Một ngày mưa

Thực ra thì mấy bữa nay hầu như ngày nào cũng mưa cả.

Đó chỉ là một cái cớ, để thỉnh thoảng có cái khởi đầu. Đôi khi là thế, à không, với tôi thì đa phần là thế. Hồi xưa đi học, mỗi lần viết tập làm văn là mỗi lần đấu tranh chật vật với cái mở bài. Có khi mất cả hơn 30 phút cho nguyên bài viết 90 phút. Còn 60 phút ư? Cũng có lần phải mất gần nửa tiếng.

Và sau khi có được cái mở bài, mọi thứ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Nếu bạn nghĩ điều tôi sắp nói, sẽ là dạng như, à, vậy đấy, cái gì cũng có thể rất chật vật khó khăn khi khởi đầu. Và khi vượt qua nó rồi thì mọi thứ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Ừm, thực ra thì dạng dạng như vậy nhiều người đã nói rồi. Và với tôi thì, như đã nói, nó luôn đúng, nên không phải là điều tôi định viết cho cái entry lảm nhảm này.

Vậy thì tôi đang viết về cái gì?

Thực ra là không gì cả. Bạn biết đấy, khi đánh những dòng này, mặc dù là tôi xưng “bạn – tôi” nhưng thực ra là tôi đang nói với chính mình. Không phải sao? Vì trước tiên người đọc được bài viết của tôi luôn là chính bản thân tôi. Đôi khi tôi cảm thấy cần diễn đạt với bản thân mình một chút, vậy là tôi viết.

Tất nhiên, nó phải đủ cởi mở để tôi có thể “public” cái entry này, cho bất kể xa lạ quen gần gì (dù tôi không cho link blog của tôi cho người quen ngoài đời thực trước, trừ 2 người: nhỏ bạn thân – người đã không còn online nhiều nữa để đọc blog của tôi, và người bạn đi chung tháng 12 vừa rồi – người không biết tiếng Việt và tôi biết là anh bạn này cũng chẳng còn đủ quan tâm để ghé đến blog của tôi lần thứ 2).

Và tất nhiên, nó đủ độ riêng tư, vì đây là blog cá nhân.

Bây giờ tôi sẽ lạm bàn sang vấn đề mà tôi không thích một chút: chính trị. À, cái này nhức đầu lắm lắm. Hồi còn nhỏ, tôi thích nghe tin thế giới, nhưng không hiểu sao cực kì ghét mục thời sự (tin trong nước). Bây giờ già hơn xưa rất nhiều, thì tôi lại cảm giác như mình đủ quan tâm cả 2. Dù tin trong nước… phải nói là càng xem càng thấy loạn xì ngầu và càng chán.

Tại sao chán? Quanh đi quẩn lại cũng thế. Nếu bạn là người Việt và không quá ngây thơ thì tôi nghĩ là bạn hiểu. Cũng không cần nói nhiều làm gì. Phải thừa nhận là tôi là một kẻ khá hèn. Vì cũng chẳng hẳn là đứng về một phía nào cụ thể, dù đôi khi muốn chọn lấy một phía. Ví dụ như đọc blog, nghe nói về “lề trái lề phải” gì đấy, thì nghĩ cho cùng, nếu chọn lấy “một lề”, khả năng “ăn đạn” của bạn sẽ tốt hơn là khi bạn đứng giữa 2 lề. Vì bị đạn lạc.

Đơn giản lấy ví dụ, “lề phải”, họ gọi những ai không hẳn ủng hộ họ là “những kẻ…”, còn “lề trái”, họ gọi những người không theo họ, là “những con lừa”.

Vốn là một người ba phải từ bé, tôi dù không thích bị đạn lạc, nhưng phải công nhận là tôi vẫn muốn ở giữa, xem cả 2 diễn trò.

Và dù vậy, như một câu nào đó tôi từng đọc ở đâu đó với đại ý là nếu bạn là người thì sớm muộn bạn phải chọn lấy một phía; thì một kẻ ba phải như tôi, ít nhiều gì cũng nghiêng về một phía, dù vẫn ba phải.😐

Và phía nào, thì với tình hình như hiện nay, nếu bạn quan tâm thời sự một chút, thì tôi nghĩ bạn cũng dễ dàng đoán được.

