The Alchemist – Nhà giả kim (p15)

Hai tháng nữa trôi qua, và quầy trưng bày đã mang đến rất nhiều khách hàng đến cho cửa tiệm. Cậu ước tính rằng, nếu cậu làm việc thêm 6 tháng nữa, cậu có thể trở về Tây Ban Nha và mua 60 con cừu, và thậm chí là 60 con nữa. Dưới một năm, cậu sẽ nhân đôi số cừu, và cậu có thể làm kinh doanh với người Ả-rập, vì cậu bây giờ đã có thể nói ngôn ngữ lạ này. Từ buổi sáng đó ở khu chợ, cậu chưa bao giờ phải sử dụng lại Urim và Thummim, vì Ai Cập bây giờ chỉ là một khoảng cách của một giấc mơ đối với cậu, như Mecca với ông chủ cửa hàng. Dù sao chăng nữa, cậu cũng đã vui vẻ với công việc, và luôn nghĩ về ngày mà cậu dỡ hàng ở Tarifa như là một người chiến thắng.

“Cậu phải luôn biết cậu muốn cái gì,” vị vua già đã nói. Cậu biết, và đang làm để thực hiện điều đó . Có thể đó là kho báu của cậu khi đi lên vùng đất lạ này, gặp một kẻ cắp, và nhân đôi bầy cừu mà không tố xu nào cả.

Cậu tự hào về bản thân mình. Cậu đã học được vài thứ quan trọng, như là làm thế nào để mặc cả về pha lê, và về ngôn ngữ không cần lời nói… và về các dấu hiệu. Một buổi chiều cậu nhìn thấy một người đàn ông ở trên đỉnh đồi, phàn nàn rằng không thể tìm một nơi thích hợp để mua đồ uống sau một chặng leo núi như vậy. Cậu, vốn quen với nhận diện các dấu hiệu, đã nói với ông chủ: “Chúng ta hãy bán trà cho những người leo lên đồi.”

“Có rất nhiều chỗ bán trà xung quanh đây,” người thương gia trả lời.

“Nhưng chúng ta có thể bán trà trong những ly pha lê. Mọi người sẽ thưởng thức trà và sẽ muốn mua cả những ly pha lê. Cháu đã được chỉ rằng vẻ đẹp là sự quyến rũ to lớn đối với con người.”

Người thương gia không trả lời, nhưng chiều hôm đó, sau khi cầu nguyện và đóng cửa hàng, ông mời cậu ngồi với ông, chia sẻ điếu cày – hookah, một loại ống hút lạ của người Ả-rập.

“Cậu đang tìm kiếm thứ gì vậy?” người thương gia lớn tuổi hỏi.

“Cháu nói với bác rồi. Cháu cần mua lại bầy cừu của mình, và cháu cần tiền để làm điều đó.”

Ông cho thêm một ít chất đốt vào hookah, và hít một hơi sâu.

“Ta đã có cửa tiệm này được 30 năm. Ta biết loại pha lê nào tốt xấu, và mọi thứ khác liên quan đến pha lê. Ta biết kích thước của nó và tính chất từng loại. Nếu chúng ta bán trà trong ly pha lê, cửa hàng sẽ mở rộng. Và như thế, ta phải thay đổi cách sống.”

“Vậy chẳng phải đó là một điều tốt sao?”

“Ta đã quen với mọi thứ như thế này rồi. Trước khi cậu đên, ta đã nghĩ về khoảng thời gian bỏ phí của mình khi ở nguyên một chỗ, trong khi bạn bè ta thì phát triển, và ngay cả khi họ bị phá sản hay là làm tốt hơn nữa. Điều đó làm ta cảm thấy chán nản. Bây giờ, ta có thể thấy điều đó cũng không phải là thứ gì tệ lắm. Cửa tiệm đang ở đúng quy mô mà ta luôn mong muốn. Ta không muốn thay đổi thứ gì cả, vì ta không quen với việc xử lý với thay đổi. Ta quen với cách từ trước tới giờ rồi.”

Cậu không biết phải nói gì. Ông già nói tiếp “Cậu thực sự là một phúc lớn cho ta. Ngày hôm nay, ta đã hiểu một vài thứ mà trước đây ta chưa nhìn thấy: mỗi phúc lành bị bỏ qua sẽ trở thành một lời nguyền rủa. Ta không muốn bất kì điều gì khác trong đời. Nhưng cậu buộc ta phải nhìn vào sự giàu có và chân trời mà ta chưa bao giờ biết đến. Bây giờ khi ta đã nhìn thấy chúng, và bây giờ khi ta thấy khả năng của ta to lớn dường nào, ta sẽ cảm thấy bớt lo sợ hơn trước khi cậu đến. Bởi vì ta đã biết những điều ta nên thực hiện, và ta không muốn làm như vậy.”

Thật tốt là mình đã kiềm chế không gì với người thợ làm bánh, cậu nghĩ.

Họ tiếp tục hút ống thuốc cho đến khi mặt trời bắt đầu lặn. Họ nói chuyện bằng tiếng Ả-rập, và cậu rất tự hào vì mình đã có thể làm được như vậy. Đã có thời gian cậu nghĩ là lũ cừu có thể dạy cậu mọi điều cậu cần biết về thế giới, nhưng chúng chưa bao giờ dạy tiếng Ả-rập cho cậu.

Có thể còn những điều khác trên thế giới mà lũ cừu không thể dạy cho mình, cậu nghĩ khi cậu liên hệ về người thương gia già. Tất cả những gì chúng từng làm, thực sự, là tìm đồ ăn và nước uống. Và có thể đó không phải là điều chúng dạy mình mà là điều mà mình học từ chúng.

“Maktub”, người thương gia cuối cùng nói.

“Nó nghĩa là gì?”

“Cậu phải sinh ra ở vùng đất Ả-rập để hiểu được từ đó.”, ông trả lời. “Nhưng trong ngôn ngữ của cậu thì nó đại khái như ‘điều đó đã được viết như thế’ ”

Và, khi ông ta ngộp khói từ hookah, ông ta nói rằng cậu có thể bắt đầu bán trà trong các ly pha lê. Thỉnh thoảng, không có cách nào ngăn được dòng chảy.

(còn tiếp)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s