The Alchemist – Nhà giả kim (p13)

Người thương gia pha lê thức dậy và cảm thấy cùng một nỗi lo lắng ông có vào mỗi buổi sáng. Ông ta đã ở cùng một nơi trong suốt 30 năm qua: một cửa tiệm ở đỉnh một ngọn đồi nơi có vài khách hàng ghé qua. Bây giờ đã quá trễ để thay đổi bất kì thứ gì – điều duy nhất ông đã học được là mua và bán thủy tinh pha lê. Đã có thời rất nhiều người biết đến cửa tiệm của ông: các thương gia người Ả Rập, các nhà địa lý người Pháp và Anh, những chiến binh Đức những người luôn được… (well-heeled) Những ngày đó thật tuyệt vời cho việc buôn bán pha lê và ông đã nghĩ rằng ông có thể trở nên giàu có, và có những người phụ nữ đẹp bên cạnh khi ông già đi.

Nhưng, với thời gian. Tangier đã thay đổi. Thành phố Ceuta bên cạnh đã phát triển nhanh hơn Tangier, khiến việc buôn bán sụt giảm. Láng giềng dời đi, và chỉ còn lại vài cửa tiệm trên đồi. Và không ai sẽ leo lên đồi chỉ để ngó nghiêng vài cửa tiệm nhỏ.

Nhưng người bán pha lê không có sự lựa chọn. Ông đã ở đây 30 năm mua và bán những mảnh pha lê, và bây giờ đã quá trễ để làm gì khác.

Ông dành nguyên buổi sáng quan sát những người không thường xuyên đến và đi trên đường. Ông làm việc này nhiều năm và biết lịch của mọi người đi qua. Nhưng, chỉ ngay trước giờ ăn trưa, có một câu nhỏ dừng lại trước cửa tiệm. Cậu ta mặc đồ bình thường nhưng đôi mắt tinh tường của ông có thể nhận ra rằng cậu không có tiền. Tuy nhiên, người bán đồ pha lê quyết định tạm hoãn bữa trưa của mình lại chút ít cho đến khi cậu đi.

Một tấm thiếp treo trên cửa ra vào cho biết rằng có nhiều ngôn ngữ được sử dụng trong cửa hàng. Cậu nhìn thấy một người đàn ông đằng sau quầy hàng.

“Tôi có thể lau kính cửa sổ, nếu ông muốn”, cậu nói, “Nhìn chúng bây giờ, sẽ chẳng ai muốn ghé vào mua hàng.”

Người đàn ông nhìn cậu nhưng không phản ứng gì.

“Để đổi lại, ông có thể cho tôi chút gì để ăn.”

Người đàn ông vẫn không nói gì, và cậu cảm nhận rằng cậu sắp sửa phải quyết định. Trong bị của mình, cậu có cái áo khoác – cậu chắc chắn sẽ không cần dùng nó ở sa mạc. Lấy cái áo ra, cậu lau chùi tất cả các kính cửa sổ, và, trong khi cậu đang làm, có 2 người khách bước vào cửa tiệm và mua vài đồ pha lê.

Khi cậu đã lau xong, cậu hỏi người đàn ông chút gì đó để ăn. “Hãy đi ăn trưa nào”, người bán đồ pha lê nói.

Ông ta đặt biển báo lên cửa ra vào và họ ghé vào một quán gần đó. Khi họ ngồi xuống cái bàn duy nhất ở đó, người thương nhân cười.

“Cậu chẳng cần phải làm việc lau dọn”, ông ta nói, “Kinh Koran buộc ta phải cho những người đói ăn.”

“Chà, nếu vậy, tại sao ông lại để tôi làm?”, cậu hỏi.

Bởi vì mấy tấm kính đó bẩn. Và cả tôi và cậu cần phải lau dọn đầu óc khỏi những suy nghĩ tiêu cực.”

Khi họ ăn, người thương gia quay sang cậu và nói “Tôi muốn cậu làm việc cho cửa tiệm của tôi. Hai khách hàng đã đến ngày hôm nay khi cậu đang làm việc, đó là một dấu hiệu tốt.”

Mọi người nói nhiều về các dấu hiệu, anh chàng chăn cừu nghĩ, nhưng họ thực sự không biết họ đang nói gì. Đơn giản như ta nhận ra sau bao nhiêu năm ta đã nói chuyện với lũ cừu của ta mà không cần một ngôn từ nào.

“Cậu có muốn làm cho ta không?” người thương gia hỏi.

“Tôi có thể làm nốt hôm nay”, cậu trả lời. “Tôi sẽ làm việc cả đêm, cho đến bình minh, và tôi sẽ lau từng mảnh pha lê trong cửa tiệm của ông. Đổi lại, tôi cần tiền để mai có thể đến Ai Cập.”

Người thương gia cười phá lên. “Thậm chí cậu lau đồ pha lê cho ta nguyên cả năm… ngay cả khi cậu có hoa hồng cao khi bán từng cái một, cậu vẫn phải mượn tiền đến Ai Cập. Chúng cách nhau cả hàng ngàn dặm đường sa mạc từ đây đến đó.”

Khoảnh khắc im lặng đến nỗi tưởng chừng như thành phố đã đi ngủ cả. Không có tiếng động từ các khu chợ, không có tranh cãi giữa các người bán hàng, không có người leo lên các ngọn tháp hát thánh ca. Không có hy vọng, không có cuộc phiêu lưu, không có vị vua già hay số mệnh, không kho báu, không kim tự tháp. Giống như cả thế giới đã chìm trong im lặng vì tâm hồn của cậu. Cậu ngồi đó, nhìn trống rỗng qua cửa quán cà phê, ước rằng cậu đã chết, và mọi thứ sẽ kết thúc mãi mãi vào giây phút đó.

Người thương gia nhìn cậu lo lắng. Tất cả sự hân hoan ông vừa thấy sáng nay đã bất ngờ biến mất.

“Ta có thể cho cậu số tiền cậu cần để trở về đất nước của cậu, con trai.”, người thương gia pha lê nói.

Cậu không nói gì cả. Cậu đứng dậy, sửa sang quần áo, cầm lấy bị đồ.

“Tôi sẽ làm cho ông.” Cậu nói.

Và sau một khoảng lặng dài, cậu nói thêm “Tôi cần tiền để mua vài con cừu.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s