Cho tháng 6

towards the sun

photo by vitbeou

Chưa hết tháng 6, uh, chưa hết mà đã “cho tháng 6” rồi sao?

Tháng 7 đến cuối năm, à mà không, từ giờ tới cuối năm, mọi thứ sẽ trở nên khác rất nhiều.

Thêm một chuyến đi, nhận ra bản chất không hề thay đổi.

Yêu cái lạnh mất rồi… nhưng vẫn yêu những ngày mặt trời mọc hơn là ngày mưa rất nhiều, dù mưa và lang thang trong công viên làm mình nhớ tới bạn… dù sao thì nếu có duyên chúng ta sẽ gặp lại.

Gửi cho mùa hè Len một cái hôn gió. Gặp lại nhau hay không, vạn sự tùy duyên và tùy vào bản thân, mình không hứa trước điều gì.

 

Lào: Xỉn ở Kong Lor

Trưa về đói bụng, không thấy chị chủ nhà đâu hết. Sandy bảo tôi chắc là chị đó đi qua chỗ đám cưới rồi, (vì tối qua chị chủ nhà nói là trong làng hôm nay có tới mấy cái đám cưới, có nhảy múa đến đêm), nên rủ tôi đi đến chỗ đám cưới.

Làm sao biết chỗ nào có đám cưới? Thì cứ đi theo chỗ nào phát ra tiếng nhạc thôi. 🙂

 

Đám cưới đầu tiên chúng tôi đến, hóa ra là đám cưới con gái ông trưởng bản (hay làng) này. Đám cưới cực kì đơn giản: một cái bạt lớn giăng ra, mọi người trong làng đến chung vui. Đồ ăn thức uống thì chỉ có bia, lạp ăn với xôi, và canh xương.

Làm sao tham dự? Bạn cứ đi ngang qua đám cưới, tò mò nhìn vào, họ sẽ ngay lập tức mời bạn vào ngồi ăn uống, và tốt nhất là bạn nên tham dự mục nhảy múa chúc mừng cô dâu chú rể.

 

Mọi người xem hình sẽ thấy sự đơn giản của đám cưới nhé.

 

Hình 1: Ban đầu thì mọi người dự đám cưới ngồi ở ghế bên này (mà chỉ là nam giới và khách thôi nhé). Sau nắng qua thì chạy qua chỗ mấy chị nữ. =))

photo by Vitbeou

 

Hình 2: Chỗ tấm che nắng vàng vàng là nơi mọi người tập trung nhảy múa, hát mừng cô dâu chú rể. Vừa nhảy vừa bị bắt uống bia. Ai không uống là họ sẽ không vui và không chịu đâu nhé – trừ khi có người uống giúp, nhưng bạn cũng phải “nhấp môi”. Còn cái chỗ dưới chân nhà sàn, có cái loa là chỗ mấy chị phụ nữ ngồi, nhưng sau đó nắng nên mọi người ngồi tùm lum hết. =))

photo by Sandy

 

 Hình 3: 2 nhân vật chính: cô dâu và chú rể. Đám cưới này cô dâu đã 19 tuổi. Có những đám cưới tôi được biết qua anh… (tên gì quên rồi), vô tình gặp ở đám cưới này, cô dâu có khi chỉ 14-15. Họ ăn mặc cực kì giản dị, trừ cô dâu thì thấy váy có vẻ đẹp hơn những cô gái khác, còn chú rể thì áo sơ mi với quần tây hoặc quần jeans, giống như đa số thanh niên trong làng. Làm sao phân biệt? Cổ tay cô dâu và chú rể được buộc rất nhiều chỉ trắng chúc phúc. =)

photo by Vitbeou

 

Hình 4: Đám trẻ con thì được ăn snack (bim bim), uống nước cam. Và cũng nhảy điên cuồng…

photo by Vitbeou

 

Ở đám cưới này là nơi tui gặp một anh bán gỗ người Việt, ở Lào được hơn 20 năm. Anh này có con học ở Viêng Chăn, vợ bỏ hoặc bỏ vợ gì đấy. Quê ở Nghệ An hay Thanh Hóa (tui quên rồi). Ổng nói nhiều chuyện về người Lào và Việt, làm tui thấy buồn lòng vì cũng nghe đâu đó nhưng chưa bao giờ được người “trong cuộc” kể về thái độ và cách nhìn nhận của họ về việc buôn gỗ, về người Lào người Việt, v.v.

Mà thôi, kể chuyện vui hơn đi, anh này bảo tui là hôm nay có tới 6 cái đám cưới trong làng. Thông thường ai đi sẽ góp 2000 kip để góp tiền mua đồ đám cưới và mừng cho cô dâu chú rể. Khách thì miễn (tui với Sandy á). Còn như anh này, quen hết bản nhưng vì chỉ làm ăn với làng này nên chỉ đi đám cưới này – là đám cưới con gái ông trưởng bản.

 

Đến đầu giờ chiều, khi tụi tui bắt đầu chán chán, Ken, chị chủ nhà, ra hiệu 2 đứa theo chị đến đám cưới 2.

Thực tình thì tui đã cảm thấy mệt và chếch choáng, do uống quá nhiều bia mà không thể từ chối được, còn đồ ăn thì cũng mới chỉ ăn qua quýt, do cũng ngán món xôi lạp này rồi.

