The Alchemist – Nhà giả kim (p9)

Ngày hôm sau, cậu gặp ông già vào giữa trưa. Cậu mang theo 6 con cừu.

“Tôi thật ngạc nhiên”, cậu nói “bạn tôi mua liền tất cả số cừu còn lại. Cậu ấy nói cậu ấy luôn muốn trở thành một người chăn cừu, và đó là một dấu hiệu tốt.”

“Đó là cách mà mọi thứ vận hành,” ông già đáp,”điều đó gọi là nguyên tắc của khả năng mong muốn (principle of favorability). Khi câu chơi bài lần đầu, cậu gần như chắc chắn là câu sẽ thắng. May mắn cho những kẻ mới bắt đầu.”

“Tại sao lại thế?”

“Bởi vì luôn có lực hấp dẫn muốn cậu nhận ra định mệnh của mình; nó mang thêm cho món ăn của cậu hương vị của thành công.”

Rồi ông lão bắt đầu xem xét lũ cừu, và ông ta thấy là một con bị khập khiễng. Cậu giải thích là điều đó không quan trọng, vì con cừu đó là con thông minh nhất trong đàn và cho nhiều len nhất.

“Kho báu ở đâu?” Cậu hỏi.

“Ở Ai Cập, gần mấy kim tự tháp.”

Cậu giật mình. Bà già cũng đã nói điều tương tự. Nhưng bà ta chẳng đòi cậu trả cái gì.

“Để tìm được kho báu, cậu phải theo các dấu hiệu. Thượng Đế đã chuẩn bị một con đường cho mỗi người đi theo. Cậu chỉ cần đọc các dấu hiệu mà Người đã để lại cho cậu.”

Trước khi cậu có thể đáp trả được điều gì, một con bướm xuất hiện, vỗ cánh bên cạnh cậu và ông già. Cậu nhớ lại điều mà ông cậu từng nói: bướm là một điềm (dấu hiệu) tốt. Giống như dế, và có thể trông đợi tương tự với thằn lằn và cỏ bốn lá.

“Đúng vậy,” ông già đáp, như là ông có khả năng đọc suy nghĩ của cậu. “Đúng như ông cậu nói. Chúng đều là những dấu hiệu tốt.”

Ông già mở áo choàng, và cậu bị sốc bởi những gì cậu thấy. Ông già mặc một tấm áo giáp bằng vàng nặng, bao phủ với những hòn đá quý. Cậu nhớ lại ánh sáng làm cậu bị choáng ngày hôm trước.

Ông ta thực sự là một ông vua! Ông ta phải cải trang để đối phó khi gặp cướp.

“Cầm lấy này,” ông già nói, đưa ra một hòn đá trắng và một hòn đá đen được để giữa tấm áo giáp. “Chúng được gọi là Urim và Thummim. Hòn màu đen biểu thị cho “có” và hòn màu trắng là “không”. Khi cậu không thể đọc được cái dấu hiệu, chúng sẽ giúp cậu điều đó. Luôn hỏi một câu hỏi có mục đích nhé.

Nhưng nếu cậu có thể, cố gắng đưa ra quyết định cho chính mình. Kho báu ở khu Kim tự tháp; điều đó cậu đã biết rồi. Nhưng ta phải cương quyết yêu cầu cậu trả ta 6 con cừu vì ta đã giúp cậu quyết định.”

Cậu bỏ hai hòn đá vào túi. Từ đây trở đi, cậu sẽ tự ra quyết định.

“Đừng quên rằng mọi thứ liên quan đến cậu chỉ vì một thứ và không có gì khác ngoài nó. Và đừng quên ngôn ngữ của dấu hiệu. Và, trên hết, đừng quên theo đuổi số mệnh của cậu cho đến cùng.

Trước khi ta đi, ta muốn kể cho cậu một câu chuyện nhỏ.

