12.06.2018

Chúc mừng các bác đã thông qua luật an ninh mạng.

Từ giờ trở về sau trên các trang mạng xã hội, kể cả cái wordpress này, đều có thể bị yêu cầu xem nội dung, bất kỳ nội dung gì.

Chúc mừng các bác.

Advertisements

4 cảnh giới của một người sống vui vẻ, tự tại

Banmaihong's Blog

Đời người, nếu có thể đạt được đến cảnh giới “thanh tĩnh” thì liền sẽ thấy rõ được vạn vật và trong tâm sẽ luôn luôn vui mừng, thản đãng. Nhưng cuộc đời luôn có những trắc trở, những điều không vừa ý xảy đến. Làm sao để có thể sống vui vẻ, tự tại?

(Hình minh họa: Qua jvea.us)

Câu chuyện xưa kể rằng, có một thanh niên trẻ tuổi luôn sống trong lo nghĩ, ưu sầu. Anh ta mang vẻ mặt ưu sầu tìm đến một ngôi chùa cổ thỉnh giáo vị thiền sư già đang tĩnh tu trong đó.

View original post 773 từ nữa

Love Story – Chuyện Tình yêu

Thầy và Cô đều tầm 60 tuổi.

Cô nhìn rất có duyên, và chắc chắn hồi trẻ cô rất xinh. Bây giờ lớn tuổi rồi Cô vẫn có nét duyên dáng. Và cô nói năng cũng rất nhỏ nhẹ.

Thầy không quá đẹp trai ở tuổi của Thầy, nhưng Thầy luôn nhẹ nhàng và từ tốn khi nói chuyện với người khác.

Cả Thầy và Cô đều cho người khác cảm giác ấm áp và quan tâm khi nói chuyện với họ.

Nhưng cách Thầy và Cô nói chuyện với nhau, nhất là Thầy nói chuyện với Cô, đặc biệt đầy tình cảm.

Cô đã bắt đầu có dấu hiệu của bệnh Pakison, tay run run khi cầm, nắm đồ vật, hay ngay cả cách gắp thức ăn. Nhưng nào có sao. Khi đi xuống cầu thang, Thầy luôn đi chầm chậm, đến bậc cuối cùng, dù Thầy đang mải trả lời một ai đó đang hỏi Thầy, Thầy vẫn khẽ quay sang Cô và hỏi “Are you Okay?” và để cô vịn vào tay bước xuống bậc cuối.

Thầy nói gì cũng “S and I”, “S and I”, “we”, “us”.

Thầy luôn vẫy tay gọi cô lên để gõ mật khẩu máy tính của Cô khi máy tạm ngưng lâu đã tắt màn hình. Mọi người trêu “Ồ, Cô không cho Thầy biết mật khẩu ạ”. Cô cười bảo “Ồ có, mà Thầy không nhớ đấy chứ”. Còn Thầy thì cười. Nhưng tôi thì nghĩ, có khi Thầy giả vờ quên thôi, vì Thầy cứ vẫy Cô liên tục để Cô phải luôn lên đến bên Thầy, và Thầy luôn nhìn Cô đầy trìu mến.

Cô thì vẫn chê Thầy là “Thầy lười đổ rác lắm. Thầy là một người bạn, Thầy biết chăm con, Thầy rửa chén, Thầy lau dọn, Thầy làm tất cả trừ đổ rác.”

Còn Thầy thì bảo “À Thầy có đổ mà, nhưng mà Thầy hay quên thôi, nhưng như vậy là Thầy đã “fail” về vụ đổ rác rồi.”

Thầy là mối tình đầu của Cô. Và là mối tình duy nhất.

Họ, trước hết là Bạn, sau đó mới là Người Yêu, và rồi mới thành Vợ Chồng. Và rồi thành Cha Mẹ. Họ đã là Bạn được 43 năm đến giờ.

Cô kể rằng Thầy không hề ngỏ lời cầu hôn theo kiểu lãng mạn. Hai người đã là Bạn đủ lâu để đến một ngày, Thầy chỉ nhẹ nhàng nói với Cô là “S à, mình lấy nhau nhé?” (“S, let’s get marriage”).