 

Đám cưới 2 cũng vui. Cũng kiểu cách y chang đám cưới đầu. Cô dâu thì tui mãi mới thấy trong phút chốc rồi biến mất, tui không chụp hình được. Chú rể thì cứ cầm bia đi mời tui và Sandy miết. =)) Có một chú – không rõ bố cô dâu hay chú rể, nhưng qua cách giao tiếp thì tui đoán là người tổ chức hôn lễ – chắc bố cô dâu quá, vì ở đây bắt rể, đã say lắm rồi, nhưng thấy tui và Sandy có máy ảnh thì khoái lắm, cứ ra hiệu bảo tui chụp hình ổng. =) 

 

Hình 5: chú rể là người đứng giơ “hai”, áo tím nhạt. Cô dâu cũng mặc áo tím nhạt, thứ 2 từ bên phải qua. Cô dâu bụng bầu, chắc cũng chừng 6-7 tháng. 

photo by Sandy

 

Hình 6: Chú có cái khăn hồng vắt ngang là người bảo tui chụp hình, cũng như là người mà tui đoán là bố cô dâu hay chú rể, vì là người ra chào khách, khi Ken – chị chủ nhà dẫn tụi tui vào.

photo by Vitbeou

 

Hình 7: Đám con nít bên này cũng nhảy sung không kém bên kia. 🙂 

photo by Vitbeou

 

Chơi được 1 lúc thì tui chịu hết nổi, ngay cả khi Sandy đã ý tứ uống đỡ tui biết bao nhiêu là bia, nên tui bảo Sandy là mày ở lại nha, tao mệt quá nên về đây. Cậu ấy cũng hiểu nên bảo tui :”Có về được không, hay tao đưa mày về nha?”. Tui thấy cậu ấy còn ham ở lại lắm nên bảo thôi, tự về được.

Tui định về ngay, nhưng nổi hứng rẽ vào một cái chùa nhỏ xíu ở trong làng, cạnh đám cưới. Trong chùa không có ai cả, nhưng mà vẽ vời kiến trúc bên ngoài nhìn cũng khá hay.

 

Về nhà, tui say bia nằm ngủ thẳng cẳng. Sau đó hồi lâu tui cũng nghe tiếng Sandy về ngủ, cậu ấy cũng “thẳng cẳng” như tui vậy. Sau khi tỉnh lại vào chiều tối, Sandy có kể là được rủ qua đám cưới thứ 3 nhưng cậu ấy cũng mệt rồi, nên chỉ về đám cưới 1 chơi 1 lúc nữa rồi về.

Tối hai đứa lại tiếp tục xôi lạp. Ngán rồi nên ăn cũng chẳng bao nhiêu. À nhưng may là tối đó tui với Sandy cũng xoay sở được cách để tắm. =)) Hóa ra là ở đây họ có xa-rông to dài nên mấy chị phụ nữ quây lại tắm luôn ở giữa làng @@ – may là vào buổi tối =| , nhưng mà tui với Sandy không quen kiểu đó, hai đứa thấy đã có nước nên xin nước chui vào cái nhà vệ sinh bé tí mà không có khóa để tắm. Tất nhiên là từng đứa một. =)).

 

Sáng hôm sau, tụi tui được cô chủ nhà đưa xôi nắm và trứng để ăn đường, do đứa nào cũng đi sớm. Sandy đi sớm hơn tui, hai đứa có “hug” nhau và “hug” luôn chị chủ nhà. Tui thấy cũng quyến luyến chị ấy, gốc Việt mà không nói được tiếng Việt, cũng như chẳng biết chỗ nào khác ngoài cái làng nhỏ của chị. Chị cũng chẳng có chồng con gì cả, tuổi thì cũng tầm gần 40.

 

Có một điều tui băn khoăn khi tham dự 2 cái đám cưới, đó là mấy đứa nhóc, đứa nào cũng lem luốc, cũng có vẻ không quan tâm học hành lắm, và có một vài đứa thì nhìn giống như bị giun sán mà không được chăm lo thuốc men…

 

Lần sau có dịp ghé lại, tui sẽ mang cho tụi nó ít bút và giấy. Hy vọng là có lần sau…

 

Lào – phần 2 – chương 2: Đám cưới quê

Chiều khi hai đứa lang thang dạo chơi để chờ đến giờ ăn, đi ngang qua một căn nhà đang tổ chức tiệc. 

Một bác lớn tuổi gọi hai đứa vào. Ngoài hai đứa ra thì đã có 1 cặp 1 anh Tây và 1 chị giống như người Ấn ngồi ở đấy rồi.

Hóa ra là đám cưới, và bác ấy mời chúng tôi vào ăn uống.

Thực ra là gần như họ mời tất cả những ai đi qua.

Nhưng mà người nước ngoài thì chỉ có 4 người là cặp kia, Sandy & tôi, còn mấy người khác đi qua đều lắc đầu. Bác ấy tỏ vẻ thất vọng. Chỉ tay vào 4 đứa tôi, bác ấy chỉ vào trái tim, rồi chỉ tay vào đám đông từ chối vừa đi qua và lắc đầu. Rồi ra hiệu 1 đống thứ nữa. Đại loại tui hiểu là “Đám cưới, nếu có càng nhiều người vào ăn uống và chúc phúc cho cô dâu chú rể, thì họ càng hạnh phúc. Ai từ chối vào ăn uống và chúc phúc, họ chưa có lòng đủ để chúc phúc cho người khác.” Chẳng biết đúng bao nhiêu phần trăm, nhưng cách bác ấy mời chúng tôi vào, rồi ra hiệu, rồi suốt buổi nói “eat eat eat” – bắt tụi tui ăn đồ cưới (xôi, lạp và tóp mỡ khô (coi vậy mà ngon lắm á)), rồi uống bia (cái này là đau khổ nhất nè, không uống được nhưng cũng không thể từ chối được…). Có cả bạn bè hay họ hàng của bác ấy ra nói chuyện với tụi tui bằng tiếng Lào nữa, hixhix… họ uống nhiều nên say, mắt đỏ lên rồi, biết tụi tui không hiểu tiếng Lào nhưng cứ nói… 🙂

