The Alchemist – Nhà giả kim (p8)

Cậu nhắc ông già là ông có nói gì đến kho báu bị chôn giấu.

“Lực chảy của nước làm lộ kho báu, và cũng chính các dòng chảy đó chôn vùi kho báu.” Ông già nói. “Nếu cậu muốn biết về kho báu của cậu, cậu phải đưa cho ta 1/10 số cừu cậu có.”

“Vậy 1/10 kho báu của tôi thì sao?”

Ông già có vẻ thất vọng. “Nếu cậu khởi đầu bằng hứa hẹn về một thứ mà cậu chưa có, cậu sẽ mất mong muốn làm các thứ để có được nó.”

Cậu kể cho ông già nghe là cậu đã hứa đưa 1/10 kho báu của cậu cho người phụ nữ Gypsy.

“Những người Gypsy là những người cực kì giỏi khiến mọi người phải làm vậy.” Ông già thở dài. “Dù sao chăng nữa, điều tốt là cậu đã được học rằng mọi thứ trong đời đều có giá của nó.

Đó là điều mà các Chiến binh Ánh sáng luôn cố gắng dạy.” Ông già trả cuốn sách lại cho cậu.

“Ngày mai, cùng thời gian này, mang cho ta 1/10 đàn cừu của cậu. Và ta sẽ nói cho cậu biết làm thế nào để tìm ra kho báu bị chôn vùi đó. Tạm biệt.” Và rồi ông biến mất ở góc quảng trường.

Cậu bắt đầu đọc lại cuốn sách của mình, nhưng cậu không thể tập trung được nữa. Cậu căng thẳng và bực mình, bởi vì cậu biết ông già đã đúng.

Cậu đến cửa hàng bánh và mua một ổ bánh mì, nghĩ liệu rằng cậu có nên nói cho người thợ về điều mà ông già đã nói với cậu về anh ta. Thỉnh thoảng tốt hơn là để mọi thứ như nó vốn có, cậu tự nhủ, và quyết định không nói gì cả. Nếu cậu đã nói gì đó, người thợ sẽ mất 3 ngày suy nghĩ về việc từ bỏ tất cả, ngay cả  khi  anh ta đã quen với việc để mọi thứ như vậy. Cậu có thể, chắn chắn là không muốn gây ra sự lo lắng đó cho người thợ. Vậy nên cậu đi tản bộ quanh thành phố và dừng lại trước các cánh cửa. Có một tòa nhà nhỏ ở đó, với một cửa sổ nơi mọi người mua vé đến Châu Phi. Và cậu biết là Ai Cập ở Châu Phi.

“Tôi có thể giúp gì cho cậu không?” người đàn ông đằng sau cửa sổ hỏi.

“Có lẽ để mai”, cậu nói, rồi đi mất. Nếu cậu bán chỉ một con cừu của cậu, cậu sẽ có đủ tiền để đi qua bờ bên kia của eo biển. Suy nghĩ này làm cậu sợ.

“Lại một kẻ mơ mộng nữa”, người bán vé nói với trợ lý của mình, nhìn cậu đi mất. “Anh ta không có đủ tiền để đi du lịch”.

Khi đứng ở cửa sổ quầy vé, cậu nhớ đàn cừu của mình, và quyết định cậu nên trở về làm một người chăn cừu. Trong hai năm cậu đã học mọi thứ về chăn cừu: cậu biết làm thế nào cạo lông cừu, làm thế nào chăm sóc cho những con cừu cái mang bầu, và làm thế nào bảo vệ lũ cừu khỏi chó sói. Cậu biết tất cả các cánh đồng và nơi chăn thả ở Andalusia. Và cậu biết giá cả phải chăng cho từng con trong bầy của mình.

