Ngày đã qua – Varanasi và chút gì của Ấn

Sáng nay tình cờ đọc được một câu chuyện về Varanasi, bất giác nhớ nơi đó không ít không nhiều nhưng đủ để viết những dòng này.

Trước ngày đi Varanasi, hai bạn cùng phòng ở Bodh Gaya (Bồ Đề Đạo Tràng), Marta và một bạn nữa – xin lỗi bạn nhưng tôi không còn nhớ chính xác tên, đã cảnh báo tôi về vụ tiêu chảy ở Varanasi. Hai người nhắc đi nhắc lại khả năng bị tiêu chảy ở Varanasi là cao lắm đấy, tốt nhất là chuẩn bị sẵn đống thuốc đi. Tự tin mình đã có berberin, tôi từ chối đống thuốc Marta đưa, và chỉ nhận mấy viên cacbon đen thùi lùi.

Lời dặn quả không thừa.

Nhưng Varanasi không chỉ có thế. Đến giờ tôi cũng không thể lý giải cụ thể vẻ đẹp bí ẩn và tại sao tôi đã phải ở Varanasi lâu tới vậy, trong hai tuần, không có gì nhiều để làm, nhưng nghĩ cho cùng, đã có quá nhiều thứ xảy ra trong thời gian đấy.

Một anh chàng người Nhật mà tôi gặp ở Bodh Gaya đã nói về Varanasi như thế này “Tôi yêu nơi đó, có vẻ như là kiếp trước tôi từng ở đó. Dù đúng là nó rất tệ, nhưng tôi thực sự rất thích nó”. Tôi thì chưa đến nỗi như anh chàng đó. Tôi không hoàn toàn nghĩ là mình từng là người ở Varanasi trong một kiếp nào đó, nhưng thực sự tôi nghĩ tôi từng mắc nợ nơi đó và đó là lý do tại sao tôi phải khăng khăng tới đó, trong hai tuần gần như không làm gì chỉ loanh quanh ở khu Old Varanasi giống như chờ đợi điều cần xảy ra cho đến khi nó xảy ra.

Varanasi cũng có sự thanh bình và vẻ đẹp riêng của nó. Buổi sáng đi thuyền trên sông Hằng, tôi quá lười để dậy sớm và quá tiếc tiền để bao trọn một cái thuyền mà đi như vậy, nghe đồn rất thú vị – có người nói không, chắc là tùy mùa. Nhưng có những buổi chiều nhìn xa xa, trời mây và sông giống như trộn làm một. Bất chấp ô nhiễm, bất chấp con người làm gì, Ganga khúc tại Varanasi vẫn chảy một cách hiền hòa trong mắt tôi.

Tôi có dịp lên một khu đốt xác mà trong mùa “thấp điểm” được tận dụng để làm chuồng bò bán phần, để nhìn xuống nơi đốt xác chính. Tôi nhìn cách họ thiêu một cái xác, thực sự thấy nó không tệ như người ta tưởng. Dẫu là cảnh tượng nhìn thân người co rút và xương lộ ra cũng chẳng hề đẹp đẽ và cũng không dành cho những người yếu tinh thần, nhưng tôi không cảm thấy tệ một chút nào.

Ở Varanasi khu Mới chắc chắn sẽ gặp nhiều người bản địa hơn là khu Varanasi Cũ, giống như kiểu bạn ở Phố Cổ thì sẽ gặp Tây nhiều hơn khu đô thị mới nào đấy của Hà Nội vậy. Dẫu vậy, tôi vẫn thích ở Varanasi Cũ, vì một phần nó gần sông, các lễ hội cũng dễ đến xem hơn. Và ở Varanasi, với tôi, tốt nhất không nên ra đường sau 19 giờ tối nếu đi một mình. Tôi cũng không nhớ mình có phá lệ ngày nào không, chắc là một hai ngày gì đấy thì vẫn ở trên đường sau 19 giờ với một hai người quen ở đó.

Tại Varanasi, tôi cũng có dịp gặp một anh bạn người Argentina, hàng năm vẫn đến Varanasi 6 tháng để học trống truyền thống của Ấn, ít nhất là trong 2 năm liên tiếp. Tôi gặp một cặp người Anh, cũng thích âm nhạc, ăn chay trường và có vẻ rất thú vị – tiếc là đã không nói chuyện nhiều. Một cô bạn nhỏ 17 tuổi người Hồng Công nhưng du học ở Anh đã dám quyết định đi bụi nửa năm theo chương trình học tùy chọn của trường, và bạn chọn Ấn, thực lòng tôi có chút hâm mộ bạn. Khi gặp bạn, bạn đã ở Ấn được hơn một tháng.

Và, phải, có lẽ nên kể một chút, tôi có vẻ chờ đợi mình bị “scam” ở Varanasi, và thực sự nó đã xảy ra. Buồn cười vì tôi cảm thấy nghi ngờ rất nhiều thứ ngay từ đầu, nhưng tôi vẫn “để thêm xem sao”. Cho đến khi tôi nhận ra mình đang ở một mình ở một nơi mình không hề biết đường, không có cách nào để biết mình ở đâu để báo cho người khác giúp đỡ, xung quanh là những người không biết tiếng Anh và hình như tôi đang ở một khu ổ chuột của Ấn, và hình như tôi cũng bị chuốc thuốc một chút – vì tôi bắt đầu cảm thấy hơi khác, thì tôi đã thực sự hoảng sợ. Tôi còn nhớ lúc đó mình có tìm cách chạy lên khoảng sân trên lầu trên ngó xuống tìm cách nhảy xuống hoặc chạy qua nhà hàng xóm – nghĩ lại thực tức cười – và cũng hơi hoảng chút vì nhà hàng xóm có người nhìn tôi bằng ánh mắt gì đó mà tôi không biết tả như thế nào – và tất nhiên tôi nghĩ, mình không làm cách này được rồi.

