The Alchemist – Nhà giả kim (p.14)

Phần II

Cậu đã làm việc cho người bán đồ pha lê được gần một tháng,và cậu có thể thấy đây không hẳn là công việc làm cho cậu thấy hạnh phúc. Người bán đồ pha lê dành nguyên ngày lẩm nhẩm sau quầy hàng và dặn cậu cẩn thận với từng món đồ, đừng làm vỡ cái gì cả.

Nhưng cậu ở lại với công việc vì người bán đồ pha lê. Dù ông ta là một ông già kì cục (old gouch), đã đối xử với cậu khá tốt; cậu nhận được hoa hồng tốt cho từng món đồ mà cậu bán được, và cậu cũng đã để dành được một ít tiền. Buổi sáng hôm đó cậu đang tính toán: nếu cậu tiếp tục làm việc hàng ngày như cậu đang làm, cậu sẽ mất cả năm để có thể mua được vài con cừu.

“Tôi muốn mua vài cái kệ trưng bày đồ pha lê.” Cậu nói với người chủ cửa hàng. “ Chúng ta có thể để nó ở ngoài, và thu hút được những người đi qua ở chân đồi.

“Ta chưa bao giờ có một cái kệ nào cả.”, ông chủ cửa hàng trả lời. “Mọi người đi ngang qua và va vào nó, các đồ pha lê sẽ bị vỡ.”

“Khi tôi mang lũ cừu qua các cánh đồng, một vài con có thể sẽ chết nếu chúng tôi gặp rắn. Nhưng đó là cuộc sống của cừu và người chăn cừu.”

Ông chủ cửa hàng quay sang người khách muốn mua ba tấm kính pha lê. Ông đang kinh doanh phát đạt hơn bao giờ hết, như thể thời hoàng kim lúc con đường này là một trong những điểm thu hút nhất ở Tangier.

“Việc kinh doanh thực sự có khá lên.”, ông nói với cậu, sau khi người khách đã đi. “Ta đang làm tốt hơn trước nhiều, và cậu sớm sẽ được trở về với lũ cừu. Vậy tại sao cậu lại đòi hỏi cuộc sống nhiều hơn nữa?”

“Bởi vì chúng ta phải đáp lại các dấu hiệu (điềm báo).”, cậu nói, gần như không có chủ ý; và cậu hối tiếc với điều cậu vừa nói, vì người chủ cửa hàng chưa bao giờ gặp vị vua.

“Điều này được gọi là nguyên tắc của sự ưa thích, may mắn của kẻ mới bắt đầu. Vì cuộc sống muốn cậu đạt được số mệnh của cậu”, vị vua già đã nói.

Nhưng ông chủ bán đồ pha lê hiểu những gì cậu vừa nói. Sự có mặt của cậu trong cửa hàng là một dấu hiệu, và với thời gian trôi qua, tiền đổ về nhiều hơn, ông ta không hối hận vì đã thuê cậu. Cậu đã bắt đầu được trả nhiều hơn mức cậu xứng đáng, vì người thương gia đã nghĩ rằng việc buôn bán không tốn nhiều (not clear idea), đã cho cậu mức hoa hồng cao hơn. Ông cho rằng cậu sẽ sớm trở về với lũ cừu.

“Tại sao cậu muốn đến kim tự tháp?” ông ta hỏi, để tránh bàn luận về việc trưng bày.

“Vì tôi đã luôn được nghe về chúng.”, cậu trả lời, không nói gì về giấc mơ của cậu. Kho báu bây giờ chẳng là gì cả ngoài kí ức đau buồn, và cậu tránh không nghĩ tới nó.

“Ta không biết ai quanh đây muốn băng qua sa mạc chỉ để đến xem Kim tự tháp.” ông chủ cửa hàng nói, “Chúng chỉ là một đống đá. Cậu có thể xây một cái ở sân sau nhà cậu.”

“Ông chưa bao giờ mơ tới việc đi chu du cả”, cậu nói, quay sang chờ một vị khách mới bước vào cửa hàng.

Hai ngày sau, người thương gia nói chuyện với cậu về việc trưng bày hàng.

“Ta không thích sự thay đổi lắm.”, ông ta nói, “Cậu và ta không giống như Hassan, người thương gia giàu có. Nếu ông ta mua nhầm thứ gì, điều đó chẳng ảnh hưởng lắm đến ông ta. Nhưng hai chúng ta phải sống với sai lầm của mình.”