Chả trách rằng bé đồng nghiệp bảo tôi là Thầy là mẫu người đàn ông lý tưởng của bé. Và tất cả mọi người, kể cả tôi, dù mới gặp được vài ngày, đều cảm nhận được tình yêu của họ dành cho nhau, và đều thực sự ngưỡng mộ.

Dù sao thì, việc lập gia đình, xét cho cùng có thể như một ván bài sequence (dạo này chơi đến hơi bị nghiện): Dẫu người chơi khéo léo và hay, việc họ có bốc được quân (tìm được người) để có thể thành hàng thành lối, hay bốc được trước và sau khi mọi thứ khác đã thành hàng thành lối, đôi khi lại là do may rủi.

Vì vậy mà nhiều người mới bảo là “Duyên nợ”.

Nhảm thế thôi, giờ đi ngủ.

03.06.2018 – tôi nghĩ gì khi không làm gì cả

1.

Một ngày trong tuần, J nhắn tôi “Anh xóa apps nhắn tin đây. Chắc là sẽ không cài lại nữa. Có thể vẫn liên lạc được với anh qua email.”

Email à? Lần cuối tôi viết email cho anh phải chờ rất lâu anh mới trả lời, và những dòng trả lời đó đầy ngắc ngứ. Nói chung sau 2 – 3 lần gửi email cho anh, tôi đã quyết định sẽ không gửi email cho anh nữa rồi.

Vậy nên nếu không dùng apps nữa, tôi nghĩ chắc chúng tôi sẽ không liên lạc với nhau nữa.

Và tôi nói anh câu gì đó đại loại như trên. Rồi nói với anh “take a good care of yourself”.

Và anh nhắn lại cũng chỉ một câu đại loại như vậy thì thôi, take care.

Ừ thì thôi chứ biết sao giờ. Chúng tôi cũng chỉ là những kẻ vô tình va vào nhau 1 lần trong đời, chưa chắc có dịp gặp, thì giờ chia tay cũng tốt. Còn gặp lại không thì tùy duyên.

2.

Uống trà với TA và C. C thú vị lắm cơ, tưởng như lúc nào cô bé ấy cũng là một đứa trẻ nít đầy tinh khôi nhưng lại đầy nỗi niềm. TA thì thẳng thắn, thông minh và dám nghĩ dám làm. Nhưng cũng đầy bất ổn. Mà này, có ai trong chúng ta lại chưa bao giờ lại không bất ổn đôi lần?

TA cho một ít hạt cây đậu biếc và cành xương khỉ về trồng. Chẳng biết có trồng nổi không, mà thôi kệ đi. Lấy một cây hương thảo nữa – cái này thì mua đàng hoàng nha. Mùi hương thảo nồng nàn quá. Đứng chờ xe mà mùi ngan ngát, nhìn C và TA ôm nhau chia tay mà tự nhiên nao nao. Mà không, nao nao từ lúc ngồi nghe mưa và uống trà ở Yên rồi cơ. Mùi mưa, mùi vôi vữa nhà hàng xóm của Yên đang sửa, tiếng mưa lẫn tiếng ồn của tường bị đập, khoan. Im lặng và thấy bình an. Bỗng nhớ những ngày mưa ở Ấn, nhớ Ladakh, nhớ cái gì đấy không rõ, chỉ là vừa da diết vừa cháy bỏng. Lúc cầm chậu hương thảo thì nhớ cái ngày một mình trekking ở Pháp, lúc xuống dọc đường đầy hương thảo mọc hoang.

3.

Đang viết dở dang thì rớt mạng. Thế là nguyên một trang viết dài bị mất. Mà tất nhiên khi đã mất thì sẽ không viết lại được những gì đã viết.

Vẫn đang tự hỏi, mình có khả năng thử thách mình thêm đến chừng nào? Không biết…

Dream, dream, dream

Woke up in the morning to feel sleepy and went back to a short nap for another 30 minutes.

Along the quick nap, there was a dream.