Rồi còn ra nhảy múa với họ nữa, vui lắm luôn. =)

Còn bác chủ nhà, bác ấy làm tôi bất giác nhớ tới ông nội, không hiểu sao nữa… Hì, chắc tại dáng cũng cao cao, gầy gầy… 

Mọi người ăn uống nhảy múa đến tầm 6 giờ hơn, tui và Sandy định rút thì bác chủ nhà ra hiệu bảo vào trong nhà làm lễ cột chỉ tay chúc phúc.

Mới đầu Sandy còn tưởng tụi tui phải trả tiền khi người ta cột chỉ vào tay để chúc phúc, nhưng mà không phải. (Suy nghĩ của tui là “đúng là tụi tây…” hix). 

Được làm lễ, nói thiệt là tui xúc động lắm lắm luôn… 

Hôm nay cảm xúc cạn, viết nó khô khan có chừng đó. Nợ hình luôn nha. Bữa nào cập nhật lại, viết sẽ ổn hơn…

Lào: phần 2: Lang thang ở núi – Chương 1: trên đường đi

Sau một buổi đêm băn khoăn xem lại bản đồ nên đi đâu, Vang Viên hay Luang Prabang, cái nào trước, giá vé, ăn ở, v.v., sáng hôm sau, sau bữa sáng, tui hỏi anh bạn tiếp tân vé đi Vang Viên.

Vé đã ghi rồi, chỉ còn xé và đưa tiền, bỗng…

Tư nhiên một câu hỏi bỗng bật ra “Do you know the way to Kong Lor?” “Kong Lor caves? Yes, we have bus as well.”

Trong vòng… một vài giây, đổi ý ngay tắp lự (@@ – may mà đi 1 mình): “Xin lỗi nhưng anh bỏ vé đi Vang Viêng nha, tui đi Kong Lor.”

“Kong Lor? Bà chị có chắc ko đấy? Kong Lor ở phía Nam mà Vang Viên ở phía Bắc đó nha, 2 đường khác nhau đó.”

“Chắc mà. Xin lỗi anh nha, bỏ vé đi Vang Viêng, tui mua vé đi Kong Lor”.

Rồi xong. 9h xe sẽ đến. Đi vòng vòng khu Viêng Chăn ở guest house chơi.

Đối diện guesthouse tui ở là một đền thờ (vì họ gọi là temple chứ không gọi là pagoda???). Tui không biết nó có phải là 1 wat (tui nghĩ wat là chùa?) nhưng mà có lẽ là đúng. Có nhà cho các sư ở nữa. Khi tui vô thì trong đền thờ đó không có ai, đóng cửa, đối diện là nơi các sư ở nhưng mà họ ở trong nhà, tui có dòm vô một chút, nhưng thấy hơi vô duyên nên chỉ ngó vô chút chút thui. 😛

Nhưng mà có một con mèo hoang bị ghẻ rụng lông khá nhiều- ở đấy có ít nhất là 2 con mèo hoang, đều bị ghẻ- mà thực ra tui thấy ở đền/chùa ở Viêng Chăn lắm mèo hoang và bị ghẻ lắm – sẽ kể sau, tự nhiên nhìn thấy và cọ vào chân tui liên hồi, tui đi đâu nó đi đó… hơi sờ sợ, vì tui thấy nó ngậm miệng mà hai cái răng nanh lòi ra ngoài… tui muốn sờ nó mà sợ sau khi sờ nó xong, nó theo tui hoài, mà tui thì lại phải đi, tui có ở Lào đâu mà nuôi chó mèo chớ…

Image

con mèo ở đền thờ

Thế nên là tui đành lừa lừa tránh ra, đi khỏi cái đền đó.

Đến giờ lên xe. Tui thất vọng, vì khi đăng kí đi xe, thấy ghi là “local bus”, mà xe đến đón là xe khách 16 chỗ. Trên xe lại có một cô gái Âu xinh đẹp. Tui thích đi với người bản xứ hơn là với khách du lịch, vì nếu đi với khách du lịch thì chắc chắn tui đi Vang Viên hay Luang rồi, đi Kong Lor làm gì chứ… Sự thất vọng tăng lên khi xe đi vòng vòng qua các guesthouse đón khách. Toàn là châu Âu-Mỹ da trắng tóc nâu, trừ 1 cô gái có vẻ gốc Mỹ La tinh hay Phi gì đó, nhìn rất xinh, còn lại da trắng hết. Nhất là có một mớ mấy anh Tây giọng sệt giọng Anh quý xờ tộc lên cùng lúc. Tự nhiên tui thấy lạc lõng nhưng có chút tự hào vì là người châu Á duy nhất (trừ bác tài). May quá! Hóa ra là xe trung chuyển. Xe chở tới bến xe. Chúng tôi sẽ đi trên xe đò thật. Xe đò giống mấy xe đò của Việt Nam đó, ghế mềm, y chang luôn.