Nhưng chắc cũng may, vì cũng có nghi ngờ ngay từ đầu, nên tôi cũng còn đủ tỉnh táo để nói rằng “tui đã gọi điện thoại cho bạn, nó là người bản địa, nó biết chỗ này, nó bảo tui về nhà nó ngay.” và giở điện thoại cùi có gps (nhưng thực tế không có đường hiển thị ở cái xó xỉnh đó) cho họ xem. Tôi khăng khăng đòi về, và tôi không biết là do vậy hay do tôi để lại 500 rupees, tầm 160k tiền Việt cho họ, thì họ để tôi về. Họ dẫn tôi ra chỗ xe túc túc và bảo tôi tự nói chỗ để về.

Và cũng may phước cho tôi, khi về tới dorm thì cũng không có ai trong phòng, tôi đã ngủ luôn cả mấy tiếng đồng hồ, li bì đến nỗi khi tỉnh dậy cứ tưởng mình ngủ mấy ngày. :))))

Nhưng dù sao, thực tình là Varanasi là một nơi thú vị. 🙂

Và nói rộng ra hơn, Ấn luôn là một nơi thú vị.

Tôi đã từng đến Ladakh trong chuyến đi đầu tiên. Nó đẹp và dễ thương vô cùng, nhưng cũng không hề dễ dàng. Nơi đó, lần đầu tôi biết đến chuyện độ cao ảnh hưởng trạng thái thể lý của con người thế nào, khi xe đi đến sông Nubra phải qua nơi có độ cao tầm 4000 mét, và là nơi tôi bị chóng mặt, đi như kẻ bị say và, lại bị đau bụng, muốn ói mà không ói nổi. Đi xe cảnh đẹp mà không thể mở mắt ra nổi, may ở băng ghế sau có chỗ cho nằm.

Rajasthan, nơi tôi gặp nhóm của Chirag, cả lũ có một buổi đêm cắm trại cùng nhau ở giữa một lòng sông cạn để ngắm sao. Hai đứa con gái giữa một đám năm bảy thằng con trai, gặp lần đầu, nhưng lại cảm thấy mình rất an toàn – và thực tế là đã rất an toàn. Mẹ Chirag thậm chí còn tặng tôi một bức tượng nhỏ của thần Voi Brahma để được may mắn. Tôi nghĩ dù chuyến đi sau tôi không mang theo nhưng đúng là tôi luôn gặp may mắn khi đến Ấn Độ. Mà tôi luôn thấy mình gặp may mắn, dù là tôi có đi đâu, ở đâu…

Thực ra tôi cũng không quá thèm cảm giác lang thang. Trong chuyến đi bụi để đi chơi hơn một tuần – trừ chuyến đi đầu tiên bỏ (nghỉ) việc đi bụi thì không nói – ở Myanmar, tôi cũng có chút cảm giác tội lỗi vì mình đi chơi trong khi mọi người – ngay cả nơi tôi đến lẫn ở nhà – có thể đang học tập, làm việc. Còn tôi thì lang thang thưởng thức cảnh vật con người ở đâu đó trong nhiều ngày như vậy, có vẻ không đúng lắm. Nhưng cảm giác đó dần trôi đi sau chuyến đi thứ nhất. Tất nhiên thỉnh thoảng nó sẽ hiện ra nhưng chỉ là lời nhắc nhở chứ không còn là cảm giác tội lỗi như lần đầu nữa. Tôi thích mình ở một chỗ nào đó tương đối lâu, rồi sau đó mới đến một nơi khác hơn là các chuyến đi ngắn ngày cưỡi ngựa xem hoa. Tại sao tôi thích đi một mình? Nếu không đi một mình, tất cả các trải nghiệm kể trên nó sẽ không xảy ra, hoặc xảy ra theo một cách hoàn toàn khác. Tôi cũng không có dịp dành thời gian nhìn nhận bản thân nếu đi với người khác nhiều bằng khi đi một mình. Tôi cũng sẽ không có dịp quan sát mọi thứ nhiều như vậy theo góc rất chủ quan cua mình.

Hôm nay chắc là có đủ duyên nên tôi mới viết ra những dòng mà tôi đã nghĩ để dành riêng cho mình. Có thể vì tôi nhận ra mình có thể quên đi ít nhiều các sự kiện cụ thể, chỉ nhớ đại ý nên muốn ghi lại. Và cũng vì bài viết đề cập ban đầu làm tôi nhớ tới Varanasi trong một buổi trưa âm u và nhạc trầm lắng như hôm nay.

(Đú) Tạm xếp hạng mấy cái nhất…

Vừa làm xong mấy việc phải làm trong ngày làm việc, nói chung là xong trước dự tính, và giờ thì đầu óc và cả mắt nữa, bão hòa mệt mỏi, nhưng phải ngồi máy thêm tới 20 phút nữa, thôi viết blog vậy.

