The Alchemist – Nhà giả kim (p5)

“Tôi mơ 2 lần cùng một giấc mơ”, cậu nói. “Tôi mơ khi tôi đang ở trên cánh đồng với đàn cừu của mình, một đứa trẻ xuất hiện và bắt đầu chơi với đàn cừu. Tôi không thích mọi người làm vậy, vì cừu sợ người lạ. Nhưng lũ trẻ thường có vẻ như chơi được với lũ cừu mà không làm bọn chúng sợ. Tôi không hiểu tại sao. Tôi không biết làm thế nào bọn cừu biết được tuổi tác của con người.”

“Nói cho ta nghe thêm về giấc mơ của cậu.” người phụ nữ nói. “Ta phải quay trở lại với việc bếp núc, và, vì cậu không có nhiều tiền, ta không thể cho cậu nhiều thời gian được.”

“Đứa trẻ đến chơi với bầy cừu của tôi một lúc,” cậu nói, với một chút bực dọc. “Và bất ngờ, đứa trẻ cầm cả hai tay tôi và đưa tôi đến kim tự tháp Ai Cập.”

Cậu dừng lại một chút để xem người phụ nữ có biết kim tự tháp Ai Cập là gì không. Nhưng bà ta không nói gì cả.

“Và rồi, ở chỗ kim tự tháp Ai Cập, cậu nói năm từ cuối một cách chậm rãi, để người phụ nữ có thể hiểu được, – “đứa trẻ nói với tôi, nếu anh đến đây, anh sẽ thấy một kho báu bị cất giấu. Và ngay khi cô bé sắp chỉ cho tôi địa điểm chính xác, tôi tỉnh giấc. Cả hai lần.”

Người phụ nữ im lặng một lúc. Và rồi bà lại cầm tay cậu và nghiên cứu chúng cẩn thận.

“Ta sẽ không đòi cậu trả cái gì bây giờ,” bà ta nói. “Nhưng ta muốn một phần mười kho báu đó, nếu cậu có thể tìm thấy nó.”

Cậu cười vì sung sướng. Cậu đang có khả năng tiết kiệm được ít tiền cậu có chỉ vì giấc mơ về một kho báu bị cất giấu!

“Vậy, hãy giải mã giấc mơ”, cậu đáp.

“Đầu tiên, thề với ta.  Thề rằng cậu sẽ đưa ta một phần mười kho báu của cậu để đổi lấy cái mà ta sắp nói với cậu.”

Người chăn cừu thề rằng cậu sẽ làm như vậy. Người phụ nữ già yêu cầu cậu thề lại lần nữa trước bức tranh Thánh Tâm Chúa.

“Đây là giấc mơ trong ngôn ngữ của thế giới.” Bà ta nói. “Ta có thể lý giải nó, nhưng việc giải mã rất khó khăn. Đó là lý do ta cảm thấy ta xứng đáng với một phần của cái mà cậu tìm thấy.

“Và đây là lý giải của ta: Cậu phải đi đến kim tự tháp Ai Cập. Ta chưa hề nghe về chúng, nhưng nếu một đứa trẻ chỉ cho cậu chỗ đó, chúng phải tồn tại.  Tại đó cậu sẽ tìm thấy kho báu khiến cậu trở nên giàu có.”

Cậu ngạc nhiên, và rồi khó chịu. Cậu không cần tìm kiếm người phụ nữ vì điều này! Nhưng rồi cậu nhớ là cậu sẽ không phải trả gì cả.

“Tôi không cần phải tốn thời gian chỉ vì thế này.” cậu nói.

“Ta đã bảo cậu rằng giấc mơ của cậu là một giấc mơ khó (lý giải – vitbeou). Nó là những điều đơn giản trong cuộc sống chính là những điều phi thường nhất; chỉ có những người thông thái mới có khả năng hiểu được chúng. Và vì ta không thông thái, ta phải học các nghệ thuật khác, như là đọc chỉ tay.”

“Chà, vậy thì tôi đến Ai Cập bằng cách nào đây?”

“Ta chỉ lý giải các giấc mơ. Ta không biết làm sao biến chúng thành hiện thưc. Đó là lý do ta phải sống dựa vào những gì mà các con gái ta chu cấp cho ta.

“Và nếu tôi không bao giờ đến Ai Cập?”

“Thì ta không được trả tiền. Đó không phải là lần đầu tiên.”

Và người phụ nữ bảo cậu đi, nói rằng bà ta đã mất quá nhiều thời gian cho cậu.

Vậy là cậu thất vọng: cậu quyết định rằng cậu sẽ không bao giờ tin vào các giấc mơ nữa. Cậu nhớ đến rất nhiều thứ cậu phải để tâm đến: cậu phải đi vào chợ để mua cái gì ăn, cậu trao đổi sách lấy một cuốn dày hơn, và cậu tìm thấy một cái ghế bên một quảng trường nơi cậu có thể thử loại rượu mới cậu vừa mua. Ngày nóng bức, và rượu sảng khoái. Lũ cừu ở cổng thành phố, trong một cái chuồng của một người bạn. Cậu biết nhiều người ở thành phố này. Đó là điều khiến chu du kêu gọi cậu – cậu luôn kết bạn mới, và cậu không cần phải mất tất cả thời gian của cậu cho họ. Khi một ai đó gặp cùng một người mỗi ngày, như là điều xảy ra với cậu trong chủng viện, họ cuối cùng sẽ trở thành một phần cuộc sống của người đó. Và rồi họ muốn người đó thay đổi. Nếu người đó vẫn không trở thành người mà những người khác muốn họ trở thành, đám người kia sẽ trở nên giận dữ. Mỗi người dường như có một ý tưởng rõ ràng về việc những người khác nên sống như thế nào, nhưng không có gì về chính cuộc sống của bản thân.

Cậu quyết định chờ đến khi mặt trời lặn xuống thêm một chút trên bầu trời, trước khi theo đàn về lại cánh đồng. Ba ngày nữa kể từ giờ, cậu sẽ ở bên con gái của người thương gia.

**

(Còn tiếp) 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s