IMG_20140501_113100

Xe đi Kong Lor

Nhóm mấy anh chàng quý sờ tộc và cô bạn có nước da đen đó đi Kong Lor chung xe với tui, còn mấy người khác đi chỗ khác nên đi xe khác.

Từ VC đến Kong Lor mất 7 tiếng đồng hồ.

Có một cái là đi đường núi, quẹo cua và không thấy đường, nhưng tui không thấy có gương cầu ở mấy chỗ cua như ở VN mình. Có lẽ đó là lý do mà xe đi qua những chỗ đó cẩn thận hơn mấy bác tài của mình và hình như là cả ngày cũng chỉ có 1 chuyến đi và 1 chuyến về, từ VC –> KL là 9h, còn KL –> VC là 7h sáng.

Đường đi xa, ngủ gà gật mấy lần. Nhưng khi gần đến nơi, có một lúc tui mở mắt giật mình dậy và bị sững sờ mất mấy giây. Rừng. Ôi chao là thích. Tui thích thiên nhiên mà, cây cối, núi non, biển cả gì tui cũng thích – nhưng phải là tự nhiên, có tay con người vô là mất đẹp mất tiêu rồi… Nhưng tui ngay lập tức cảm thấy đau lòng – giống như là khi tui đi xe từ Đà Nẵng ra Bà Nà, hay ở Ninh Bình, Tà Zon (Bình Thuận) thấy người ta đào núi, chặt cây mà tui thấy xót quá… – cây cối cũng bị chặt nhiều, đá cũng bị khai thác từa lưa…

Image

một khu khai thác gỗ hoặc/và đá…

Mà thôi, vụ đó nói chuyện sau.

Xuống xe, tui bắt chuyện với bạn gái ba lô kia “Bạn có chỗ ở chưa?”  “Chưa”. “Có kế hoạch gì không?” “Không, nếu bạn muốn, mình có thể đi tìm guesthouse chung.” À tất nhiên là tui muốn rồi. Thế là tui có một người bạn đồng hành. 🙂 Một cô bạn xinh đẹp, và rất dễ thương.

Image

Bạn đồng hành ở KL – Sandy

Hết chương 1.

(chương 2: đám cưới quê)

Lào: Ngày 1 – câu chuyện về guest house (p1b)

Kể tiếp chuyện ngày 1:

Xe dừng bánh. Ông tài xế nói “Saibaidee”. Tôi hiểu là tới nơi.
Nhưng… trời ạ….
Sabaidee mà tôi muốn đến, theo như LP, là một nhà trọ giá rẻ, theo hình dung thì phải nhỏ và xuềnh xoàng một chút. Nơi ông tài xế chỉ tôi tới, nó là Sabaidee, đúng, nhưng mà là một HOTEL – chí ít thì cũng loại trung bình.
“No”.
“No? Saibaidee?”
“Erh… Yes but not this place….” Tôi lật đật lật cuốn sách, chỉ vào địa điểm sách in. Nhưng mà trong ánh đèn lờ mờ của đèn đường hắt vào chiếc xe, cả bạn đi cùng và chú tài xế không ai thấy gì cả. Tôi chỉ tên đường… Chú tài xế cũng không thấy… Bối rối, tôi ra hiệu cho xe đi tiếp, rồi bảo “Mixay”.
Tài xế hỏi lại “Mixay?”
“Yes, Mixay”.
Bạn người Nhật nhìn tôi quên cả vụ tranh luận năn nỉ đòi hạ giá tiền xe.
Hắn hỏi tôi tới từ đâu. “VN”. “Bạn cũng là sinh viên hả?” “Không, tui đi làm rồi.” “À, người đi làm…” (Chẳng biết hắn nghĩ gì…). “Ngày thứ mấy ở đây rồi?” “Ngày đầu – Lần đầu tới Lào”. “Ô ngày đầu à!” (Lại… chẳng biết hắn nghĩ gì…). “Giờ chị tính ở đâu?” “Chị không biết, chỗ nào mà rẻ thật rẻấy” “Hình như gần phía bờ sông có mấy nơi rẻ đây, chị thử xem.”
Xe dừng lại. Đấy là nơi của cậu bạn đi cùng. Guest house này khá nhỏ nhắn dễ thương.
Nhìn kĩ hắn khá là xinh zai, cao ráo dễ thương. 🙂
Tôi hỏi hắn giá phòng. Hắn bảo hắn book trước, 15$ – Thôi, miễn… Cao quá, nếu không thì chắc cũng… theo trai đẹp rồi. Hehe.
Hắn xuống xe, nhìn tôi cười rồi bảo “Have a good trip!”
Tạm biệt.
Giờ chú tài xế quay ra lại hỏi tui lại về “Mixay”.
Giờ thì tui gật đầu đại – thật đấy – vì thấy gần đấy cũng có 1 loạt guesthouse, đi bộ lòng vòng hỏi chắc cũng okie.
Còn tên Mixay ở đâu ra? Cả LP và từ một người bạn. 🙂

Hết phần 1: Đón xem phần 2: Lang thang ở Núi… =))

Lào (p1)

Trước khi vào câu chuyện:

1. Đây là chuyện kể theo trí nhớ, và theo cảm xúc, cho nên sẽ có thể chuyện nọ xọ chuyện kia theo tâm trạng người viết.

2. Tạm thời lưu ý 1 đã, các mục khác cần bổ sung sau.

Ngày 1 – 30/4

Kể ra ngày đầu tiên cũng không có gì đáng nhớ, ngoại trừ ngồi lay lắt ở sân bay do máy bay đến trễ hơn nửa tiếng. Hehe, đùa đấy, có khối thứ để kể chứ.

