The Alchemist – Nhà giả kim (p7)

“Ta là vua của Salem”, ông già nói.

“Tại sao một vị vua lại nói chuyện với một người chăn cừu?” Cậu nói, ngạc nhiên cực độ và xấu hổ.

“Vì rất nhiều lý do. Nhưng chúng ta hãy nói điều quan trọng nhất là cậu đã thành công tìm ra số mệnh của mình.”

Cậu không hiểu “số mệnh” của một người là gì.

“Đó là điều mà cậu luôn muốn đạt được. Mỗi người, khi họ còn trẻ, họ biết số mệnh của mình là gì.

Vào thời điểm đó trong đời, mọi thứ rõ ràng và mọi thứ đều có khả năng xảy ra. Họ không ngại mơ ước, và khao khát mọi thứ họ muốn xảy ra trong cuộc đời của họ. Nhưng khi thời gian trôi qua, một lực bí ẩn đã bắt đầu thuyết phục họ rằng họ không thể thực hiện được số mệnh của cuộc đời mình.”

Cậu không hiểu lắm những gì ông già nói. Nhưng cậu muốn biết “lực bí ẩn” đó là gì; cô gái con người thương gia chắc chắn sẽ bị ấn tượng khi cậu kể cô nghe về nó!

“Đó là lực xuất hiện mang đầy vẻ tiêu cực, nhưng thực tế giúp cậu hiện thực hóa số mệnh của mình. Nó giúp cậu chuẩn bị tinh thần và ý chí bởi vì có một sự thật vĩ đại trên hành tinh này: bất kể cậu là ai, hoặc bất kể cậu làm gì, khi cậu thực sự muốn điều gì đó, chính nó là mong mỏi xuất phát từ tinh thần của vũ trụ. Đó là sứ mạng của cậu trên trái đất này.”

“Ngay cả khi tất cả những gì ta muốn là đi chu du? Hay là cưới con gái của một người thương gia bán vải?”

“Đúng thế, hoặc ngay cả việc tìm kiếm kho báu. Tinh thần của Vũ trụ được nuôi dưỡng bởi hạnh phúc của con người. Cũng như là sự buồn bã, ganh ghét và ghen tị. Để nhận ra được số mệnh của một người chính là bổn phận duy nhất thực sự của người đó. Tất cả mọi thứ chỉ là một.

Và khi cậu muốn điều gì đó, cả vũ trụ sẽ âm mưu giúp cậu đạt được điều đó.”

Họ đều im lặng một lúc, quan sát quảng trường và những người trong thị trấn. Ông già là người nói trước.

“Tại sao cậu lại đi chăm nom một đàn cừu?”

“Bởi vì tôi thích đi chu du.”

Ông lão chỉ một người chủ tiệm bánh đứng sau cửa kính cửa hàng của mình, nằm ở một góc của quảng trường. “Khi anh ta còn là một đứa bé, người đàn ông kia cũng muốn đi chu du. Nhưng anh ta quyết định trước tiên phải mua được cửa hàng bán bánh và để dành tiền sang một bên. Khi anh ta trở thành một ông già, anh ta sẽ đi châu Phi một tháng. Anh ta chưa bao giờ nhận ra mọi người đều có khả năng, ở bất kì thời điểm nào trong đời, làm điều mà họ mơ ước.”

“Anh ta nên quyết định trở thành một người chăn cừu.” Cậu nói.

“Chà, anh ta có nghĩ về điều đó”, ông cụ trả lời. “Nhưng một chủ tiệm bánh thì quan trọng hơn là một người chăn cừu. Chủ tiệm bánh có nhà cửa, trong khi người chăn cừu thì phải ngủ ở ngoài đường. Cha mẹ muốn con cái của họ lấy một người chủ tiệm bánh hơn là một người chăn cừu.”

Cậu cảm thấy một cú đấm vào trái tim, khi cậu nghĩ về cô gái con người thương gia. Chắc chắn là thị trấn của cô có người làm chủ tiệm bánh.

Ông già nói tiếp. “Về lâu dài, chuyện mọi người nghĩ về một người chăn cừu và một chủ tiệm bánh trở nên quan trọng hơn chính số mệnh của họ.”

Ông già lật cuốn sách và chăm chú vào một trang ông mở phải. Cậu chờ, và rồi ngắt ngang ông già như cậu đã từng bị ngắt ngang. “Tại sao ông lại nói với tôi tất cả những chuyện này?”

“Bởi vì cậu đang cố gắng thực hiện số mệnh của cậu. Và cậu đang ở thời điểm mà cậu muốn từ bỏ tất cả.”

“Và đó luôn là bối cảnh cho lúc ông xuất hiện sao?”

“Không phải lúc nào cũng theo kiểu này, nhưng ta luôn xuất hiện ở dạng này hay dạng khác. Thỉnh thoảng ta xuất hiện dưới dạng một giải pháp, hoặc là một ý tưởng tốt. Ở những lần khác, vào một thời điểm quyết định, ta khiến mọi thứ xảy ra dễ dàng hơn. Ta còn làm những chuyện khác nữa, nhưng đa số thời gian mọi người không nhận ra ta đã làm những điều đó.”

Ông già liên hệ đến chuyện một tuần trước, ông đã bị buộc phải xuất hiện trước mặt một người thợ mỏ, và ông ở dưới dạng một hòn đá. Người thợ mỏ đã từ bỏ tất cả để đi đào ngọc lục bảo. Trong năm năm, anh ta làm việc ở một dòng sông cố định, và đã kiểm tra hàng trăm ngàn viên đá để tìm ra ngọc lục bảo. Người thợ mỏ đã sắp từ bỏ tất cả đến nơi, ngay vào thời điểm mà, nếu anh ta kiểm tra thêm chỉ một hòn đá nữa thôi – chỉ thêm đúng một – anh ta sẽ tìm thấy ngọc. Vì người thợ mỏ đã hy sinh mọi thứ cho số mệnh của anh ta, ông già quyết định ra tay. Ông biến mình thành một hòn đá lăn đến chân của người thợ mỏ. Người thợ, với tất cả sự giận dữ và thất vọng cho năm năm vô ích của mình, nhặt lấy hòn đá và ném nó đi. Nhưng anh ta đã ném với một lực khiến cho hòn đá làm vỡ viên đá nó rơi trúng. Và ở đó, lẫn trong viên đá bị bể, là viên ngọc lục bảo đẹp nhất trên thế giới.

“Con người học, từ rất sớm trong cuộc đời, điều gì là nguyên do họ sống”, ông già nói với một sự cay đắng, “có thể đó cũng là lý do khiến họ từ bỏ nó quá sớm. Nhưng đó là cách mà mọi thứ được sắp đặt.”

***

(còn tiếp)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s