Để coi… thực tình sẽ không “xếp hạng” đúng lắm đâu, khi đầu óc có chút mụ mị và mắt thì đã hơi mỏi, nhưng cứ lục lại trong trí nhớ vậy.

Thôi bắt đầu nhé.

Chuyến đi “cột mốc” – chả hẳn là có gì “nhất”: Chuyến đi năm 2012, lần đầu tiên mua vé 1 chiều ra HN, có vài địa điểm trong đầu, nhưng là tùy duyên, và cũng có thể xem là chuyến đi bụi đầu tiên trong đời, và có cả đi bụi 1 mình lần đầu tiên trong đời nhờ chuyến này. Sau chuyến đó thì mình chuyển việc, thay đổi khá nhiều thứ sau đó. Nói chung nó là “cột mốc”.

Thời gian đi dài nhất: chắc là 5 tuần – Ấn.

Chuyến đi ngẫu nhiên nhất: A cái này khó, chuyến nào với mình cũng vừa ngẫu nhiên vừa không ngẫu nhiên cả. Bỏ qua đi, mình không chọn được đâu. Mà thôi, vừa nghĩ lại, chuyến đi Hàn công tác năm 2016 của mình đã chuyển thành chuyến đi chơi, nên thành là chuyến đi ngẫu nhiên nhất, và mình không có ẩn tượng gì cả về Hàn Quốc nhờ nó, nên chọn nó luôn.

Chuyến đi ấn tượng nhất: Ấn – 2018.

Vật hay bị mất / bỏ quên nhất trong các chuyến đi: Điện thoại. Kế đó là máy ảnh.

Biển đẹp nhất trong các chuyến đi với mình: Cù Lao Câu

Đồ ăn ngon nhất: đáng tiếc, mình không chọn được.

Nơi dễ kiếm đồ ăn (chay) ngon nhất: An Giang.

Nơi có kỷ niệm kinh khủng với đồ ăn nhất: Ấn. Bị tiêu chảy cả mấy tuần…

Chuyến đi “bụi” đầu tiên ngắn nhất: trong ngày, đi Đồng Nai năm 2010 thì phải.

Chuyến đi bão táp – nghĩa đen – nhất: Bắc Hà – Simacai. Đi xe lên núi ngắm cảnh. Chiều về gặp mưa, 2 chị em không thấy đường chạy do sương mù, mà 1 bên là núi 1 bên là vực, xung quanh không một chiếc xe trên 1 khoảng đường dài. Về tới nhà trọ là do phép màu.

Chuyến đi không ấn tượng gì nhất: Hàn (đã nói ở trên), hoặc Singapore – đi vài lần, mà chắc chỉ nhớ được 2 lần, còn các lần sau chả nhớ Sing có gì.

Chuyến đi nước ngoài đầu tiên: 2009, Singapore, công tác với sếp, nên cả 3-4 ngày chỉ ở trong phòng khách sạn đợi lệnh sếp, không đi đâu chơi, không biết chỗ nào ngoài khách sạn đến chỗ làm, cách nhau khoảng 5 phút đi bộ.

Chuyến đi “hành xác” nhất: À cái này lại vui nữa, “hành xác” tập thể thì có chuyến đi SG-Cà Mau, kỷ lục chạy xe trong 1 ngày tới nơi (không phải mình lái) mà ngồi 2 người không thể xê xích được cái mông nên dù không leo núi thì ai cũng bị “sửa dáng” mất một tẹo. “Hành xác” một mình thì nhiều lắm, mỗi lần đi đâu về là mình “đen hôi và gầy như một con mắm” – nhưng khỏe – trừ chuyến đi Myanmar về bị mất giọng và chuyến đi Ấn thì thôi rồi, do bệnh từ trước khi về.

Còn nhiều thứ có thể kể, mà phải có người hỏi cơ, ahihi, nên thôi mình dừng nhé.

Bắc Hà – Simacai, Lào Cai

Quyết định viết về chuyến đi này.

Nhân dịp tôi đi công tác ở HN, chị đồng nghiệp làm việc ở Bắc Giang – nói riêng về chị này 1 chút, là người quê ở Tiền Giang, chị rất “máu lửa” trong các chuyến đi chơi xa, làm xa – đó là lý do chị xin làm việc ở Bắc Giang sau nhiều năm làm việc (và có nhà) ở Sài Gòn, rủ tôi đi Lào Cai chơi. Thực ra ban đầu 2 chị em lên kế hoạch đi cả tuần từ Điện Biên – Sơn La – Mộc Châu, thậm chí đã đặt vé máy bay từ Điện Biên về Hà Nội (để kịp đi làm); nhưng vào phút chót, mọi thứ lộn tùng phèo nên vé máy bay phải hủy, thiệt hại vụ vé này mỗi người chịu 350k (hix).
Vậy nên, chuyến đi rút ngắn lại còn 2 ngày cuối tuần. Tối thứ 6 từ HN lên xe đi Bắc Hà – Lào Cai, tối chủ nhật lại từ Bắc Hà – Lào Cai về HN.

