Vài dòng về “đi bụi” (1)

Đầu tiên là cái tên.

Thực ra giữa “đi bụi”, “đi phượt”, “đi chơi/ đi tua” thì tôi vẫn thích “đi bụi” hơn.

Kiểu như là giữa “nomad”, “traveler” and “tourist”, nếu có thể được, tôi vẫn muốn trở thành một “nomad”.

Nhưng mà gọi là gọi vậy, nói là nói vậy, chứ thực ra cái tên không quan trọng, chỉ quan trọng khi mình tìm bạn đồng hành. Vì nói là “đi bụi” hay “đi phượt” thì người ta sẽ hình dung rất khác nếu rủ “đi chơi” hoặc “đi tua”.

Vì nhắc đến bạn đồng hành, nên thứ hai là chuyện này luôn.

Nếu đi tua, chắc chắn là bạn không đi một mình. Hoặc giả sử đi 1 mình thì nó cũng sẽ thành nhiều mình, và nhiều mình này sẽ rất vui nếu có nhiều người 1 mình đi giống bạn cùng nhập vô. Như vậy cơ hội có nhiều bạn từ chuyến đi sẽ cao hơn rất nhiều. Còn đi tua mà vô phải nhóm toàn đi chung với nhau, hoặc từng nhóm bạn rủ nhau mua chung cái tua, tự nhiên có mình bạn không quen ai, thì sẽ không hẳn là lẻ loi, chí ít thì có anh chị hướng dẫn, bạn có thể “tóm lấy” để tám. =))

Nếu đi bụi, hoặc phượt, mà đi một nhóm, từ ba bốn người trở lên – nếu đi nhóm, mình nghĩ tốt nhất nên là số chẵn, vì số lẻ tất nhiên có ai đó bị lẻ ra sẽ có xác suất cao hơn. Và nếu bị lẻ, thì bạn đi nhóm làm gì?

Thực ra theo cá nhân mình, nếu đi nhóm thì tốt nhất là 4 mình. Kẹt quá thì 3, đừng có đi nhóm lớn quá, tầm 8 người đổ lên là thấy hơi bị loãng rồi.

Còn đi một mình, ờ thì là 1 mình thôi. Cái này đặc biệt dành cho ai thích sự tự do, có độ tự kỉ cao.

(Còn tiếp)

Viết nhảm nhân gần 12h giờ đêm

Thực ra thì có 1 đống việc phải làm. Nhưng mà về là lười.

Lười thật đấy…

Mỗi lần đi xa xong, khi về là sẽ có một đống động lực, khí thế, thay đổi, tích cực, vân vân và vân vân.

Rồi có vẻ như đâu cũng lại vào đấy.

Cơ mà tối nay định viết nhảm về cái khác cơ.

Nhiều năm về trước, khi còn cái Yahoo 360, cái blog của mình một thời cũng khá “nổi”, vô tình được biết blog của mình cũng có nhiều người thích, vô đọc thường xuyên mà không có comment nhận xét gì, page view cũng lên tới 6 chữ số(vậy là nhiều rồi). Hồi đó còn lãng mạn (hay lãng xẹt chả biết), cũng viết này nọ, giọng văn cũng cố tỏ ra trầm trầm buồn buồn, tự sự, vân vân và vân vân.

Giờ thì hết rồi. Cái blog này ban đầu lập ra gần như song song với cái Y360 nhưng chuyên để viết những thứ rất riêng, và cũng chẳng ai biết cả. Nó cũng mốc meo vì thực sư mình có quá nhiều blog. Giờ, lần nữa, thì hết rồi. Chắc chỉ còn mỗi em này, mà viết thì càng ngày càng lười. Nhiều khi muốn viết nhưng rồi hoặc không có mở máy tính lên, hoặc để kệ cho cảm xúc trôi đi đâu thì đi, đến lúc mở máy lại thần người ra, chẳng có gì để viết, mất cảm xúc mất rồi.

Mà viết không có cảm xúc thì nó nhạt toẹt, và chẳng ai buồn đọc, ngay cả “tác giả”.

Thực ra ban đầu định viết thư gửi cho người yêu tương lai (nếu có). Mình chẳng nghĩ tới vợ/chồng đâu, vì ngay cả yêu còn chưa có (khỉ gió, hơn 30 rồi mà thực sự nhận ra là mình chưa có yêu ai và chưa có ai yêu, theo kiểu loãng moạng), thì làm sao mà nghĩ tới việc lập gia đình.

