Những ngày đang trôi

“Làm việc” ở đây được 3 ngày, hôm nay là ngày thứ 4, thực ra tôi biết gì về họ?

Ngày thứ nhất, tôi gặp một bạn gái người Việt tên Liễu, đến từ Quảng Bình. Bạn tới học tiếng Anh. Kể cũng hay, bạn ở đây 6 tháng mà ngôn ngữ, theo bạn nói, là vẫn chưa rành, vì bạn định đi Đức, nhưng bạn nói là nếu không đi Đức được thì ở đây cũng tốt. Tôi thực sự tò mò, nếu không làm việc thì tiền đâu để một người Việt ở đó suốt 6-7 tháng qua. Vật giá ở đây đắt gấp 2-3 lần ở nhà… Như tôi, nếu không có gia đình thằng bạn thân cho ở nhờ vật vạ cả gần 8, 9 ngày nay thì cũng có mà nhe răng để cho những ngày sắp tới… Mà thôi, tò mò vậy, chứ thực ra ai cũng có cách xoay sở riêng mà.

Vào ngày thứ hai, ngày phân phát quần áo, có một anh bạn nhìn trầm trầm buồn buồn, chắc cũng cỡ tuổi tôi, đến tìm quần áo cho trẻ con 6-7 tháng tuổi, con trai. Tìm hoài tìm hoài cũng chỉ có một vài cái quần nhỏ mà có vẻ vẫn còn rộng so với con của anh là tạm được, còn lại anh đều lắc đầu. Mặt vẫn buồn buồn, ít nói. Không như một số người, đặc biệt là phụ nữ, rất mạnh dạn xông vào, lấy cái này, chọn cái khác, lục cái này bỏ cái kia, anh có vẻ nhẫn nại, chờ đợi những người khác, khi quá đông. Thực ra tôi chú ý tới anh chắc vì một là anh có vẻ im lặng và vì so với những người khác, thường họ tìm được cái gì đó tương đối hài lòng, còn với anh thì có vẻ như chúng tôi không giúp được nhiều lắm. Chị bạn cùng phụ sắp đồ với tôi sau khi anh đi, có nói là “Cậu ấy khóc đấy, nãy chị thấy, trông buồn buồn tội tội”.

Cũng là ngày thứ hai, một phụ nữ đi cùng hai đứa trẻ, tôi đoán là anh em. Hai đứa trẻ vào khu để đồ nam, còn người phụ nữ vào khu nữ. Chúng tìm đồ cho chúng. Do họ có vẻ là một gia đình và đồ chơi thì không có nhiều, nên khi bé nhỏ hơn giành lấy bộ xếp hình to, tôi không có ý kiến gì cả, nhưng đến khi cậu lớn cũng lấy bộ lego khác thì tôi bảo hai đứa có thể chơi với nhau, lấy 1 thôi, còn để cho những đứa trẻ và gia đình khác. Người phụ nữ thì hỏi xin bộ đồ chơi cho bé gái con chị ở nhà. Okie thôi. Nhưng sau khi thấy tôi bảo là đồ chơi cho con trai chỉ được chọn 1, chị bảo “thằng bé kia (lớn) không phải con của tôi, nó có vấn đề về metality”. Trong khi đó, tôi hỏi thằng bé là đi cùng ai, mẹ đâu thì nó chỉ vào chị đó. Thiệt tình là tôi cũng chẳng biết như thế nào. Vì thực sự họ có nét giống nhau như người trong gia đình, nhưng mẹ nào lại nỡ bảo con như thế.

Ngày thứ ba. Hôm qua tôi nói chuyện với Amal. Amal rất dễ thương, 9 tuổi, ở Syria. Amal giúp tôi xếp đồ sau khi chị bạn ngày hôm trước bảo tôi là chị không quay lại nữa. Amal có vẻ rất bướng bỉnh và cương quyết, nhưng mà rất dễ thương. Hỏi chuyện Amal thì được biết là gia đình Amal sẽ đi Thụy Điển, ba Amal đã ở đó. Nhà Amal có 10 người, và cô bé nói là gia đình 10 người là gia đình nhỏ ở Syria, thường có khi phải lên tới 20 người.  Amal bảo ở đây tốt, ở Thụy Điển chắc cũng tốt, ở nhà không tốt. Tôi hỏi tại sao không tốt, bé nói ở nhà bị nổ bùm, nhà bé cũng bị bom tàn phá. Amal làm cho tôi một cái vòng tay vào buổi chiều, ngay trước khi tôi về. Hôm qua cũng là ngày 3 cô bạn ở UK về nước, nên các bé nhỏ khóc rất nhiều, 3 cô bạn cũng rơm rớm. Họ đã ở đây cả tháng, nấu ăn (và donate thức ăn) cho mọi người. Tất cả mọi người đều yêu quý họ, tôi có thể thấy điều đó. À, ngay cả Mohamed cũng rớm rớm nước mắt. 🙂 Anh chàng nhỏ con này tôi chưa có dịp nói chuyện nhiều, nhưng thấy bạn ấy cũng rất dễ thương. Bây giờ Mohamed vừa là TNV vừa là “người thụ hưởng” ở đó.