Do kì này đi HN chủ yếu là công tác (nguyên tuần), nên đồ đạc của tôi khá lủng củng, chưa kể tính test cái lều mua được cả gần nửa năm chưa dùng, nên vác nó đi – em nó nặng 2,5 kg. Tính tôi vốn thích gọn nhẹ, nhiều khi đi nguyên tuần mà chỉ có 1 cái ba lô, nhưng cuối cùng mang đồ mặc lúc nào cũng bị dư, kì này bị vác đi lủng củng, cụ thể:
– 1 va li nhỏ (cân nặng tầm 7.5kg): quần áo, 2 cuốn sách, đồ linh tinh như đèn pin, sạc pin, mấy cái đồ như sữa tắm, dầu gội, v.v. + áo mưa nữa.
– 1 cái lều 2.5 kg đã nói ở trên: không nhét vừa vô va li, do va li nhỏ. Cũng không vừa ba lô 35 lít của tôi do lý do chiều cao của ba lô không đủ cho chiều cao mấy cái cọc. Thế là thành 1 túi riêng… 😐
– 1 cái ba lô: chỉ có máy tính xách tay (của công ty – tôi thực sự ước không phải mang đi vì không muốn nhiều hành lý, nhưng mà đi công tác mà…) + máy ảnh và ống kính (đồ second hand mới mua tháng 7, do muốn vừa đi vừa chụp hình, chỉ đủ tiền mua bộ kit đi kèm máy , cũng chẳng có ba lô riêng cho nó => bỏ nó vào cái hộp nhựa để chống ẩm). Chỉ 3 thứ mà cân nặng tới gần 9kg!!!

3 thứ lủng củng. Sau này khi đi Bắc Hà, tôi chỉ mang cái ba lô (tất nhiên là hoán đổi đồ ở ba lô và va li 1 chút) + cái lều. Nhưng như vậy cũng là quá nhiều…

Tối thứ 6, sau giờ làm việc, chúng tôi lên thẳng bến xe Mỹ Đình để đi Bắc Hà. Giá xe là 280k/người/chiều. Xe giường nằm ở đây khá ngộ, 2 người nằm cạnh nhau, và 2 dãy, không như xe ở miền Nam là 3 dãy, mỗi dãy chỉ 1 người. Do vậy, nói thực là nếu bạn đi 1 mình và là nữ, đi đêm nữa, thì cũng nên chú ý 1 chút, vì mặc dù tài xế khá tử tế khi cố gắng xếp nam-nam, nữ-nữ nếu bạn đi lẻ. Tôi thấy có trường hợp xếp bị lẻ nam/nữ, hoặc có vài ông khách gàn dở lên trước, nhất định không chịu ghép cặp chung với ông nam khác mà cứ nằm nguyên như vậy, mặc cho ai nói gì thì nói, nên nếu bạn xui gặp phải trường hợp vậy thì… chú ý 1 chút vậy.

Xe đi tầm 19.35, đến Bắc Hà khoảng 6.30 sáng. Hôm đấy do đường xấu + trời vẫn còn sương mù nên xe đi chậm, chứ tôi nghe mấy người bảo là thường thì 5 giờ là tới nơi.

Tôi thì có ý định tìm chỗ nào đấy hỏi thuê xe rồi tìm chỗ dựng lều, nhưng chị đồng nghiệp, mặc dù ban đầu cũng rất thích ý tưởng lều trại của tôi, đã bảo là “còn tắm rửa, nên tìm khách sạn, nhà trọ nào đi” – tôi đành đồng ý, do cũng chẳng muốn cãi nhau, với lại tìm chỗ bỏ bớt đồ để đi gọn nhẹ cũng được.

Chúng tôi ghé vào khách sạn Ngân Nga new theo chỉ dẫn của xe ôm. Hóa ra cái khách sạn này khá nổi tiếng, vào thấy toàn Tây, chẳng có khách Việt nào trừ 2 chúng tôi. Chưa kể có cái dấu của TripAdvisor. =))
Giá 1 đêm là 200k. Ừ thôi thì cũng được. Xe thuê ban đầu nói là 150k, sau chúng tôi nói là xe số, chưa kể là người Việt nữa nên đề nghị giảm còn 120k. Ok.

Chúng tôi đi chợ Cán Cấu trước.
Thực ra, tôi cũng chẳng phải là người chuẩn bị gì kĩ cho chuyến này. Chị đồng nghiệp thì cẩn thận lên lịch, check trước cái địa điểm, còn tôi thì nghĩ, cứ lên xe và đi thôi. Thế nên người ta hỏi chúng tôi là đi chợ Cán Cấu à, tôi nhe răng ra cười, còn chị kia thì nói “Dạ, chỉ đường cho tụi con với.”
Đổ xăng xong chúng tôi lên đường.
Đường thẳng đi Cán Cấu – Simacai đang sửa, nên chúng tôi đi vòng qua 1 cái cầu. Đường đẹp. Lúc chúng tôi đến thì trời mưa lất phất, nhưng khi chúng tôi bắt đầu đi thì tạnh mưa. Cảnh đẹp nên chúng tôi cũng dừng lại giữa đường để chụp hình. Và tôi mới phát hiện bạn đồng hành cũng ẩu y như tôi vậy: chị ấy làm lạc mất cái kính mắt khi dừng lại chụp hình. Phải loay hoay mãi chúng tôi mới tìm thấy, sau khi chị ấy lục tùm lum các thứ. Cái vụ này thì không trách chị ấy được, ngày trước đi cùng G., tôi cũng nhớ là mình cũng hay làm lạc đồ lung tung, để cậu ấy phải đợi.
Đến chợ.

