Lào: Xỉn ở Kong Lor

Trưa về đói bụng, không thấy chị chủ nhà đâu hết. Sandy bảo tôi chắc là chị đó đi qua chỗ đám cưới rồi, (vì tối qua chị chủ nhà nói là trong làng hôm nay có tới mấy cái đám cưới, có nhảy múa đến đêm), nên rủ tôi đi đến chỗ đám cưới.

Làm sao biết chỗ nào có đám cưới? Thì cứ đi theo chỗ nào phát ra tiếng nhạc thôi. 🙂

 

Đám cưới đầu tiên chúng tôi đến, hóa ra là đám cưới con gái ông trưởng bản (hay làng) này. Đám cưới cực kì đơn giản: một cái bạt lớn giăng ra, mọi người trong làng đến chung vui. Đồ ăn thức uống thì chỉ có bia, lạp ăn với xôi, và canh xương.

Làm sao tham dự? Bạn cứ đi ngang qua đám cưới, tò mò nhìn vào, họ sẽ ngay lập tức mời bạn vào ngồi ăn uống, và tốt nhất là bạn nên tham dự mục nhảy múa chúc mừng cô dâu chú rể.

 

Mọi người xem hình sẽ thấy sự đơn giản của đám cưới nhé.

 

Hình 1: Ban đầu thì mọi người dự đám cưới ngồi ở ghế bên này (mà chỉ là nam giới và khách thôi nhé). Sau nắng qua thì chạy qua chỗ mấy chị nữ. =))

photo by Vitbeou

 

Hình 2: Chỗ tấm che nắng vàng vàng là nơi mọi người tập trung nhảy múa, hát mừng cô dâu chú rể. Vừa nhảy vừa bị bắt uống bia. Ai không uống là họ sẽ không vui và không chịu đâu nhé – trừ khi có người uống giúp, nhưng bạn cũng phải “nhấp môi”. Còn cái chỗ dưới chân nhà sàn, có cái loa là chỗ mấy chị phụ nữ ngồi, nhưng sau đó nắng nên mọi người ngồi tùm lum hết. =))

photo by Sandy

 

 Hình 3: 2 nhân vật chính: cô dâu và chú rể. Đám cưới này cô dâu đã 19 tuổi. Có những đám cưới tôi được biết qua anh… (tên gì quên rồi), vô tình gặp ở đám cưới này, cô dâu có khi chỉ 14-15. Họ ăn mặc cực kì giản dị, trừ cô dâu thì thấy váy có vẻ đẹp hơn những cô gái khác, còn chú rể thì áo sơ mi với quần tây hoặc quần jeans, giống như đa số thanh niên trong làng. Làm sao phân biệt? Cổ tay cô dâu và chú rể được buộc rất nhiều chỉ trắng chúc phúc. =)

photo by Vitbeou

 

Hình 4: Đám trẻ con thì được ăn snack (bim bim), uống nước cam. Và cũng nhảy điên cuồng…

photo by Vitbeou

 

Ở đám cưới này là nơi tui gặp một anh bán gỗ người Việt, ở Lào được hơn 20 năm. Anh này có con học ở Viêng Chăn, vợ bỏ hoặc bỏ vợ gì đấy. Quê ở Nghệ An hay Thanh Hóa (tui quên rồi). Ổng nói nhiều chuyện về người Lào và Việt, làm tui thấy buồn lòng vì cũng nghe đâu đó nhưng chưa bao giờ được người “trong cuộc” kể về thái độ và cách nhìn nhận của họ về việc buôn gỗ, về người Lào người Việt, v.v.

Mà thôi, kể chuyện vui hơn đi, anh này bảo tui là hôm nay có tới 6 cái đám cưới trong làng. Thông thường ai đi sẽ góp 2000 kip để góp tiền mua đồ đám cưới và mừng cho cô dâu chú rể. Khách thì miễn (tui với Sandy á). Còn như anh này, quen hết bản nhưng vì chỉ làm ăn với làng này nên chỉ đi đám cưới này – là đám cưới con gái ông trưởng bản.

 

Đến đầu giờ chiều, khi tụi tui bắt đầu chán chán, Ken, chị chủ nhà, ra hiệu 2 đứa theo chị đến đám cưới 2.

Thực tình thì tui đã cảm thấy mệt và chếch choáng, do uống quá nhiều bia mà không thể từ chối được, còn đồ ăn thì cũng mới chỉ ăn qua quýt, do cũng ngán món xôi lạp này rồi.