Mà viết tới đây thì mới nhớ là lúc sáng định viết một bài về cách mình thấy trẻ con được nuôi dạy ở các gia đình khác nhau ra sao, dẫu là gia đình Tây ở Tây, gia đình Việt ở Tây, gia đình Tây-Việt ở … một nước khác, và cả gia đình Việt ở Việt. Nhưng mà giờ nó cũng bị mất luôn cả ý muốn viết, vì lang man quá rồi.

Và vì lang man quá rồi, nên sẽ chẳng viết gì nữa.

Dù thực ra là đang nhớ tới một cái nữa chẳng liên quan. Đấy là hôm cuối cùng ở Florene, Ý. Hơn nửa đêm, chắc khoảng 2-3 giờ sáng, đi qua một cây cầu, trời ơi trăng to, sáng và đúng theo kiểu lãng mạn y như trong phim. Lần đầu tiên mình thấy trăng to và đẹp như vậy. Tiếc là ngay khi đó, chẳng có chút lãng mạn nào, trời thì rét, người đi chung thì mình cũng chẳng có tí xúc cảm rung động nào (may quá).

Thôi nhảm đủ rồi, đi ngủ, hy vọng mai dậy sớm được. Cần phải lấy lại thói quen dậy sớm và ngủ sớm (11.55 đêm rồi, sớm gì nữa trời…)

Những ngày đang trôi – end of the journey (5)

Hôm nay là tối cuối cùng ngủ ở một nơi không phải là Việt Nam trong chuyến đi này.

Rời Paris mấy ngày, thật lạ là tôi chẳng hề bị jetlag. Chỉ tội khoảng từ 2-3h sáng, từ dạo đi thỉnh thoảng cứ bị giật mình dậy, phải mất rất lâu mới ngủ lại được. Hôm qua thức từ 2-4h sáng mới ngủ lại được. Nhưng mà từ khi đi rồi, không phải là jetlag.

Mọi thứ cứ trôi qua, nhanh đến nỗi cứ tưởng như là đang mơ.

Mà có khi mơ thiệt.

Chuẩn bị về nhà sẽ có nhiều thứ để làm, thực sự là nhiều thứ để làm.

Cố lên.

Một vài quan sát nhỏ trên đường

  1. Thế nào mà tất cả, đúng thế, tất cả, những người Hy Lạp mà mình gặp trên đường, đúng nghĩa là trên đường phố, đều có thể nói tiếng Anh, và sẵn lòng nói tiếng Anh, và chỉ mình đường đi nếu bị lạc (tất nhiên bằng tiếng Anh)
  2. Người Ý và Pháp, có thể biết, có thể không, nhưng nhiều người không nói tiếng Anh. Hỏi đường, họ nói một tràng tiếng Ý hoặc Pháp, có thể pha lẫn tiếng Anh, nhưng chủ yếu vẫn là tiếng của họ.
  3. Ở Athens, tàu điện ngầm, bus, tất cả đều dựa vào tính tự giác, lối vào metro không có thanh chắn, tự validate thẻ đi tàu trước khi vào. Ở Rome, lối vào metro có thanh chắn, Pháp cũng vậy, không có vé, tất nhiên không vào được.
  4. Ở Athens, đa số mọi người dừng lại khi đèn đỏ, chờ đèn xanh mới qua đường.
  5. Ở Pháp và Ý, những nơi mình qua, mọi người chờ thì hên xui, đa số giống người Việt, không thấy xe thì cứ đi thôi, bất kể đèn xanh đỏ. Nhưng họ thường đi trên lối đi dành cho người đi bộ, không như ở VN, bừa phứa…
  6. Ở Pháp, tưởng không cho túi nilon, nhưng chỉ ở siêu thị lớn. Ở ngoài chợ, ngoài đường vẫn dùng. Hai nước còn lại, có vẻ không ai quan tâm.
  7. Theo lời của anh chủ nhà ở Florence, trước khi có khủng bố, chẳng bao giờ thấy cảnh sát, giờ thì Florence, lần đầu tiên cảnh sát cầm súng đi đầy ngoài đường.
  8. Lần đầu tiên bị chặn lại kiểm tra vé tàu điện ngầm, là ở Paris. 🙂 Và ai cũng bị chặn lại hết, không phải riêng mình.
  9. Ở Brussels, tại siêu thị lớn ở trung tâm, có một bảo vệ  đứng kiểm tra những ai mang túi. Bé chủ nhà nói là chỉ mới thực hiện sau vụ khủng bố

9 là số đẹp rồi ha, tạm dừng. 🙂