It was not a nightmare or a scary dream, but it was enough to make me wake up again, very tired. And very emotional.

For the last few days, I have joined a workshop called “Trauma-informed care (TIC)”. The class content is not so new. But I guess it no matter what touches my subconsciousness.

When I first did meditation practice in 2015, there were a few nights on the 3rd -4th days, I cried a lot, felt very very lonely and sad. I overcame it, and I haven’t met such strong emotional feeling back. Even last year during the meditation time, which was much tougher, I was very painful, but more in physical, not mental.

I think the truth is I haven’t been healed totally yet, although almost.

Everyone, I suppose, must experience different kinds of trauma at least once in life. It is a minor one or a major one, and how a person overcomes it (partly healed or totally healed, etc.) are the matters.

Anyway, just want to write something for this morning.

Have a good day to all…

For Da Nang

After 4.5 years, here I am, back to the city holding a lot of memories, good and bad, smiles and tears.

I remember on the last day leaving the city about 4.5 years ago, I stood in a cement line (to protect the city from the sea) near Nguyen Tat Thanh, telling myself when I could be back, I would be back to the place.

Yet the thought could not come true.

The clear view of the sea from Nguyen Tat Thanh now all is blocked, by dense fences. Where is no fence, I can see there are a lot of unfinished blocks/ buildings inside the area.

The city has changed. It is normal, I know, but a little bit loss still…

When the plane landed, there was some exciting music took over the cabin. And there was a strange feeling took over me. I miss Da Nang, even when I am here.

4 hours was enough for me to take a short tour around some old favourite places. The unfinished construction now completed and actually, it has been used for few years. There are new infrastructure, more people, more crowded.

Even with “Truc Gia Vien”.

But I am glad I could be back. Even for a very very short time.

And I am also glad that I have met some people here in this hostel, this dormitory. A lady from the U.S, been living in different cities (HCMC, Hoi An, Da Nang, to name a few), each city for few months. Now she stays “long-term” in this hostel. A young man from the north, he comes here to work in Vinpearl Da Nang, also “long-term” and learning English from the lady. The owners of the guesthouse/hostel are a young family, a husband seems to have the origin from the North, while the wife has mixed voice of the north and the central. Tonight I have the opportunity to see their kindness. There was a couple had booked the place while they didn’t close the online booking on time. Thus, the couple arrived, the owners apologized, arranged their stay in another hostel with the same price and took their motorbikes to take them there for free. They said it was their mistake because they didn’t close the booking on time, so they did all this.

It should be a normal act, but it is not the norm everywhere. So, for me, they are obviously doing their business heartfully.

It’s long now. I am tired though it is only 9 PM. Tomorrow a meeting, a flight and a bus.

Glad to be here, anyway.

23.05.2018

1 month and a week.

Time flies? I don’t know for this time, seriously. I feel like “ages” working here, but at the same time, I know it is short. Very short indeed.

Working here, many of my desires, or, my own setting definition of different things have already collapsed, and/or have changed in such ironical ways.

But somehow, I am not surprised to find myself feeling nothing on this. And that no-surprise somehow makes me feel funny but nothing else.

Do I like my new job? I don’t know. It is somewhat challenging, interesting and too much work with (or because of?) a messy-organized structure. It is good with nice co-workers, most of them are young, or more correctly, most of the co-workers I interact directly and often are pretty much younger than me. It is okay with the “gentle” life here in another city, not as crowded as Saigon – HCMC. Do I have passion in doing what I am doing every day? No, the answer is “no”. However, do I want to give up right at the start? No, again, the answer is another “no”.

I want to test my patience, maybe that’s the most suitable reason for everything has been happening since this. (Actually, not many things have happened).

I still have the desire of traveling, as a nomad, but this time, the desire sinks deeply in the head. Moreover, my mind is empty about what I want to do now, I am also strung with imaginary responsibilities; those make me decide to take a break, by a job, like this.

So, for short, today, let’s celebrate my 1 month and 1 week being here, by being lazy and not focusing enough on work but typing those letters instead.

Hope it could last at least 1 year. 🙂 Or till the end of the project.

We will see.