Điều đó khá đúng, cậu nghĩ, “thật là buồn”.

“Tại sao cậu nghĩ chúng ta nên có quầy trưng bày?”

“Tôi muốn trở về với lũ cừu sớm hơn. Chúng ta phải tận dụng khi may mắn vẫn đang mỉm cười với chúng ta, làm càng nhiều để giúp nó giống như nó đang giúp chúng ta. Đó là nguyên tắc của favorability. Hoặc là sự may mắn của kẻ bắt đầu.”

Ông chủ cửa hàng im lặng một lúc. Rồi ông ta nói, “Nhà Tiên tri (prophet) đã đưa cho chúng ta quyển kinh Koran, và bỏ đi với chỉ 5 nghĩa vụ (obligation) để thỏa mãn trong suốt cuộc đời của chúng ta. Điều quan trọng nhất là chỉ tin tưởng vào một Đấng quyền năng thực sự. Những điều khác là cầu nguyện 5 lần một ngày, nhịn ăn trong tuần Ramadan và bố thí cho kẻ nghèo khó.”

Ông ta dừng ở đó. Mắt ông đẫm lệ khi ông nhắc đến Nhà tiên tri. Ông là một người mộ đạo và ngay cả với tất cả sự mất kiễn nhẫn của mình, ông muốn sống cuộc sống theo đúng luật đạo Hồi.

“Còn nghĩa vụ thứ 5 là gì?” cậu hỏi.

“Hai ngày trước cậu nói ta có bao giờ mơ ước được đi chu du,” người thương gia trả lời. “Nghĩa vụ thứ 5 của mỗi người Hồi giáo là hành hương. Chúng ta có nghĩa vụ, ít nhất một lần trong đời, phải đến thánh địa Mecca.

Mecca còn xa hơn chỗ kim tự tháp rất nhiều. Khi ta còn trẻ, tất cả những gì ta muốn là để dành đủ tiền để mở cửa hàng này. Ta nghĩ rằng một ngày nào đó ta sẽ trở nên giàu có, và ta có thể đến Mecca. Ta bắt đầu kiếm ra được ít tiền, nhưng ta chưa bao giờ để ai khác ngoài bản thân quản lý cửa hàng, vì những đồ pha lê này rất đáng giá. Cùng lúc đó, nhiều người đến cửa hàng của ta suốt ngày, họ hướng về Mecca. Một vài người là những người hành hương giàu có, đi du lịch với đoàn hộ tống có người hầu và lạc đà, nhưng hầu hết những người hành hương đều nghèo hơn ta.

Tất cả những người đi đến đó đều rất hạnh phúc khi thực hiện chuyến đi. Họ đặt biểu tượng hành hương trên cửa nhà họ. Một trong số họ, một người là thợ sửa giày, chuyên kiếm sống bằng nghề vá các đôi ủng, nói rằng anh ta đã đi chu du gần một năm qua sa mạc, nhưng anh ta thấy mệt mỏi hơn khi phải đi qua các con phố Tangier để mua da giày.

“Chà, vậy tại sao bây giờ ông không đi đến Mecca?” câu hỏi.

“Vì chính suy nghĩ đến Mecca khiến ta sống. Điều đó giúp ta đối diện với những ngày mà mọi ngày đều giống nhau, những mảnh pha lê im lặng này trên kệ, ăn trưa và tối ở cùng một quán dở tệ. Ta sợ rằng nếu giấc mơ của ta thành hiện thực, ta sẽ không còn lý do gì để tiếp tục sống.

Cậu mơ về lũ cừu và kim tự tháp, nhưng cậu khác ta, vì cậu muốn hiện thực hóa giấc mơ của mình. Ta chỉ muốn mơ về Mecca. Ta đã tưởng tượng hàng ngàn lần băng qua sa mạc, đến Điện Hòn đá Thiêng, ta đi quanh Hòn đá 7 lần trước khi ta cho phép mình chạm vào nó. Ta cũng đã tưởng tượng những người ở xung quanh ta, và trước mặt ta, và tất cả những câu chuyện, những sự cầu nguyện mà chúng ta cùng chia sẻ. Nhưng ta sợ rằng nó sẽ trở thành một sự thất vọng, vậy nên ta thấy tốt hơn là mơ về nó.

Ngày hôm đó, người thương gia cho phép cậu xây khu trưng bày. Không phải ai cũng thấy giấc mơ của mình thành hiện thực theo cùng một cách.

(còn tiếp)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s