Mọi người rất dễ thương, thực sự vậy, nhưng tôi có vẻ vẫn chưa hòa nhập được nhóm TNV hoàn toàn. Mọi người không phát âm được tên tôi, nên gọi chệch là Jane, Jan hay Jen gì đó. Cũng chẳng sao, miễn hiểu nhau là được, tôi cũng không câu nệ. Hôm qua trước khi tôi về thì có kịp gặp một cô bé châu Á (mà tôi đoán là người Hàn) cũng đang làm TNV lâu dài ở đây. 🙂 Chưa nói chuyện. Để coi còn gặp nhau hay không. 🙂

Hôm nay là một ngày mới, nắng đẹp như hôm qua. Hôm nay tôi phải đi ra ngoài đến hơn 8 giờ mới về, vì bạn tôi đi làm về trễ, còn mẹ bạn thì đi xem phim tới khoảng 7.30 mới về. Hôm qua còn tệ hơn, lang thang trên đường từ 5-10 giờ đêm. 🙂 Nhưng không sao cả. Thực sự là gia đình bạn tôi rất tốt. Không thể tin được là bọn tôi mới chỉ gặp nhau được đúng 1 lần trước đó, cách nay đã hơn 4 năm. 🙂

Những ngày Tết xa nhà

Tết thứ 2 không ở nhà. Trốn, đi chơi.

30 Tết, đi chợ cùng bạn, nấu Phở gà. Ở nhà thì không nấu đâu, chờ phải đi xa thì mới nấu cơ. Thiếu vài gia vị nhưng mà vẫn ngon khi vắt nhiều chanh một chút, còn không thì gà công nghiệp béo quá.

 

Thực sự là một cái Tết xa nhà và cái Tết xa nhà nào (thực ra là mới 2 chứ mấy), thật kì lạ là rất đặc biệt.

Nếu như lần trước là Myanmar với những chuyện cực kì dễ thương và hơi kì dị, như là câu chuyện về kiếp trước, về tái sinh, câu chuyện về nghe tiếng Miến sang tiếng Việt mà vẫn không tin được là thực sự đó chỉ là tiếng Miến; lần này, nó đặc biệt vì nó riêng tư hơn một chút, tiếc là vẫn không có chút lãng mạn nào ở đây cả. =)) Dù rằng nếu đúng thì có thể nó sẽ còn tuyệt vời hơn nữa. =)))

Mình chắc là “falling in love with the city” mất rồi. Dù sao thì câu này cũng nói nhiều quá, hahaha.

À, có một cái, sau vụ này thiệt tình phải suy nghĩ nhiều hơn về việc học một ngôn ngữ mới cho tử tế. Các bạn ở đây ai cũng giỏi cả, ngôn ngữ nói như gió, đủ các loại, các ngôn ngữ phức tạp khác nhau.

 

Thơ từ 7 năm trước

Facebook nhắc kỉ niệm cũ.

7 năm trước, mình đã viết mấy dòng thế này đây:

Ngày mai… Nắng có đỏ như là ngày chưa tắt
Hay chập chờn như là giấc ngủ mơ
Biết nói gì đây – Thói đời
Phải ta chăng – Được, còn, dở, mất
Có gì là quan trọng chốn phù du
Một kiếp người – thì đã sao – ai chẳng thế
Phải vậy không? Câu hỏi giữa đêm khuya
Phút bất chợt – Ta làm thơ dang dở
Phải thơ không – hay là ta đang mơ?
Mơ hay tỉnh – có gì là quan trọng
Biết ngày mai – ừ, sẽ có ngày mai …

19.01.2010

Không thể tin được là mình từng viết được những dòng như vậy. Hahaha.

24.12.2016

Đêm nay là Noel.

Năm nay không đi đâu nhiều. Loanh quanh chỉ một chuyến đi rất ngắn tới Sơn La và Mù Cang Chải vào tháng 9, hết.

Nhưng mà năm nay mọi người nhớ tới mình nhiều hơn mọi năm.

Sinh nhật, Mài viết một bài note tương đối dài và cảm động trên face. Mình bận tối mũi mà cuối cùng tố i về vẫn thấy bình hoa trên bàn và cả nhà cùng uống với nhau một chút.