 

Đám cưới 2 cũng vui. Cũng kiểu cách y chang đám cưới đầu. Cô dâu thì tui mãi mới thấy trong phút chốc rồi biến mất, tui không chụp hình được. Chú rể thì cứ cầm bia đi mời tui và Sandy miết. =)) Có một chú – không rõ bố cô dâu hay chú rể, nhưng qua cách giao tiếp thì tui đoán là người tổ chức hôn lễ – chắc bố cô dâu quá, vì ở đây bắt rể, đã say lắm rồi, nhưng thấy tui và Sandy có máy ảnh thì khoái lắm, cứ ra hiệu bảo tui chụp hình ổng. =) 

 

Hình 5: chú rể là người đứng giơ “hai”, áo tím nhạt. Cô dâu cũng mặc áo tím nhạt, thứ 2 từ bên phải qua. Cô dâu bụng bầu, chắc cũng chừng 6-7 tháng. 

photo by Sandy

 

Hình 6: Chú có cái khăn hồng vắt ngang là người bảo tui chụp hình, cũng như là người mà tui đoán là bố cô dâu hay chú rể, vì là người ra chào khách, khi Ken – chị chủ nhà dẫn tụi tui vào.

photo by Vitbeou

 

Hình 7: Đám con nít bên này cũng nhảy sung không kém bên kia. 🙂 

photo by Vitbeou

 

Chơi được 1 lúc thì tui chịu hết nổi, ngay cả khi Sandy đã ý tứ uống đỡ tui biết bao nhiêu là bia, nên tui bảo Sandy là mày ở lại nha, tao mệt quá nên về đây. Cậu ấy cũng hiểu nên bảo tui :”Có về được không, hay tao đưa mày về nha?”. Tui thấy cậu ấy còn ham ở lại lắm nên bảo thôi, tự về được.

Tui định về ngay, nhưng nổi hứng rẽ vào một cái chùa nhỏ xíu ở trong làng, cạnh đám cưới. Trong chùa không có ai cả, nhưng mà vẽ vời kiến trúc bên ngoài nhìn cũng khá hay.

 

Về nhà, tui say bia nằm ngủ thẳng cẳng. Sau đó hồi lâu tui cũng nghe tiếng Sandy về ngủ, cậu ấy cũng “thẳng cẳng” như tui vậy. Sau khi tỉnh lại vào chiều tối, Sandy có kể là được rủ qua đám cưới thứ 3 nhưng cậu ấy cũng mệt rồi, nên chỉ về đám cưới 1 chơi 1 lúc nữa rồi về.

Tối hai đứa lại tiếp tục xôi lạp. Ngán rồi nên ăn cũng chẳng bao nhiêu. À nhưng may là tối đó tui với Sandy cũng xoay sở được cách để tắm. =)) Hóa ra là ở đây họ có xa-rông to dài nên mấy chị phụ nữ quây lại tắm luôn ở giữa làng @@ – may là vào buổi tối =| , nhưng mà tui với Sandy không quen kiểu đó, hai đứa thấy đã có nước nên xin nước chui vào cái nhà vệ sinh bé tí mà không có khóa để tắm. Tất nhiên là từng đứa một. =)).

 

Sáng hôm sau, tụi tui được cô chủ nhà đưa xôi nắm và trứng để ăn đường, do đứa nào cũng đi sớm. Sandy đi sớm hơn tui, hai đứa có “hug” nhau và “hug” luôn chị chủ nhà. Tui thấy cũng quyến luyến chị ấy, gốc Việt mà không nói được tiếng Việt, cũng như chẳng biết chỗ nào khác ngoài cái làng nhỏ của chị. Chị cũng chẳng có chồng con gì cả, tuổi thì cũng tầm gần 40.

 

Có một điều tui băn khoăn khi tham dự 2 cái đám cưới, đó là mấy đứa nhóc, đứa nào cũng lem luốc, cũng có vẻ không quan tâm học hành lắm, và có một vài đứa thì nhìn giống như bị giun sán mà không được chăm lo thuốc men…

 

Lần sau có dịp ghé lại, tui sẽ mang cho tụi nó ít bút và giấy. Hy vọng là có lần sau…

 

Lào: p2c: hang ở Kong Lor

Ngày thứ 3 ở Lào.

Buổi sáng dậy sớm. Tui đi thăm hang Kong Lor.