Đầu tiên là sau khi check in rồi thì mới nhận ra mình khát nước dễ sợ. Tất nhiên là chờ ở khu vực chờ thì phải uống nước mua ở trong khu vực chờ rồi, còn nước ở ngoài mang vào đâu mà uống.

1 chai nước loại thường, 500 ml, ở trong sân bay (gọi vậy cho nhanh) bán 2$.

@@

Nghĩ sao vậy trời. Mua ngoài cho là 20k (1$) là đã cắt cổ. 2$… Sặc. Thôi chờ lên máy bay họ phát nước còn hơn.

Ngoài trời mưa một chút.

Cuối cùng thì cũng đến lúc lên đường.

Máy bay transit ở Cam. Nhóc ngố nhớ câu chuyện Nab kể, hồi Nab đi Malaysia transit ở Sing, với VNA, phải xách hành lý chuyển máy bay, làm mình lo lắng. Chẳng thấy họ nói gì đến vụ xách hành lý cả, nên ko biết có cần xuống xách hành lý không. Thực ra trong ba lô cũng chẳng có gì, chỉ có mấy bộ quần áo, cái áo mưa. Rồi mấy đồ linh tinh như xà bông, dầu gội, v.v. Nhưng nghĩ đến chuyện lang thang 4 ngày không thay đồ hay phải mua đồ ở đấy mặc thì cũng ngại lắm. Nhưng nghĩ bụng, kệ, chuyện gì tới phải tới.

Ừ, thì cũng không sao. Rõ là nhóc ngốc. 🙂 Vì máy bay không đổi, nên không phải chuyển hành lý, vả lại người ta nói mang hành lý xách tay xuống máy bay thôi, chứ ko phải hành lý kí gửi. Hì hì…

 

Đến Viêng Chăn chừng hơn 7 giờ tối. Loay hoay hỏi xe, người ta nói giờ này hết bus rồi, tuck tuck ở sân bay ko có, chỉ có xe hơi loại mười mấy chỗ thôi. Chậc. 8$… đắt cắt cổ… nhưng mà quan trọng hơn là cũng chẳng biết đi về đâu, nói đại Sabaidee guesthouse, theo như hướng dẫn trong sách lonely planet vậy.

À, kể chuyện mua sim nữa chứ. Mình chọn mua sim 3g để lên net. Anh bán hàng hỏi mình người Việt à? Gật đầu. Thế là anh ấy nói tiếng Việt… Vậy mà mình quên ko hỏi là anh có phải gốc Việt không. Lúng túng cứ như con gà mắc tóc ấy, trời ạ. 30 rồi chứ ít gì, với cả có phải lần đầu đi ra khỏi VN đâu… Sim 25k kip, mình ko có tiền lẻ, đưa 40k, anh ấy tìm ko thấy đủ tiền lẻ, bảo thôi bán em 20k thôi. 😛

Quay lại chuyện xe. Lên xe đi có 3 người (trừ tài xế). Hai bạn còn lại, hình như 1 người dân bản địa – hoặc Thái, người còn lại là Hàn hay Nhật gì đấy. Hai bạn kia hình như có quen nhau – hay đi cùng nên bắt chuyện thì ko biết, nói chung là nói chuyện với nhau bằng tiếng gì đấy mình ko biết.

Lên xe thì bạn Thái hay Lào nói chuyện với chú lái xe, bạn Hàn/Nhật thì ngồi im.

Đến chỗ xuống của bạn người Lào (cứ cho là vậy đi), bạn Hàn/Nhật bỗng chạy lên phía trên hàng ghế mình ngồi (sau tài xế) để nói gì đó với tài xế, rồi lấy tay chỉ trỏ vào mình, vào bạn đó, và giơ 3 ngón tay lên. Hai người nói qua nói lại, còn mình thì “Cái quái gì thế này!!! Sao lại chỉ trỏ mình, trời ạ!”

Được 1 lúc, chịu hết nổi, khi bạn đó quay sang mình, chỉ mình và cười rất tươi, đồng thời gật gật và nói gì đó với tài xế thì mình hỏi “Hey, có nói được tiếng Anh không?” Hắn trả lời “có”. “Cậu nói gì với tài xế đó? Tui ko hiểu? Mà cậu biết tiếng Lào sao? tưởng cậu ko biết chứ?” “Đâu, tui nói tiếng Thái, có biết tiếng Lào đâu. Tui nói là xe đáng lẽ 8$ là cho tất cả mọi người, chứ ko phải 8$/người. Mình có 3 người, vậy là một người phải được trả lại ít nhất 40k, hoặc 2.5$. Gục gặc… nhưng mà nghĩ bụng “chú lái xe chịu thì mình ngạc nhiên, nhưng thôi tin vào tính thiện của con người đi”.

Quay sang hỏi tiếp “thế chú ấy có chịu ko?”

“Tui nói nãy giờ mà ổng có chịu đâu. Ở Lào taxi họ thật là không có tử tế như ở Thái. Ở Thái là họ ok liền à”.

“Ủa vậy là du học sinh à? Người nước nào?”

“Không, sinh viên ở Nhật nhưng mà đi chơi ở Thái và giờ là Lào thôi.”

“…”

(tạm thế, còn tiếp vụ nhà trọ cho ngày đầu cơ, vui lắm @@)

23/1/14

Hôm nay là ngày ông Táo về trời.