Khá thú vị. Xe quẳng một nơi, không cần khóa (và với xe của chúng tôi thì không khóa được =)) , người cứ thoải mái vào chợ. Có người Kinh, người Dao đỏ, người Tày hay Nùng, người Dao trắng, và một số dân tộc khác tôi chẳng nhận ra (do trước giờ không chú ý ai là ai). Nhưng người Kinh và người Dao là nhiều nhất (dựa vào cách ăn mặc và nói chuyện). Tôi đi lang thang tùm lum, chị ấy cũng vậy, nên lạc nhau. Mà chuyện đó bây giờ chưa quan trọng. Tôi thấy họ bán cái gì đó gần giống như bánh hỏi (bún sợi cực nhỏ), nhưng cũng giống bánh bò, nên mua ăn chơi, sau khi thấy chị kia bán cho một người dân tộc khác (họ nói cái gì đó, nhưng tôi thấy cuối cùng là tờ 2000 được rút ra, và 1 cái bánh được trao) => tui mua 1 cái 2k. Ăn. Trời ơi. Nó y như bánh bò, nhưng chua hơn nhiều. Tả thêm 1 chút: nó trắng, cũng hơi xốp xốp giống bánh bò, nhưng cũng đánh thành từng bánh hình chữ nhật như bánh hỏi (vậy nên mới đầu tui chẳng rõ nó là cái gì).
Tui không thích thắng cố, nhưng chị kia thì thích, nên tui cũng tò mò vô chợ ngó coi ở đâu bán thắng cố. Không có. 10 chỗ tui ngó vô thì y như 10 chỗ bán cùng 1 món. Phở. Màu phở cũng khá lạ, hơi nâu nâu chứ không trắng, làm mới đầu tui tưởng miến. =) Chỉ khác nhau là chỗ thì ăn kèm lòng, chỗ thì bán kèm tai, v.v. nhưng chỗ nào cũng có thịt lợn/heo cả.
Khi bọn tui đến thì cũng có vài đoàn người Kinh lên đó chơi. Có mấy anh chị đi biển số xe Hà Nội, ăn mặc cực kì sành điệu, đúng dân đi bụi hạng sang, tức là đi bụi thật, nhưng mà có tiền nên mua toàn đồ đẹp và sang- toàn đồ hiệu, rồi khăn rằn các kiểu, với cái ống kính máy ảnh nhìn mà tui muốn chảy nước miếng (nói quá thế thôi, tui hài lòng với mình đang có rồi) cũng lên. Họ cũng đi vào chợ.
Đi lòng vòng ở ngoài, rồi tui chui vào trong. Rồi đi vào 1 cái quầy bán vải vóc, túi xách các loại, tui lỡ miệng hỏi chơi một cái chăn (do tui nghĩ tới vụ váy xà rông mặc để đi bụi cho tương lai). Chị đó nói 800k mà tui nghe thành 200 hay 300 gì đó (giờ tui cũng ko nhớ là tui nghe thành bao nhiêu), tui chỉ nhớ là tui trả xuống còn 150k thì chị đó trợn tròn mắt, bảo là từ 800 mà sao chị trả em bèo vậy, em có nói thách đâu. Tui mới tỉnh ngủ, hỏi lại giá. Trợn tròn vì giá 800k, tui nói thiệt là tui cũng không biết trả sao cho vừa nữa. Nên làm bộ hỏi 1 cái khác, màu mè hơn, và được nghe nói là “cái đó chị trả giá được” – giá chị đó báo tui là 600k. Tui tần ngần. Chị đó hỏi tui là tui có thể trả được nhiêu. Tui nghĩ chắc trả 50% thì chị đó cũng chẳng bán đâu, nên bảo
– “Em chỉ có thể trả tối đa 300k.”
Chị đó im một hồi, rồi bảo,
– “300k thì thấp quá nhưng thôi chị mở hàng cho em vậy.”
Tui cứng họng. Trời ơi há miệng mắc quai rồi. Mà trong túi tui, nói thiệt, còn đúng 500k, chưa kể chưa trả tiền khách sạn, tiền xe… tui tần ngần… chị đồng nghiệp xuất hiện, bảo là cái chăn đấy được đấy, đẹp, to. Giá cũng tạm, chị ấy mua 1 bộ váy – nón – túi nhỏ xấu mà đã 220k rồi. Tui không nói gì. Rồi tui hỏi:
– “Em không lấy có sao không chị”. (câu hỏi ngu dễ sợ – buột ra khỏi miệng rồi mới thấy ngu).
– “Thì chị mở hàng cho em mà, chị không lấy thì em hơi buồn 1 chút.”
– “Vậy có bớt thêm được không”.
– “Không, em chỉ lời có 20k, chị trả vậy là em bình thường không bán đâu, nhưng mà mở hàng. Thôi chị cứ đi khảo giá rồi quay lại đi, em thề với chị là chị chỉ mua được giá đấy ở đây thôi.”
– “… Thôi, em lấy cái khăn này. Bao nhiêu chị”
– “Cái đấy 50k”.
– “30 đi chị”
– “45 chị ạ”
– “Thôi để khỏi nói nhiều. Em cũng thấy có lỗi vì trả giá cái chăn rồi lại không mua. Em lấy với giá 40k.”
Bán! Tui biết giá của cái khăn vuông ấy là 25k, cùng lắm 30k, nhưng mà cũng là do mình dại dột vụ kia nên coi như bù đắp cho chị ấy. 40k cho tội ngu. hix. Bù lại tui cũng thích cái khăn vuông màu mè tè le đó. Vậy thôi.
Câu chuyện đi chợ trả giá chỉ vui ở đó. Sau đó thì tui với chị kia thế quái nào lạc nhau tiếp, làm tui đợi quá trời, rồi cùng đi lên Simacai.
Trên đường đi, cảnh đẹp tuyệt vời. Trời nắng. Sau đó tui lái xe nhưng bị buồn ngủ… tui hay bị vậy lắm. Cứ trời đẹp gió mát lái xe thế nào cũng bị buồn ngủ… @.@ Nên cuối cùng, trưa tầm 13.30 – 14.00, sau khi đã đi qua đến mốc biên giới Việt – Trung (có cái cột), và cách Mường Khương chỉ còn khoảng 25-30 km, thì tụi tui quay lại chỗ bờ sông (có cái cành cây để ngủ – mới đầu định dựng lều ở đó nhưng sau đó bỏ ý định khi quan sát chỗ nghỉ). Nằm mà chẳng ngủ được. Chị kia thì đi vòng vòng, cuối cùng tám chuyện với mấy anh đi câu cá ở khúc sông đó. Còn tui thì tỉnh dậy, đi vòng vòng tìm chị ấy thì thấy một con sâu lạ, loại sâu róm có gai nhưng xinh đẹp cực kì. Có chụp hình và quay 1 khúc phim ngắn, up sau nếu có ai comment muốn coi hình =)).