Kong Lor khá đẹp. Thực ra thì nếu ai đã từng đi Tam Cốc thì sẽ thấy một sự giống nhau nhất định giữa hang Kong Lor và Tam Cốc: đều vào hang tối bằng thuyền, sau đó ra một vùng xanh ngắt núi và cây. Nhưng ở Tam Cốc đẹp hơn nữa nếu bạn đi vào mùa lúa chín – chính là tháng 5-6 này. Đợt rồi có mấy chị cùng làm rủ tui đi. Tui không đi, nhưng quả thật nhìn tấm hình lúa chín ở Tam Cốc mà thèm. 🙂

À, ai đi Tam Cốc mùa nước cạn hay Kong Lor thì nên mang sandal (xăng-đan), đừng nên mang dép lào hay giày nhé. Tui không biết trước (có định đi đâu mà…), chỉ mang giày và dép lào!! Thực ra cũng chẳng đến nỗi nhưng tốt hơn hết là bạn nên mang sandal nhé, vì giày thì còn phải có tiết mục “phơi giày” nữa đấy. =))

Chuẩn bị vào hang, tối dần. Tôi lo lắng bảo Sandy mình không chuẩn bị túi ni-lon để bọc đồ khỏi ướt, Sandy, rất mau mắn, bảo tui đưa đồ cho cậu ấy giữ. Và nhắc tui đừng có quên , nhưng sau này Sandy là người lấy ra đưa lại cho tui á, trước khi tui kịp nhắc gì luôn.  =))

Vitbeou

taken by Vitbeou

Vào trong hang, tối om nhưng gió thổi rất mát. Nước khá cạn. Có một số chỗ chúng tôi phải nhảy xuống để đẩy thuyền đi, vì những chỗ đó dốc lên và gập ghềnh, nước rất cạn.

photo by Sandy

photo by Sandy

Kong Lor, out of the cave

photo by Vitbeou

Có một chỗ, gần ra khỏi hang, nhìn được lờ mờ khói bốc lên từ mạn thuyền (trời rất mát), giơ 2 tay ra khỏi thuyền, cảm giác cứ như đang ở một xứ thần tiên nào đó…

Tôi nhắm mắt, và trong một lúc, cảm thấy vô cùng tự hào vì mình là người châu Á. Tại sao thì giờ quên mất rồi =)) , đùa chút thôi, vì sau đám cưới hôm qua và những gì tôi cảm nhận, châu Á giữ được nét văn hóa gần gia đình hơn châu Âu, trong khi, với lũ trẻ nửa nạc nửa mỡ như tui, sự kết nối này cũng không quá gò bó, đủ để cảm nhận được gia đình là nơi bình yên.

Nhảm nhỉ, chẳng ăn nhập mấy với khung cảnh, nhưng mà thực sự tui đã cảm nhận như vậy á.

photo by: vitbeou

photo by: vitbeou

Ghé ra khỏi hang, còn khá sớm, Sandy và tui ra chỗ người ta cho phép bơi – tắm. Cả hai đứa hôm trước không có chỗ tắm  – lý do ngốc xít lắm: được chỉ vào nhà vệ sinh nhỏ, có chút nước nên không dám tắm, mà cũng ko dám hỏi chị chủ nhà có nơi tắm không,  nên đứa nào cũng muốn nhảy ùm xuống. Tui thì muốn vậy thui, chứ không mang đồ bơi, nên chỉ dảm nghịch nghịch nước đến đầu gối, còn bạn kia thì xuống bơi 1 chút. Sau đó 2 đứa lên tắm nắng – cái này tui hem thích, nhưng mà nằm im lặng nghe chim hót thì cũng vui – dù hơi bị nắng, còn bạn kia thì khoái tắm nắng lắm, dù da đã khá ngăm đen – đen hơn tui nữa.

Lên bờ, 2 đứa gặp mấy anh Tây đi cùng xe đợt trước. Họ bắt chuyện với mỗi Sandy, và thậm chí còn “ignore” tui khi tui bổ sung cho Sandy – ghét tui không thèm nói nữa. Và bị ác cảm với mấy anh này luôn! Chảnh chọe! Cũng may là tui từng gặp người cởi mở dễ thương hơn, nên cũng hiểu chẳng nên vơ đũa cả nắm làm gì.

Về, trưa tụi tui không thấy bà chủ nhà. Hóa ra bà chủ nhà đi đám cưới, không nấu gì cho tụi tui hết, thế là tụi tui phải đi ăn chực đám cưới. =))

Phần này kể sau nha.

 

Lào – phần 2 – chương 2: Đám cưới quê

Chiều khi hai đứa lang thang dạo chơi để chờ đến giờ ăn, đi ngang qua một căn nhà đang tổ chức tiệc. 