Mấy bữa nay quả thật có chút lo lắng, nhưng vừa mới làm một biện pháp tâm lý để giải tỏa cho chính bản thân, còn kết quả thế nào thì kệ nó, giờ giải tỏa được tâm lý rồi thì xả xì-chét thôi!

Đi Lào!!! Dù biết Bố Mẹ sẽ buồn vì mình đi vào Tết, nhưng “I have no choice”. Và xin lỗi Bố Mẹ thôi…

 

Chủ nhật cuối cùng ở nhà cũ…

Hôm nay, quyết định là sẽ đi lang thang nguyên ngày trên núi Sơn Trà một mình, dù cho nhiều người nói là mình nên cẩn thận và không nên đi một mình.

Ngay lúc này không thể viết được gì nữa, tạm biệt và chuẩn bị đi thôi.

———–

Chiều nay, trời mưa, nắng lên. Đứng từ Sơn Trà nhìn qua, cả thành phố Đà Nẵng mờ ảo trong bầu trời vàng cam. Y như một câu chuyện cổ tích… Xa xa là đảo Cù Lao Chàm, một dải cầu vồng đôi vắt ngang, trời chuyển sắc cam bên Đà Nẵng sang sắc xanh tím… Đẹp tuyệt vời… Tiếc là hình panorama của cảnh đấy cũng không thể diễn tả nổi… Mà nói thật, chỉ có thể đứng đấy, giữa trời đất mới cảm nhận được thôi… Một vẻ đẹp cứ như trong truyện thần tiên…

 photo DSCF0329_zps5951d4d9.jpg
 photo DSCF0343_zps7e40c74c.jpg

 photo DSCF0328_zpsa7599456.jpg

 photo DSCF0356_zps37ff2bfb.jpg

Còn đây là hình buổi sáng hôm nay ở góc khác của Sơn Trà:
 photo DSCF0280_zps821cd5c0.jpg

Và một góc khác:
 photo DSCF0261_zps61d7d07f.jpg

Còn đây là gần như trên đỉnh núi:

 photo DSCF0254_zps84d65882.jpg

Cột.. điện (??):  Nhìn từ góc khác, xa hơn:

 photo DSCF0253_zps0bb5b5b1.jpg

Đỉnh Bàn Cờ (thực ra là phải trèo lên nữa, mới đến chòi – chứ cũng chưa phải đỉnh Bàn Cờ, nhưng sáng nay nhiều bạn lên quá, nhìn xe thì biết, nên mình không lên, quyết định đi đường khác), là đường qua cây cột điện ở trên (để hình hơi ngược ngạo):
 photo DSCF0240_zps0a22fb88.jpg

Đỉnh Bàn Cờ là hắn đây:

 photo DSCF0244_zpsf4f392c3.jpg

Một mình một xe:
 photo DSCF0242_zpsea50901a.jpg

Còn đây là trên đường lên: photo DSCF0239_zps03e73ea3.jpg

Chỗ này cũng cùng chỗ, chỉ là góc chụp hướng ra biển: photo DSCF0238_zpsd37e31ea.jpg

Zoom gần hơn: photo DSCF0226_zps5d042443.jpg

Kiểu khác: photo DSCF0219_zps27167161.jpg

Và mình rất thích tấm này: photo DSCF0207_zps2aa5715d.jpg

Có một tấm panorama cho chỗ này: photo DSCF0198_zpsa522cd13.jpg

À quên, bonus mấy tấm cận cảnh hoa 😛
 photo DSCF0189_zpsa69d3cc0.jpg
 photo DSCF0191_zps7ce7a8d2.jpg
Một số hình khác:
 photo DSCF0179_zps1c450c7e.jpg
 photo DSCF0229_zps7703c0ff.jpg

Enjoy!

The Alchemist – Nhà giả kim (p19)

Anh ta đã tốn rất nhiều tiền trong gia tài cha anh để lại, tìm kiếm trong vô vọng Hòn đá của Triết gia. Anh ta đã tốn rất nhiều thời gian ở các thư viện lớn trên thế giới, và đã mua tất cả những cuốn sách khó tìm nhất và quan trọng nhất trong các tập về Thuật giả kim. Ở một trong số đó anh ta đã đọc được rằng, rất nhiều năm trước, một nhà giả kim nổi tiếng người Ả-rập đã đến thăm châu Âu. Người ta nói rằng ông ta đã hơn 200 tuổi, và ông đã tìm ra được Hòn đá của Triết gia và Thuốc Trường sinh. Anh chàng người Anh ấn tượng câu chuyện một cách sâu sắc. Nhưng anh ta đã không bao giờ nghĩ về nó hơn là một chuyện thần thoại, cho đến khi một người bạn của anh ta – trở về từ một cuộc du khảo khảo cổ học trên sa mạc, nói với anh ta về một người Ả-rập sở hữu những quyền năng đặc biệt.

“Ông ta sống ở ốc đảo Al-Fayoum”, bạn anh ta nói. “Và mọi người nói rằng ông ta đã 200 tuổi, và ông ta có khả năng chuyển bất kì kim loại nào thành vàng.”

Anh chàng người Anh không thể giấu nổi sự phấn khích. Anh ta bỏ tất cả những cam kết trước đó, và cầm một lượt những cuốn sách quan trọng nhất của mình, và giờ anh ta đang ở đây, ngồi trong một nhà kho bụi bặm, bốc mùi. Ngoài kia, một đoàn diễu hành khổng lồ đang chuẩn bị băng qua sa mạc Sahara, và đã lên lịch để đi qua Al-Fayoum.

