Nhà giả kim (p16)

Những người leo lên ngọn đồi, họ thấm mệt sau khi đã lên tới định đồi. Rồi họ thấy một cửa hàng pha lê có bán trà bạc hà giải khát, họ vào cửa hàng để uống trà, được phục vụ trong những ly pha lê tuyệt đẹp.

“Vợ tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này”, một người nói, và anh ta mua vài món đồ pha lê – anh ta đùa với các vị khách tối đó. Họ cảm thấy ấn tượng vì vẻ đẹp của các ly thủy tinh. Một người khác nhấn mạnh rằng trà luôn ngon hơn khi được phục vụ trong đồ pha lê, vì vẫn giữ được hương vị. Người thứ 3 nói rằng đây là truyền thống của người Đông Phương khi sử dụng các ly đựng trà bằng pha lê vì nó có quyền năng ma thuật.

Chẳng mấy chốc, tin tức lan truyền, và có rất nhiều người bắt đầu leo lên đỉnh đồi để xem cửa hàng đang kinh doanh hình thức mới cho một mặt hàng quá quen thuộc. Các cửa hàng khác phục vụ trà trong ly pha lê cũng được mở ra, nhưng họ không nằm trên đỉnh đồi, vậy nên việc kinh doanh của họ vẫn ở quy mô nhỏ. Dần dần, người thương gia phải thuê thêm 2 nhân công nữa. Ông bắt đầu nhập số lượng lớn trà cùng với đồ pha lê, và cửa hàng của ông được cả nam và nữ tìm đến với mong mỏi điều mới.  Và, bằng cách đó, nhiều tháng trôi qua.

*

Cậu dậy trước bình minh. Đã 11 tháng và 9 ngày trôi qua kể từ khi cậu đặt chân lên lục địa châu Phi. Cậu mặc đồ kiểu Ả-rập với vải trắng được mua đặc biệt cho ngày này. Cậu trùm khăn trùm đầu và quấn một vòng vải bằng da lạc đà quanh nó . Đeo đôi xăng-đan mới, cậu bước xuống lầu trong yên lặng. Thành phố vẫn còn đang ngủ. Cậu chuẩn bị cho mình một miếng bánh sandwich và uống ít trà nóng từ một ly thủy tinh. Rồi cậu ngồi ngay cửa ra vào đầy ánh nắng mặt trời, hút hookah. Cậu hút trong im lặng, không suy nghĩ về điều gì và nghe âm thanh của gió mang hương thơm của sa mạc. Khi cậu hút xong, cậu đút tay vào túi, và ngồi đó một lúc, vì cái cậu mới lấy ra. Đó là một số tiền lớn. Đủ để mua cho cậu 120 con cừu, một vé quay về và một giấy phép nhập sản phẩm từ châu Phi vào đất nước của cậu.
Cậu kiên nhẫn đợi người thương gia thức dậy và mở cửa hàng. Rồi cả hai đi ra ngoài lấy thêm trà.
“Cháu sẽ đi hôm nay”, cậu nói, “Cháu đã có số tiền mình cần để mua cừu. Và bác cũng có đủ tiền bác cần để đi đến Mecca.”

Ông già không nói gì cả.

“Bác có thể cầu phước cho cháu không?”, cậu hỏi, “Bác đã giúp cháu.”

Ông già tiếp tục chuẩn bị trà, không nói gì cả. Rồi ông quay lại phía cậu. “Ta tự hào về cậu.”, ông nói, “Cậu đã mang cảm nhận mới vào cửa hàng pha lê của ta. Nhưng cậu biết rằng ta không đi Mecca. Như là cậu biết rằng cậu sẽ không mua cừu.”

“Ai nói bác vậy?” cậu giật mình hỏi.

“Maktub”. Ông già thương gia nói. Và sau đó ông chúc phúc cho cậu.

(còn tiếp)

One thought on “Nhà giả kim (p16)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s