The Alchemist – Nhà giả kim (p11)

Ngoài ra, do gấp gáp cho chuyến đi, cậu đã quên mất một chi tiết, chỉ một chi tiết nhưng có thể khiếp cậu sẽ phải mất thời gian lâu mới tìm ra kho báu: ở đất nước này người ta chỉ nói tiếng Ả rập.

Người chủ tiệm bar tiến tới cậu, và cậu chỉ vào loại thức uống đã được phụ vụ ở bàn bên cạnh. Hóa ra nó là một loại trà đắng. Cậu thích rượu hơn. Nhưng cậu không cần phải lo lắng đến việc đó và lúc này. Điều cậu quan tâm là kho báu của cậu, làm sao cậu có thể đi tìm nó. Vụ mua bán cừu đã cho cậu đủ tiền túi và cậu biết rằng tiền có ma thuật; bất kì ai có tiền không bao giờ thực sự đơn độc. Trước khi nhận ra, có thể chỉ trong vài ngày, cậu đã ở chỗ các kim tự tháp. Ông lão, với tấm áo giáp vàng sẽ không nói dối chỉ để đòi 6 con cừu.

Ông cụ đã nói về dấu hiệu và điềm báo, và khi cậu băng qua eo biển, cậu suy nghĩ về những dấu hiệu. Đúng thế, cậu biết về điều ông đã nói: trong thời gian cậu đi qua các cánh đồng ở Andalusia, cậu đã quen với việc học nhận biết con đường cậu nên đi bằng cách quan sát mặt đất và bầu trời. Cậu đã khám quá rằng có sự hiện diện của loài chim nhất định có nghĩ là có rắn ở gần đó, rằng một bụi cây cụ thể là dấu hiệu có nước trong khu vực đó. Bọn cừu đã dạy cậu những điều đó.

Nếu Thượng đế dẫn dắt bọn cừu tốt đến thế, người cũng sẽ dẫn dắt một con người, cậu nghĩ, và ý nghĩ đó làm cậu cảm thấy khá hơn. Trà có vẻ ít đắng đi.

“Anh là ai?” Cậu nghe một giọng hỏi cậu bằng tiếng Tây Ban Nha.

Cậu cảm thấy nhẹ nhõm. Cậu đang suy nghĩ về dấu hiệu và một người xuất hiện.

“Làm sao anh lại nói tiếng Tây Ban Nha nhỉ?” cậu hỏi. Người mới đến là một người đàn ông trẻ trong bộ quần áo phương Tây, nhưng màu da của anh chỉ ra rằng anh ta là người của thành phố này. Anh ta khoảng cùng tuổi và cùng chiều cao với cậu.

“Đa số mọi người ở đây nói tiếng Tây Ban Nha. Chúng ta chỉ cách Tây Ban Nha 2 giờ thôi.”

“Ngồi xuống đây, và để tôi mời câu cái gì nhé,” cậu nói, “và hỏi giúp tôi một ly rượu. Tôi ghét loại trà này.”

“Không có rượu trên đất nước này đâu”, người đàn ông trẻ nói, “Tôn giáo ở đây cấm.”

Cậu nói với anh ta là cậu cần tới chỗ những kim tự tháp. Cậu gần như nói với anh ta về kho báu của mình, nhưng quyết định không làm như vậy. Nếu cậu nói, có khả năng anh chàng Ả rập này sẽ muốn một phần của nó để trả công cho việc dẫn cậu đến đó. Cậu nhớ điều ông cụ nói về việc đề nghị những thứ mà mình chưa có.

“Tôi muốn cậu dẫn tôi đến đó nếu cậu có thể. Tôi có thể trả tiền cho cậu để cậu làm hướng dẫn viên cho tôi.”
“Anh có ý tưởng nào làm sao đến đó không?” người mới đến hỏi.

Cậu nhận thấy rằng ông chủ tiêm bar đứng gần đó, chú ý nghe cậu chuyện của họ. Cậu cảm thấy khó chịu với sự có mặt của ông ta, nhưng cậu đã tìm thấy người hướng dẫn và không muốn bỏ lỡ cơ hội này.