À, note thêm là ở chợ, tui có ăn Phở với chị kia, chị kia bỏ dở ,còn tui thì ăn sạch bách (@@), nên no cành hông. Cũng chẳng muốn ăn trưa, nhưng chị ấy muốn ăn thử thịt gà đen – thịt gà có xương màu đen, nên cuối cùng dù muốn dù không, do đã share tiền, nên tui cũng ăn trưa là thịt gà đen với chị đó – thịt luộc trộn muối mặn (tui ăn nhạt), và chưa chín (miếng nào cũng còn đỏ máu), với lại no, nên tui cũng ăn không nhiều. Nhưng thừa nhận là gà ngon. Mềm nhưng cũng tương đối dai, không bị nhão.

Sau khi ngủ đã, chúng tôi định quay về để chủ yếu là đổ xăng. Tui nhìn thế nào mà cứ như hết xăng. Còn chị ấy thì càm ràm tui lái xe dở quá, cứ vào số giựt cục làm chị ấy ngồi sau khó chịu vô cùng – chị ấy than đúng, nhưng mà vì lý do này mà chúng tôi đã gần như cãi nhau vào tối hôm đó – kể sau.
Hóa ra là sau khi đổ thì chị ấy bảo đâu đến nỗi như tui nói, nên chị ấy lái, định đi Mường Khương. Đến chỗ lúc sáng tui chở rồi quay lại, má ơi, xa kinh, vậy mà tui lúc đi thấy nó gần, chắc là do vừa lái vừa buồn ngủ nên chẳng nhớ mô tê gì. Lái thêm 1 khúc nữa. Trời ơi là đẹp. Cảnh vật hùng vĩ kinh khủng, núi non trùng trùng điệp điệp. Đẹp y như mấy bức ảnh thằng bạn tui chụp núi ở Châu Âu, mấy cái dãy núi ở Pháp hay Na Uy gì đó chắc cũng giống vậy mà thôi – có thể khác là có tuyết, còn ở đây tui chưa thấy phủ tuyết, nhưng mà mây vờn và núi trùng điệp thì chỉ có thể nói 1 câu là đẹp còn hơn tranh vẽ nữa.

Lái xe tới tầm 16.00 thì quay về. Đã thỏa thuận trước là tới Simacai thì đổi tài. Tui lái.

Trên núi tối nhanh. Rồi chuyển mưa. Ban đầu thì còn nhìn ra đường. Rồi mưa xuống thì ít nhất cũng có sấm chớp làm thấy đường. À, phải thêm là lúc bắt đầu mưa, chị đồng nghiệp có đổi nón bảo hiểm cho tui, vì chị ấy có mang nón bảo hiểm có phần kính che đi, để mưa khỏi làm nhòe kính, dễ lái hơn. Nhưng rồi… sương mù. Trời thì tối. Má ơi. Tui lái xe mà chưa bao giờ sợ như vậy, vì ngay cả cái đèn phản quang để không bị đi lố xuống vực cũng không thể thấy… Đi thì cứ cà giựt cà giựt vì không dám đi nhanh, nhưng cũng không thể đi chậm hơn do nếu không thì biết chừng nào mới về tới nơi. Phép màu hiện ra. Trong sương mù có một cái xe đi trước. Cách tui không xa. Tui cứ mải miết đi theo xe đó. Có một lúc thực sự hoảng sợ, tui la lên với chị “em sợ quá chị ơi”. Chị đó không nói gì. Nhưng rồi, sau một lúc, chị đó nói tui “em lái vô số giựt hoài, chị mệt quá.” Căng con mắt ra nhìn đường, tập trung để không bị … rớt xuống hố và nhìn đèn phản quang + xe đi trước, thêm vào là sũng nước ướt vì trời mưa rất to, tôi quát lên – rất hối hận vì hành động này “chị yên để em tập trung lái xe.” Rồi sau đó, chị ấy bảo tôi lái đến cái xe kia, hỏi chỉ đường đi Bắc Hà. Một cô gái, trẻ măng. =) Cô ấy cũng đi về hướng Bắc Hà và hứa chỉ đường cho chị em tôi. Cảm ơn Trời.
Lần mò, chúng tôi cũng về tới nơi. Cả hai đều ướt. Chị ấy thì cũng đi cà nhắc 1 chút, rồi nói là “mang cả kỉ niệm là đá về” – đó là 1 hòn sỏi trong chiếc giày.

