The Alchemist – Nhà giả kim (p17)

Cậu trở về phòng và gói ghém đồ đạc. Đồ đạc đựng đầy trong 3 túi. khi cậu chuẩn bị đi, cậu nhìn thấy trong góc phòng, bị đồ chăn cừu cũ của cậu. Khi cậu lấy cái áo khoác cũ ra khỏi bị, định bụng sẽ cho một người nào đó trên đường, hai hòn đá rơi ra sàn. Urim và Thummim.

Việc này khiến cậu nhớ đến vị vua già, và làm cậu giật mình vì đã lâu rồi cậu mới nhớ đến ông. Trong gần một năm, cậu đã làm việc một cách không ngơi nghỉ, chỉ nghĩ về để dành tiền để cậu có thể trở về Tây Ban Nha trong tự hào.

Không bao giờ ngừng mơ ước.” Vị vua già đã nói. “Hãy theo các dấu hiệu“.

Cậu nhặt Urim và Thummim lên, và một lần nữa cậu có cảm giác lạ lùng là ông già đang có ở đó. Cậu đã làm việc vất vả trong một năm, và giờ các dấu hiệu bảo cậu đã đến lúc lên đường.

Mình sẽ quay về làm việc mà mình đã từng làm trước đây, cậu nghĩ. Ngay cả khi lũ cừu không dạy cậu nói tiếng Ả-rập.

Nhưng bọn cừu đã dạy cậu một điều quan trọng hơn: có một thứ ngôn ngữ trên thế giới mà mọi người đều hiểu, một ngôn ngữ cậu đã sử dụng suốt thời gian cậu cố gắng cải thiện mọi thứ trong cửa hàng. Nó là ngôn ngữ của sự nhiệt thành, của việc mọi thứ được hoàn thành với tình yêu và có mục đích, như một phần của việc tìm kiếm một điều thuộc về niềm tin và mong muốn.

“Khi cậu muốn điều gì đó, cả thế giới sẽ ngầm xoay chuyển để giúp cậu đạt được điều đó.”, vị vua già đã nói như vậy.

Nhưng ông vua già không nói gì về việc bị cướp, hoặc về sa mạc vô tận, và về những người biết giấc mơ của họ là gì nhưng không bao giờ hiện thực hóa nó. Ông vua già không nói rằng Kim tự tháp thực ra chỉ là một đống đá, hoặc là ai đó có thể xây một đống đá như vậy trong sân sau nhà mình. Và ông ta cũng quên đề cập đến chuyện khi người ta có đủ tiền để mua số lượng bầy chăn lớn hơn mà người ta từng có, người ta nên mua chúng.

Cậu nhặt cái bị của mình lên và bỏ nó chung với những thứ khác. Cậu đi xuống lầu, và tìm thấy người thương gia đang đợi một cặp người nước ngoài, khi hai người khách khác bước vào cửa hàng, uống trà trong các ly pha lê. Như vậy là nhiều hoạt động hơn là buổi sáng tầm giờ này. Từ nơi cậu đứng, lần đầu tiên cậu thấy tóc của người thương gia già rất giống tóc của vị vua già. Cậu nhớ lại nụ cười của người bán kẹo vào ngày đầu tiên cậu ở Tangier, khi cậu không có gì để ăn và không có chỗ để đi, nụ cười đó cũng giống như nụ cười của ông vua già.

Gần như là ông ấy đã ở đây và để lại dấu ấn của mình, cậu nghĩ, và vậy là, chưa ai trong những người này đã gặp vị vua. Mặt khác, ông đã nói là ông luôn hiện ra để giúp những ai muốn hiện thực hóa giấc mơ của họ. Cậu đi mà không tạm biệt người thương gia pha lê. Cậu không muốn khóc trước những người khác ở đó. Cậu sẽ nhớ nơi này, và tất cả những điều tốt đẹp mà cậu đã học được. Cậu đã tự tin vào mình hơn, và cảm giác như là cậu có thể chinh phục được thế giới.

“Nhưng mình sẽ quay về những cánh đồng mà mình biết, để chăm sóc lũ cừu một lần nữa.” Cậu nói với bản thân với một sự chắc chắn, nhưng cậu không còn cảm thấy vui vẻ với quyết định của mình nữa. Cậu đã làm việc trong suốt một năm để biến giấc mơ thành hiện thực, và giấc mơ đó, từng phút một, trở nên kém quan trọng đi. Có lẽ đó không thực sự là điều mà cậu mơ ước.

Ai mà biết được… có lẽ sẽ tốt hơn nếu giống như là người thương gia pha lê: không bao giờ đến Mecca, và chỉ trải qua một cuộc sống với mong muốn thực hiện điều đó, cậu nghĩ, và lại một lần nữa cố thuyết phục bản thân. Nhưng khi cậu cầm Urim và Thummim trong tay, chúng đã truyền cho cậu một sức mạnh và ý chí của vị vua già. Bằng sự ngẫu nhiên, hoặc có thể nó là dấu hiệu, cậu nghĩ – cậu đến quầy bar mà cậu đã bước vào ngày đầu tiên ở đây. Kẻ trộm không có ở đó, và người chủ tiệm lấy cho cậu một ly trà.

Mình có thể luôn quay về thành một người chăn cừu, cậu nghĩ. Mình đã học cách chăm sóc lũ cừu, và mình vẫn chưa quên cách thực hiện.  Nhưng có lẽ mình sẽ không bao giờ có một cơ hội khác để đến chỗ Các Kim tự tháp ở Ai Cập. Ông lão mặc một bộ giáp vàng, và ông biết quá khứ của mình. Ông ấy thực sự là một vị vua, một vị vua thông thái.

(còn tiếp)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s