Viết nhảm nhân gần 12h giờ đêm

Thực ra thì có 1 đống việc phải làm. Nhưng mà về là lười.

Lười thật đấy…

Mỗi lần đi xa xong, khi về là sẽ có một đống động lực, khí thế, thay đổi, tích cực, vân vân và vân vân.

Rồi có vẻ như đâu cũng lại vào đấy.

Cơ mà tối nay định viết nhảm về cái khác cơ.

Nhiều năm về trước, khi còn cái Yahoo 360, cái blog của mình một thời cũng khá “nổi”, vô tình được biết blog của mình cũng có nhiều người thích, vô đọc thường xuyên mà không có comment nhận xét gì, page view cũng lên tới 6 chữ số(vậy là nhiều rồi). Hồi đó còn lãng mạn (hay lãng xẹt chả biết), cũng viết này nọ, giọng văn cũng cố tỏ ra trầm trầm buồn buồn, tự sự, vân vân và vân vân.

Giờ thì hết rồi. Cái blog này ban đầu lập ra gần như song song với cái Y360 nhưng chuyên để viết những thứ rất riêng, và cũng chẳng ai biết cả. Nó cũng mốc meo vì thực sư mình có quá nhiều blog. Giờ, lần nữa, thì hết rồi. Chắc chỉ còn mỗi em này, mà viết thì càng ngày càng lười. Nhiều khi muốn viết nhưng rồi hoặc không có mở máy tính lên, hoặc để kệ cho cảm xúc trôi đi đâu thì đi, đến lúc mở máy lại thần người ra, chẳng có gì để viết, mất cảm xúc mất rồi.

Mà viết không có cảm xúc thì nó nhạt toẹt, và chẳng ai buồn đọc, ngay cả “tác giả”.

Thực ra ban đầu định viết thư gửi cho người yêu tương lai (nếu có). Mình chẳng nghĩ tới vợ/chồng đâu, vì ngay cả yêu còn chưa có (khỉ gió, hơn 30 rồi mà thực sự nhận ra là mình chưa có yêu ai và chưa có ai yêu, theo kiểu loãng moạng), thì làm sao mà nghĩ tới việc lập gia đình.

Mà viết tới đây thì mới nhớ là lúc sáng định viết một bài về cách mình thấy trẻ con được nuôi dạy ở các gia đình khác nhau ra sao, dẫu là gia đình Tây ở Tây, gia đình Việt ở Tây, gia đình Tây-Việt ở … một nước khác, và cả gia đình Việt ở Việt. Nhưng mà giờ nó cũng bị mất luôn cả ý muốn viết, vì lang man quá rồi.

Và vì lang man quá rồi, nên sẽ chẳng viết gì nữa.

Dù thực ra là đang nhớ tới một cái nữa chẳng liên quan. Đấy là hôm cuối cùng ở Florene, Ý. Hơn nửa đêm, chắc khoảng 2-3 giờ sáng, đi qua một cây cầu, trời ơi trăng to, sáng và đúng theo kiểu lãng mạn y như trong phim. Lần đầu tiên mình thấy trăng to và đẹp như vậy. Tiếc là ngay khi đó, chẳng có chút lãng mạn nào, trời thì rét, người đi chung thì mình cũng chẳng có tí xúc cảm rung động nào (may quá).

Thôi nhảm đủ rồi, đi ngủ, hy vọng mai dậy sớm được. Cần phải lấy lại thói quen dậy sớm và ngủ sớm (11.55 đêm rồi, sớm gì nữa trời…)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s