Một bác lớn tuổi gọi hai đứa vào. Ngoài hai đứa ra thì đã có 1 cặp 1 anh Tây và 1 chị giống như người Ấn ngồi ở đấy rồi.

Hóa ra là đám cưới, và bác ấy mời chúng tôi vào ăn uống.

Thực ra là gần như họ mời tất cả những ai đi qua.

Nhưng mà người nước ngoài thì chỉ có 4 người là cặp kia, Sandy & tôi, còn mấy người khác đi qua đều lắc đầu. Bác ấy tỏ vẻ thất vọng. Chỉ tay vào 4 đứa tôi, bác ấy chỉ vào trái tim, rồi chỉ tay vào đám đông từ chối vừa đi qua và lắc đầu. Rồi ra hiệu 1 đống thứ nữa. Đại loại tui hiểu là “Đám cưới, nếu có càng nhiều người vào ăn uống và chúc phúc cho cô dâu chú rể, thì họ càng hạnh phúc. Ai từ chối vào ăn uống và chúc phúc, họ chưa có lòng đủ để chúc phúc cho người khác.” Chẳng biết đúng bao nhiêu phần trăm, nhưng cách bác ấy mời chúng tôi vào, rồi ra hiệu, rồi suốt buổi nói “eat eat eat” – bắt tụi tui ăn đồ cưới (xôi, lạp và tóp mỡ khô (coi vậy mà ngon lắm á)), rồi uống bia (cái này là đau khổ nhất nè, không uống được nhưng cũng không thể từ chối được…). Có cả bạn bè hay họ hàng của bác ấy ra nói chuyện với tụi tui bằng tiếng Lào nữa, hixhix… họ uống nhiều nên say, mắt đỏ lên rồi, biết tụi tui không hiểu tiếng Lào nhưng cứ nói… 🙂

Rồi còn ra nhảy múa với họ nữa, vui lắm luôn. =)

Còn bác chủ nhà, bác ấy làm tôi bất giác nhớ tới ông nội, không hiểu sao nữa… Hì, chắc tại dáng cũng cao cao, gầy gầy… 

Mọi người ăn uống nhảy múa đến tầm 6 giờ hơn, tui và Sandy định rút thì bác chủ nhà ra hiệu bảo vào trong nhà làm lễ cột chỉ tay chúc phúc.

Mới đầu Sandy còn tưởng tụi tui phải trả tiền khi người ta cột chỉ vào tay để chúc phúc, nhưng mà không phải. (Suy nghĩ của tui là “đúng là tụi tây…” hix). 

Được làm lễ, nói thiệt là tui xúc động lắm lắm luôn… 

Hôm nay cảm xúc cạn, viết nó khô khan có chừng đó. Nợ hình luôn nha. Bữa nào cập nhật lại, viết sẽ ổn hơn…

Lào: phần 2: Lang thang ở núi – Chương 1: trên đường đi

Sau một buổi đêm băn khoăn xem lại bản đồ nên đi đâu, Vang Viên hay Luang Prabang, cái nào trước, giá vé, ăn ở, v.v., sáng hôm sau, sau bữa sáng, tui hỏi anh bạn tiếp tân vé đi Vang Viên.

Vé đã ghi rồi, chỉ còn xé và đưa tiền, bỗng…

Tư nhiên một câu hỏi bỗng bật ra “Do you know the way to Kong Lor?” “Kong Lor caves? Yes, we have bus as well.”

Trong vòng… một vài giây, đổi ý ngay tắp lự (@@ – may mà đi 1 mình): “Xin lỗi nhưng anh bỏ vé đi Vang Viêng nha, tui đi Kong Lor.”

“Kong Lor? Bà chị có chắc ko đấy? Kong Lor ở phía Nam mà Vang Viên ở phía Bắc đó nha, 2 đường khác nhau đó.”

“Chắc mà. Xin lỗi anh nha, bỏ vé đi Vang Viêng, tui mua vé đi Kong Lor”.

Rồi xong. 9h xe sẽ đến. Đi vòng vòng khu Viêng Chăn ở guest house chơi.