Cậu quyết định trở về chuồng thả của bạn mình theo con đường dài nhất có thể. Khi cậu đi ngang qua lâu đài của thành phố, cậu cắt ngang con đường đi và trèo lên dốc đá dẫn đến đỉnh tường. Từ đó, cậu có thể nhìn thấy Châu Phi từ khoảng cách xa. Một ai đó từng nói với cậu rằng người Moors đã đến đó để chiếm đóng toàn bộ Tây Ban Nha.
Cậu có thể thấy hầu hết toàn bộ thành phố từ nơi cậu ngồi, bao gồm cả quảng trường nơi cậu đã nói chuyện với ông lão. Nguyền rủa lúc ta gặp ông già đó, cậu nghĩ. Cậu đã đến thị trấn này chỉ để tìm một người phụ nữ có thể lý giải giấc mơ của cậu. Cả bà ta lẫn ông già tất cả đều bị không bị ấn tượng với sự thật rằng cậu chỉ là một người chăn cừu. Họ là những cá thể đơn độc không còn tin vào mọi thứ, và không hiểu rằng những người chăn cừu đã trở nên gắn bó với đàn cừu của mình. Cậu biết mọi thứ về từng thành viên trong đàn: cậu biết con nào có khuyết tật, con nào sẽ sinh trong vòng 2 tháng nữa, và con nào lười biếng nhất. Cậu biết làm thế nào để xén lông chúng và làm thế nào để giết chúng.Nếu cậu quyết định rời bỏ chúng, chúng sẽ phải chịu đựng.
Gió bắt đầu mạnh. Cậu biết loại gió này: chúng được người ta gọi là gió Địa Trung Hải vì những người Moors đã theo chúng đến từ cuối phía Đông Địa Trung Hải.

Gió Địa Trung Hải thổi mạnh hơn. Ta ở đây, giữa bầy cừu và kho báu, cậu nghĩ. Cậu phải chọn giữa một thứ cậu đã quen thuộc và một thứ mà cậu muốn có. Ngoài ra cũng có cả cô gái con người thương gia, nhưng cô không quan trọng bằng bầy cừu của cậu, bởi vì cô không lệ thuộc vào cậu. Có lẽ cô thậm chí còn không nhớ đến cậu. Cậu khá chắc rằng không khác lắm việc ngày nào cậu xuất hiện trước mặt cô: với cô, mỗi ngày đều giống nhau, và khi mỗi ngày qua đi đều giống như những ngày sắp tới, đó là do con người quên mất cách nhận ra điều tốt đẹp xảy ra trong cuộc đời của họ vào mỗi ngày khi mặt trời mọc.

Ta đã bỏ bố, mẹ và thị trấn với lâu đài đằng sau. Họ đã quen với việc ta luôn đi xa, và ta cũng thế. Bọn cừu rồi cũng sẽ quen với việc ta không có mặt ở đó. Cậu nghĩ.

Từ nơi cậu ngồi, cậu có thể quan sát quảng trường. Mọi người tiếp tục đến và đi vào tiệm bánh. Một cặp trẻ tuổi ngồi ngay ghế mà cậu từng ngồi với ông già. Và họ hôn nhau.

“Người thợ làm bánh đó…” cậu nói với bản thân, nhưng bỏ nửa chừng suy nghĩ. Gió Địa Trung Hải vẫn đang thổi mạnh lên, và cậu cảm giác được sức gió trên mặt. Ngọn gió này đã đưa người Moors đến, đúng, nhưng nó cũng mang đến hương của sa mạc và các cô gái che mặt. Nó mang trong mình hương vị ngọt ngào và mơ ước của những người đã từng rời bỏ để tìm kiếm thứ chưa biết, và vàng, và các chuyến phiêu lưu – và những kim tự tháp. Cậu cảm thấy ghen tị sự tự do của ngọn gió, và thấy rằng cậu cũng có thể có được sự tự do như vậy. Không có gì giữ cậu lại ngoài chính bản thân cậu. Lũ cừu, cô gái con người thương gia, và vùng cỏ của Andalusia chỉ là những bước trên con đường đến định mệnh của cậu.

**

(còn tiếp)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s