Thực lòng tôi thấy có quá nhiều điều mà Chính phủ cần phải quan tâm hơn, nếu muốn người dân thực sự đứng về phía họ như ngày trước. Những người chiến đấu vì một niềm tin mà họ đưa ra trước kia, đều có vẻ bị phai nhạt niềm tin đó ít nhiều. Và nếu cực đoan, như bố tôi chẳng hạn – ông là một người cực kì, cực kì Bonsevich, sinh ra lớn lên với niềm tin tuyệt đối là mọi thứ sau chiến tranh sẽ cực kì tốt đẹp; thì bây giờ lại trở nên thất vọng hơn bao giờ hết với niềm tin đó. Và bạn nên tin tôi, khi tôi thực lòng nói rằng, chứng kiến một người sụp đổ tinh thần vì một niềm tin bền vững như vậy, quả thực rất đau lòng.

Tuy vậy, tôi cũng chẳng có hứng thú gì với tất cả sự kêu gọi đấu tranh – dù cái này hơi nhục một chút, vì tôi nghĩ là mình cũng nên góp phần ủng hộ sự thay đổi để tốt đẹp hơn – chứ cũng chẳng hẳn thay đổi Chính phủ hay Nhà nước, Đảng gì đó. Tôi không quan tâm đến những cái đó, vì tôi KHÔNG LÀM CHÍNH TRỊ, và cũng không đủ quan tâm đến bất kì đoàn thể tôn giáo nào cả. Chỉ đơn giản là, với tư cách là một công dân, nếu có khả năng nào đó quyền góp ý của công dân thực sự được tôn trọng chứ không phải là một trò hề, thì tôi cũng muốn tham gia, vì tôi là công dân của nước đó, và thực sự là tôi cũng muốn đất nước mà tôi sống tốt đẹp hơn một chút.

Ngưng vấn đề nhạy cảm đó tại đây. Giờ tôi sẽ nói sang chuyện khác. Tôi đã chẳng nói là entry này chẳng về một vấn đề gì cả, nó sẽ nhảy linh tinh vì đơn giản là tôi theo dòng suy nghĩ của mình, vậy thôi. Mà suy nghĩ, bạn biết rồi đó, nó có thể đang nhảy từ cành cây sang đáy ngọn núi lửa, hay bay ra vũ trụ, có trời mới cản nổi.

Chỉ mới cách đây mấy ngày, chính xác là 2 ngày và vài tiếng, tôi cảm thấy như mình có thể làm được bất kì điều gì, thì hôm nay, tôi lại trở lại cảm giác nghi ngờ về rất nhiều thứ. Cứ giống như là bạn là một người thích tiền và bạn nhặt được một cái ví. Bạn nghĩ nó có tiền, và bạn cảm thấy vui, nhưng sau đó, bạn nhận ra là bạn cần phải trả lại cái ví. Tất nhiên xét cho cùng, nhặt được hay không thì cái ví lẫn tiền trong đó vốn không phải của bạn. Tức là, cuối cùng thì tôi có tự tin hay là tự ti thì bản chất sự việc có lẽ không đổi. Nhưng việc bạn vui vì nhặt được ví hay buồn vì phải trả lại (do lương tâm chẳng hạn), thì nó cũng ảnh hưởng đến cách bạn quyết định thực hiện sự việc đó.

Chà, tôi viết lung tung quá, có lẽ tôi cũng không nhận ra mình đang viết cái gì nữa.

Hôm nay có lẽ tâm trạng tôi hơi lung tung. Tôi có thể đổ lỗi là do cuối cùng mình đã chấp nhận hoàn cảnh là mình phải hoàn toàn không quan tâm đến người không quan tâm mình nữa, nhưng vẫn có cảm giác không cam lòng. Tôi có thể đổ lỗi là do thời tiết quá khó chịu, dù mưa thì mưa nhưng oi vẫn oi. Dù thế nào, như tôi vẫn hay bảo với chính mình, chẳng có gì là mãi mãi, và chuyện gì cũng có thể xảy ra.

One thought on “Một ngày mưa

  1. À, tụi mình có chung một chút suy nghĩ về chính trị đấy. Nhưng mình cũng không quan tâm đến chính trị, ai làm gì thì làm, hehehe. Quan trọng là mình sống tử tế là được.
    Tuổi trẻ hay bị những hư danh làm mờ mắt, quan trọng là sáng suốt nhận ra😀

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s