Ngồi ăn tối. Chị ấy nói là tôi đi xe tệ quá. Lại còn càm ràm trong khi chị ấy có khác gì tôi, cũng bị ướt, cũng sợ như tôi vậy, sao tôi lại có thể quát lên như thế, còn chị ấy thì chỉ than vì tôi đi xe quá tệ – nhưng không thể đổi tài được (mà có bảo đổi tui cũng không đổi, do đang bám theo xe kia, và cũng đang trên đường lần mò, đổi không chừng còn nguy hiểm gấp mấy lần), nên đành chịu. Tui nói thiệt là cũng bực mình 1 chút. Nói thật là tui tự nhận là mình cũng ít khi nói lại người khác lắm. Chuyện gì xảy ra thì cũng cố gắng bớt lời 1 chút, do tui cũng trong môi trường chứng kiến cảnh ầm ĩ nhiều, nên tui không muốn xung đột. Hơn nữa, tui luôn quan niệm là dù với bất kì lý do hoàn cảnh nào, mọi thứ đều có 2 mặt, và ai cũng có lý cả, chỉ là tùy góc nhìn mà thấy cái lý đó hay không, nên tui thường im lặng hoặc là hành xử theo kiểu “dĩ hòa vi quý” – không phải là tui không có chính kiến, đơn giản là vì tôi tôn trọng góc nhìn của người khác, nên cố gắng tránh xung đột. Nhưng mà lần này thì tui cảm thấy thực sự khó chịu khi nghe chị ấy chỉ trích như vậy, giống như là tui cố tình, rằng thì mà là tui không biết nghĩ cho chị ấy. Tui chỉ nói là “vậy thôi chắc lần sau chị đi cùng ai thì đi, thích hợp hơn để mà đi với chị.” Chị ấy nghe vậy, cười bảo “Chẳng qua là vì ở chỗ làm, có 2 chị em mình thích đi kiểu này và có thể rủ nhau đi được. Mọi người khác thích đi nhưng không hẳn là kiểu này, và cũng không máu me giống vầy, nên mình đi chung. Mà mình chắc cũng chỉ đi được một hai chuyến với nhau, sau đó dự án xong, đường ai nấy đi rồi, đâu còn đi cùng nhau nữa. Mà chị góp ý, em nghe được thì nghe, còn nếu em phản ứng thì thôi, chị chẳng nói gì nữa.”
Thực tình tui cũng chẳng muốn nói gì nữa… Tui nghĩ là cả 2 người đều mệt, nhưng cũng không nên người nọ chỉ trích người kia. Vậy thôi. Nên im.
Sáng hôm sau. Tui xin lỗi chị ấy vì có to tiếng lúc lái xe. Vậy thôi. Quả là tui cũng hơi bực lúc đó, nhưng mà tui không cố ý to tiếng. Tui nói thực. Còn vụ đi chung thì… sau vụ này… tui sẽ cần xem lại. Có lẽ đó chưa phải là bạn đồng hành mà tui muốn. Mà có lẽ tốt hơn là tui nên đi 1 mình.

Hôm sau mưa. Trời xấu. Nằm ngủ chán chê mà vẫn mưa + sương mù (sợ không dám đi nữa, rút kinh nghiệm hôm qua), chúng tôi ra chợ Bắc Hà. Thực tình tui muốn đi bộ, nhưng chị ấy thì mệt, nên cũng chỉ đi ra chợ, rồi kiếm gì ăn trưa xong chị ấy về, còn tui thì đi bộ ra chợ rồi loanh quanh ở đấy chơi đến chiều.
Hẹn viết tiếp vụ đi chợ và ghé dinh Hoàng A Tưởng 2 người buổi sáng + vụ đi chơi 1 mình buổi chiều sau, nhức mắt quá rồi…

Lào: phần 2: Lang thang ở núi – Chương 1: trên đường đi

Sau một buổi đêm băn khoăn xem lại bản đồ nên đi đâu, Vang Viên hay Luang Prabang, cái nào trước, giá vé, ăn ở, v.v., sáng hôm sau, sau bữa sáng, tui hỏi anh bạn tiếp tân vé đi Vang Viên.

Vé đã ghi rồi, chỉ còn xé và đưa tiền, bỗng…

Tư nhiên một câu hỏi bỗng bật ra “Do you know the way to Kong Lor?” “Kong Lor caves? Yes, we have bus as well.”

Trong vòng… một vài giây, đổi ý ngay tắp lự (@@ – may mà đi 1 mình): “Xin lỗi nhưng anh bỏ vé đi Vang Viêng nha, tui đi Kong Lor.”