Sinh nhật, thằng em tặng một đôi giày. À thực ra thì mình không cầ n quà, vì ví dụ như là mấy đứa ở cơ quan tặng cho cái nón bảo hiểm dày cui mà mình nghi là mình không dùng tới :V, nói chung là tặng quà cho mình khó lắm ấy, cũng như là mình cũng thường rất dở khi tặng quà cho người khác, nên tốt nhất là đừng có quà cáp gì hết. Nhưng mà chả bù cho một vài năm trước, gần như không ai nhớ hết (được cái cũng thích vậy nên ổn cả). Vả chăng mình cũng không có ở nhà nên mọi người cũng không nhớ để nhắn tin, có lẽ vậy. =)

Hôm nay thì Mắm rủ qua nhà ăn Noel với Bé và Tr Bờm. Bé và Bờm thì lâu quá rồi không gặp. Bé chắc 1 năm gặp được 1 – 2 lần max. Bờm thì có khi cả 3-4 năm hoặc hơn không gặp. Mắm thì thỉnh thoảng, do hụt vụ đi chung với nhau mấy lần.

Nói chung là tiệc nhẹ, vui, gặp nhau là chính, đi chơi là chín, và tám là mười.

Bé và Bờm (+em Bờm) về trước, mình ở lại coi làm lễ Noel ở nhà thờ gần chỗ Mắm rồi ghé Mắm tám.

Thèm đi, thèm đi lắm ấy.

Đây là mục tiêu năm nay:

  1. Travel at least to the South of Vietnam, otherwise along the whole country. Alone. Scooter or bicycle.
  2. Travel to at least 2 foreign countries that I have never been to. Alone is better. But definitely not a business trip. No. It will not count if a business trip.
  3. Write. Continue to write.
  4. Ukulele. Must master at least 1 favourite song (this is terrible goal, setting from year to year, and at the beginning of the year, it was 10 songs, now only 1!!!)
  5. Meditate, even when I am not sitting on a cushion. Aware of my presence. Practice everyday, every moment that I can. This is the last but most important goal here.

Tình hình là failed hết cả…. TẤT CẢ.

Only time

Bài này là một bài hát mình rất thích.

Hôm qua xem Lala land với đồng nghiệp. 4 đứa thì có 1 xem được đâu chừng 30-40 phút, bỏ ra ngoài vì phim quá chán với một người “extrovert” và năng động như bạn.

Ba đứa còn lại, đều nằm trong dạng tính logic cao, chịu khó “phân tích nhân vật”, nên ngồi cố.

Một bạn đã chứng tỏ được khả năng phân tích và nhận định vấn đề khá tốt sau khi hết phim. Nào là phim hợp với ai, rằng ai sẽ thuộc loại kiên nhẫn ngồi lại, và phim thì nó như thế nào.

Một bạn chứng tỏ mình đã từng trải về vấn đề tình cảm sau khi xem xong và khen phim hay, cũng như làm bạn phải suy nghĩ thêm (?) vào tối hôm đó.

Một bạn thì… chả có kinh nghiệm chinh chiến và yêu đương, cũng chả có khả năng phân tích sâu như bạn đầu, thế mà tự nhiên cuối phim lại ứa nước mắt khóc (?!). Mà nghẹn ngào luôn mới ghê.

Đố ai biết trong 3 bạn đã xem, mình rơi vô trường hợp nào?

Mà thôi, để nói luôn, mình là người thứ 3.

Chẳng hiểu sao phim xem đến khúc cuối tự nhiên xúc động.

Thực ra La La Land cũng không có gì quá đặc sắc về nội dung, chỉ là kể về một người vô tình gặp được một người khác có thể chia sẻ được chí hướng, chia sẻ được mong ước. Và nếu chắc chắn là không có anh chàng nhân vật chính thì cô nàng nhân vật chính sẽ không thể nào dễ dàng có cơ hội để thực hiện ước mơ – vì cô ấy đã chuẩn bị từ bỏ rồi. Nhưng cái giá phải trả, như anh chàng trong phim nói khi cô nàng hỏi “rồi chúng ta thì sao?” “Time”.

Ờ, thời gian sẽ trả lời, là chia tay nhau. =))

Nhưng mà cái mà hai nhân vật đã theo đuổi ngay từ đầu, họ đã làm được. Vậy nên, thực ra là cuối cùng trong cuộc đời, chỉ cần biết là có người (ai cũng được, có là được rồi), hiểu được ý chí của mình, và chia sẻ với mình, dù mình có gặp khó khăn gì chăng nữa, thì dù không ở cạnh nhau, vậy là đủ rồi.

Và thực ra là, xét cho cùng, nếu không phải vì người đó hiểu mình, thì mình cũng sẽ không “yêu” người ta đến vậy.

Và đó là lý do tại sao con người ta luôn vì mình. Và vậy nên dù có yêu ai (và có ai yêu lại) hay không, thì bản thân vẫn luôn là cô độc. 🙂