởng mạnh mẽ nhưng nhạc Rock lại làm cây chết chỉ trong vòng 2 tuần.
Thực vật yêu âm nhạc, nhưng không phải loại nhạc nào chúng cũng thích. Chúng thích thưởng thức nhạc cổ điển. Các nhà nghiên cứu chứng minh rằng, khi thực vật tiếp xúc với nhạc cổ điển, không những năng suất cây trồng tăng lên, mà sự tăng trưởng cũng được đẩy mạnh.Dưới đây là một số phát hiện thú vị về phương diện này. Sau khi đọc xong bài viết này, bạn có thể sẽ muốn nghe nhạc Mozart khi ở nhà đấy.

Một nhà sản xuất rượu vang cho biết những dây nho của ông phát triển tươi tốt hơn là nhờ Mozart

Nhà sản xuất rượu vang Giancarlo Cignozzi thường xuyên mở nhạc Mozart cho dàn nho nhà mình nghe vì ông biết chúng thích vậy.

Khi cho chúng nghe bản “Il Paradiso di Frassina” lần đầu tiên, ông thấy những chùm nho nằm gần chiếc loa không chỉ mọc hướng về về phía loa mà còn phát triển to hơn nữa.

Chia sẻ với CBS News, Ulisse, con trai ông Giancarlo cho biết: “Dàn dây leo có vẻ phát triển mạnh mẽ hơn. Những chùm nho gần loa có hàm lượng đường cao hơn, vì vậy chúng tôi tin tưởng vào ý tưởng này”.

Và thật thú vị khi những dàn nho xanh mướt nhàn nhã phơi nắng trên các ngọn đồi Montalcino ở Tuscany được nghe nhạc cổ điển, chúng cũng không cần phun thuốc trừ sâu nữa vì rất ít bị côn trùng tấn công.

Thực vật thích nhạc cổ điển và có vẻ ghét nhạc rock

Năm 1973, Dorothy Retallack, tác giả của quyển The Sound of Music and Plants (tạm dịch: “Âm nhạc và thực vật”), đã thử nghiệm cho một nhóm thực vật nghe nhạc rock và một nhóm khác nghe nhạc cổ điển.

Khám phá thú vị: Thực vật thích nghe nhạc cổ điển và ghét nhạc rock. Ảnh 1The Sound of Music and Plants (tạm dịch: “Âm nhạc và thực vật”). (Ảnh: Amazon)

Nhóm thực vật tiếp xúc với nhạc của Brahms, Schubert, Beethoven và Hayden thường mọc hướng về phía chiếc loa và thậm chí đan xen xung quanh loa. Có thể thấy rõ ràng một điều là chúng đã bị nghiện loại nhạc này.

Tuy nhiên, nhóm tiếp xúc với nhạc rock lại mọc tránh xa loa và leo lên bức tường kính, chúng dường như đang cố gắng thoát khỏi những âm thanh đó. Thậm chí khi đặt cây xung quanh loa, chúng vẫn tiếp tục phát triển ra xa khỏi chiếc loa phát nhạc rock.

Hơn nữa, nhóm thực vật tiếp xúc với nhạc rock phát triển bất thường và cho ra lá nhỏ hơn. Nhóm này chết trong 2 tuần sau đó.

Thúc đẩy tăng trưởng và tăng năng suất cây trồng

Sau khi cho cây tiếp xúc với nhạc cổ điển được biểu diễn từ sáo, vĩ cầm, đàn đạp hơi và reena – một nhạc cụ Ấn Độ, Tiến sĩ T. C. Singh, trưởng khoa Thực vật học tại Đại học Annamalia, Ấn Độ, nhận thấy cây balsam có tốc độ tăng trưởng vượt bậc. Chiều cao của cây tăng thêm 20% và sinh khối tăng 72%.

Hơn nữa, những hạt giống được tiếp xúc với nhạc cổ điển đã nảy mầm và sinh trưởng thành một cái cây khỏe mạnh, lớn hơn, sum suê hơn.

Trong một thí nghiệm khác, ông đã sử dụng loa phóng thanh để phát nhạc cổ điển Ấn Độ cho một cánh đồng lúa nghe. Cuối cùng những cây lúa ở đó tăng trưởng hơn 25%-60% so với mức trung bình trong khu vực.

Ông cũng làm như vậy với cây đậu phộng, và âm nhạc đã kích thích chúng mang lại lợi nhuận cao hơn 50%. Tiến sĩ Singh cũng lưu ý rằng trong các thí nghiệm mà ông thực hiện, thực vật dễ tiếp thu âm thanh của vĩ cầm nhất.

Nhạc Beethoven giúp tăng trưởng vụ lúa

Trong một thí nghiệm được thực hiện bởi Jeong Mi Jeong thuộc Viện Công nghệ sinh học Nông nghiệp Quốc gia ở Suwon, Hàn Quốc và các đồng nghiệp của ông, vài cánh đồng lúa đã may mắn được thưởng thức bản “Sonata Ánh Trăng” của Beethoven.

Các nhà nghiên cứu đã theo dõi biểu hiện gen của cây trồng và xác định rằng không chỉ nhạc Beethoven mà chính âm nhạc cổ điển nói chung cũng kích thích sự tăng trưởng của cây trồng. Họ đã thử nghiệm 14 bản nhạc cổ điển khác nhau, tất cả đều tạo ra kết quả tích cực tương tự.

Hơn nữa, liệu pháp này còn có thể thúc đẩy chồi ra hoa, cây sai trái hoặc mang đến vụ mùa bội thu.

Nghiên cứu của ông Jeong được kỹ sư người Canada Eugene Canby hỗ trợ. Ông từng cho lúa mì thưởng thức bản sonata vĩ cầm của J.S. Bach, kết quả là năng suất lúa mì tăng 66% nhờ có âm nhạc của Bach.