“Mình sẽ tìm được nhà giả kim chết tiệt đó”, anh chàng người Anh nghĩ. Mùi của lũ súc vật trở nên dễ chịu hơn một chút.

Một anh chàng Ả-rập trẻ tuổi, cũng chất đồ xuống, bước vào và đón chào anh người Anh.

“Anh đi đâu vậy?” anh chàng trẻ tuổi Ả-rập hỏi.

“Tôi sắp đi vào sa mạc”, người đàn ông trả lời, rồi quay trở lại với việc đọc sách. Anh ta không muốn có bất kì câu chuyện nào vào lúc này. Điều anh ta cần làm là xem lại tất cả những gì anh ta học được trong suốt các năm qua, vì nhà giả kim chắc chắn là muốn kiểm tra anh ta.

Anh chàng Ả-rập lấy ra một cuốn sách và bắt đầu đọc. Cuốn sách được viết bằng tiếng Tây Ban Nha. “Tốt đây,” người Anh nghĩ. Anh ta nói tiếng Tây Ban Nha tốt hơn là tiếng Ả-rập, và nếu cậu chàng này cũng đến Al-Fayoum, sẽ có người để nói chuyện khi không có chuyện gì quan trọng để làm.
*

“Thật là lạ”, cậu chàng nói, khi cậu cố gắng đọc lại lần nữa cảnh chôn cất – cảnh bắt đầu trong cuốn sách. “Tôi đã cố trong 2 năm để đọc cuốn sách này, và tôi không bao giờ đọc nổi quá vài trang đầu.” Ngay cả không có vị vua ở đấy để cắt ngang, cậu cũng không bao giờ tập trung nổi.

Cậu vẫn có chút nghi ngờ về quyết định của mình. Nhưng cậu đã hiểu được một điều: Ra quyết định chỉ là sự bắt đầu của mọi thứ. Khi một người ra quyết định, anh ta thực sự dấn thân vào một tình huống mang anh ta đến những nơi mà anh ta không bao giờ mơ nổi khi anh ta mới quyết định.

“Khi mình quyết định tìm kho báu, mình đã không bao giờ tưởng tượng nổi là mình sẽ bay đến làm việc tại một cửa hàng pha lê”, cậu nghĩ. Và việc gia nhập đoàn lữ hành có thể là quyết định của mình, nhưng mọi việc sẽ như thế nào lại là một bí ẩn với mình.

Gần đó là một người Anh, đang đọc cuốn sách. Anh ta trông có vẻ không thân thiện và nhìn có vẻ kích động khi cậu bước vào. Họ có thể trở thành bạn bè, nhưng anh chàng người Anh đã ngăn câu chuyện.

Cậu đóng sách lại. Cậu cảm thấy cậu không muốn làm gì khiến cậu trông giống anh chàng người Anh. Cậu lấy Urim và Thummim từ trong túi và bắt đầu chơi với chúng.

Người lạ thốt lên: “Urim và Thummim!”
Trong tích tắc, cậu bỏ chúng lại vào túi.

“Chúng không phải để bán”, cậu nói.

“Chúng không đáng giá lắm đâu.”, người Anh trả lời. “Chúng chỉ làm từ tinh thể đá và có hàng triệu tinh thể đã trên thế giới. Nhưng những người biết về những điều này sẽ biết chúng là Urim và Thummim.

“Tôi không biết là chúng có ở phần thế giới” (cái này khó hiểu, nguyên tác:
I didn’t know that they had them in this part of the world.”)

“Chúng là món quà của một vị vua cho tôi”, cậu nói.

Người lạ không nói gì; thay vào đó, anh ta bỏ tay vào túi và lấy ra 2 hòn đá giống hòn đá của cậu.

“Anh nói là một vị vua?” Anh ta hỏi.

“Tôi cho là anh không tin rằng một vị vua có thể nói chuyện với một người như tôi, một
người chăn cừu du mục”, cậu nói, muốn kết thúc câu chuyện.

“À không. Người chăn cừu du mục là những người đầu tiên nhận ra vị vua, trong khi phần còn lại của thế giới từ chối điều đó. Vậy nên chả có gì ngạc nhiên khi các vị vua nói chuyện với những người chăn cừu.”

Và rồi anh ta tiếp tục, lo ngại rằng cậu sẽ không hiểu điều anh ta đang nói, “Nó được viết trong Kinh thánh. Cũng là cuốn sách dạy tôi về Urim và Thummim. Những hòn đá là dạng duy nhất của chiêm tinh mà Chúa trời cho phép. Các linh mục đã mang chúng trong các áo giáp bằng vàng.”

Cậu bất ngờ cảm thấy vui mừng vì đã ở trong nhà kho.

“Có thể đây là một dấu hiệu”, người Anh nói, nhấn mạnh (half-aloud).

“Ai nói với anh về các dấu hiệu vậy?” Sự hứng thú của cậu ngay lập tức tăng lên.

“Mọi thứ trong cuộc sống đều là các dấu hiệu”, người Anh nói, bây giờ đã đóng cuốn sách mà anh ta đang đọc. “Có một ngôn ngữ vũ trụ, mọi người đều hiểu nhưng đã bị quên lãng. Tôi đang tìm thứ ngôn ngữ đó, giữa các thứ khác. Đó là lý do tại sao tôi ở đây. Tôi phải tìm một người biết ngôn ngữ vũ trụ. Một nhà giả kim.”