“Kong Lor? Bà chị có chắc ko đấy? Kong Lor ở phía Nam mà Vang Viên ở phía Bắc đó nha, 2 đường khác nhau đó.”

“Chắc mà. Xin lỗi anh nha, bỏ vé đi Vang Viêng, tui mua vé đi Kong Lor”.

Rồi xong. 9h xe sẽ đến. Đi vòng vòng khu Viêng Chăn ở guest house chơi.

Đối diện guesthouse tui ở là một đền thờ (vì họ gọi là temple chứ không gọi là pagoda???). Tui không biết nó có phải là 1 wat (tui nghĩ wat là chùa?) nhưng mà có lẽ là đúng. Có nhà cho các sư ở nữa. Khi tui vô thì trong đền thờ đó không có ai, đóng cửa, đối diện là nơi các sư ở nhưng mà họ ở trong nhà, tui có dòm vô một chút, nhưng thấy hơi vô duyên nên chỉ ngó vô chút chút thui. 😛

Nhưng mà có một con mèo hoang bị ghẻ rụng lông khá nhiều- ở đấy có ít nhất là 2 con mèo hoang, đều bị ghẻ- mà thực ra tui thấy ở đền/chùa ở Viêng Chăn lắm mèo hoang và bị ghẻ lắm – sẽ kể sau, tự nhiên nhìn thấy và cọ vào chân tui liên hồi, tui đi đâu nó đi đó… hơi sờ sợ, vì tui thấy nó ngậm miệng mà hai cái răng nanh lòi ra ngoài… tui muốn sờ nó mà sợ sau khi sờ nó xong, nó theo tui hoài, mà tui thì lại phải đi, tui có ở Lào đâu mà nuôi chó mèo chớ…

Image

con mèo ở đền thờ

Thế nên là tui đành lừa lừa tránh ra, đi khỏi cái đền đó.

Đến giờ lên xe. Tui thất vọng, vì khi đăng kí đi xe, thấy ghi là “local bus”, mà xe đến đón là xe khách 16 chỗ. Trên xe lại có một cô gái Âu xinh đẹp. Tui thích đi với người bản xứ hơn là với khách du lịch, vì nếu đi với khách du lịch thì chắc chắn tui đi Vang Viên hay Luang rồi, đi Kong Lor làm gì chứ… Sự thất vọng tăng lên khi xe đi vòng vòng qua các guesthouse đón khách. Toàn là châu Âu-Mỹ da trắng tóc nâu, trừ 1 cô gái có vẻ gốc Mỹ La tinh hay Phi gì đó, nhìn rất xinh, còn lại da trắng hết. Nhất là có một mớ mấy anh Tây giọng sệt giọng Anh quý xờ tộc lên cùng lúc. Tự nhiên tui thấy lạc lõng nhưng có chút tự hào vì là người châu Á duy nhất (trừ bác tài). May quá! Hóa ra là xe trung chuyển. Xe chở tới bến xe. Chúng tôi sẽ đi trên xe đò thật. Xe đò giống mấy xe đò của Việt Nam đó, ghế mềm, y chang luôn.

IMG_20140501_113100

Xe đi Kong Lor

Nhóm mấy anh chàng quý sờ tộc và cô bạn có nước da đen đó đi Kong Lor chung xe với tui, còn mấy người khác đi chỗ khác nên đi xe khác.

Từ VC đến Kong Lor mất 7 tiếng đồng hồ.

Có một cái là đi đường núi, quẹo cua và không thấy đường, nhưng tui không thấy có gương cầu ở mấy chỗ cua như ở VN mình. Có lẽ đó là lý do mà xe đi qua những chỗ đó cẩn thận hơn mấy bác tài của mình và hình như là cả ngày cũng chỉ có 1 chuyến đi và 1 chuyến về, từ VC –> KL là 9h, còn KL –> VC là 7h sáng.

Đường đi xa, ngủ gà gật mấy lần. Nhưng khi gần đến nơi, có một lúc tui mở mắt giật mình dậy và bị sững sờ mất mấy giây. Rừng. Ôi chao là thích. Tui thích thiên nhiên mà, cây cối, núi non, biển cả gì tui cũng thích – nhưng phải là tự nhiên, có tay con người vô là mất đẹp mất tiêu rồi… Nhưng tui ngay lập tức cảm thấy đau lòng – giống như là khi tui đi xe từ Đà Nẵng ra Bà Nà, hay ở Ninh Bình, Tà Zon (Bình Thuận) thấy người ta đào núi, chặt cây mà tui thấy xót quá… – cây cối cũng bị chặt nhiều, đá cũng bị khai thác từa lưa…

Image

một khu khai thác gỗ hoặc/và đá…

Mà thôi, vụ đó nói chuyện sau.

Xuống xe, tui bắt chuyện với bạn gái ba lô kia “Bạn có chỗ ở chưa?”  “Chưa”. “Có kế hoạch gì không?” “Không, nếu bạn muốn, mình có thể đi tìm guesthouse chung.” À tất nhiên là tui muốn rồi. Thế là tui có một người bạn đồng hành. 🙂 Một cô bạn xinh đẹp, và rất dễ thương.

Image

Bạn đồng hành ở KL – Sandy

Hết chương 1.

(chương 2: đám cưới quê)