Khám phá thú vị: Thực vật thích nghe nhạc cổ điển và ghét nhạc rock. 2Nhạc Beethoven giúp tăng trưởng vụ lúa. 

Chắc hẳn bạn sẽ tự hỏi làm sao thực vật lại nghe nhạc được. Có lẽ đã đến lúc chúng ta cần suy nghĩ nhiều hơn về những tần số và rung động đến từ thứ âm nhạc hài hòa có khả năng kích thích sự phát triển của thực vật này.

Vài thí nghiệm khá thú vị ở trên chỉ là một phần rất nhỏ trong những gì đã được khám phá. Có lẽ bạn cũng nên nghe nhạc cổ điển đi thôi… Cơ thể của chính bạn cũng có thể nhận được những tác động tích cực đấy!

Theo TanSinh

Chuyện linh tinh

  1. Đầu tuần rồi ốm. Tính ra là 2 tuần tới nơi. Thứ hai đi làm về, may không đi “dạy” yoga, ăn xong là coi như xong rồi đó, tay chân lạnh ngắt, nằm ngủ luôn từ 8 giờ tới 10 giờ mới dậy. Sốt, lạnh. Hai ngày liền như vậy, rồi đến mắt bị ghèn, mở không lên.
    Lười uống thuốc và đi khám, để vật vờ tới thứ 6. Tình trạng là viêm đa xoang đợt cấp và viêm kết mạc. Lên mạng tra hóa ra viêm kết mạc là mắt đỏ. Cơ mà mắt mình không bị đỏ, chỉ bị ghèn che hết mắt, chưa kể lần đầu – hình như thế, chớp mắt trong bóng tối thấy ánh sáng lóe lên kiểu trời mưa có sét ở nơi xa. Không có người hỏi viêm kết mạc là gì, thì sẽ không biết là đau mắt đỏ.
    Mà giờ thì gần gần bình thường rồi. Tức là vẫn ho, họng vẫn 1 đống đờm nhưng không khạc ra được (cái này thì bình thường). Mắt thì… mờ có, nhưng mà coi như là hết ghèn rồi.
    Than chơi vậy thôi, chứ cũng chả có gì.
  2. 20.11 – năm đầu tiên mang mác “giáo viên” chứ không phải “trainer”, cũng là năm không nhận được lời chúc mừng nào. Nói thật là vui có buồn có. Vì thực sự mình rất ghét cái kiểu “đến hẹn lại lên”, cứ đến ngày là chúc mừng. Nhưng đi dạy – và mai là ngày cuối xong thành “mất dạy”, mới càng cảm nhận được vai trò của GV và đúng là nên có ngày để cảm ơn Tất cả những người đã cố gắng hỗ trợ kiến thức, kỹ năng, và thậm chí là bài học cho mình.
    Riêng mình, mình đã cố gắng hết sức, nhưng khả năng có hạn, cảm giác chẳng dạy được cho tụi nhỏ chữ nào. Mà có ai như mình, giờ dạy Anh văn mà lại lôi phần “mindfulness meditation with raisins”, cuối cùng là thất bại thảm hại cho cả thầy lẫn trò. Kể ra nghỉ việc là một quyết định đúng đắn và sáng suốt. Mình không đi theo dạy học truyền thống là quá đúng.
    Nói đi phải nói lại, mình vẫn thích làm trainer về yoga nhé, cảm thấy nó hợp với mình. Nhưng nó không phải là giáo viên. Không hề.
  3. Thực ra có nhiều chuyện xảy ra lắm, mà khi viết mấy cái này lại quên mất rồi. Để khi khác viết những chuyện khác vậy…

What am I doing with my life? (?)

Bây giờ là 17.59 phút. Tôi ngồi trong một phòng không quá lạ, có lẽ vì đã đến một hay hai lần trước đó.

Phòng vừa chuyển sang một bản nhạc quen thuộc “cây chanh”. Bản nhạc này hồi cấp 2 tôi từng thử nghe và chép lại. Tất nhiên là sau này tôi đã biết bản nghe và chép lại sai tùm lum hết. Chưa kể viết đến đây nó làm tôi nhớ ra một vài kỉ niệm cũ, là cái băng cát xét thu đi thu lại một đống bài hát tôi thích trên đài, lúc 9g30 hay 10g sáng hay tối gì đó, không nhớ, fm99.9, ca khúc nhạc quốc tế sau làn sóng xanh.

Nhạc đã hết và cũng không có bài mới.

Hôm nay là một buổi trailer học thử của một chuyên đề tôi quan tâm. Thực ra thì tôi quan tâm đến quá nhiều thứ, mỗi thứ tôi có thể đọc qua rồi quên, nhưng cái chăc chắn là tôi tò mò quá nhiều thứ và khả năng thì có hạn, chưa kể là lười, nên mọi thứ chỉ lưng chừng đâu đó rồi có thể là biến mất.

Dạo naỳ tôi bận. Sáng dậy sớm, 4/7 ngày và 3 ngày còn lại quen giấc nên ngủ chập chờn. Đi làm, tối về sẽ có 1 việc nữa để làm, thường là thế. Nói thế để ngụy biện cho lý do chưa dịch và đọc tiếp Sacred economics.

À, còn giờ tôi viết những dòng này vì tôi đến buổi học/tham dự thử đó sớm. 6g30 bắt đầu (thông báo) nên rảnh lôi điện thoại ra bấm. Bà con đến đông hơn.  Hoặc bấm đt hoặc đọc tờ  được phát, hoặc lấy vở ghi chép gì đấy.

18.12. Tôi quyết định dừng bài viết nhảm và trực tiếp tại đây. Hy vọng sẽ dịch thêm được nhiều chút vào cuối tuần này.