Một người chủ cửa hàng đưa con trai mình đến chỗ nhà thông thái nhất thể giới để học về bí mật của hạnh phúc. Anh chàng lang thang qua sa mạc trong 40 ngày, và cuối cùng đến chỗ một lâu đài đẹp tuyệt, ở trên đỉnh núi cao. Đó là nơi nhà thông thái nhất thế giới sống.

Không chỉ tìm một người thánh thiện, anh hùng của chúng ta, khi đi vào khu phòng chính của lâu đài, thấy các hoạt động náo nhiệt đang diễn ra: những người thương nhân ra vào, mọi người nói chuyện trong các góc phòng, một dàn thính phòng nhỏ đang chơi các bản nhạc nhẹ nhàng, và trên bàn đầy những món ăn ngon nhất trên thế giới. Người thông thái đang nói chuyện với mọi người, và anh chàng của chúng ta phải chờ 2 tiếng mới đến lượt nhận được sự chú ý của nhà thông thái.

Nhà thông thái chú ý lắng nghe lý do tại sao anh tới đây, nhưng nói với anh rằng ông không có đủ thời gian để giải thích bí mật của hạnh phúc. Ông đề nghị anh nên quan sát căn phòng và trở lại trong vòng 2 tiếng.

“Trong lúc đó, ta muốn yêu cầu anh một việc”, nhà thông thái nói, đưa cho anh một cái thìa trong đó có 2 giọt dầu. Khi anh đi dạo vòng quanh, hãy mang cái thìa này đi theo nhưng không để rơi dầu.”

Anh chàng bắt đầu leo lên và đi xuống những bậc thang trong tòa lâu đài, giữ mắt không rời khỏi cái thìa. Sau 2 tiếng, anh trở lại chỗ nhà thông thái.

“Chà,” nhà thông thái nói, “Anh có thấy những tấm thảm trang trí Ba Tư được treo ở sảnh ăn của ta? Anh có thấy khu vườn mất 10 năm xây dựng bởi những bậc thầy? Anh có thấy những cuộn giấy da dê đẹp tuyệt trong thư viện của ta?”

Anh chàng xấu hổ, và thú nhận rằng anh không quan sát gì cả. Điều anh quan tâm duy nhất là không làm đổ dầu mà nhà thông thái đã giao cho anh.

“Vậy thì đi lại và quan sát những điều kì diệu trong thế giới của ta.”, nhà thông thái nói. “Anh không thể tin một người nào đó nếu anh không biết gì về nhà của họ.”

Thở phào, anh cầm lấy thìa và trở lại khám phá tòa lâu đài, lần này anh quan sát tất cả những tác phẩm nghệ thuật trên trần nhà và tường. Anh thấy khu vườn, núi non bao quanh anh, vẻ đẹp của những bông hoa, và hương vị của những thứ đã được chọn lọc. Khi trở lại chỗ nhà thông thái, anh nói về từng chi tiết mà anh đã thấy.

“Nhưng mà những giọt dầu ta giao cho anh đâu rồi?” Nhà thông thái hỏi.

Nhìn xuống thìa anh cầm, anh chàng thấy rằng số dầu đã biến mất.

“Chà, chỉ có một lời khuyên ta có thể cho anh.” , người thông thái nhất trong những nhà thông thái nói, “Bí mật của hạnh phúc là nhìn thấy tất cả những điều tuyệt diệu trên thế giới mà không bao giờ quên những giọt dầu trên thìa.”

Người chăn cừu không nói gì. Cậu hiểu cậu chuyện mà vị vua già kể. Một người chăn cừu có thể thích đi chu du, nhưng anh ta không bao giờ nên quên lũ cừu của mình.

Ông già nhìn cậu và với hai bàn tay nắm lấy nhau, ông làm rất nhiều những động tác lạ lùng trên đầu của cậu. Rồi, lấy lũ cừu, ông bước đi.

(còn tiếp)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s