Câu chuyện bị cắt ngang bởi chủ nhà kho.

“Hai cậu may mắn đấy.”, người Ả-rập to béo nói. “Có một đoàn lữ hành hôm nay sẽ rời đi Al-Fayoum.”

“Nhưng tôi đi Ai Cập mà.”, cậu nói.

“Al-Fayoum ở Ai Cập.”, người Ả-rập nói. “Cậu là kiểu người Ả-rập gì vậy?”

“Đó là một điềm tốt,” người Anh nói, sau khi người Ả-rập to béo đã đi ra

“Nếu tôi có thể, tôi sẽ viết một bách khoa toàn thư khổng lồ chỉ về từ ngữ may mắn và sự ngẫu nhiên. Chỉ với những từ này mà ngôn ngữ vũ trụ đã được viết nên.”

Anh ta nói với cậu không có sự ngẫu nhiên mà anh ta gặp cậu với hòn đá Urim và Thummim trên tay. Và anh ta hỏi cậu, nếu cậu cũng đang tìm nhà giả kim.

“Tôi đang tìm một kho báu,” cậu nói, và ngay lập tức thấy hối hận vì đã nói ra. Nhưng anh chàng người Anh tỏ ra chẳng quan tâm gì đến nó.

“Theo một khía cạnh nào đó, tôi cũng thế”, anh ta đáp.

“Tôi thậm chí còn không biết thuật giả kim là gì,” cậu nói, khi chủ nhà kho kêu họ ra ngoài.

(còn tiếp)

The Alchemist – Nhà giả kim (p18)

Những ngọn đồi Andalusia cách chỉ 2 giờ, nhưng có nguyên một sa mạc ngăn cách cậu với các Kim tự tháp. Vậy là cậu cảm thấy có một phương án khác cho tình trạng của cậu: cậu thực ra chỉ cách 2 giờ với kho báu của cậu… thực tế là 2 giờ đã biến nguyên một năm không có ý nghĩa gì nữa.

Mình biết tại sao mình muốn trở về nhà. Cậu nghĩ. Mình hiểu lũ cừu; chúng không còn là một vấn đề nữa, và chúng có thể là những người bạn tốt. Mặt khac, mình không biết liệu sa mạc có thân thiện hay không, và trên sa mạc mình sẽ phải tìm kho báu của mình. Nếu mình không tìm thấy nó, mình luôn có thể trở về nhà. Mình cuối cùng sẽ luôn có đủ tiền và thời gian mình muốn. Vậy tại sao lại không nhỉ?

Cậu bất ngờ cảm thấy sung sướng tột độ. Cậu luôn có thể quay về làm một người chăn cừu du mục. Cậu luôn có thể trở lại là một người bán đồ pha lê. Có thể thế giới có những kho báu bí mật khác, nhưng cậu có giấc mơ, và cậu đã được gặp một vị vua. Điều đó không phải ai cũng có được! Cậu lên kế hoạch khi cậu rời khỏi quán bar. Cậu nhớ rằng một người cung cấp đồ cho nhà buôn pha lê đã vận chuyển pha lê theo đoàn bộ hành băng qua sa mạc. Cậu giữ Urim và Thummim trong tay; vì với hai hòn đá này, một lần nữa cậu lại lên đường với kho báu của mình.

“Ta luôn ở gần đó, khi một người muốn hiện thực hóa giấc mơ của họ”, vị vua già đã nói như thế với cậu.

Nó sẽ tốn bao nhiêu để đến nhà kho của người cung cấp và tìm ra rằng thực sự các Kim tự tháp có quá xa hay không?
*
Một anh chàng người Anh đang ngồi trên băng ghế có cấu trúc mang mùi của động vật, mồ hôi và bụi; nó là một phần của nơi chứa đồ linh tinh (nhà kho – warehouse) , một phần của chuồng nuôi súc vật.

Mình không thể ngờ là có một ngày mình sẽ có kết cục ở một nơi như thế này. Anh ta nghĩ, khi anh ta lật nhanh các trang một cuốn tạp chí hóa học. Mười năm tại trường đại học, và giờ mình đang ở chỗ nuôi nhốt súc vật.

Nhưng anh ta phải tiếp tục. Anh ta tin tưởng vào các dấu hiệu. Suốt cuộc đời của anh ta và các nghiên cứu của anh ta chỉ nhằm tìm ra ngôn ngữ thực sự của vũ trụ. Đầu tiên anh ta học Quốc tế ngữ, rồi các tôn giáo trên thế giới, và giờ là thuật giả kim. Anh ta biết nói Quốc tế ngữ, anh ta hiểu tất cả các vùng quan trọng khá rõ, nhưng anh ta chưa thực sự là một nhà giả kim. Anh ta tháo gỡ sự thật đằng sau những câu hỏi quan trọng, nhưng các nghiên cứu của anh ta dẫn đến điểm xa hơn mà anh ta có thể tới. Anh đã cố gắng trong tuyệt vọng để có được mối liên quan với một nhà giả kim. Nhưng các nhà giả kim đều là những người lạ, những người chỉ nghĩ về chính bản thân họ, và hầu như luôn từ chối giúp anh ta. Ai mà biết được, có thể họ đã thất bại trong việc tìm ra bí mật của Master Work (xin phép không dịch vì chưa hiểu rõ tường tận nghĩa) – Hòn đá của Triết gia (the Philosopher’s Stone) và có thể vì lý do đó họ giữ kiến thức lại cho riêng họ.
(còn tiếp)