“Anh sẽ phải vượt qua toàn bộ sa mạc Sahara”, người trẻ tuổi nói, “Và để làm vậy, anh cần tiền. Tôi cần biết nếu anh có đủ tiền hay không.”

Cậu nghĩ đó là một câu hỏi kì lạ. Nhưng cậu tin vào ông cụ, người đã nói rằng khi bạn thực sự muốn điều gì đó, thế giới sẽ âm thầm giúp cho bạn.

Cậu lấy tiền trong túi ra và cho người trẻ tuổi xem. Người chủ quán cũng đến gần và nhìn. Hai người đàn ông đã trao đổi vài từ ngữ bằng tiếng Ả rập và người chủ quán tỏ ra cực kì khó chịu.

“Hãy ra khỏi đây”, người mới đến nói. “Ông ta muốn chúng ta rời khỏi đây.”

Cậu cảm thấy nhẹ nhõm. Cậu đứng dậy để trả tiền nhưng người chủ quán bắt lấy tay cậu và bắt đầu nói với cậu một tràng những từ ngữ giận dữ. Cậu khỏe và muốn chống trả, nhưng cậu đang ở nước ngoài. Người bạn mới của cậu đẩy người chủ qua một bên và kéo cậu ra ngoài với anh ta. “Ông ta muốn tiền của anh.”, anh ta nói, “Tangier không giống phần còn lại của châu Phi. Đây là cảng, và mọi khu cảng đều có kẻ cắp.”

Cậu tin vào người bạn mới. Anh ta đã giúp cậu thoát khỏi tình trạng nguy hiểm. Cậu lấy tiền ra và đếm.

“Chúng ta có thể đến chỗ kim tự tháp và ngày mai,” người kia nói, lấy tiền.” Nhưng tôi phải mua 2 con lạc đà.”
Họ đi bộ cùng nhau trên những con đường hẹp của Tangier. Mọi nơi đều có các gian quán với các mặt hàng bán. Họ đến khu trung tâm quảng trường nơi họp chợ. Có hàng nghìn người ở đó, cãi nhau, bán và mua; rau được bày bán giữa dao găm, và thảm được trưng bày một bên với thuốc lá. Nhưng cậu không bao giờ bỏ mắt ra khỏi người bạn mới. Hết tharym anh ta có tất cả tiền của cậu. Cậu nghĩ đến việc hỏi anh ta đưa lại cho mình nhưng quyết định rằng như vậy sẽ không thân thiện. Cậu không biết gì về tập quán của vùng đất lạ mà cậu đang ở.

“Ta sẽ chỉ canh chừng anh ta”, cậu tự nhủ. Cậu biết là cậu khỏe hơn bạn của mình.

Bất ngờ, giữa tất cả mọi thứ lẫn lộn, cậu thấy một thanh kiếm đẹp nhất mà cậu từng thấy. Vỏ kiếm được dập bạc, tay cầm màu đen và đính những viên đá quá. Cậu tự hứa rằng khi cậu trở lại Ai Cập, cậu sẽ mua thanh kiếm này.

“Hỏi người chủ của gian hàng này xem thanh kiếm trị giá bao nhiêu”, cậu nói với người bạn. Rồi cậu nhận ra cậu đã bị sao lãng trong giây lát vì thanh kiếm. Trái tim cậu thắt lại như thể lồng ngực của cậu nén nó lại. Cậu đã lo sợ nhìn xung quanh vì cậu biết cậu sẽ tìm thấy cái gì. Cậu tiếp tục nhìn thanh kiếm đẹp đẽ thêm một lúc, cho đến khi cậu lấy đủ dũng khí để nhìn xung quanh.

Tất cả mọi thứ xung quanh cậu là chợ, với người đến và đi, chửi bớt và mua bán, và hương thơm của các món lạ… nhưng cậu không thể tìm thấy người bạn đồng hành của mình ở nơi nào.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s