Đối diện guesthouse tui ở là một đền thờ (vì họ gọi là temple chứ không gọi là pagoda???). Tui không biết nó có phải là 1 wat (tui nghĩ wat là chùa?) nhưng mà có lẽ là đúng. Có nhà cho các sư ở nữa. Khi tui vô thì trong đền thờ đó không có ai, đóng cửa, đối diện là nơi các sư ở nhưng mà họ ở trong nhà, tui có dòm vô một chút, nhưng thấy hơi vô duyên nên chỉ ngó vô chút chút thui. 😛

Nhưng mà có một con mèo hoang bị ghẻ rụng lông khá nhiều- ở đấy có ít nhất là 2 con mèo hoang, đều bị ghẻ- mà thực ra tui thấy ở đền/chùa ở Viêng Chăn lắm mèo hoang và bị ghẻ lắm – sẽ kể sau, tự nhiên nhìn thấy và cọ vào chân tui liên hồi, tui đi đâu nó đi đó… hơi sờ sợ, vì tui thấy nó ngậm miệng mà hai cái răng nanh lòi ra ngoài… tui muốn sờ nó mà sợ sau khi sờ nó xong, nó theo tui hoài, mà tui thì lại phải đi, tui có ở Lào đâu mà nuôi chó mèo chớ…

Image

con mèo ở đền thờ

Thế nên là tui đành lừa lừa tránh ra, đi khỏi cái đền đó.

Đến giờ lên xe. Tui thất vọng, vì khi đăng kí đi xe, thấy ghi là “local bus”, mà xe đến đón là xe khách 16 chỗ. Trên xe lại có một cô gái Âu xinh đẹp. Tui thích đi với người bản xứ hơn là với khách du lịch, vì nếu đi với khách du lịch thì chắc chắn tui đi Vang Viên hay Luang rồi, đi Kong Lor làm gì chứ… Sự thất vọng tăng lên khi xe đi vòng vòng qua các guesthouse đón khách. Toàn là châu Âu-Mỹ da trắng tóc nâu, trừ 1 cô gái có vẻ gốc Mỹ La tinh hay Phi gì đó, nhìn rất xinh, còn lại da trắng hết. Nhất là có một mớ mấy anh Tây giọng sệt giọng Anh quý xờ tộc lên cùng lúc. Tự nhiên tui thấy lạc lõng nhưng có chút tự hào vì là người châu Á duy nhất (trừ bác tài). May quá! Hóa ra là xe trung chuyển. Xe chở tới bến xe. Chúng tôi sẽ đi trên xe đò thật. Xe đò giống mấy xe đò của Việt Nam đó, ghế mềm, y chang luôn.

IMG_20140501_113100

Xe đi Kong Lor

Nhóm mấy anh chàng quý sờ tộc và cô bạn có nước da đen đó đi Kong Lor chung xe với tui, còn mấy người khác đi chỗ khác nên đi xe khác.

Từ VC đến Kong Lor mất 7 tiếng đồng hồ.

Có một cái là đi đường núi, quẹo cua và không thấy đường, nhưng tui không thấy có gương cầu ở mấy chỗ cua như ở VN mình. Có lẽ đó là lý do mà xe đi qua những chỗ đó cẩn thận hơn mấy bác tài của mình và hình như là cả ngày cũng chỉ có 1 chuyến đi và 1 chuyến về, từ VC –> KL là 9h, còn KL –> VC là 7h sáng.

Đường đi xa, ngủ gà gật mấy lần. Nhưng khi gần đến nơi, có một lúc tui mở mắt giật mình dậy và bị sững sờ mất mấy giây. Rừng. Ôi chao là thích. Tui thích thiên nhiên mà, cây cối, núi non, biển cả gì tui cũng thích – nhưng phải là tự nhiên, có tay con người vô là mất đẹp mất tiêu rồi… Nhưng tui ngay lập tức cảm thấy đau lòng – giống như là khi tui đi xe từ Đà Nẵng ra Bà Nà, hay ở Ninh Bình, Tà Zon (Bình Thuận) thấy người ta đào núi, chặt cây mà tui thấy xót quá… – cây cối cũng bị chặt nhiều, đá cũng bị khai thác từa lưa…

Image

một khu khai thác gỗ hoặc/và đá…

Mà thôi, vụ đó nói chuyện sau.

Xuống xe, tui bắt chuyện với bạn gái ba lô kia “Bạn có chỗ ở chưa?”  “Chưa”. “Có kế hoạch gì không?” “Không, nếu bạn muốn, mình có thể đi tìm guesthouse chung.” À tất nhiên là tui muốn rồi. Thế là tui có một người bạn đồng hành. 🙂 Một cô bạn xinh đẹp, và rất dễ thương.

Image

Bạn đồng hành ở KL – Sandy

Hết chương 1.

(chương 2: đám cưới quê)